Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 72: Công ty cổ phần Vạn Xuân

Bà Dung cùng nhiều bà mẹ ở làng Vạn và các làng lân cận như Long Ngô Động, làng Mô hay Đường Vỹ đã đến chúc Tết trong quân doanh vào chiều mùng 1 như đã hứa. Trương Lôi cùng các huynh đệ cũng kéo đến chung vui. Tối hôm ấy Chương lại phi ngựa đi chúc Tết ở làng Lôi và Thiên Bình. Ba ngày Tết cứ thế nhanh chóng trôi qua trong niềm hân hoan.

Sáng mùng 4, toàn bộ quân Thiên Đức có mặt đông đủ, khí thế hừng hực. Ngoài nhiệm vụ tập luyện, họ còn phải dựng thêm nhà, trồng trọt, tăng gia sản xuất. Chương cũng đưa ra một quy định mới toanh về việc chào hỏi giữa cấp dưới và cấp trên trong quân, quy định rõ ràng về thời điểm chào và không chào. Lý do là bởi ba ngày Tết có quá nhiều người chắp tay thi lễ với chàng, chưa kể gia quyến các tướng lĩnh mới gia nhập quân đội cũng thực hiện điều đó. Theo đó, quân Thiên Đức chào nhau bằng cách đứng nghiêm, cánh tay trái song song với mặt đất, cổ tay và bàn tay duỗi thẳng, các ngón tay khẽ chạm đuôi lông mày, lòng bàn tay hướng xuống. Cách chào này giúp lược bỏ nhiều nghi thức rườm rà và hợp lý hơn, vì trong quân có không ít quân sĩ lớn tuổi hơn Chương.

Chương cũng nói to trước toàn quân và yêu cầu mọi người nhắc lại, rằng: Chỉ huy phải có Trí, Dũng, Nhân, Tín, Liêm, Trung. Còn quân sĩ phải tuyệt đối tuân theo mệnh lệnh cấp trên, phải kính trọng và giúp đỡ dân làng mọi nơi.

– Đây là điều lệ bắt buộc của quân Thiên Đức, từ chỉ huy đến binh sĩ đều phải nhớ. Sắp tới các vị chỉ huy sẽ cùng bàn thảo thêm về quân kỷ, quân lệnh. Có thưởng sẽ có phạt, anh em có bằng lòng không?

Toàn quân đều hô lớn “bằng lòng”.

Chương tạm thời không cần bận tâm về quân Thiên Đức vì những luật lệ đã đặt ra cứ thế mà thực hiện, có điều gì cần điều chỉnh sẽ cùng bàn bạc sau. Chương sẽ phải làm hai việc chính: một là lo tìm và đưa thân nhân binh sĩ sang bờ Nam, hai là kiếm tiền nuôi quân.

Chương cùng Thiên Bình và Duệ cải trang, dành nhiều tuần thăm dò ở các chợ nhỏ ven sông hay chợ lớn tại các giáp thì thấy rằng các mặt hàng bày bán đều đơn giản, chủ yếu là thịt cá, bát đĩa, dao. Người đi chợ người thì dùng tiền, người thì đem ngô, gạo để đổi lấy những thứ cần thiết. Các lán kiên cố trong chợ lợp tranh, tường quây bằng gỗ bán vải vóc, y phục hoặc những món đồ đắt tiền dành cho số ít hào phú trong giáp. Chủ của các lán này lại đều là người Hoa quốc hoặc có gốc gác Hoa quốc! Người Vạn Xuân thì rất hiếm hoi.

Càng tìm hiểu thì Chương càng thấy lo ngại khi phần lớn các mặt hàng quan trọng, kể cả mắm muối, đều do người Hoa quốc nắm giữ. Duệ cho biết người Hoa quốc được tự do đi lại và buôn bán trên đất Vạn Xuân, các sứ quân không hề làm khó họ. Thuế khóa cũng chỉ bằng một nửa so với người Vạn Xuân buôn bán cùng mặt hàng. Lý do là bởi các sứ quân cần đến những món hàng họ cung cấp. Người Vạn Xuân chỉ buôn bán nhỏ lẻ, chủ yếu phục vụ nhu cầu hằng ngày của dân nghèo. Các sứ quân sẽ đổi bạc, vàng để lấy ngũ cốc, vải vóc, y phục lính như giày vải, binh khí chất lượng tốt và ngựa chiến. Ngựa phương Bắc có thân hình lớn hơn ngựa ở Vạn Xuân nên được yêu thích, thường dùng cho các tướng.

Người Vạn Xuân có nhiều nghề truyền thống nhưng chỉ coi đó là nghề phụ lúc nông nhàn, khi cần thì đem sản phẩm làm ra đổi lấy những thứ khác. Bách tính chủ yếu cày cấy, trồng trọt và chăn nuôi.

