Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 73: 經財 (kinh tài)

Cỏ lác (còn gọi là cói) là loài cây dại mọc um tùm ven sông và những khu đầm lầy hoang vắng. Chương đã hỏi thăm và biết được trong vùng có một làng chuyên làm chiếu cói vào những lúc nông nhàn. Chiếu là vật dụng phổ thông, giá hơn mười đồng một cái, chỉ đơn sơ không hoa văn trang trí. Chương thấy dân trong làng Đường Vỹ nhiều người dùng rơm bện chiếu để ngủ, thậm chí còn êm ái và ấm áp hơn.

Chương đã đến làng đó hỏi cách làm chiếu cói. Với địa vị chủ tướng của Thiên Đức quân, cậu không gặp bất kỳ trở ngại nào. Chương đặt ba cái chiếu và sau khi được tận mắt chứng kiến quy trình làm ra một cái chiếu, cậu gật gù ra về.

"Làng này có bao nhiêu nóc nhà?" Chương hỏi Duệ.

"Một trăm ba mươi ba nóc, dân có khoảng..."

"Em xem hộ anh có bao nhiêu nhà có thể dệt chiếu cói bán nhé."

Về đến quân doanh, Chương gặp Lượng và Trương Lôi, đề nghị hai người giúp cắt cói mọc um tùm ven sông về phơi ít nhất ba nắng rồi dựng một cái lán tranh. Tiếp đó, Chương bảo Duệ và Bình thuê giúp vài cô bác lớn tuổi từ làng làm chiếu cói đến quân doanh.

Dù chỉ nghe phong thanh rằng Chương sắp làm một việc gì đó kỳ quặc, thậm chí có thể là... làm chiếu cho toàn quân, song bọn Lượng vẫn không chút thắc mắc. Lượng bảo Trương Lôi rằng Chương cần gì thì cứ làm theo.

"Không phải do cậu ấy là chủ tướng, mà là vì cậu ta sẽ làm ra thứ chúng ta chưa từng biết đến nhưng lại vô cùng hữu ích."

Trương Lôi vốn đã thán phục tài ăn nói và khả năng sắp đặt mọi việc của Chương, nhưng ông vẫn tò mò không hiểu vì sao một vị chủ tướng lại để tâm đến mấy thứ cỏ lác tầm thường như vậy.

Với quân số hơn nghìn người, việc dựng lán và cắt cỏ lác, chẻ nhỏ ra theo mong muốn của Chương chỉ trong một ngày là xong. Cỏ lác sau khi cắt về được chất thành từng gò đống lớn rồi đem phơi nắng. Chương hồ hởi tuyên bố rằng thứ cỏ lác vô giá trị này sẽ hóa thành bạc vàng trong nay mai.

Mấy khung dùng để dệt chiếu được làm từ những thanh tre theo hướng dẫn của những cô bác được thuê đến. Chương sẽ trả công những cô bác này ngoài lương cứng 20 đồng trong tháng đầu tiên thì từ tháng tiếp theo sẽ là 25 đồng cộng với... sản phẩm làm ra! Những điều này tuy chỉ là kiến thức sơ đẳng đối với một người học Quản trị kinh doanh, nhưng lại vô cùng mới lạ với những người nông dân vốn có hiểu biết chỉ gói gọn trong lũy tre làng.

Đầu tiên, Chương bảo các cô bác dệt chiếu dạy cho gần tám chục nữ binh. Mỗi nữ binh nếu học xong và tự dệt đư��c hoàn thiện một cái chiếu thì các cô bác sẽ được thưởng thêm 5 đồng. Tổng cộng là 400 đồng tiền thưởng, với thời hạn hoàn tất việc dạy trong vòng một tháng. Đây là số tiền lớn nếu chia đều cho chín người dạy nghề.

Sau đó, Chương dùng đất sét nặn hình bàn chân với ba kích cỡ khác nhau để làm mẫu, rồi nhờ binh sĩ dùng gỗ mít đục đẽo thành hàng trăm khuôn mẫu chân.

Dân Vạn Xuân nói chung có dùng dép bện bằng rơm, nhưng kiểu dáng chỉ vỏn vẹn một mẫu duy nhất giống dép quai hậu. Bởi vậy Chương muốn làm dép tông cói, dép cói thường và dép cói có quai. Trước hết, mỗi binh sĩ Thiên Đức sẽ được trang bị một đôi dép cói quai hậu, rất tốt cho bàn chân của họ. Chỉ hơn nửa tháng sau, đã có vài cô gái hoàn thành việc học nghề. Họ đã nắm vững các công đoạn và có thể tự làm ra một chiếc chiếu hoàn chỉnh.

