Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 79: Tài nữ thứ ba

Lâm Uyển Như đứng chờ Chương trên mạn thuyền. Trong bộ sườn xám đỏ thêu hoa, cô nổi bật giữa cảnh vật sông nước hữu tình xung quanh.

Chương thừa nhận Lâm Uyển Như đẹp.

Nếu Thiên Bình sở hữu vẻ đẹp hồn nhiên, lanh lợi; Duệ lại mang nét thùy mị, nết na, dịu dàng, thì Uyển Như khác biệt hoàn toàn. Nàng toát lên vẻ đài các, sang trọng, quý phái của một tiểu thư, thậm chí còn phảng phất chút ma mị. Với sống mũi cao, gương mặt thanh tú, cổ cao vai gầy, hẳn không ít công tử nơi kinh đô đã phải lòng nàng.

Thiên Bình một lần nữa bị bảo tiêu của Lâm Uyển Như chặn lại, không cho lên thuyền, nhưng lần này tâm thế nàng đã khác. Cô khoanh tay đứng trên bờ, ánh mắt nhìn Uyển Như lộ rõ vẻ đắc thắng của kẻ bề trên dành cho người thua cuộc. Thiên Bình tự nhủ, dù Uyển Như có tìm cách quyến rũ Chương, thậm chí muốn làm thiếp của chàng cũng chẳng sao. Ngôi vị chính thất, Thiên Bình tin chắc mình đã nắm trong tay, nên nàng chỉ khẽ thương hại kẻ đến chậm chân kia.

– “Các cụ dạy đúng, trâu chậm uống nước đục, cô thật đáng thương.”

Sau đó, Thiên Bình cất lời, khiến Lâm Uyển Như đứng dưới thuyền nghe câu được câu mất, đầy khó hiểu:

– “Uyển Như tiểu thư xinh đẹp và tài trí nhưng chỉ xếp thứ ba thôi. Đừng có mơ.”

Chỉ riêng Chương, khi nghe xong, cảm thấy tim mình như vừa lỡ một nhịp.

– Lần nào gặp Chương cũng thật khó khăn. Cô gái vừa rồi là gì của anh?

– Ta đến đây bàn chuyện làm ăn theo lời mời của Uyển Như tiểu thư.

– Một mối quan hệ mập mờ chăng? Lời cô gái ấy vừa nói, ta vẫn chưa hiểu rõ.

Chương khẽ nhún vai, chỉ nhoẻn miệng cười mà không đáp. Uyển Như mời chàng vào căn phòng nhỏ, nơi đã từng tiếp đón chàng hai lần trước.

– Sắp tới, Vũ Ninh vương sẽ dẫn binh sang. Mùa gặt cũng đã cơ bản hoàn thành rồi. – Chương cúi đầu cảm ơn Uyển Như, đưa tay đỡ chén trà. – Tiểu thư không nên neo thuyền ở đây nữa.

– Đa tạ Chương đã quan tâm. Nếu muốn gặp anh dễ dàng, ta đã chẳng phải neo thuyền tại bến sông này. Thật may, cuối cùng anh cũng đã đến.

– Uyển Như tiểu thư đã nhận đủ lô hàng thứ hai rồi chứ? Chất lượng có vấn đề gì sao?

– Không hề! – Uyển Như khẽ lắc đầu. – Ta đã kiếm được rất nhiều nhờ những thứ anh làm ra, nên muốn gặp mặt để đích thân cảm ơn anh.

– Trách nhiệm của ta là đảm bảo hàng giao cho Uyển Như tiểu thư đúng số lượng và chất lượng. Chẳng phải đã làm ăn thì cần nhất là chữ tín hay sao? Uyển Như tiểu thư không cần phải bận tâm làm vậy.

– Chư��ng hẳn biết sắp tới Vũ Ninh vương sẽ động binh. Không hay anh đã có toan tính gì chưa?

– Ta từng nói rồi, một thương nhân buôn bán thì phải nộp thuế. Hôm nay nộp cho người này, mai nộp cho người khác cũng là nộp. Vậy thì cứ kê cao gối mà ngủ chẳng phải tốt hơn sao? Chiến tranh càng ác liệt, thương nhân càng có cơ hội làm giàu.

