Vô Tiên - Chương 2089:
Bên trong sơn cốc, Hổ Đầu cùng lão Long từ trên trời giáng xuống.
Núi rừng bốn phía rậm rạp, xanh um tươi tốt, là một nơi có phong cảnh vô cùng tuyệt đẹp. Gió núi thổi qua, có yêu khí nhàn nhạt trong không trung phiêu đãng, nhưng không thấy một bóng người nào.
Hai huynh đệ hiếu kỳ nhìn quanh.
Đuổi hơn một canh giờ, không thấy một bóng người.
Lão Long khẳng định nói:
- Rõ ràng người kia biến mất ở chỗ này, xem ra lại chui xuống đất trốn rồi.
Hổ Đầu cười rạng rỡ, lại lên tiếng khen:
- Ha ha, lần này xông xáo đến Yêu Hoang, có thu hoạch lớn. Ừm, chí ít, huynh đệ của ta được mở mang kiến thức.
Lão Long hừ một tiếng, không quên lưu ý nhìn động tĩnh bốn phía.
Một đường càn quét mà đến, gặp phải sào huyệt của yêu thú, không phải ở là nơi ít người lui tới thì cũng là nơi ở sâu trong lòng đất. Bởi vậy, cũng không khó đoán ra hán tử mặt xanh đi hướng nào, chẳng qua nhất thời không tìm được cửa huyệt động, không khỏi cảm thấy có chút trắc trở.
Hổ Đầu hơi dò xét một chút, con ngươi đảo qua một vòng, không chút hoang mang nói:
- Huynh đệ, nhìn xem đây là vật gì?
Bàn tay to lớn mở ra, lộ ra ba hạt châu lớn nhỏ, đó chính là pháp bảo tên hán tử mặt xanh kia vứt bỏ. Hổ Đầu lại thần bí ra hiệu cho lão Long, đưa tay ném đi. Chỉ thấy ba điểm hắc quang bay thẳng về vách đá phía trước, trong nháy mắt bỗng nhiên dừng lại, thẳng tắp rơi xuống sơn cốc, tình hình có chút quỷ dị.
Lão Long không hiểu rõ chân tướng.
Hổ Đầu lại cười xấu một tiếng, vui mừng nói:
- Ha ha, lúc này mới nhớ tới mắc lừa thì đã chậm trễ.
Lão Long giật mình, âm thầm gật đầu. Pháp bảo cùng thần thức người tế luyện tương thông, tác động tương hỗ, chỉ cần vứt bỏ tự nhiên sẽ bay về phía hán tử mặt xanh, mà đối phương phát giác ra, cũng đã tiết lộ tung tích.
Hổ Đầu vung tay hô:
- Huynh đệ, theo ca ca đến sào huyệt của tên kia, đâm vào lỗ đít hắn, ha ha ha!
Vô cùng đắc ý, Hổ Đầu lại cười lớn, hoàn toàn không có bộ dáng khờ dại lúc trước, nghiễm nhiên trở thành một tên cướp bóc lõi đời, cường nhân đến từ rừng sâu núi thẳm.
Lão Long mừng rỡ, theo Hổ Đầu xông về vách đá phía trước.
Hổ Đầu không quên nhặt pháp bảo rơi xuống vừa rồi lên, tiện tay ném về phía sau nói:
- Hãy thưởng thức một chút, ngày sau để lão đại luyện chế một kiện tiện tay cho tên ngốc nhà ngươi.
Hai cánh tay hắn quét ngang, kéo ra Thiên Sát thiết bổng, uy phong vô cùng khoe khoang:
- Đây là lão đại tặng cho, bảo bối khó có được.
Lão Long nhanh chóng thu hạt hắc châu vào, thích thú nhìn thiết bổng của Hổ Đầu.
Lão đại Lâm Nhất xuất thân là đệ tử luyện khí, chuyên tu qua đan dược, cũng am hiểu cấm chế, trận pháp…, có thể nói biết rất nhiều thứ. Mà quanh năm mệt mỏi bôn ba, lại phải bận rộn tăng cao tu vi, phỏng đoán thần thông, dần dần đã đặt luyện khí cùng luyện đan một bên. Luyện chế bảo bối xưa nay giản lược mà thô lậu, từng bị chính hắn xem thường, nhưng không chịu nổi có người ưa thích.
Ngưu tầm ngưu mã tầm mã, Hổ Đầu cùng lão Long đi theo Lâm Nhất, duyên số trời định, ai nói bọn họ tính tình không hợp chứ.
Trong lúc nói chuyện, hai huynh đệ nhanh chóng trốn vào trong vách núi cheo leo.
Tiến vào không xa, gặp phải một mảnh cấm chế.
Hổ Đầu không nói một lời, vung gậy lớn đập về phía cấm chế dày đặc. Tu vi của hắn là Tiên Quân hậu kỳ, sau khi bước vào Yêu Hoang, một đường càn quét không ai địch nổi, khi ra tay thì khí thế mười phần.
- Rắc rắc.
Một tiếng động trầm thấp vang lên, cấm chế sụp đổ, sau đó xuất hiện một cửa động khoảng một trượng, nó sâu thẳm đen tối, không rõ nơi đi.
- Lão tử tới rồi!
Hổ Đầu không để ý mà la lớn, việc nên làm thì phải làm, nhanh chóng vọt tới.
Lão Long theo sát phía sau, trong nháy mắt hai huynh đệ đã vào trong sơn động.
Bốn phía trong sơn động cấm chế vờn quanh, uy lực tầm thường, chẳng qua chỉ có tác dụng che chắn. Bởi vậy tiến đến, nghiêng nghiêng thông theo hướng sâu dưới lòng đất, nơi một mảnh đen nhánh, trong thần thức cũng không nhìn rõ tình huống, chỉ có tiếng cười của Hổ Đầu vang vọng không dứt.
Việc tịch thu tài sản và giết cả nhà đã không phải là lần đầu, đã không thấy bóng dáng ai sẽ nhanh chóng đi tìm.
Hai huynh đệ một trước một sau, lần theo một đường trong sơn động chạy gấp qua.
Chạy qua hơn trăm trượng, thế đi của sơn động chìm xuống, không bao xa lại rộng mở trong sáng, một động huyệt to khoảng mười trượng xuất hiện phía trước.
Hai huynh đệ đến được đây nhanh chóng ngừng lại, bốn phía hang động xen lẫn bảy tám cửa động lớn nhỏ, khiến người ta nhất thời không biết đi đâu.
Hổ Đầu nhảy vào huyệt động, lần lượng tìm kiếm từng cửa động, còn hít hít mũi, tinh quang trong mắt chớp động.
Lão Long hiếu kỳ nói:
- Bỏ qua thần thức không cần, chẳng lẽ ngửi có thể có được kết quả sao?
Hổ Đầu tìm đến một cửa hang, ra vẻ cao thâm gật đầu, đưa tay ra hiệu nói:
- Yêu Lang bên trong, tất là người có ti vi thấp kém, nếu lưu lại sâu dưới lòng đất lâu dài, khó tránh khỏi lưu lại mùi tanh.