Vô Tiên - Chương 2092:
Lão Long đi theo, thần thái như trước, trong lòng lại không hiểu, hỏi ngược lại:
- Vì sao nói thế?
- Ngươi trưởng thành rồi!
Hổ Đầu không giải thích được, sau đó lại cười ha ha, tiếp tục đi về phía trước.
Lão Long dừng lại một chút, trên mặt lại bày ra bộ dáng ngây thơ.
Trưởng thành, từ này giải thích thế nào?
Lão Long được Lâm Nhất dùng tinh huyết Long Tôn tạo nên, tính tình cực kỳ giống nhau, nhất là có mấy phần trầm ổn khó có được. Mà cùng Hổ Đầu làm bạn lâu ngày, dưới ảnh hưởng tinh tế, bản tính kiêu ngạo và độc đoán của anh ta dần dần được giải phóng. Mà nếu muốn hắn hiểu rõ cái nào mới thật sự là chính mình, cũng như nhìn thấu những thăng trầm của cuộc sống trong quá khứ và hiện tại, thật không dễ dàng!
Xa hơn mười trượng, trong nháy mắt liền tới.
Hai huynh đệ một trước một sau, lần nữa tiến về bên trong hang núi kia.
Cách đó không xa, một đạo ánh sáng như có như không phong bế cửa động cao năm trượng. Dưới thần thức nhìn không có gì khác thường, mà nhìn kỹ một chút sẽ thấy được cấm chế nghiêm ngặt này không chút sơ hở.
Hổ Đầu nhìn về phía cấm chế ngưng thần dò xét, lại không nhìn ra được cái gì. Hắn không nghĩ ngợi nhiều, khí thế quanh thân mỗi lúc một thịnh, nắm chặt thiết bỗng trong tay, ra hiệu nói:
- Huynh đệ, tránh ra cho ca ca.
Trong cửa động chật chội, hai người không thể cùng nhau thi triển được, lão Long đương nhiên biết tu vi của mình không tốt, cũng không cạy mạnh, quay người ra khỏi cửa động. Vốn nghĩ muốn tìm kiếm xung quanh một chút, bỗng nhiên cảm giác trong cơ thể khí huyết dâng lên, pháp lực bốc lên. Hắn thoáng khẽ giật mình, không suy nghĩ nhiều, nhảy thẳng lên bệ đá ngồi xếp bằng. Cùng lúc đó, tiếng ầm ầm ở cửa động vang vọng truyền tới, hắn không hề hay biết.
- Ầm!
Bên trong tiếng vang, Hổ Đầu liên tục lùi lại, cũng may có đề phòng nên giảm đi mấy phần chật vật. Vẫn cứ như thế, hắn bị phản phệ lực dồn đến cửa động, trước ánh sáng lấp lóe, đạo cấm chế kia vẫn bất động.
- Ta nhổ vào!
Hổ Đầu gắt nhẹ nói, phất tay phủi phủi bụi trên người, trên mặt vẫn còn ngạc nhiên. Một gậy đánh xuống đã xuất tám phần pháp lực, vậy mà vẫn không rung chuyển được đạo cấm chế quỷ dị kia.
Một gậy không thành, thì mười gậy, trăm gậy, lão tử không tin...
Hai mắt Hổ Đầu trợn lên, người chạy về phía trước, vung thiết bổng đập mạnh đến cửa động. Ánh sáng lóe lên cùng tiếng ầm ầm vang dội, một đạo thần thức có thể thấy được pháp lực cường đại tựa như đang gào thét mà đến, hắn đứng mũi chịu sào, nhất thời bị đụng bay ra ngoài.
- Hự.
Hổ Đầu kêu rên một tiếng đau đớn, trên dưới quanh người đột nhiên hiện lên một vòng hào quang màu bạc, mơ hồ có thần thú uy, tu vi Tiên Quan đỉnh phong tràn trề mà ra. Trong nháy mắt, hắn lui về sau một bước lại phóng trở lên, vọt tới cách cấm chế một trượng, hai tay mạnh mẽ vung ra một bóng gậy màu đen.
- Ầm, ầm, ầm...
Bên trong sơn động, nhất thời tiếng nổ vang dội mãnh liệt, đá vụn văng tung tóe giống như trời sụp đất lở, tình hình này thật kinh người. Mà ánh sáng của đạo cấm chế vẫn chớp động, không thấy có dấu hiệu bị phá vỡ.
Hổ Đầu nổi điên lên, hai tay huy động như bay, một gậy tiếp một gậy, dùng tư thế không phân thắng thua nhất định không chịu bỏ qua.
Cứ như thế, một canh giờ trôi qua.
Mỗi một gậy sử dụng mười hai phần pháp lực, còn phải lúc nào cũng phải chống cự cấm chế phản phệ, dù hán tử có làm bằng sắt cũng không chịu nổi.