– Nghe chừng Chương có đôi điều vẫn chưa nói thật lòng.

– Cũng còn tùy vào vị thế của mỗi người nữa, Uyển Như tiểu thư ạ.

Uyển Như lấy ra một bì thư đưa cho Chương. Chàng nhận lấy, lật ngang lật dọc xem xét rồi lại trả lại.

– Uyển Như tiểu thư quên rằng ta không biết chữ ư?

Lâm Uyển Như tròn mắt nhìn Chương, bởi cô không tin một thương nhân lại có thể không biết chữ. Đoán được điều cô gái đang thắc mắc, Chương nói:

– Buôn bán không nhất thiết phải biết chữ.

– Thật sự ta vẫn không thể tin một người ăn nói như anh, phong thái đĩnh đạc như vậy mà lại không biết chữ.

Chương vẫn giữ vẻ mặt bình thản, đưa chén trà lên nhấm một ngụm. Uyển Như vẫn không rời mắt khỏi chàng, dường như muốn xem thử lời Chương vừa nói có phải là thật không.

– Đây là thư trao đổi giữa Phụ quốc Thái úy Tô Trung Từ và Vũ Ninh vương.

Ánh mắt Chương không hề biểu lộ chút quan tâm nào đến lời Uyển Như vừa nói, khiến nàng có chút thất vọng. Thật lòng, Chương chẳng hề bận tâm Vũ Ninh vương giao tình với ai hay Phụ quốc Thái úy là kẻ nào. Các chức vụ ở chốn này, phần lớn đều nằm ngoài hiểu biết của chàng. Ngay như chức Tả Đô đốc của Phạm Tu cũng vậy, Chương không tài nào hình dung chức ấy tương đương với cấp bậc nào trong quân đội. Nếu chàng biết Tả Đô đốc tương đương Tam thiếu, chỉ dưới Tam công một bậc, có lẽ chàng đã suy nghĩ khác. Nói một cách dễ hiểu, chức Tả Đô đốc giống như Thứ trưởng Bộ Quốc phòng. Cụ thể, Phạm Tu giữ chức vụ ấy, và toàn bộ quân sĩ quanh kinh đô đều nằm dưới quyền ông. Còn Hữu Đô đốc sẽ quản quân ở các châu phủ khác.

– Ta đã tốn rất nhiều công sức, tiền bạc và các mối quan hệ mới có được thứ này, xem như… xem như là một món quà. Anh tặng ta đôi dép, nên ta cũng muốn tặng anh m���t thứ mà ta tin rằng anh sẽ thích.

Nói đoạn, Uyển Như gọi Chi Lan vào và trao cho cô bức thư:

– Đưa cho cô gái ở trên bờ đọc rồi đem lại đây.

Chương khẽ cau mày, chẳng lẽ bên trong có tin quân sự cơ mật?

– Phụ quốc Thái úy cam đoan sẽ không tiến đánh khi Vũ Ninh vương tấn công Tả Đô đốc Phạm Tu. Nhờ có lá thư này, Vũ Ninh vương đã tăng cường quân binh để đánh Phạm Tu.

– Một việc cơ mật như vậy mà Uyển Như lại đem so sánh với đôi giày cói ư? Món quà lớn này ta làm sao dám nhận?

– Cũng như lời Chương vừa nói ban nãy thôi, ấy là còn tùy vào vị thế mỗi người. Đối với anh, đôi giày cói chỉ là đôi giày cói; còn đối với ta, bức thư này cũng chỉ là một bức thư mà thôi.

Chương đành bật cười vì đành chịu thua lý lẽ của cô gái, một người con gái sắc sảo có thừa.

– Tả Đô đốc là người tốt, kẻ nào hãm hại ông ấy ta sẽ ghi sổ. Sau này, nếu cái ông Phụ quốc Thái úy gì đó có mua giày, Uyển Như tiểu thư nhớ bán giá thật cao nhé.