Tại các giáp do Thiên Gia Bảo Hựu cai quản, ngoài việc làm ruộng, trồng dâu nuôi tằm, người dân còn đánh bắt cá trên sông và nuôi gia cầm.

– Vậy binh khí của Thiên Gia Bảo Hựu đều phải mua ư?

– Điều này em không biết. – Duệ đáp. – Xưa nay binh khí chưa từng phải mua bao giờ.

– Lò rèn trong ba làng rèn ra?

– Chỉ rèn nông cụ là chính, đao kiếm hay giáo mác có làm nhưng số lượng rất ít.

– Vậy ắt phải trữ sẵn rồi.

– Em là phận nữ trong làng, có những điều bí mật không thể nào biết được.

– Được, chúng ta cũng không cần bận tâm việc ấy. Thứ gì người Hoa quốc làm được, chúng ta cũng làm được. Có bốn điều chúng ta cần có, đó là: nguyên liệu, sản xuất, phân phối và… tài chính! Muốn kiếm tiền để quân Thiên Đức lớn mạnh, giàu có, ta phải mở công ty sản xuất và thương mại.

– Công ty là gì? – Bình và Duệ cùng thắc mắc.

– Chúng ta sẽ lập công ty Vạn Xuân, anh sẽ là Giám đốc, Duệ là thư ký còn Bình làm Trưởng phòng Kinh doanh.

Hai cô gái nhìn nhau cùng lắc đầu. Chương nói thêm:

– Mở công ty phải có tiền mà... – Chương cười. – Anh thì chẳng có gì.

– Tiền bán quang gánh có dư, mẹ em đang giữ. Chúng ta có thể xin mẹ em.

– Vay chứ không xin. – Chương nói.

– Mẹ em bảo quang gánh là do anh vẽ ra nên nó là của anh mà!

– Thứ ấy sẽ sinh lãi nhưng anh đã nói đó là của cô, của cô cùng chị Ngọc. Vậy chúng ta sẽ vay mẹ em tiền làm vốn để buôn bán.

– Ý anh là mở công ty để buôn bán giống như lán bán đồ của người Hoa quốc? – Duệ hỏi.

– Đại ý là vậy.

– Em có tiền riêng là hai nén bạc. – Duệ nói. – Em sẽ cho anh làm vốn.

– Em có năm nén mẹ cho làm của hồi môn, em cũng sẽ góp vào. – Bình cũng nói.

– Bảy nén bạc có tính là nhiều không? – Chương thắc mắc.

– Đã là bảy quan rồi! – Duệ giải thích. – Bộ quần áo anh đang mặc chỉ hơn mười đồng. Bảy quan mua được gần bốn trăm bộ quần áo như của anh.

Chương nhìn quần áo đang mặc trên người một lượt, bộ này bà Cả Ngư mua cho hồi mới tới, đúng là hơn mười đồng thật. Nếu tính bộ này hai trăm nghìn thì bảy nén bạc cũng đâu đó tám chục triệu, bằng hơn hai mươi tháng làm thêm của Chương.

– “Vậy có tính là nhiều không nhỉ?”

Chương nhẩm tính một hồi rồi nói:

– Thế này, làm ăn sòng phẳng mới bền. Công ty Vạn Xuân là công ty cổ phần. Nghĩa là hai em sẽ cùng góp tiền vào, nếu thua lỗ thì mất, nhưng nếu dư giả thì hai em sẽ nhận phần tương đương với số bạc đã góp, thế nào?

– Nhưng số bạc đó bọn em cho anh mà? – Bình thắc mắc. – Sau này em lấy chồng, tiền ấy cũng của anh cả, tiêu trước khỏi lo về sau.

Chương vội gạt đi:

– Không được, tiền bạc phải phân minh chứ. Sau này em sẽ hiểu sức mạnh của tiền bạc, thứ đó có thể thay đổi cả triều đại đấy.

– Sao thế được? – Duệ hỏi.

– Liệu có thể vay cô Dung… xem nào... hai mươi nén bạc không nhỉ?

Cả Duệ và Bình đều không biết rõ. Thế là cả bọn về làng Nhất Vạn hỏi bà Dung. Bà Dung nghe Chương muốn mượn 20 nén bạc liền không ngần ngại đưa hẳn 50 nén. Chương chủ động đề nghị, số bạc này sẽ được trả lãi hai nén mỗi năm. Bà Dung chỉ ậm ừ cho có lệ, bởi bà đã coi Chương như con rể tương lai rồi.