Tiếp đó, Chương bảo các nữ binh dùng cói đã phơi nắng ngồi đan cho chính họ một đôi giày cói theo mẫu như giày bện rơm. Những thành phẩm đầu tiên tuy chưa đẹp mắt, nhưng Chương vẫn không ngừng động viên. Đến khi sản phẩm tương đối hoàn thiện, cậu bắt đầu đưa những mẫu vẽ tay cho các cô gái: dép tông bằng cói, dép cói thường và giày quai hậu bằng cói.

Hơn một tháng kể từ khi bắt đầu học nghề, tất cả các cô gái xem như đã tốt nghiệp và bắt đầu ngồi làm những gì Chương dặn. Những cô này thành thục hơn sau mỗi ngày. Một số quân sĩ cũng bị thu hút, chẳng rõ do công việc hay do bản thân các cô gái có sức hấp dẫn, đã giúp các cô một số việc. Tám mươi cô gái đều đã có giày cói để mang.

Các cô bác được thuê thì tập trung vào việc làm ra những đôi giày cói cho binh sĩ Thiên Đức. Họ đã phải gọi thêm gần chục người nữa để cùng làm, bởi hơn một nghìn đôi giày là con số không hề nhỏ.

Chương về làng Vạn gặp thợ rèn. Cậu đưa bản vẽ và đặt làm những logo bằng sắt có hai chữ VX nổi trên hình trái tim. Cậu đã đặt 1000 cái logo như vậy và trả tiền nguyên liệu, công xá chỉ với giá 2 tiền. Những logo nhỏ này Chương sẽ cho đính lên những đôi giày, dép thương mại. Cậu cũng đặt hàng nghìn huy hiệu hình bông hoa năm cánh nhỏ xíu để trang trí. Phần này tiền công đắt hơn nhưng cả thảy cũng chỉ 3 tiền.

Chương nhắm đến chợ Thổ Hà, một phiên chợ đông đúc họp năm ngày một lần, nằm ngay đầu làng Thổ Hà, gần bến sông. Chợ Thổ Hà dù có tiếng là lớn, nhưng cũng chỉ là lớn trong phạm vi vùng đất do Thiên Gia Bảo Hựu kiểm soát. Như Duệ cho biết từ năm trước thì 18 giáp có số dân chưa đến một vạn.

Chợ có vài ngôi nhà nhỏ quây bằng ván gỗ lợp mái tranh, một số lán tạm bợ, còn đa phần là những tấm phên dựng lên che nắng mưa. Chương mượn Trương Lôi một trung đội, dẫn họ đến gần chợ Thổ Hà và nói muốn dựng một căn nhà hai tầng, tường bằng ván gỗ, trần và sàn cũng phải bằng gỗ, mái sẽ lợp ngói. Căn nhà rộng khoảng năm chục mét vuông nằm cạnh lối từ chợ ra bờ sông. Biết Chương đang dốc sức gây dựng cơ nghiệp cho Thiên Đức quân, Bỉnh Di cùng hai trăm quân đã tức tốc đi đốn cây xẻ gỗ giúp, vì chợ Thổ Hà cách làng Vạn không xa.

Chương có được ngôi nhà gỗ hai tầng kiên cố như cậu mong muốn chỉ sau hơn mười ngày. Một tấm biển lớn bằng gỗ viết mấy chữ Hán “Cửa hàng giày dép Vạn Xuân” do chính Duệ tự tay viết, kèm theo một miếng kim loại lớn hình trái tim có chữ VX mà Chương giới thiệu là logo.

Ngôi nhà gỗ kiên cố do đám trai tráng dựng lên đã hoàn tất, nhưng cửa đóng then cài, khiến các bà các cô đi chợ không khỏi tò mò. Vài ngày sau, có tấm vải đỏ được giăng lên, nội dung ghi: “Con gái Vạn Xuân sẽ đẹp hơn khi đi dép cói Vạn Xuân”.

Nhưng bên trong chẳng hề thấy bày bán món gì! Chỉ có vài cái kệ gỗ mới được kê. Các bà các cô đi ngang qua dừng lại hỏi đám trai tráng nhưng cũng chỉ nhận được những cái lắc đầu. Mấy ngày sau, trong vùng người ta xôn xao bàn tán về ngôi nhà bán giày dép cói nhưng không ai thấy bày bán gì, chỉ nghe nói con gái Vạn Xuân đi thứ đó sẽ đẹp.

