Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 69: Tiểu đoàn Thiên Đức

Tối 23 Tết ở Vạn Xuân, Chương ngồi co ro bên ánh đèn dầu lạc, ủ mưu tính kế, củ khoai lang nướng đã vơi đi một nửa. Than vẫn còn hồng trong chậu sứ đặt cạnh bàn.

Bình và Duệ đã đắp chăn ôm nhau ngủ trên chiếc giường tre sát cửa ra vào. Bà Cả Ngư cũng đã đi ngủ, bà cụ thậm chí còn đắp thêm cả chiếu để chống chọi cái lạnh. Nhà gần sông nên hè mát mẻ nhưng đông thì chẳng ấm chút nào.

Một nữ binh bước vào báo rằng Bạch Hổ từ làng Vạn sang có việc muốn bàn bạc. Chương vội xỏ giày, vớ lấy chiếc áo tơi rơm treo ở cửa rồi theo nữ binh ra lán họp. Doanh trại giờ đây đã thành hình, với những mái nhà tranh đắp đất, cửa nẻo làm bằng phên tre đan. Bên trong mỗi căn nhà có thể chứa khoảng năm chục quân sĩ, và đều có ba đống than củi luôn đỏ lửa bất kể ngày đêm.

Khi Chương tới cửa lán, anh ngạc nhiên thấy bên trong, ngoài Bạch Hổ và Cự Lượng, còn có những vị khách mà anh không hề ngờ tới. Trương Lôi, Lý Văn Ba, Chu Diện, Triệu Văn Khoát cùng vài thuộc hạ đang đứng phía sau. Thấy Chương, tất cả liền đứng dậy chắp tay chào. Chương cúi đầu đáp lễ rồi nửa đùa nửa thật lên tiếng. Cậu vốn không ưa không khí quá trang nghiêm.

-Trời tối lạnh thế này mà các ông còn kéo nhau đến đây làm gì? Không sợ chết cóng hay sao?

Lượng liền ngồi dịch sang một bên để nhường chỗ cho Chương. Cái lán nhỏ này hiếm khi có hơn chục người chen chúc đến vậy.

-Trương Lôi tướng quân và các anh em đây tha thiết muốn gặp thầy cho bằng được, họ nói không thể đợi đến sáng mai.

-Thầy? - Nhóm Trương Lôi ngạc nhiên nhìn nhau khi nghe Lượng gọi Chương là thầy.

-Người trong mộng của anh ấy là học trò của ta, nên anh ấy quen miệng gọi vậy thôi, chứ ta chưa dạy dỗ được gì. Các ông đừng hiểu lầm. - Chương vừa cười vừa nói, tự tay rót một chén trà. - Ông Lôi và ông Ba thì ta đã quen mặt rồi, còn mấy anh đây là...

-Thưa chủ tướng...

Trương Lôi định đứng dậy, Chương liền vội ra hiệu cho ông ngồi xuống.

-Ở đây có quy định, khi không phải việc quân cơ thì không cần gọi theo chức vụ như thế. Chẳng hay, ông Lôi năm nay bao nhiêu tuổi rồi?

-Sang năm ta tròn bốn mươi.

-Vậy là cũng tầm tuổi chú Thượng và chú Phục. Thôi, nếu không phải việc quân cơ, ta cứ gọi ông là chú. Còn anh Ba chắc chỉ nên gọi là anh thôi nhỉ?

-Thưa, ta mới ba mươi hai.

Trương Lôi giới thiệu những người đứng sau lưng ông, tám người bọn họ đều là các đội trưởng. Trương Lôi giới thiệu đến ai, người đó liền bước lên chào Chương một lần nữa. Đúng lúc ấy, mấy nữ binh đem theo ghế tre vào, nên không ai còn phải đứng, khiến không khí bớt đi phần nào sự ng��ợng ngập. Chương mở lời:

-Chỉ còn một tuần nữa là hết năm rồi. Chú Lôi đã có chuẩn bị gì cho quân đội bên ấy chưa?

