Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2124:

Nàng lại đắc ý cười nói:

- Ngươi có can đảm hơn người, lâm nguy không sợ, tuyệt không phải là thợ săn trên núi, mà trước cửa động lại vứt bỏ thịt dê chưa ăn, rõ ràng có người đang cố ý ẩn núp...

Lão Long giật mình, nhẹ gật đầu, lại hỏi:

- Thường xuyên thấy các ngươi tuần tra trên trời, chẳng lẽ các ngươi đang tìm người sao?

- Ngươi ở trong bóng tối quan sát?

Vẻ mặt Thiên Tinh hồ nghi, hỏi ngược lại:

- Phong cấm Yêu Hoang mười năm chỉ vì tìm kiếm mấy tên tặc nhân tự tiện xông vào cấm địa, ngươi ở một nơi thế này chẳng lẽ có liên quan đến?

- Liên quan gì đến ta ?

Đột nhiên lão Long bực bội quát, quay ngươi đến gần cửa động.

Mặt Thiên Tinh phát lạnh, hai tay khẽ vồ, giữa ngón tay cầu vồng lấp lóe, nàng lăng không, quát lớn:

- Chạy đâu?

Bỗng nhiên lão Long xoay người lại, mang theo uy thế Tiên Quân, đưa tay chỉ Thiên Tinh, hung tợn mắng:

- Còn dám bước đến nửa bước, lão tử sẽ đánh dù ngươi là nữ.

Hắn hừ lạnh một tiếng, cực kỳ phách lối nhanh chân bước đi.

Thiên Tinh không chịu được, đôi mắt đẹp trợn lên, giận quá hóa cười.

Còn tưởng là gặp được cao nhân, ai ngờ đúng là một tên tiểu bối làm bộ làm tịch. Hôm nay ta không đánh cho ngươi tam hồn thăng thiên thì thật bôi nhọ uy danh của bản cô nương.

Thiên Tinh không chút dài dòng, bỗng nhiên nhào về phía trước, nhanh chóng đuổi theo lão Long tiến vào sơn động, phía sau đột nhiên có quang mang chớp động, khi phát hiện, đường lui đã không còn.

Trong nháy mắt, huyệt động trong lòng đất đột nhiên xuất hiện bóng dáng Hổ Đầu cùng Tử Hùng.

Tử Hùng có chút hồ đồ, phi thiên nhập địa như vậy với hắn mà nói đây là lần đầu, các loại trải nghiệm quả thật quá huyền diệu.

Trong tay Hổ Đầu cầm một khối ngọc bài, cười to nói:

- Người phụ nữ xấu xí kia, dám đấu pháp cùng Long Hổ Song Sát sao? Thật sự không biết lượng sức mình, lão Long huynh đệ, cứ việc không cần thương hương tiếc ngọc, khà khà…

Hắn nhìn về phía Tử Hùng, lại cười ha ha một tiếng, không chút lo lắng nói:

- Cút đi, thi triển sở học độn pháp, tự thực hành trở về Thiên Toàn cốc, sau này chăm chỉ tu luyện, đừng phụ sự kỳ vọng của vi sư, ảnh hưởng tên tuổi của ta.

Trong lời nói có ý từ biệt, Tử Hùng không phải là kẻ ngốc, bịch một tiếng hắn quỳ trên mặt đất, hai mắt phiếm hồng, không biết làm thế nào, quỳ nói:

- Sư phụ không cần đệ tử nữa sao?

- Ai dza, lão tử nhiều việc bận bịu, không có thời gian cùng ngươi dài dòng.

Hổ Đầu không kiên nhẫn khoát khoát tay, nói:

- Cút đi! Cút đi! Sau này tự giải quyết cho tốt.

Hắn chuyển sự chú ý đến phong cấm bên trong cửa động, lại nói:

- Tu vi của ngươi có thành tựu, có lẽ sẽ có ngày gặp lại, nếu không, lão tử không có người đồ đệ như ngươi, hừ!