Ngoài những lời xì xào của các bà các cô, chính Chương cũng cắt cử một số cô gái đi phao tin đồn rằng chỗ ấy sẽ bắt đầu bán những đôi giày, dép làm từ cói rất đẹp, có đính cả hoa vào phiên chợ đầu tháng Ba.

Quân Thiên Đức cũng được cắt cử đi loan tin rằng đã thấy mấy cô gái bên Siêu Loại đi những đôi giày dép ấy, gót chân cô nào cũng hồng hào, dáng đi thon gọn, trông rất đẹp và... bản thân họ cũng muốn cưới một cô vợ như thế!

Và những tin đồn này được cố tình nhắm đến những gia đình giàu có, khá giả.

Ngay cả Tả Đô đốc Phạm Tu cũng không biết Chương đang giở trò gì mà đám con gái trong ba làng Vạn cũng xôn xao bàn tán. Ba cô con gái của Phạm Tu và vợ ông cũng muốn biết. Phạm Tu sai người đi hỏi bọn Thiên Bình nhưng nhận được câu trả lời:

"Lệnh của Giám đốc, đây là bí mật kinh doanh. Hôm nào khai trương mới biết!"

Phạm Tu hỏi Bỉnh Di, nhưng Bỉnh Di cũng chẳng biết "Giám đốc" là gì.

Gần đến ngày khai trương, Chương chọn ra mười nữ binh mà cậu cho là có nhan sắc, đặt Ngọc may cho họ mười bộ áo dài màu đỏ và dành trọn ba ngày đào tạo kỹ năng bán hàng, đặc biệt nhấn mạnh rằng nét mặt các cô lúc nào cũng phải tươi tắn như tiếp viên hàng không.

Đêm trước ngày khai trương, toàn bộ thành phẩm được đem đến Cửa hàng Vạn Xuân bày lên từng kệ.

Dép tông cói quai vải có giá 7 đồng một đôi, dép cói là 15 đồng, còn giày cói dạng quai hậu có giá 20 đồng. Dép tông cói không đính logo hay hoa, hai mẫu còn lại thì có.

Đặc biệt, Chương cho làm 20 đôi dạng như sục, mỗi đôi đều có quai hậu làm từ da bò và đính nơ vải lụa màu đỏ. Những đôi sục này có miếng lót bằng da nên sẽ êm chân và Chương gọi là "phiên bản giới hạn". Duệ và Bình tất nhiên mỗi người đều có một đôi cho riêng mình. Giá của một đôi "bản giới hạn" này lên đến 60 đồng! Chương cũng đưa ra thêm lựa chọn, nếu ai muốn đính tên trên miếng kim loại thì thêm... 40 đồng!

Duệ và Bình cho rằng sẽ chẳng ai mua vì cái giá ấy chẳng khác nào cắt cổ người ta.

Trước cửa hàng, Chương để nhiều xô nước. Ai vào cửa hàng thử thì đều phải rửa chân, sau đó chùi chân bằng những miếng vải để sẵn bên ngoài.

Cửa hàng khai trương đầu giờ Mão ngày 1 tháng 3 năm Thiên Đức 25 với đèn đuốc thắp sáng trưng, chiêng trống khua một hồi om sòm. Hầu như ai đi chợ cũng dừng chân ngó nghiêng và chỉ trỏ, song chẳng ai chịu bỏ ra 7 đồng để mua một thứ chỉ dùng để giẫm dưới chân. Trong khi đó, lương tháng của một quân sĩ Thiên Đức cũng chỉ có 20 đồng.

Trời sáng rõ thì người xúm đen xúm đỏ lại xem và Chương bắt đầu thực hiện kế hoạch. Hơn sáu chục nữ binh giả trang thành người đi chợ đứng bàn tán một hồi lâu thì nhân viên mời vào thử. Một cô, rồi mười cô, và rồi cô nào cũng sắm cho mình một đôi. Bước ra khỏi cửa hàng, ai nấy mặt mày tươi rói như hoa. Các chàng trai Thiên Đức giả trang cũng không ngừng buông lời trêu ghẹo, khen lấy khen để rằng các cô đẹp hơn hẳn con gái bên Siêu Loại.

Tất cả các cô gái này đều mua, thực chất đó là những đôi dép/giày mà họ đã tự tay làm ra.

