Vô Tiên - Chương 2091:
Người kia trước sau giở trò hai lần, không dễ dàng mà buông tha như thế.
Lão Long bỏ những đối thủ khác, phóng ra khỏi cửa động cách đó mười trượng.
Yêu nhân trong hang động đã biết bị cường địch đột kích, sớm kết lưới chống trả. Không ngờ đối phương là một đôi cường Long ác Hổ, sát hại vô tình. Trong lúc kinh hãi, chợt phát hiện có thể xoay chuyển, hai mươi người còn sót lại chạy tán bốn phía. Có người chui vào cửa động lân cận, có người chui xuống đất, có người mạnh mẽ xâm nhập vách động, cảnh tượng vô cùng hỗn loạn.
Hổ Đầu thấy lão Long giết người đến thống khoái, dứt khoát đứng nguyên tại chỗ nhìn xem náo nhiệt. Yêu nhân trước đó bị đá đến nửa sống nửa chết ở một bên rên rỉ, tình hình vô cùng thê thảm. Hổ Đầu giẫm một chân lên, phốc một tiếng, đầu vỡ toang, đỏ trắng văng tung tóe. Hắn cũng chẳng thèm liếc nhìn, đưa tay thu hồi Thiên Sát thiết bổng, dù bận rộn vẫn ung dung đánh giá tình hình trong huyệt động.
Huyệt động có phạm vi mấy trăm trượng, vô cùng rộng rãi, bốn phía ẩn hiện dấu vết chạm khắc xung quanh, cũng có tinh thạch tỏa sáng. Ánh sáng tỏa ra khá rõ ràng, nó giống như ánh trăng bao phủ.
Trong huyệt động, có một bệ đá nhẵn bóng, cao khoảng một trượng, to khoảng ba thước, nhìn có chút quái dị, không biết nó có tác dụng gì.
Bệ đá bên ngoài cũng không khác gì, máu văng tung tóe khắp nơi cùng bóng người tán loạn.
Một nhóm yêu nhân vô cùng chật vật, quả thật không chút chịu nổi. Mấy tên Phạm Thiên cảnh cao thủ đã bị lão Long giết sạch sẽ, chỉ còn sót lại tiểu bối Hợp Thể mệt mỏi không chịu nổi. Lão Long vẫn không chịu buông tha cho tên mặt xanh kia, xem ra hắn gặp ủy khuất cũng không nhỏ, ha ha!
Xưa nay, Hổ Đầu không phải là người lương thiện gì, lại chịu đựng không động thủ đơn giản vì bận tâm đến ủy khuất của vị huynh đệ của mình mà thôi.
- Ầm!!
Cùng lúc đó, nơi xa truyền đến một tiếng vang, chỉ thấy lão Long đuổi đến một cửa hang thì nhanh chóng bay ngược trở ra, xa hơn mười trượng mới lảo đảo đứng vững gót chân.
Hổ Đầu khẽ giật mình, không dám thất lễ, lớn tiếng hỏi:
- Xảy ra chuyện gì?
Lời hắn vừa dứt đã lách mình lên phía trước, ngắm nhìn lão Long.
Lão Long lắc lắc đầu, lớn tiếng nói:
- Lại bị cấm chế cản đường, đáng giận thật.
Hổ Đầu yên lòng, cười ha ha nói:
- Hãy nhìn thủ đoạn của ca ca.
Hắn nhìn hơn mười cửa động kia dò xét một chút, mang theo thiết bổng vọt vào trong.
Lão Long trong lúc gấp rút đuổi theo lại không chú ý đến cấm chế, dưới phản phệ của cấm chế, trực tiếp đánh người hắn bay trở lại. Lão Long thở phào, vẫn còn choáng váng, chậm rãi ngắm nhìn bốn phía.
Trong nháy mắt, một tên tiểu yêu trốn cũng không thoát. Trong huyệt động to lớn, khắp nơi chân cụt tay đứt vung vãi khắp nơi, mùi máu tanh nồng nặc xông lên não, khiến người ta hưng phấn không nhịn được.
Có điều cấm chế nơi này cũng có chút thành tựu.
- Ầm.
Lão Long chưa lấy lại tinh thần, cửa động lại truyền đến một tiếng trầm đục quen thuộc. Một bóng người tứ chi đạp loạn từ trong đó bay ra, còn oa oa kêu to:
- Ai dza! Thật quái lạ!
Hai huynh đệ cùng nhau lang bạc khắp Yêu Hoang cho đến nay, Hổ Đầu ít khi bị thua thiệt, mà kết cục của hắn lúc này cũng chẳng khác gì lão Long.
Lão Long buồn bực ảo não, không chịu được nhếch miệng cười.
Thiết bổng trong tay Hổ Đầu rơi trên mặt đất vang lên một tiếng rõ to, hai chân đứng không vững, trợn mắt nói:
- Không được giễu cợt Hổ ca.
Miệng lão Long vẫn cười không khép được, hắn nhìn về bốn phía nói:
- Ngươi là cao thủ!
Hắn giống như cười mà không phải cười, thần sắc bình tĩnh, giọng nói như đang tán gẫu nhưng lại như có ám chỉ khác.
Hổ Đầu không suy nghĩ nhiều, thuận miệng nói:
- Huynh đệ, không phải vừa rồi bị đụng đến choáng rồi chứ?
Hắn gắt một cái, lần nữa nhấc ngang thiết bổng, nhắm vào cửa động cách hơn mười trượng mắng:
- Lão tử còn không phá được một đạo cấm chế.
Lão Long lẩm bẩm:
- Cao thủ ngăn cản cấm chế có thể tầm thường được sao?
Nghe vậy, trong lòng Hổ Đầu khẽ động, hai mắt chớp mấy cái, giật mình nói:
- Người trong Yêu tu, ít thấy người am hiểu cấm chế, mà với tu vi của tên đại hán mặt xanh thì làm sao bố trí được cấm chế bất phàm như thế được.
Nói xong lời này, hắn lại nhìn trái nhìn phải, huyệt động lớn như vậy cũng không có gì khác thường.
Giật nảy mình, lại sợ bóng sợ gió một trận.
- Ha ha!
Hổ Đầu nghẹn ngào cười nói:
- Nếu cao thủ ở trong bóng tối, sao có thể ẩn thân đến lúc này.
Hắn nghe được sự kỳ quặc trong lời nói của lão Long, sau khi cẩn thận xem xét, lại xem thường. Cấm chế này có thể được cao thủ xây dựng nên, nhưng trước mắt không thấy người thì có gì mà lo lắng.
Chẳng qua Hổ Đầu vẫn muốn đấu với cấm chế, nên mang theo thiết bổng đi về phía trước. Hắn đi hai bước bỗng quay đầu nhìn thoáng qua, tò mò hỏi:
- Huynh đệ, ngươi cùng trước đó hình như không giống nhau lắm?