Hổ Đầu dừng lại một chút, sức mạnh phản phệ cấm chế tựa như dòng nước xiết điên cuồng ầm vang đánh tới, cố gắng cầm cự không được, hắn nhanh chóng bay ra ngoài. Khi sắp ra khỏi động, Hổ Đầu vung thiết bổng cắm mạnh vào đá dưới đất, lúc này hai chân mới rơi xuống, hắn thở hồng hộc, khó có thể tin trừng mắt nhìn phía trước.
Một lúc sau, ánh sáng mờ đi, cấm chế ở cửa động dần dần trở về hình dáng ban đầu, hình như nó có chút tổn hại nhưng vẫn kiên cố dị thường như cũ.
Mới đập loạn một trận, đâu chỉ trăm ngàn bổng.
Khi bốn phía yên tĩnh lại, Hổ Đầu vẫn há miệng thở hổn hển, mặt mũi tràn đầy không phục, không cam lòng.
Vậy mà không đối phó được một đạo cấm chế, thật sự khó có thể tưởng tượng được.
Có lẽ, đúng như lão Long suy đoán, đạo cấm chế này tuyệt không phải do gã hán tử mặt xanh tạo nên.
Chẳng lẽ nơi này thật sự có cao nhân? Vì sao lại chậm chập không hiện thân? Mà có thể bố trí được một đạo cấm chế uy lực kinh người như thế, cao nhân kia có tu vi cường đại đến cỡ nào chứ?
Hổ Đầu nghĩ đến đây, nhấc chân chậm rãi lui về sau hai bước, kiêu ngạo đột nhiên thu liễm không ít, nhất thời không có cách nào đắc thủ, cũng không so đo nữa. Đôi mắt hổ của hắn chuyển động mấy lần, nhìn đến hồng lên, cầm huyền kim thiết bổng quay người ra khỏi cửa động. Trong khi ánh mắt lướt qua bốn phía huyệt động, bỗng nhiên nhìn vào bệ đá ngoài trăm trượng.
Có người ngồi xếp bằng, điều hòa hơi thở, kỳ thật đang ngủ thiếp đi, còn khẽ ngáy nhẹ. Bên dưới bệ đá cạnh hắn vứt một thanh yêu đao năm thước, lưỡi đao còn dính máu, sát khí vẫn còn.
Hả? Ca ca ta mệt mỏi không ít, huynh đệ ngươi lại nhàn nhã ngồi đây ngủ sao?
Hổ Đầu sải bước chân đi qua, muốn lây tỉnh vị huynh đệ lười biếng kia, nhưng chưa đến gần đã ngừng lại.
Trên bệ đá cao một trượng này, lão Long ngủ say vô cùng. Mà quanh người hắn còn vây quanh một tầng ánh sáng xanh nhạt, ngẫu nhiên sẽ hiện lên một vệt ánh sáng màu vàng kỳ dị. Cùng lúc đó, vẻ mặt hắn ngưng lại, khí thế hùng hồn, tu vi Kim Tiên đang chậm rãi thăng lên.
Tên gia hỏa kia vốn chỉ có tu vi Thiên Tiên hậu kỳ, làm thế nào quay người một cái liền thay đổi?
- Ha ha...
Một ý niệm lóe lên trong đầu Hổ Đầu.
Từ khi lang bạc Yêu Hoang đến nay, vị huynh đệ kia cũng không có nhàn rỗi, với lại vừa rồi hắn cũng thôn phệ không ít nguyên thần tinh huyết, không tăng tu vi mới kỳ quái. Mà trùng hợp sau khi đại chiến diễn ra, đúng lúc hắn ta thăng cấp.
Hổ Đầu không tiếp tục để ý lão Long, ngược lại nhìn quanh huyệt động. Chỗ đi qua, thi thể, tay chân đứt lìa đều được đốt đi sạch sẽ, pháp bảo thu về bên trong Càn Khôn Giới. Chỉ trong chốc lát, mùi máu tanh giảm đi, xung quanh nhẹ nhàng khoan khoái hơn nhiều.
Còn hơn mười cửa động, tình hình không rõ.
Hổ Đầu nhìn thoáng qua lão Long trên bệ đá, bản thân chạy đến một trong những cửa động kia. Vị huynh đệ của hắn đang ngủ say không tỉnh nổi, tranh thủ thời gian tìm kiếm một chút.
Hơn mười cửa động, lớn nhỏ sâu cạn khác nhau, đa số hình thành tự nhiên, khó có thể xuyên qua, có chỗ đi vào mười mấy trượng liền không còn đường đi.
Hổ Đầu lại chọn ra một cửa động, trong đó lớn khoảng ba đến năm trượng, có một số đá được khai quật, hiển nhiên vì đào mà có. Hắn ở bên trong đi dạo một vòng, cũng không phát hiện gì lạ, thời khắc hắn quay người rời đi, ánh mắt vừa nhấc, lại nhanh chóng dừng bước.