(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 671: 320 Thiết kị Vũ Ninh
Nguyễn Nặc trấn giữ phía Nam làng Đình, bố trí nhiều hầm hào ngụy trang, đặt nhiều rào cự mã, ụ đất, phên tre… dọc theo bờ tả ngạn sông Tô dài hơn năm dặm. Chiều sâu của hệ thống hầm hào đủ sức cản bước kỵ bộ Thiên Đức gần trăm trượng. Toàn bộ hầm hào đều được dân làng Đình và làng Đông ngụy trang kỹ lưỡng. Nặc trang bị nỏ Liên châu, một loại vũ khí dễ dàng sử dụng cho tất cả dân binh. Bên cạnh đó, Nặc còn bố trí hàng trăm khẩu các loại Cự thạch pháo thành nhiều cụm tương hỗ, mỗi cụm từ ba đến sáu khẩu. Đặc biệt, Tô Trung Từ cấp cho Nguyễn Nặc mười khẩu Tam thủ liên hoàn pháo tương tự Hỏa pháo liên hoàn của Thiên Đức.
Tam thủ liên hoàn pháo có ba tay đòn xếp song song, mỗi lần bắn phóng ra ba quả đạn, tầm bắn tối đa đến chín mươi trượng. Đạn của Tam thủ liên hoàn pháo là những quả hình tròn, đường kính khoảng hai mươi phân, bên trong chứa đầy dầu lạc. Có thứ vũ khí mới này, Nguyễn Nặc sai trẻ con hai làng Đình, Đông gom nhặt củi khô, cành lá khô, rơm rạ… rải trước trận địa. Một khi khai hỏa, chẳng mấy chốc Tam thủ liên hoàn pháo sẽ biến nơi đây thành biển lửa.
Nặc thấp thỏm chờ tin Hoàng Hựu và Sùng Hoán tấn công Bố Giáp. Gần nửa đêm, thám mã báo Nặc hay Hoàng Hựu gặp khó. Trong khi đó, cánh Phùng Hiền đang uy hiếp hai làng Tứ, Dộc. Nặc sốt ruột, đứng ngồi không yên, bèn quyết định điểm quân, dẫn theo một đạo hai trăm khinh kỵ và hơn bốn trăm bộ quân không đèn đuốc, âm thầm xuất trại, thẳng hướng Bắc.
Toán khinh kỵ tiền quân của Nặc vô tình chạm trán một toán trinh sát của Tiểu đoàn 320 Thiết kỵ trên cánh đồng. Một trận tao ngộ chiến bất ngờ nổ ra. Toán trinh sát Tiểu đoàn 320 Thiết kỵ bị động, đành phải bỏ chạy, thiệt mất ba người.
– Dựa vào chiến y, bọn chúng chính là quân Thiết kỵ Vũ Ninh dưới trướng Lê Phụng Hiểu.
Nghe quân hầu bẩm báo, Nặc lập tức thúc quân tiến nhanh. Chưa đầy nửa canh giờ sau, Nặc trông thấy bóng người ngựa kỵ quân Thiên Đức thấp thoáng từ đằng xa. Thám mã báo với Nặc:
– Bọn chúng không đông, ước chừng chưa đến bốn trăm tên, chia thành ba đạo dàn hàng ngang chờ chúng ta.
Nguyễn Nặc lẩm bẩm:
– Vậy là chúng chỉ có một tiểu đoàn.
Nói đoạn, Nặc gọi các thuộc tướng đến phân phó:
– Đám kỵ quân Lê Phụng Hiểu án ngữ trước mặt ngăn ta tiếp cận Phùng Hiền. Tuy chúng ít nhưng không loại trừ khả năng đây là cái bẫy đã giăng sẵn. Đối phó với loại trọng binh này, cách hữu hiệu nhất là dùng câu liêm và xạ tiễn. Chúng có ba đạo nhỏ, vậy ta chia cắt, bao vây mà đánh.
Một thuộc tướng bèn thưa:
– Chúng ta có hai khẩu pháo nhỏ, chi bằng dùng pháo đánh phủ đầu chúng trước, sau đó nếu thuận lợi thì yểm trợ, góp phần chia cắt khiến chúng không thể ứng cứu lẫn nhau?
Nguyễn Nặc gật gù:
– Ý hay! Tiếc là chỉ có hai khẩu pháo nhỏ. Vậy ta quyết định thế này… – Nặc chỉ về khoảng không xa xa. – Trước tiên, bắn vài loạt đạn đá yểm trợ bộ quân đánh thẳng vào đạo chính diện của chúng, sau đó dùng hỏa đạn bắn sang cánh tả.