– Chương đừng giả ngây nữa. Nếu ta đoán không lầm, anh đích thị là chủ tướng c���a Thiên Đức quân.

Chương khẽ nhún vai đáp:

– Người của Uyển Như tiểu thư quả thật khéo moi tin. Thiên Đức quân chỉ là đám trai tráng trăm người tụ tập thích làm loạn, thật xấu hổ khi được gọi là chủ tướng.

– Một người khiêm nhường, ăn nói chặt chẽ, thâm tàng bất lộ như anh không thể nào là chủ tướng của một đội quân ô hợp. Ta làm ăn buôn bán cũng như đánh trận, chỉ người tài trí mới có thể thành công được.

– Uyển Như tiểu thư lại đề cao ta rồi.

Chi Lan trở lại với bức thư, bảo rằng Thiên Bình đã đọc xong, nên câu chuyện tạm thời ngưng lại. Uyển Như đẩy bức thư về phía Chương, nhưng chàng lại đẩy ngược trở lại và nói:

– Thứ này nên ở đúng chỗ nó thuộc về. Nếu nó ở trong tay Uyển Như tiểu thư hoặc ta, e rằng sẽ có vài kẻ mất mạng. Mạng người đáng quý, mong tiểu thư hiểu cho.

Lâm Uyển Như nhìn Chương bằng ánh mắt rất lạ, sau đó nàng đặt bức thư sang một bên.

– Đa tạ những tin tức tiểu thư đã cho biết. Nơi này không còn an toàn nữa, tiểu thư không nên ở lại đây.

Chương định đứng dậy chào ra về thì Uyển Như vội hỏi:

– Chúng ta liệu… liệu có thể trở thành bằng hữu không?

– Bất cứ ai giúp ta đều đã là bằng hữu. Thiết nghĩ tiểu thư không cần phải hỏi vậy chứ.

– Ta có hơn ba mươi thuyền, trong đó có mười chiếc lớn như thế này. Chương có muốn dùng chúng để đưa quân sang đánh Vũ Ninh vương trước khi ông ta tràn sang không? Số thuyền này có thể chở không ít hơn bảy trăm quân.

– Đó là toàn bộ cơ nghiệp của tiểu thư, ta đoán vậy. Cảm tạ ý tốt của tiểu thư, nhưng… – Chương lại mỉm cười. – Ông ta muốn sang cứ để ông ta sang. Ngăn cản chỉ khiến ông ta thêm quyết tâm sang cho bằng được thôi.

– Ta muốn cược một ván.

– Cược? Cược gì?

– Ta đem tất cả gia sản cược vào anh.

Chương khẽ cau mày, không hiểu ý định của Lâm Uyển Như. Nàng nói tiếp:

– Ta không biết hết nội tình, cũng chẳng biết rõ anh có thể làm được gì, nhưng trực giác mách bảo ta nên bỏ tiền vào anh.

– Từ bao giờ việc làm ăn lại dựa vào trực giác nhỉ?

Lâm Uyển Như nhìn Chương với ánh mắt cương quyết, khiến chàng lại phải xoay chén trà trong tay.

– Ta dò la về anh thì chắc anh cũng biết ta là ai. Ta là thứ nữ của Lâm gia ở La thành, mẹ ta là thiếp thất, đã mất. Trong mắt Lâm gia, ta không có chỗ đứng, nên ta muốn tìm một nơi nương tựa, một nơi có thể giúp ta. Ta đã nhắm vào anh.

Chương giơ hai bàn tay lên nói:

– Một kẻ không biết chữ, cầm kiếm cũng không đúng cách như ta ư? Uyển Như tiểu thư có nhìn nhầm không?

– Bây giờ anh chưa là ai thì may ra ta còn có chỗ đứng. Một khi anh đã là người có danh trong thiên hạ, e rằng cơ hội gặp anh cũng chẳng còn.

Chương thở dài:

– Người ta bảo trí tưởng tượng của con gái rất phong phú, nhưng ta từng không tin. Ta không có gì để Uyển Như tiểu thư nương tựa, sự thật chính là như vậy.