-Thưa chủ tướng... à... cậu Chương, chúng ta đến gặp cậu cũng chính vì chuyện này.

-Một năm mới có mấy ngày Tết. Ngày mai ta sẽ nói cô Duệ chuẩn bị gạo nếp cho các ông. Còn lá dong chắc không cần nữa nhỉ?

Thay vì trả lời câu hỏi của Chương, nhóm Trương Lôi nhất loạt đứng dậy, quỳ xuống chắp tay, Trương Lôi nói:

-Chúng ta đến đây, mong được chủ tướng thu nhận làm quân thuộc quyền.

-Hả? Các ông sao lại muốn thuộc về bên này? Các ông đã gặp Tả Đô đốc chưa?

Chương liền vội đứng lên bảo nhóm Trương Lôi cứ ngồi xuống nói chuyện. Phạm Bạch Hổ bấy giờ mới lên tiếng:

-Các ông đây đã gặp Tả Đô đốc vào chiều muộn, có dùng bữa tối cùng Tả Đô đốc và các chú. Các ông ấy muốn đầu quân cho Thiên Gia Bảo Hựu, nhưng Tả Đô đốc nói có hai lựa chọn.

-Và...? - Chương thắc mắc.

-Tả Đô đốc nói Trương Lôi tướng quân có thể chọn thuộc Thiên Gia Bảo Hựu hoặc Thiên Đức. Hai quân tuy có cách thức hoạt động khác nhau, như tay trái với tay phải, song vẫn là một thể thống nhất.

-Ơ! Chọn theo bên Thiên Đức thì cũng được thôi. - Chương cười khổ. - Nhưng bên này ăn uống đói kém, luyện tập lại nặng nhọc. Sao các ông lại chọn bên này?

Trương Lôi bấy giờ mới lên tiếng: -Chu Diện mách cho ta nên đầu quân về bên này, và ta cũng có ý như vậy. Tả Đô đốc đã cho phép lựa chọn, nên sau khi bàn bạc, chúng ta đã thống nhất chọn thuộc về quân Thiên Đức. Tả Đô đốc nói chỉ cần cậu chấp thuận là xong; nếu cậu không nhận, chúng ta đành phải thuộc quyền Tả Đô đốc.

Chương bật cười, huých vai Cự Lượng: -Ông cụ nhà anh thật là khéo léo. Cho mấy ông này sang đây thì anh chẳng thêm vây thêm cánh còn gì, hả?

Đoạn Chương quay sang nói với nhóm Trương Lôi: -Ta thay mặt quân Thiên Đức tiếp nhận các ông. Chiều ngày mai, chúng ta sẽ bàn về việc sắp xếp, vì quân Thiên Đức có cách bố trí nhân sự khác một chút so với Thiên Gia Bảo Hựu. Anh Lượng đây là Đại đội trưởng, nếu có chú Lôi giúp sức thì thật là tốt.

Chương cứ một câu "chú", hai câu "chú" khiến cho cuộc gặp gỡ trở nên thân mật hơn. Ngoài hai ấm trà, còn có thêm mấy củ khoai lang mới nướng.

-Sáng mai, chú Lôi nói với anh em liệt kê xem mỗi người có bao nhiêu gia quyến. Anh em nào muốn đưa gia quyến sang ở cùng thì lập danh sách rồi gặp cô Duệ. Ở đây, mấy việc đánh đấm chúng ta hỏi anh Lượng, còn chuyện ăn uống, nhu yếu phẩm hay vài thứ khác, thú thật, đều phải thông qua cô Duệ cả.

-Cô ấy là người đứng đầu đội nữ binh sao? - Trương Lôi hỏi.

-Người đứng đầu đội nữ binh là Thiên Bình. Cô ấy là chị em thân thiết với Duệ, như con chấy cắn đôi vậy. Đợt trước, ông giao chiến là với Thiên Bình đấy, một cô gái rất tài giỏi. Ta với anh Lượng đây đều phải kiêng nể cô ấy một phép. Con gái mà, nhường nhịn một chút cũng có sao đâu.

