(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 670: Áp sát La thành
Hầu Nhân Thạch và Trịnh Hoàng Sâm dừng chân cách nơi lửa cháy quân reo chừng hơn hai dặm. Hai toán trinh sát đi trước đội hình bắt được 3 tù binh giải về, chưa cần tra khảo, chúng đã khai sạch những gì mình biết. Từ thông tin khai thác được, Trịnh Hoàng Sâm sai tù binh khiêng ba khẩu pháo lên phía trước, chừng tám mươi trượng về phía hữu, chếch về hướng Đông Nam. Đ��t pháo giữa đống cỏ dại cao ngang ngực, hướng về phía Tây Bắc. Khi mọi thứ đã đâu vào đấy, Trịnh Hoàng Sâm mới thả tù binh. Bọn chúng cúi lạy tạ ơn, cắm đầu chạy thục mạng về hướng kinh thành phía Tây.
– Sùng Hoán biết bị tập hậu ắt sẽ tháo chạy về hướng Loa Sơn ở phía Tây Nam. – Hầu Nhân Thạch nói. – Hắn là một hảo tướng, tôi vốn nghe danh hắn khi còn ở phương Bắc.
– Ông định đón lõng hắn?
– Dù sao tôi cũng không thạo dùng pháo, đứng đây chẳng ích gì. Trong cảnh đêm tối bị tập hậu, Sùng Hoán ắt chạy về hướng ấy nhập với cánh quân đang tấn công mặt Tây nơi đóng quân của Bố Giáp.
Trịnh Hoàng Sâm gật đầu đồng tình, vì xét về kinh nghiệm trận mạc theo lối cũ, Hầu Nhân Thạch vượt trội hơn hẳn. Chỉ vì Thạch là hàng tướng phương Bắc, đầu quân chưa lâu nên chưa được nắm trọng trách chính trong quân. Nghĩ vậy, Sâm chỉ giữ lại một trung đội chừng ba mươi người. Hai trăm kỵ binh thiết giáp còn lại lập tức lên ngựa, di chuyển theo một đường vòng cung thật lớn nhằm đón lõng Sùng Hoán. Hầu Nhân Thạch đem theo 5 tù binh dẫn đường, hứa sẽ tha mạng nếu bọn chúng thành thực.
Hầu Nhân Thạch vừa đi khỏi, Trịnh Hoàng Sâm liền bắt đầu bắn hỏa đạn. Vốn không thành thục, lại thêm Cự thạch pháo La Thành có chút khác biệt so với Cự thạch pháo Thiên Đức, nên phải sau gần mười lượt bắn và quan sát, Trịnh Hoàng Sâm mới tạm thời làm chủ được ba khẩu Cự thạch pháo La Thành. Quân sĩ theo đó chỉnh tầm bắn, điểm hỏa rồi cứ thế cấp tập phóng đạn.
Hỏa đạn rơi tản mát gây ra nhiều đám cháy, không gây ra nhiều thương vong cho đối phương nhưng khiến sĩ tốt La Thành hoảng loạn. Trịnh Hoàng Sâm có thể lấy đi nhiều nhân mạng nếu đặt pháo dấn lên trước thêm vài mươi trượng, nhưng chàng không làm vậy, một phần vì sợ đạn rơi vào đồng đội. Vả lại, giết nhiều địch không phải là mục đích hàng đầu của Sâm.
Sùng Hoán tổ chức hai đợt xung phong, gần trăm kị binh mất mạng, số bị thương nặng nhẹ gấp đôi nhưng vẫn chưa thể vượt qua được các vị trí phòng thủ của Kiều Quân Kỷ. Sùng Hoán đã cho kị binh quăng dây kéo đổ, di dời nhiều đoạn rào cự mã nhằm mở lối nhưng tại các vị trí đó, quân sĩ Thiên Đức dùng khiên tạo thành bức tường vững chắc. Đạn hỏa mai và hàng trăm mũi tên từ các khe hở giữa những tấm khiên phóng ra mỗi khi Sùng Hoán định đốc quân áp sát. Ấy là chưa kể trước khi áp sát đối phương, binh sĩ của Sùng Hoán sẽ phải đối mặt với những quả nổ gây nhiều thương vong. Trong quân Sùng Hoán có vài chục cung thủ, những loạt hỏa tiễn bắn từ ngoài tầm hiệu quả của súng hỏa mai chỉ có thể gây ra những đám lửa nhỏ. Hoán chia quân làm ba mũi, có ý tấn công lần thứ ba nhưng thực chất ngầm chờ đợi hậu quân đưa Cự thạch pháo đến nơi. Khi những hỏa đạn rơi vào đám quân sĩ phía sau, phía bên hữu, gây ra nhiều đám cháy, sĩ tốt ôm đầu chạy dạt sang chỗ khác tránh né. Hoán bực dọc chửi thề nhưng mau chóng nhận ra có biến khi hỏa đạn rót không ngừng vào đội hình của mình.