Uyển Như khẽ lắc đầu, rồi cười đầy tự tin nói:

– Địch quân đông, sắp sửa động binh mà anh vẫn bình thản, ắt hẳn đã có sự chuẩn bị. Ta phận nữ nhi không biết việc quân cơ, nhưng anh đi lại đều có nữ binh bảo vệ, dựng cửa hàng mà có tới ba trăm người đến làm. Cách thức buôn bán không giống ai như vậy, hẳn anh không phải là người thường.

– Tiểu thư biết nhiều về ta quá.

– Là do ta quan tâm. Chương, nếu anh không chê, ta muốn được đầu quân cho Thiên Đức. Sau này, mọi việc đều nghe theo anh sai bảo.

Thấy Lâm Uyển Như đứng dậy định hành lễ, Chương giơ tay ngăn lại.

– Ở Thiên Đức quân, chúng ta không hành lễ như vậy. Nếu Uyển Như tiểu thư muốn đầu quân cho Thiên Đức cũng tốt thôi. Tuy nhiên, hãy đợi khi Vũ Ninh vương tràn qua rồi rút đi, nếu ta và Thiên Đức vẫn còn, tiểu thư gia nhập cũng chưa muộn.

– Chương không tin ta sao? Ta tuyệt đối không phải gian tế.

Chương lắc đầu, nói:

– Bởi vì tiểu thư dám đặt cược cả gia sản vào một người mà tiểu thư chưa biết có tương lai ra sao, điều đó đủ khiến ta thấy mình thật nhỏ bé. Tiểu thư cần một chỗ đứng sao?

Lâm Uyển Như gật đầu.

– Vậy ta sẽ giúp tiểu thư đứng đúng vị trí.

– Ý ta đã quyết. Mong Chương giúp ta trở thành quân Thiên Đức. Mọi việc sau này, ta đều sẽ nghe theo.

Ngẫm nghĩ một lúc, Chương mượn bút lông và tờ giấy từ Uyển Như. Chàng viết lên đó một dòng chữ kỳ lạ rồi nói với nàng:

– Nếu tiểu thư thật sự quyết tâm theo Thiên Đức quân, thì sau khi Vũ Ninh vương rút quân, tiểu thư có thể đi tìm chúng ta. Hãy viết những chữ này lên một lá cờ mới, còn mặt kia, tùy ý tiểu thư muốn viết gì thì viết.

– Anh nói anh không biết chữ cơ mà.

– À, ta nói vẫn còn thiếu. – Chương mỉm cười. – Ta không biết chữ Hán.

– Còn đây là chữ gì?

– Tiểu thư đã là người của Thiên Đức quân rồi sẽ được học.

– Chẳng lẽ anh vẫn chưa tin ta muốn gia nhập quân Thiên Đức thật sao?

– Ta tin chứ, nhưng lần này ta chưa cần đến thuyền. Tiểu thư có tài năng buôn bán, vậy ta sẽ đặt tiểu thư đúng vị trí, có vậy tiểu thư mới như hổ thêm cánh chứ.

Lâm Uyển Như thoáng thất vọng, rồi nàng nhìn ngang nhìn dọc, cũng không hiểu những chữ Chương vừa viết trên giấy có nghĩa là gì.

– Không hay những bảo tiêu kia có lai lịch thế nào?

– Họ từng là thuộc hạ của thân mẫu ta, rất mực trung thành.

– Có bao nhiêu người như vậy?

– Nếu ta tập hợp lại cũng gần bốn trăm người.

– Ồ, một đoàn thuyền buôn khá đấy.

Nói đoạn, Chương lấy từ trong người ra mấy miếng sắt hình chữ nhật nhỏ bằng hai ngón tay. Chàng chọn một cái, đưa cho Lâm Uyển Như và nói:

– Hãy giữ thứ này cẩn thận.

Lâm Uyển Như nhận lấy miếng sắt. Một mặt của nó có hai sọc ngang khắc chìm song song, còn mặt kia có một ký tự.