Chương vừa nói vừa cười toe toét, và cứ thế, câu chuyện giữa những người đàn ông kéo dài đến gần nửa đêm mới dứt.

Nhìn theo ánh đuốc của nhóm Trương Lôi khuất dần sau lũy tre làng Vạn, Chương nói với Lượng:

-Vậy là từ mai anh đã có phó tướng rồi đấy.

-Liệu có ổn không? Ông ấy là người dày dạn trận mạc, ta e là không đủ sức để chỉ huy.

-Ai rồi cũng l���n, ông Lôi rồi cũng già. Sân chơi này là dành cho những người trẻ thỏa sức thể hiện. Anh phải tự tin vào bản thân chứ. Từ mai, Thiên Đức đã có quân số hàng nghìn rồi đấy.

-Họ đã chọn ở Thiên Đức, thầy có lo họ sẽ liều mình bơi qua sông trốn về không?

-Dùng người thì phải tin tưởng, anh Lượng ạ. Chúng ta có giữ người ở lại cũng chẳng giữ được người muốn đi. Họ trốn, ta cũng không cản. Anh cứ yên tâm, ta sẽ có cách để những người trong quân sau này, sống là quân Thiên Đức, thác là ma Thiên Đức quân.

Cuối giờ Ngọ ngày hôm sau, nhóm Trương Lôi đến bàn bạc về việc sắp xếp nhân sự. Quân số Thiên Đức cả thảy có ba trăm năm mươi người, binh lính dưới trướng Trương Lôi là chín trăm ba mươi người. Những kẻ làm gian tế trước đây không thuộc quân này.

Chương dùng than củi vẽ lên bảng một sơ đồ tổ chức khá chi tiết, rõ ràng, khiến ai xem cũng dễ dàng nắm bắt.

Đại đội Thiên Đức trước đây giờ đã trở thành Tiểu đoàn Thiên Đức.

Nghiêm Phúc Lý được bổ nhiệm làm Đại đội trưởng, Cao Lịch là Đại đội phó thuộc Đại đội Thiên Đức.

Lý Văn Ba là Đại đội trưởng Đại đội Thần Sách.

Chu Diện nắm quyền Đại đội trưởng Đại đội Thánh Dực.

Mỗi đại đội được phiên chế tối đa bốn trăm quân. Chương tạm cho vậy là ổn, sau này khi quân số đông hơn sẽ phiên chế nhỏ lại để dễ quản lý hơn, bởi những người như Cao Lịch, Kế Nguyên hay Phúc Lý cũng cần có thêm thời gian để hoàn thiện bản thân. Hai đại đội mới cũng có Trung đội trưởng, Trung đội và Tiểu đội trưởng. Mỗi đại đội sẽ có đến bốn trung đội.

Tiểu đoàn trưởng Phạm Cự Lượng, Tiểu đoàn phó Trương Lôi.

Cấp trên có quyền chỉ định hoặc thay thế cấp dưới, nhưng phải được sự đồng ý của cấp cao hơn. Ban chỉ huy tiểu đoàn, mỗi khi họp, sẽ có đầy đủ mặt các vị trí đến cấp Trung đội trưởng.

Theo sơ đồ tổ chức này, đội nữ binh của Thiên Bình, với gần tám mươi cô gái, được gọi là Trung đội Thần Vũ. Đây là một Trung đội độc lập, thuộc quyền quản lý của Chương, với nhiệm vụ đảm bảo an ninh cho anh theo yêu cầu của Tả Đô đốc.

Dật, anh chàng si tình, được cất nhắc trở thành Tiểu đội trưởng Hậu cần, chuyên lo việc bếp núc và thuộc quyền quản lý của Duệ.