Mấy loạt pháo hiệu màu xanh đỏ phát nổ giữa không trung. Hoán giật mình, đoán rằng toán quân đem Cự thạch pháo đã bị tập kích. Đang còn phân vân không biết nên quay lại trợ giúp hay rút quân, thì bên trong trận địa Thiên Đức, Kiều Quân Kỷ bắn pháo hiệu đáp lại. Âm thanh đì đùng vừa dứt, trống trận nổi lên, lẫn trong đó là những tiếng còi gọi quân.
– Thằng giặc Sùng Hoán mau giơ tay chịu trói!
Kiều Quân Kỷ rẽ đám quân sĩ, trên tay cầm súng hỏa mai hiên ngang đứng trước trận tiền. Kỷ giơ súng bắn chỉ thiên. Sĩ tốt dưới quyền theo đó hô lớn một tiếng đầy sĩ khí rồi nhất tề xông ra.
Sau lưng hỏa đạn trút xuống đầu không ngớt, trước mặt địch quân tràn ra. Sùng Hoán thét quân chống trả Kiều Quân Kỷ nhưng chống trả chưa được bao lâu thì đám bộ quân thuộc quyền Hoán đã dạt hết sang cánh tả rồi tháo chạy khi một loạt hỏa mai phía sau lưng bắn chỉ thiên, thêm vài tiếng nổ của lựu đạn tre vang lên. Lửa cháy lan. Bóng dáng quân Thiên Đức thấp thoáng di chuyển sau lưng sau lùm cây, vừa di chuyển vừa khai hỏa. Sùng Hoán nhận thấy quân Thiên Đức tập hậu dường như rất mỏng. Hoán lệnh bộ quân xoay mình để chống trả, nhưng là sĩ tốt tạp nham, vốn không phải quân bản bộ của hắn nên đã tản mát khi tiếng súng ngày một gần.
V��i trăm kị binh của Sùng Hoán đứng trước nguy cơ bị diệt gọn khi Kiều Quân Kỷ đã vây bọc hai mặt, quăng câu liêm hạ chiến mã, hoặc ném móc sắt kéo kỵ binh ngã ngựa rồi nhào đến đâm chém hay bắt giữ. Kiều Quân Kỷ đốc quân tràn đến, quyết bắt sống tướng địch. Mặc dù vậy, Sùng Hoán thu tàn quân tháo chạy về hướng Tây. Đi được chừng hơn 4 dặm, Hoán trông thấy một đạo kỵ binh từ hướng Tây Bắc chạy cắt mặt. Đêm sáng trăng, phải đến khi đạo kỵ binh ngồi trên lưng ngựa khai hỏa, Sùng Hoán mới nhận ra đó là toán binh Thiên Đức chặn đầu. Tàn quân của Hoán tản mát thêm lần nữa. Chiến mã của Hoán tung hai vó trước hí vang. Sau một thoáng bối rối, Sùng Hoán quyết mở đường máu vì ngoảnh nhìn ra đằng sau đã thấy bọn Kiều Quân Kỷ đuổi đến gần, đuốc sáng rực cả vùng trời.
Thân quân đánh dấn mở đường nhưng chẳng dễ dàng. Đội thiết kỵ quân Thiên Đức là trọng binh, trang bị giáp trụ tốt, khí giới đủ đầy thúc ngựa xông vào chém giết. Sùng Hoán ra roi, chiến mã phi nước đại tìm đường tháo thân nhưng đều bị chặn lối. Hoán ghì cương, cầm chặt thanh đại đao trong tay, hai mắt mở to, thét một tiếng thật lớn vung đại đao nhắm thẳng đầu địch thủ chém xả xuống hòng mong mở đường. Địch thủ gạt đại đao của Hoán. Hoán chẳng màng, chỉ muốn chạy.