– Nếu Uyển Như tiểu thư vẫn còn giữ ý định đầu quân, thì chúng ta sẽ gặp lại. Còn bây giờ, tiểu thư nên sớm tránh xa vùng chiến sự.

– Ta muốn…

Chương đưa một ngón tay lên ngang miệng, hạ giọng nói:

– Quân lệnh như núi, chỉ có thi hành chứ không hỏi tại sao. Nếu tiểu thư muốn gia nhập quân đội, cần phải ghi nhớ điều này.

– Vậy đây là thứ gì? Tín vật?

– Ta cũng chưa biết nên gọi là gì. Nhưng sau này, nếu tiểu thư gặp quân Thiên Đức hay Thiên Gia Bảo Hựu, hãy đưa nó ra.

– Lệnh… lệnh bài ư?

– Ồ không, thứ này sẽ chứng minh thân phận của tiểu thư. Ngoài tiểu thư ra, sẽ không ai được phép dùng nó. Đã có ba người sở hữu vật này, tiểu thư là người thứ tư và là nữ giới duy nhất.

Đoạn Chương cười:

– Cũng đừng cố làm giả. Kẻ nào làm giả, e rằng khi bị phát hiện sẽ khó toàn mạng.

Trước khi Chương ra về, Lâm Uyển Như hỏi:

– Chương, thật sự anh vẫn chưa có nương tử sao?

– Ý tiểu thư là vợ?

– Đúng vậy.

Chương phì cười rồi nói khó hiểu:

– Hãy nhớ lời cô gái trên bờ đã nói. Tiểu thư là người sáng dạ, cũng nên cân nhắc kỹ.

Chương rời đi, Lâm Uyển Như rơi vào trầm tư, ngắm nghía miếng sắt trong tay và cho rằng đó là lệnh bài hoặc… tín vật định tình. Thật ra, miếng sắt được mài giũa cẩn thận ấy thể hiện chức vụ Đại đội trưởng, cấp bậc Trung sĩ. Ký hiệu ở mặt sau là chữ “C”. Chương mới nhờ làm được một số cái, đã phát cho các cấp chỉ huy và còn dư lại vài chiếc.

Uyển Như nhất thời không nhớ Thiên Bình đã nói gì, nên hỏi Chi Lan. Khi Chi Lan nhắc lại, Uyển Như lập tức hiểu ra.

– “Đã có ít nhất hai kẻ nhanh chân hơn ta, là kẻ nào? Cô gái họ Phạm đó ư? Hừ! Ta đây sao có thể xếp thứ ba chứ?”

– Tiểu thư, tiểu thư nhất định muốn đầu quân cho Thiên Đức thật sao?

Lâm Uyển Như nắm chặt miếng sắt, nhìn Chi Lan và nói:

– Ta xin anh ta mà anh ta còn không nhận ngay, lại còn bảo ta tự quyết sau khi Vũ Ninh vương tràn qua. Ngươi phải biết, anh ta không hề có chút nào run sợ. Anh ta không giống kẻ liều mạng, mà là một bậc trí dũng. Nếu vạn quân của Vũ Ninh vương không làm gì được anh ta, thì đúng như anh ta nói, ta đã đứng đúng vị trí cần đứng. Bây giờ ta theo anh ta làm sĩ tốt, nhưng chỉ cần biến anh ta thành phu quân, ngày sau sẽ không cần phải bận tâm thái độ của bất kỳ kẻ nào nữa!

– Cô gái họ Phạm ấy nhất định là ý trung nhân của hắn.

– Ngươi nghĩ ta không xinh đẹp sao? Xưa nay anh hùng khó qua ải mỹ nhân, mà ta đã nhắm ai thì người đó khó thoát. Trong đá quả nhiên có ngọc, về đây buôn bán đúng là ý trời vậy!

Trên đường về lại quân doanh, Chương hắt hơi liên tục mấy cái. Thiên Bình thấy vậy liền chủ động… nắm lấy tay Chương, ủ ấm giúp chàng đỡ lạnh!

Toàn bộ nội dung bản biên tập này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, nghiêm cấm mọi hành vi sao chép và đăng tải lại.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free