Duệ có số quân ít nhất, chỉ vỏn vẹn chục người, nhưng lại phải nhận khối lượng công việc nhiều nhất. Chương đã nhận ra điều này, nhưng hiện tại chưa thể giải quyết ngay được.

Đại đội Thiên Đức cũ cũng được chia ra xen lẫn trong hai đại đội còn lại và giúp họ huấn luyện trong ba tháng tới, tính từ mùng 3 Tết.

Các tướng sĩ mới thấy cách sắp xếp có phần lạ lẫm, nhưng việc phân cấp phân quyền lại rõ ràng, rành mạch, không phải việc gì cũng nhất nhất chạy đi hỏi ngang hỏi dọc, nên ai nấy đều đồng tình. Chương cũng nói sắp tới đây sẽ lập ra một... hội, gọi là Hội Thiên Đức. Hội này ban đầu sẽ bao gồm các tướng chỉ huy lớn nhỏ, từ cấp cao đến cấp Tiểu đội phó, và sau đó sẽ kết nạp thêm những quân sĩ ưu tú. Hội Thiên Đức sẽ có cả những người dân thường, văn sĩ, thậm chí cả thương buôn. Tựu chung lại, đây sẽ là một tổ chức liên quan đến tinh thần. Hội trưởng sẽ là Duệ và Hội phó là Thiên Bình.

Ý kiến này được tất cả các tướng đồng tình, bởi họ không hiểu nó có tác dụng gì, và rất có thể đó sẽ là nơi tập hợp hội mẹ và vợ binh sĩ!

Sau cùng, Chương đặt ra một vấn đề rất quan trọng liên quan đến tư tưởng: liệu những anh em binh sĩ từng thuộc quyền Trương Lôi có chấp nhận sự sắp xếp này không? Câu trả lời là có. Tiếp theo, Chương nói một chuyện tế nhị hơn:

-Đã vào quân ngũ thì trên dưới phải một lòng. Trương Lôi tướng quân cũng nên hỏi lại anh em binh sĩ một lần nữa. Bất kỳ anh em nào muốn trở về bờ Bắc thì cứ mạnh dạn nói, chúng ta sẽ đưa họ sang bên ấy. Còn những anh em ở lại, như đêm qua ta đã nói, quân Thiên Đức sẽ tìm cách đưa gia quyến của họ sang đây. Gia quyến của bất kỳ binh sĩ Thiên Đức nào cũng là tài sản chung của chúng ta và chúng ta phải có trách nhiệm. Sau cuộc họp này, cô Duệ sẽ phổ biến với mọi người về lương bổng của binh sĩ cũng như những chuyện liên quan khác.

Duệ đứng lên phát biểu. Ban đầu cô có chút ngần ngại khi trước mặt là những người đàn ông dày dạn trận mạc, nhưng nhận được sự động viên của Chương, Duệ trở nên mạnh dạn hơn.

Duệ bày tỏ mong muốn sau này hai làng Lôi và Thiên Bình sẽ được dùng làm nơi ở cho gia quyến binh sĩ Thiên Đức. Còn binh sĩ, sau Tết sẽ dựng trại dài đến tận chân núi để ở riêng. Vậy nên, trong những ngày cuối năm này, cần phải mau chóng xây dựng làng mạc cho an toàn hơn để vợ con, cha mẹ có thể yên lòng. Tất cả trẻ em từ sáu tuổi trở lên bắt buộc phải học chữ và học võ, sẽ có một nơi gọi là trường học để các em học chữ.

-Hiệu trưởng chuyên trách việc dạy học sẽ là ông Trần Thông, tự Mạnh Đức.

Nhìn thấy ánh mắt có phần ái ngại của những người đàn ông, Duệ đã nói một câu rất hay mà Chương từng nói với cô:

-Thưa các tướng quân, gia đình là cật ruột, còn lại tất cả những gì ở bờ Bắc, hãy để lại bờ Bắc. Chúng ta tự cho mình một cơ hội mới và cũng nên cho người khác một cơ hội để họ thể hiện khả năng của mình. Trần Thông là người thông chữ nghĩa, ông ấy sẽ chuyên chỉ dạy chữ cho đám trẻ. Quân Thiên Đức hiện nay phần đông đều biết chữ, chí ít cũng viết đúng tên mình và tên những người thân.