Các thuộc tướng nhận lệnh. Nặc giải thích thêm:
– Bên tả lại gần mé sông, nếu chia cắt thì chúng sẽ phải chạy vòng ra sau nhập với đạo chính diện. Hiện ta có dăm chục cung thủ, bảo họ sẵn sàng dùng hỏa tiễn bắn dồn dập khi pháo khai hỏa. Khi kỵ binh xông lên thì chuyển sang bắn tầm xa vào phía sau lưng chúng. Giả như chúng tản ra, ra lệnh cho cung thủ tiêu diệt từng tên một.
Bàn định xong, Nặc lập tức tiến quân. Nặc bố trí đội bộ quân gần hai trăm binh sĩ đi tiên phong. Đội khinh kỵ theo sát phía sau, cách đội tiên phong chỉ mươi trượng. Quân sĩ khiêng hai khẩu pháo nhỏ di chuyển bên sườn trái đội khinh kỵ. Hậu quân gồm đội cung thủ và khoảng hai trăm bộ quân.
Phía đối diện, Tiểu đoàn 320 Thiết kỵ vừa đến nơi đã nhanh chóng bố trí thành ba đại đội trên một khoảng đất trống trải. Mỗi đại đội cách nhau chừng sáu mươi trượng. Sỹ Văn Thuận cùng ban chỉ huy tiểu đoàn đóng ở phía sau đội hình.
Khoảng cách hai đạo quân mỗi lúc một thu hẹp.
Những quả đạn đá thăm dò tầm bắn rơi mỗi lúc một gần. Sỹ Văn Thuận ngồi trên lưng chiến mã, căng mắt nhìn kỹ, đoạn ngoảnh sang nói với thuộc tướng:
– Bọn Nặc ngày càng khôn ranh, chúng không gióng trống mở cờ. Giờ đây chẳng thể dựa vào cờ xí mà đoán định binh lực của chúng được nữa. Đại Vương dạy chí phải, càng trải qua trận mạc, đứng trước lằn ranh sinh tử thì con người càng sáng dạ.
– Chúng có Cự thạch pháo, hẳn là để yểm trợ đám khinh kỵ tràn lên đánh phủ đầu chúng ta.
Sỹ Văn Thuận không vội trả lời ngay, ngẫm nghĩ một thoáng, Thuận mới nói:
– Trời tối, chẳng biết pháo chúng nằm ở chỗ nào trong đội hình. Nếu chúng đánh phủ đầu thì trung quân lùi sâu, tả hữu lùi chậm một nhịp, chọn thời cơ tốt cùng ào lên đánh, khép hai bên cánh lại.
Một viên đạn đá rơi trước mặt chỉ huy đại đội chốt giữ chính diện. Một viên đạn khác sạt ngang thân cây nhỏ, khiến cây đổ rạp.
Chỉ huy giơ tay lên cao, quân liên lạc đứng cạnh lập tức thổi một hồi còi. Đội kỵ binh chính giữa chậm rãi lùi về sau hơn hai mươi trượng chờ lệnh, trong khi hai đội giữ hai cánh vẫn án binh bất động.
Đội quân La Thành đồng thanh hô lớn rồi xông phong. Hàng chục quả đạn đá rơi lộp bộp. Sỹ Văn Thuận tiếp tục lùi binh thêm một quãng bởi nhận ra toán bộ quân đang xông lên trước. Bộ quân chẳng đáng ngại. Cái chính là vài quả hỏa đạn bắt đầu rơi về phía cánh hữu đội hình. Sỹ Văn Thuận bảo với quân liên lạc:
– Chúng muốn chia cắt đại đội 1, pháo của chúng đặt bên sườn trái. Ra lệnh cho đại đội 1 giả thua lùi thêm dăm chục trượng, chờ hiệu lệnh xông phong tiêu diệt pháo, nhưng không được sa vào quần chiến mà phải giữ khoảng cách với trung quân.
Quân liên lạc thúc ngựa chạy đi ngay.
Mấy quả hỏa đạn gây ra vài đám cháy nhỏ.
Nguyễn Nặc đốc quân tấn công trực diện. Hỏa tiễn dọn đường, cắm phầm phập xuống m���t cỏ khô. Do Sỹ Văn Thuận vẫn cứ lùi nên Nặc ra lệnh cho đội khinh kỵ vượt lên trước, bộ quân bám sát gót trợ uy.
Một quả pháo hiệu phát nổ.