Bà Dung, vợ của Phạm Tu, vợ Triệu Quang Phục, vợ Đoàn Thượng cùng mấy ái nữ của các vị ấy cũng kéo nhau ra xem, song chưa mua vì vẫn đinh ninh rằng kiểu gì mình cũng sẽ được tặng một đôi. Thế nhưng, chờ mãi mà chẳng thấy ai mời vào. Thấy mấy cô gái làng Vạn giả trang, các bà liền nhận ra nhưng không bóc mẽ. Ngược lại, những ái nữ của các gia đình khá giả đã đến. Họ bị cuốn theo những cô gái giả trang ấy và bắt đầu mua dép.

Các cô mua xong rồi, thích thú nhận lời tán dương của nhân viên, của người đang mua cùng và những chàng trai ở bên ngoài thì Chương đem bày hai mươi đôi "bản giới hạn" với giá 60 đồng.

Bà Dung và những bà khác bấy giờ mới được mời vào. Chương nói: “Thân phận cô Dung và các vị phu nhân đây quả khác biệt. Giá 60 đồng, nhưng cháu xin bớt còn 55 đồng ạ. Hôm nay khai trương, được các cô đến thăm chắc chắn cháu sẽ phát tài lớn.”

"Dép gì mà những 55 đồng?" Bà Dung nhăn mặt.

"Bọn cháu chỉ làm hai chục đôi, mỗi kích cỡ cũng chỉ có sáu, bảy đôi thôi ạ. Cháu đảm bảo không có đôi thứ hai mươi mốt." Chương vừa nói vừa xoa lòng bàn tay vào nhau, tươi cười. "Cô là mẹ của Bình, thứ này là tâm huyết của em ấy."

Bà Dung biết mình đã bị Chương gài, nhưng trước bao nhiêu người vây quanh, bà đành ngậm ngùi bấm bụng trả 55 đồng. Bà Dung khen vừa chân, đi êm. Nhân viên của Chương lại khen gót chân bà Dung đã đẹp rồi, đi loại này sẽ đẹp hơn.

Bà Dung đã có thì vợ Đoàn Thượng cũng muốn có, vợ Triệu Quang Phục cũng không chịu kém cạnh. Thế là Chương bán được xong ba đôi đầu tiên. Ba ái nữ của Phạm Tu nghe nói Thiên Bình và Duệ cũng có đôi giày tương tự, nhưng không có nơ đỏ. Vì thế, vợ Tả Đô đốc cắn răng cắn lợi bỏ thêm 165 đồng để mua cho các con.

Mấy cô gái mới lớn nhận được những tiếng huýt sáo, những lời tâng bốc tận mây xanh nên cười tít mắt. Điều này khiến mấy cô tiểu thư con nhà hào phú cũng chẳng chịu kém cạnh, liền mua thêm. Chương bán hết 20 đôi phiên bản giới hạn, mấy cô đến chậm không có nên khó chịu. Chương lại bảo nếu họ đặt phân nửa tiền thì sẽ làm riêng cho họ một đôi, không giống 20 đôi đã bán. Họ có thể chọn nơ màu trắng, hồng, xanh, vàng theo sở thích, giá cũng 55 đồng vì khai trương.

Các cô này liền đồng ý. Chương bảo nhân viên mời các cô vào phòng riêng để đo bàn chân từng người một. Trong khi chờ đợi đến lượt, các cô được phục vụ trà hoa nhài và... khi thấy chủ cửa hàng cao ráo, ăn nói nhẹ nhàng, lại chưa lập gia đình nên... các cô đã mua mỗi người hai đôi để... tiện thay đổi.

Với 20 đôi đã bán và 25 đôi được đặt hàng, Chương sẽ thu về 2.475 đồng, tương đương 4 quan, 1 tiền và 15 đồng!

Giày cói loại 20 đồng chỉ bán được 2 đôi vì khá tương tự với giày bện rơm. Dép tông cói bán được 16 đôi, còn dép cói kiểu dép tổ ong thì 50 đôi đều "cháy hàng". Tổng số tiền thu về là 1 quan, 5 tiền, 2 đồng.

Không cần phải nói, Chương đã khiến bọn Lượng, Trương Lôi, Thiên Bình và Duệ há hốc miệng vì ngạc nhiên. Họ hoàn toàn không hiểu vì sao người ta có thể bỏ ra tới 55 đồng để mua một đôi giày cói, trong khi so với đôi 20 đồng thì nó chẳng khác biệt là bao. Trương Lôi chỉ biết nhăn mặt lắc đầu ngao ngán.