Duệ nói năng mạch lạc, dứt khoát và đầy thuyết phục, có vẻ như Chương chọn cô làm Hội trưởng Hội Thiên Đức là hoàn toàn đúng đắn.

Trước khi rời cuộc họp, để các vị tướng lớn bé có thể nói chuyện riêng với nhau, Chương quay sang nói với Trương Lôi:

-Chú Lôi là người lớn tuổi nhất trong quân, rồi chú cũng sẽ đến tuổi nghỉ ngơi. Vì vậy, ta mong chú hãy giúp anh Lượng và các anh em khác hoàn thiện hơn về cách đánh trận. Người biết thì chỉ người chưa biết. Trong doanh trại, chú là cấp dưới của anh Lượng, nhưng ra khỏi cổng doanh trại, chú là bậc cha chú. Các anh đây cũng vậy, nơi này chính là mái nhà chung của các anh, hãy cùng nhau xây dựng và bảo vệ nó nhé.

Chương, Duệ và Bình vừa đi khỏi, Trương Lôi liền hỏi Lượng:

-Ta hỏi thật nhé, có phải chủ tướng năm nay mới hai mươi tuổi thôi không?

-Cháu cũng không tin! - Lượng lắc đầu, nhưng cũng chẳng biết giải thích thế nào. - Cậu ấy bảo sinh năm Nhâm Thìn, mà nếu đúng vậy thì phải hai mươi bảy tuổi mới phải.

-Ta nghĩ chủ tướng phải tầm tuổi ta rồi. Những gì chủ tướng nói đều rất lạ. Ngay cả cách bố trí quân đội cũng là lần đầu ta biết đến. Ta với cậu là Thượng sĩ, có phải 'Thượng' có nghĩa là 'trên cao' không?

-Cháu chịu thua. - Lượng cười khổ. - Sau Tết, khi bắt đầu huấn luyện, mọi người sẽ thấy những thứ cậu ấy vẽ ra, thoạt nhìn thì đơn giản, nhưng...

-Nhưng làm sao cơ?

-Chú đã gặp chú Thượng chưa nhỉ?

-Ta đã được ông Thượng mời rượu rồi.

-Chú ấy là thầy võ của bọn cháu, nhưng... nhưng dù bọn cháu đã tập luyện mười ngày, chú ấy chọn bừa một binh sĩ yếu nhất mà bọn cháu vẫn không thể thắng nổi khi cùng thi một bài hỗn hợp.

-Sao có thể như vậy?

-Nay mai chú sẽ biết thôi. Lúc đầu cháu tự đắc rằng chỉ cần ba ngày sẽ hoàn thành bài tập luyện, nhưng sau đó phải muối mặt đi năn nỉ thành mười ngày.

Và thế là, nhóm Cự Lượng kể cho nhóm Trương Lôi nghe tất cả mọi chuyện liên quan đến Chương mà họ biết: từ việc mượn gia sản của ông Cả Lụa, đến kế bắt gian tế, rồi lừa Kiều Công Ngạn.

Nhóm Trương Lôi nghe mà mắt tròn mắt dẹt, kể cả món thần khí hộ thân kinh khiếp kia. Sau cùng, Trương Lôi phán:

-Như thế thì chúng ta đã tìm đúng chủ rồi.

Ăn uống xong, nhóm Trương Lôi ra về. Sáng hôm sau, họ tích cực sang sửa nhà cửa, đào hào, làm rào, trồng tre gai, chia người đi săn... Toàn bộ quân dưới trướng Trương Lôi theo về quân Thiên Đức, không một ai quay lại bờ Bắc!

Bản dịch được thực hiện bởi truyen.free, mọi hành vi sao chép không được phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free