Thay v�� nghênh chiến với Nặc, Sỹ Văn Thuận cùng Đại đội 2, 3 lại chạy dạt sang cánh tả.
Đại đội 1 bên cánh hữu, thấy pháo hiệu liền quay ngựa chạy chếch về phía bờ sông Tô. Hướng chính diện bỏ trống khiến Nguyễn Nặc chưng hửng. Đội khinh kỵ La Thành dừng ngựa, không dám tiến thẳng vì e có phục binh.
– Chúng muốn diệt pháo, mau tạt sang tả!
Nguyễn Nặc ra lệnh cho đội khinh kỵ chạy sang bên trái đón đầu Đại đội 1. Trước mỗi trận giáp chiến, thiết kỵ Thiên Đức bao giờ cũng khai hỏa loạt hỏa mai ngay trên lưng ngựa, sau đó mới rút đao gươm nhập trận. Khinh kỵ La Thành có một số ít được trang bị cung để đáp trả.
Sỹ Văn Thuận dẫn hai đại đội đánh một vòng cung rộng rồi ngoặt trở lại, xông thẳng vào đội hình đối phương. Nguyễn Nặc xoay đội hình, sai quân mang giáo xếp thành hai hàng chặn Sỹ Văn Thuận. Hơn hai trăm thiết kỵ Vũ Ninh rạp mình trên lưng chiến mã, băng qua loạt hỏa tiễn đầu tiên bắn chặn đường.
Nguyễn Nặc thét lớn, ra lệnh bộ quân giương nỏ Liên châu bắn chặn khi đối phương đã đến rất gần.
Hàng trăm mũi tiễn ngắn phóng ra.
Tướng sĩ La Thành đều sẵn sàng cho cuộc cận chiến với kỵ binh.
Song điều đó không xảy ra.
Ba con chiến mã đầu tiên, khi còn cách hàng khiên giáo Nguyễn Nặc vừa bày ra chừng mươi trượng, bất thần ngoặt sang trái, dẫn theo cả đạo thiết kỵ chạy gần như song song với hàng quân La Thành, trở thành mục tiêu lý tưởng của các tay nỏ. Tuy nhiên, khoảng cách chưa đến mươi trượng cũng vô cùng thuận lợi cho kỵ binh Thiên Đức khai hỏa vũ khí cá nhân hoặc tung ra một số quả lựu đạn tre. Nguyễn Nặc kinh ngạc khi tận mắt trông thấy cả đạo kỵ binh Thiên Đức nối đuôi nhau ngửa người trên lưng chiến mã. Chính bởi vậy, những loạt mưa tiễn do nỏ Liên châu phóng ra ít trúng mục tiêu. Thay vào đó, những mũi tiễn ngắn chỉ trúng vào chiến mã hoặc vọt ra sau.
Chiến mã Thiên Đức thuộc quân Thiết kỵ sở dĩ được coi là trọng binh bởi chúng được trang bị giáp mỏng che chắn. Tiễn phóng ra từ nỏ Liên châu chẳng khiến chúng hề hấn gì nhiều.
Đạo kỵ binh lướt qua một lượt, vừa phi ngựa vừa nạp đạn, đánh một vòng bán nguyệt rồi xông đến lần thứ hai. Nguyễn Nặc sau phút giây ngạc nhiên liền ra lệnh cho đội cung thủ được trang bị hỏa tiễn, tầm bắn xa, sức xuyên tốt, giương cung sẵn sàng nếu đối phương giở bài cũ.
Sỹ Văn Thuận dĩ nhiên chẳng giở lại chiêu cũ.
Đạo thiết kỵ hùng dũng lao tới. Khi cách đối phương chừng mươi trượng, những loạt tiễn ngắn bắn đón như mưa thì thay vì ngoặt sang trái như lần trước, lần này họ lại chếch sang bên phải chứ không rẽ hẳn sang phải. Những kỵ binh Thiên Đức hô lớn nhắc nhau, gần như cùng lúc các binh sĩ đang rạp mình trên lưng ngựa đồng loạt nép mình sang bên phải, bám chặt lưng ngựa.
Ngựa chạy thẳng.
Một nửa kỵ binh Thiên Đức tung lựu đạn nổ vào bộ quân La Thành đứng sau hàng khiên giáo tua tủa. Nửa còn lại luồn súng dưới bụng ngựa hoặc đặt trên lưng chiến mã khai hỏa.
Đội cung thủ mấy chục người của Nguyễn Nặc không phát huy được hiệu quả. Loạt tiễn họ phóng ra chỉ hạ được bốn, năm con chiến mã. Đến khi đoàn ngựa nối nhau chạy sang sườn trái đội hình thì cung thủ đã bị che khuất, không th��� giương cung bắn thẳng.