Phiên chợ năm ngày sau đó, Chương vẫn dùng mánh cũ là để các nữ binh giả trang đi mua thêm tạo sự sôi động. Hôm ấy, Chương đã giao 25 đôi khách đặt, nhận làm thêm 10 đôi mới, và chỉ bán được thêm 10 đôi dép tông cói cùng 22 đôi dép cói thường, trong khi giày cói vẫn "ế chỏng chơ". Chương vẫn thản nhiên, bởi dân trong vùng suy cho cùng cũng chỉ là "mồi nhử".

Phiên chợ thứ ba thì ngoài nữ binh giả trang đến mua, còn có mấy chục trai tráng đến đặt làm giày cói. Ai cũng đặt nửa tiền và hẹn phiên chợ sau mới đến lấy.

Tiếp đó, Chương cho nữ binh, quân sĩ và cả gia quyến quân sĩ – những người đã được cung cấp dép tông, dép cói hoặc giày cói – liên tục đi lại ở các phiên chợ khác. Họ cố ý nhắc đến món đồ đang mang, hỏi thăm rồi chỉ trỏ lẫn nhau... Sau đó, những nữ binh giả trang chia nhau đi chợ bên Siêu Loại mua ngũ cốc. Đồng thời, các quân sĩ Thiên Đức đi cùng cũng loan tin rằng con gái bên bờ Nam gần đây đi giày cói có nơ, cô nào cô nấy gót sen trắng hồng và... đẹp hơn hẳn con gái Siêu Loại!

Tai nghe mắt thấy, quả đúng là con gái khu bờ Nam khi đi mua ngũ cốc, người thì mang dép, người thì mang giày, thi thoảng lại có cô đi thứ gọi là dép tông cói. Khi được hỏi, các cô thật thà kể rằng từ lúc mang loại giày dép này, tối nào nhà cũng có khách đến chơi xin... dạm ngõ.

Chương cho làm việc này liên tục hàng tháng trời, ở khắp các chợ, chẳng chừa một ai. Cậu ta cứ thế nhắc đi nhắc lại điệp khúc rằng con gái Siêu Loại không đẹp bằng con gái vùng khác chỉ vì... không có dép!

Các cô gái Siêu Loại, bất kể sang hèn, bắt đầu kéo nhau đi chợ Thổ Hà mua dép cói để cho "đỡ tức". Tất nhiên, các cô cũng nhận ra nó đẹp, tiện dụng và quả thực sẽ khiến gót ngà của mình thêm phần duyên dáng. Dần dà, con gái Siêu Loại ai ai cũng có quang gánh và mang giày hoặc dép cói.

Siêu Loại có đến vài vạn dân. Thấy nhiều người mua phải lặn lội sang tận chợ Thổ Hà cách đó gần hai mươi dặm, các thương nhân đã đánh hơi được cơ hội. Họ đến đặt mua vài trăm đôi để được Chương bớt giá ưu đãi. Người này bán được thì người khác cũng không chịu kém cạnh, nên có thời điểm Chương phải huy động toàn bộ quân Thiên Đức ra sản xuất.

Chương làm được thì người khác cũng sẽ học theo để làm, nhưng đó là chuyện đôi ba năm sau. Chỉ biết rằng, bằng cách khích tướng, truyền miệng và tạo hiệu ứng đám đông, đến cuối năm Thiên Đức thứ 25, hầu hết dân chúng trong vùng Thiên Gia Bảo Hựu kiểm soát đều sở hữu ít nhất một đôi dép tông cói hiệu Vạn Xuân giá chỉ 3 đồng. Công ty cổ phần Thiên Đức nhờ đó thu về số tiền khoảng 1600 quan, tương đương 1600 lạng bạc, chưa trừ chi phí. Và nguồn lợi khổng lồ này không chỉ riêng dân Siêu Loại mang lại cho Chương.

Trong quá trình gây dựng cơ nghiệp từ thứ cỏ lác tầm thường để thu về nguồn lợi khổng lồ, Chương đã gặp gỡ được những con người sẽ cùng cậu chung tay xây dựng cơ đồ Vạn Xuân theo cách riêng của họ.

Bản quyền tác phẩm này thuộc về truyen.free, với những câu chuyện độc đáo không ngừng được hé mở.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free