Tuy chỉ ở chung trong một thời gian ngắn, khá tàn khốc, lại lấy được ích lợi không nhỏ, đột ngột từ biệt Tử Hùng thật có chút không nỡ nhưng hắn không dám không thuận theo, đành khấu đầu mấy cái, dùng pháp quyết mới lạ nhanh chóng lui ra khỏi cửa động. Trước khi đi xa, lại khom người thi lễ trước bóng lưng khiến người ta vừa kính lại vừa sợ, mới ảm đạm quay người.

Một lát sau, Hổ Đầu tùy ý quay đầu nhìn thoáng qua, ánh mắt khá bình tĩnh. Có điều hắn lại nhìn cửa động phong cấm gần đó, cười quái dị:

- Chỗ đang đứng khá chật chội, lão Long ngươi có thể mở ra chơi đùa một chút được không? Ha ha.

...

Trong phạm vi hơn mười trượng, một động thất được phong bế, nếu dùng để tĩnh tu thì dư sức, nhưng nếu dùng để đánh nhau, chẳng khác nào chuồng trâu để ngủ, chật chội không chịu nổi. Tuy nhiên, nơi này cấm chế vô cùng cường đại, ngược lại không cần lo lắng việc kinh động đến người khác, tiết lộ manh mối.

Đương nhiên, nơi này cũng vây khốn tuyệt không phải là hạng người bình thường.

Thiên Tinh há hốc mồm, không thể tin được.

Bên ngoài mấy trượng, trên một bệ đá, một nam tử trẻ tuổi cường tráng tựa như thạch tháp đứng sừng sững, tản ra uy thế Động Thiên sơ kỳ viên mãn. Hai mắt hắn sáng ngời, vẻ mặt nghiêm nghị, bá khí kiêu ngạo tràn ra, khiến người ta không dám khinh thường.

- Ngươi dám thiết kế hại ta?

Thiên Tinh trước giờ rất tự cao, nghĩ không ra bản thân lại chui đầu vào cạm bẫy. Người kia nhìn có chút thô kệch lỗ mãng, không ngờ lại có tâm cơ cùng tu vi cao như vậy. Nàng mơ hồ phát giác, trong lòng giật mình kinh hãi, lại thất thanh nói:

- Đến cùng ngươi là ai? Chẳng lẽ chính là một trong những người mà sư huynh của ta muốn tìm sao?

Những tên tội phạm tự tiện xông vào Hoàng Tôn Thánh Địa, có ba người chạy thoát, Yêu Hoang phong cấm mười năm cho nên mới luân lạc đến nơi này. Cho đến nay vẫn không tìm được nguyên nhân thì ra vì đối phương ẩn nấp tu vi, tránh sâu dưới lòng đất. Thiên Tinh ở trên trời tuần tra lâu ngày, dần dần buồn chán nên đi loạn bốn phía, không ngờ lại gặp được đối phương, nhìn như may mắn ngoài ý muốn.

Lão Long chắp hai tay sau lưng, đứng tại một cửa sơn động khác, khí thế lăng nhiêu, biểu lộ cao thâm khó dò. Hắn nhìn nữ tử áo đỏ bối rối đứng cách đó không xa, không khỏi âm thầm lắc đầu.

Tu vi của Hổ Đầu kia mặc dù trì trệ không tiến nhưng mưu ma chước quỷ lại tầng tầng lớp lớp, mà hai huynh đệ đưa ra hạ sách này đúng là có chút bất đắc dĩ. Luôn luôn rụt đầu trốn tránh cũng không phải là kế hoạch lâu dài, biết khó khăn mà tiến lên mới có thể tùy cơ ứng biến.

Quả nhiên, căng lưới ngồi đợi đúng thật có thu hoạch.

Có điều, địa vị của nữ tử kia cũng không nhỏ, sư huynh sao? Là sư muội của Tất Kháng cùng Giác Phách, đệ tử Yêu Hoàng...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free