Sau hai đợt đối phương áp sát tấn công mà chưa thực sự giáp chiến, hàng trăm sĩ tốt La Thành đã lăn lộn dưới cỏ khô kêu khóc.
Sau khi lướt qua sườn đội hình bộ quân La Thành, hai đại đội thiết kỵ xông thẳng đến tập hậu đội khinh kỵ La Thành đang giao chiến với Đại đội 1 ở hướng bờ sông. Đội khinh kỵ của Nguyễn Nặc nhận thấy tình thế bất lợi liền rút chạy thẳng về hướng Nam, tổn thất non nửa quân số.
Sỹ Văn Thuận tập hợp binh mã, chỉnh đốn lại hàng ngũ sẵn sàng cho đợt tấn công tổng lực thì Nguyễn Nặc đã rút lui. Thuận hạ lệnh truy kích vài dặm, bắt giữ được vài chục bộ quân rồi trở lại vị trí cũ thu dọn chiến trường. Mấy chục sĩ tốt La Thành bị thương nằm rên rỉ. Thuận chưa biết xử trí thế nào thì một đạo bộ quân gần ba trăm binh sĩ tiếp viện đã đến nơi. Thuận giao lại việc thu dọn chiến trường, dẫn quân xuôi xuống phía Đông Nam chừng bốn dặm, chọn nơi nhiều cây cối tạm đứng chân. Dự định của Thuận là chặn đánh Nguyễn Nặc một khi hắn lui binh về hợp với Lý Mẫn.
Sĩ tốt thiết kỵ 320 vừa cởi bỏ mũ trụ thì từ hướng Tây đã vọng đến những âm thanh đì đùng, một góc trời sáng rực trong đêm tối.
– Phạm Bạch Hổ đang tổ chức vượt sông. – Thuận bảo với tả hữu, giọng vui vẻ. – Các cậu tranh thủ cho ngựa ăn và uống nước rồi nghỉ ngơi lấy sức. Tình hình này, bọn Nặc sẽ tháo chạy sớm thôi.
Một thuộc tướng hỏi Thuận:
– Sao ta không tranh thủ lúc này đánh dấn lên hả thủ trưởng?
Thuận lắc đầu nói rằng:
– Đại Vương lệnh sao thì làm vậy. Vả lại lực lượng ta còn mỏng, Nặc đã phòng bị rồi, giờ mà đến chỉ tổ làm mồi cho đám pháo thôi.
Nói đoạn, Sỹ Văn Thuận chỉ tay về khoảng mênh mông xa xa phía trước, nơi những lùm cây cao thấp lặng im dưới trăng khuya, bảo với tả hữu:
– Một khi thất trận, Nguyễn Nặc và tàn quân ắt sẽ theo lối ấy chạy về thành. Ta phục ở đây bắt tù binh. Ưu tiên bắt đám túc vệ, còn dân binh hay già trẻ cứ kệ.
Một thuộc tướng đề nghị:
– Chi bằng đặt bẫy cản đường chúng.
Sỹ Văn Thuận xua tay:
– Đại Vương muốn dồn cá vào rọ. Những kẻ chống đối Thiên Đức đến cùng sẽ tề tựu đủ mặt trong thành, làm vậy sau này đỡ mệt cho quân ta.
Một bộ tướng khác của Thuận thở dài:
– Nếu thế thì kẻ chống đối Đại Vương hẳn phải đến mấy vạn. Ngài ấy nhân từ, chẳng biết sẽ xử trí đám người ấy ra sao.
– Chỉ những kẻ đầu sỏ và các dòng họ gắn bó sinh mệnh với triều đình thôi. – Thuận giảng giải cho mọi người nghe. – Giết bọn họ hẳn Đại Vương sẽ không làm. Có thể ngài sẽ tước đoạt các đặc quyền, giáng xuống làm thường dân. Kẻ nào phạm trọng tội thì sung làm phu phen đập đá, làm đường… thiếu gì việc.
Tranh thủ lúc nghỉ ngơi chờ đợi trận chiến tiếp theo, Sỹ Văn Thuận truyền đạt và giải đáp nhiều thắc mắc của sĩ tốt.
Từ đằng xa, tiếng súng thần công vẫn vọng đến một cách đều đặn.
Vầng trăng đầy đã ngả dần về Đông.
Truyện này thuộc về tác quyền của truyen.free, xin đừng sao chép.