Chương nói với Thiên Bình và Duệ:

– Bây giờ nhé, Công ty cổ phần Vạn Xuân sẽ có ba cổ đông. Anh có năm mươi nén bạc góp vào, hai em nữa tổng cộng năm mươi bảy. Sau này nếu kiếm được một trăm nén bạc dư ra, Bình sẽ hưởng mười nén, Duệ năm nén, còn anh... à... tám mươi lăm nén, được chứ?

Bình và Duệ đều gật đầu vì hai cô nghĩ sau này sẽ gả cho Chương nên Chương muốn thế nào cũng được. Vả lại, những điều Chương nói hai cô cũng không thực sự hiểu rõ.

– Nhưng chúng ta sẽ bán cái gì? – Duệ hỏi.

– Gần chúng ta nhất là Siêu Loại. Chúng ta phải thăm dò xem bên ấy cần gì, thừa gì. Chúng ta sẽ mua của người thừa, bán cho người thiếu để hưởng chênh lệch. Bên ấy cần gì Duệ nhỉ?

Duệ lắc đầu, cô làm sao mà biết được.

– Vậy hai em giúp anh đi hỏi rõ xem tại các giáp lân cận, ngoài ngũ cốc thì người dân còn làm những gì? Cái gì làng đó có mà làng khác lại cần. Cứ tìm hiểu hết, anh sẽ tính toán.

Sau khoảng một tuần, Bình và Duệ thu thập được nhiều thông tin và đưa cho Chương, nhưng chàng thấy chúng chẳng có gì hữu ích cho việc kinh doanh.

Chương biết việc kinh doanh suy cho cùng là để phục vụ một nhu cầu nào đó của con người. Ở Vạn Xuân nói chung, hay trong vùng này nói riêng, còn nghèo khó, vậy thì phải kiếm tiền từ người giàu.

– “Mình đã vẽ ra quang gánh, còn gì mà một người có tiền cần nữa nhỉ?”

Chương nhớ ra Thiên Bình hay Duệ hồi trước đều đi chân đất, sau mới đi giày bện rơm. Hỏi hai cô nàng và cả các nữ binh, Chương biết giày hay dép ở Vạn Xuân thường làm từ rơm, vỏ cây. Một số rất hiếm được làm từ da, nhưng nếu có cũng chỉ dám dùng trong đại lễ hoặc khi đón tiếp thượng khách, chứ không dùng hằng ngày.

Chương đem hai đôi giày, một thể thao, một quân đội ra ngắm nghía, suy nghĩ trong hai ngày liền, và một sáng kiến đã nảy ra.

Bán một mặt hàng có thể chọn phục vụ phần đầu như mũ, khăn thì không thiết yếu vì người dân đã có sẵn rồi. Bán y phục khó mà làm được vì Chương không rành về thời trang.

Chương quyết định sẽ làm giày, dép!

Phần đế giày sẽ làm bằng gỗ mít hoặc một vài loại gỗ phù hợp khác, và cũng có thể làm từ mây hoặc cói. Nếu làm từ gỗ, đế giày có thể trơn và gây ồn, nên cần bọc thêm một lớp da để giảm tiếng động. Phần mặt trên của giày nhất định phải dùng da để tạo sự êm ái cho chân, quai sẽ làm từ da hoặc vải; vải sẽ là nguyên liệu chính vì vùng này gần sông, có nhiều làng trồng dâu, nuôi tằm và dệt vải. Gỗ thì không thiếu, nhân lực dồi dào.

Cần phải làm khuôn đất sét để làm đinh tán giúp giày dép chắc chắn, bền bỉ hơn.

Chương ra bờ sông vẽ trên cát những bản mẫu với đủ kiểu dáng mà chàng nghĩ ra, sau đó liệt kê hết ra giấy. Chương cũng nhờ Duệ, Bình và các cô gái khác giẫm chân in dấu lên các phiến đất sét mềm. Chương có tám mươi dấu chân nữ nhưng tựu trung có ba kích cỡ phổ biến, được chàng tự ký hiệu là L, M và S theo tiêu chuẩn... quốc tế.

Dệt vải thì dễ tìm người, đan lát thì Duệ bảo hầu như làng nào cũng biết. Khi hỏi đến thêu thùa, Bình và Duệ đều khẳng định con gái trong vùng ai cũng biết làm, như vậy Chương sẽ có nhiều lựa chọn về hoa văn đa dạng.

Như vậy, Chương đã cơ bản hình thành phương án kiếm tiền, và chàng nghiêng về khả năng sản xuất giày dép bằng cói, vì... đang có sẵn nguyên mẫu và cũng có thể tạo công ăn việc làm cho dân trong vùng.

Cói dễ làm.

Nội dung này được biên soạn và bảo hộ bản quyền bởi truyen.free, nghiêm cấm sao chép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free