Vô Tiên - Chương 2088:
Vừa nói y há mồm phun ra, hắc quang hiện lên, ba pháp bảo dạng viên châu dằng dặc xoay quanh trước người, khí thế quỷ dị có chút bất phàm, những đồng bọn của y cũng hiểu, mỗi người đều bày ra tư thế chuẩn bị động thủ của riêng mình.
Hổ Đầu bước đi thong thả khoan thai, cằm nâng cao, nhìn năm tên ngốc trên không trung không chút sợ hãi. Trước đây, khi sắp rời đi, hắn nhìn thấy có người phóng về phía Thiên Toàn cốc, hắn cùng lão Long đã suy đoán được những hán tử trong thôn đã giết dã vật không tầm thường, đó chính là một Thạch Lang còn nhỏ, nếu là yêu vật tu luyện có thành tựu, nam nữ già trẻ trong làng chắc chắn sẽ gặp nạn.
Hai huynh đệ vốn đạp trên huyết tinh một đường xông đến, đang buồn rầu vì không tìm đối thủ, cộng thêm vào đó động lòng trắc ẩn, lập tức hai người quay đầu trở về, đến chậm một bước tường đổ phòng sập, còn chết một vị lão giả.
Hổ Đầu dậm chân xuống, nghiêm nghị nói:
- Bởi vì cái gọi là chén rượu tri ân... Khụ khụ....
Chỉ nói được một nửa, hắn không nhớ nổi câu sau, dứt khoát ho nhẹ một tiếng, nhưng không nhớ nổi, đột nhiên run run hai vai, cười thật to:
- Ha ha, ta nói này huynh đệ, ca ca ta có phải là lão đại ba phân thân đâu, lúc này còn không đến, thật sự làm khó hắn những năm này.
Tiếng cười to đột nhiên vang lên, trên trời dưới đất một mãnh ngạc nhiên.
Đúng lúc này, mấy tiếng ầm ầm vang lên, bốn bóng dáng từ trên không trung rơi xuống. Theo sau đó, hiện ra một người to lớn trẻ tuổi mặt đầy sát khí, trên tay còn nắm bốn nguyên thần còn vệt máu rơi, ngạo nghễ nói:
- Ngươi là Hổ Đầu, không phải là lão đại.
Ánh mắt hắn liếc xéo nhìn hán tử mặt xanh đang kinh ngạc không thôi, lên tiếng:
- Một vị tiên nhân cảnh giới Yêu Lang cũng dám xưng là Thiên Đạo, không biết lớn nhỏ.
Bất ngờ không đề phòng, bốn đồng bọn Hợp Thể đồng thời bị người sống sờ sờ rút nguyên thần. Đặc biệt, đối phương cao thâm khó dò, không chỉ biết một chút nội tình mà nhìn khá rõ ràng, có chuẩn bị mà đến.
Hán tử mặt xanh sắc mặt đại biến, ngoài mạnh trong yếu lớn tiếng quát:
- Đắc tội cùng Không Linh cốc, hai người các ngươi không thể gánh nổi được hậu quả đâu.
Lời nói vừa dứt, một bóng người chặn phía trước y, y vội phất tay, ba đạo hắc quang gào thét mà đi, trong nháy mắt đã nuốt trọn người cản đường, mà y cũng không dám trì hoãn, lách mình trốn thật xa.
Khi hai huynh đệ trở về Thiên Toàn cốc, phối hợp rất ăn ý. Lão Long ẩn nấp thân hình, mưu đồ âm thầm chiếm tiện nghi, cũng lưu lại một người tìm sào huyệt, rồi dùng lại chiêu cũ mà đánh tan. Ai ngờ đối phương có tu vi không cao nhưng pháp bảo lại bất phàm, hắn đứng ra ngăn cản, đã bị một đoàn hắc phong bao phủ trong đó.
Bên trong mênh mông, đột nhiên không thấy thiên địa, chỉ có sức mạnh cấm chế quỷ dị, mang theo tiếng rít từ bốn phương tám hướng đánh tới, khiến người ta nhất thời hoa mắt choáng váng đầu.
Lão Long vung quyền liền đánh, nháy mắt lại sửng sờ.
Động quả đấm, xuất khí lực, từ trước đến giờ lão Long hoàn toàn chẳng sợ hãi gì, đột nhiên lại gặp một pháp bảo quỷ dị thế này, quả thật khiến hắn ngẩn ra. Đánh ra mấy quyền chẳng khác nào lấy đá chọi vào biển rộng, pháp lực mạnh mẽ trong nháy mắt bị vòng xoáy màu đen thôn phệ.
Nếu cứ như vậy, không phải hắn sẽ bị Hổ Đầu chế giễu sao?
Lão Long có chút vội vàng, trên dưới quanh người quang mang chớp động, liền muốn sử dụng thủ đoạn đặc biệt.
Chỉ trong nháy mắt bốn phía đột nhiên có tiếng bẻ gãy cùng tiếng nổ vang lên, nhất thời tan thành mây khói, tiếng cười cuồng tiếu vang lên không ngoài dự đoán:
- Ha ha, ta nói này huynh đệ, ngươi còn ngẩn ra làm gì.
Hổ Đầu cuồng vọng lại đến, lại tới nữa rồi.
Mặt lão Long hiện lên một tầng huyết sắc, nhìn đến nơi phát ra tiếng cười hung hăgn trợn mắt đe dọa.
Bên ngoài mấy trượng trên không trung, Hổ Đầu lăng phong mà đứng, dương dương tự đắc chơi đùa ba viên hắc châu, còn lẩm bẩm:
- Chỉ là một con Yêu Lang lại có pháp bảo thần kỳ thế này, thật quái lạ.
Chê cười thì chê cười, còn cầm món pháp bảo vây khốn hắn, lão Long lửa giận bốc lên, mạnh mẽ chui ra, ngạo nghễ quát:
- Thì sao chứ? Lần này tìm kiếm, không hủy diệt thiên đạo này, không hả cơn giận của lão tử.
Tình hình của hắn khác trước một trời một vực, trên dưới quanh người ẩn chứa mấy phần bá khí, trong lời nói mang theo vài phần ngang ngược kiêu ngạo, hắn chỉ nói một câu, bỗng nhiên im lặng.
Hổ Đầu thu hồi ba viên hắc châu, kinh ngạc hỏi:
- Lão Long, có phải có chuyện gì không?
Lão Long im lặng một lát, quanh thân khí thế ẩn núp, gãi đầu một cái lẩm bẩm:
- Câu nói vừa rồi, cực kỳ quen tai.
- Ha ha ha!
Hổ Đầu tự cảm thấy hứng thú, phì cười vui mừng nói:
- Ha ha, ngươi tự nói sao có thể không quen tai?
Hổ Đầu lại vung tay an ủi:
- Chớ buồn bã, đợi tìm ra sào huyệt Thạch Lang, ca ca cho ngươi đại sát tứ phương.
Lão Long vẫn không lên tiếng, như có điều suy nghĩ. Nháy mắt vừa rồi, cảm giác hoảng hốt vô cùng quen thuộc, lại không thể nào nắm lấy.
Hổ Đầu không dài dòng nói:
- Huynh đệ, chớ để tên mặt xanh ngu ngốc kia chạy trốn, mẹ nó, đuổi theo.
Khi hai huynh đệ chuyển động thân thể, có người hô to:
- Hai vị tiên trưởng, nhớ ngày quay lại.
Trên sườn núi, mấy hán tử đều quỳ trên mặt đất, từng người ngẩng đầu mong đợi, cử chỉ tự nhiên mà có ý sùng kính.
Hai huynh đệ có chút ngoài ý muốn quay đầu thoáng nhìn nhưng không để ý tới, bay thẳng về phương xa.