– Sùng Hoán mau hạ khí giới quy hàng. Ngươi chạy không thoát đâu.
Vừa đuổi sát, người kia vừa quát lớn. Sùng Hoán nghe chất giọng lơ lớ bèn dừng ngựa, vung đao chỉ mặt địch thủ gằn giọng: – Quân khốn! Xem ra ngươi cũng là người phương Bắc, cớ sao lại đuổi cùng giết tận ta. Ngươi là ai?
Người đó cười lớn một tràng rồi đáp: – Ta nào đuổi cùng diệt tận ngươi? Chỉ vì ngươi năm lần bảy lượt đánh phá quân Thiên Đức nên mới rơi vào thảm cảnh này. Nay có cơ hội chạm mặt, nể tình cùng cảnh tha hương, ta khuyên ngươi hãy quy hàng quy thuận.
– Mau xưng danh! – Hầu Nhân Thạch.
Sùng Hoán ngạc nhiên hỏi lại: – Hầu Nhân Thạch? Hầu Nhân Thạch?… Chẳng phải ngươi đã chết rồi sao?
Hầu Nhân Thạch lại cười lớn: – Ta cứ tưởng đã chết dưới gươm đao Đại Vũ, đưa gia quyến xuôi Nam tìm chốn nương thân. Được Quảng Trí quân thu dụng, giúp ngài ấy chống lại Thiên Đức.
– Dạo trước ta nghe nói ngươi đã mất mạng ở Vũ Ninh.
Hầu Nhân Thạch chắp tay bái trời mà rằng: – Vạn Thắng vương tha mạng, đối đãi với gia quyến họ Hầu và binh bản bộ của ta trọng đãi. Thân tha hương như ta được vậy đã là quá đủ. Ta tài hèn sức mọn nhưng vẫn muốn báo đáp ân tình của ngài ấy.
Sùng Hoán chỉ mặt Hầu Nhân Thạch mắng: – Phường tráo trở, đốn mạt, hèn hạ. Phương Nam bao nhiêu chỗ dung thân, cớ sao ngươi lại khoanh tay quỳ gối làm tôi cho đám giặc cỏ.
– Giặc cỏ! – Hầu Nhân Thạch ngửa mặt lên trời cười lớn. – Giặc cỏ? Ngươi thật đáng thương. Ta từng đáng thương hệt như ngươi vậy.
Đoạn Hầu Nhân Thạch đổi giọng: – Sùng Hoán! Ngươi muốn báo đáp ân tình Tô Thái úy thu dụng, ta chẳng trách. Mỗi chúng ta đều có cách riêng để chọn thờ minh chủ. Tô Thái úy cũng tốt, nhưng Vạn Thắng vương có thứ mà Tô Thái úy chẳng bao giờ có được. Và… thiên hạ… đúng vậy… bốn cõi phương Nam sắp đổi sang họ Mạc. Tiếc thay cho ngươi. Thân là mãnh tướng nhưng hữu dũng vô mưu, có mắt không tròng chẳng nhìn xa trông rộng.
– Họ Hầu kia! Đừng vội đắc chí! Ta liều chết với ngươi.
Dứt lời, Sùng Hoán thúc ngựa xông đến. Tiếng binh khí va vào nhau chát chúa, hai con chiến mã lướt qua nhau.
Hầu Nhân Thạch ôn tồn: – Ngươi cam tâm phò tá họ Lý. Ngươi cũng biết Tô Thái úy chống cự Vạn Thắng vương đến cùng cốt để chờ viện binh Đại Vũ giải cứu. Ngươi có khi nào nằm vắt tay lên trán mà ngẫm nghĩ, rốt cuộc ngươi ra sức vì điều gì không? Chính vì Đại Vũ mà chúng ta lưu lạc đến đây. Nay ngươi lại chờ Đại Vũ đến giúp, thật ngu độn.
Sùng Hoán thét lớn, vung đao chém đến. Hầu Nhân Thạch đón đỡ. Hai bên giao chiến được vài hiệp, Hầu Nhân Thạch cho ngựa nhảy khỏi vòng chiến tiếp tục khuyên giải:
– Vạn Thắng vương hứa với ta, sẽ cho ta cơ hội trả thù quân Đại Vũ.
Sùng Hoán điên tiết múa đao, giật cương thúc ngựa xông đến một lần nữa. Bất thần một tấm lưới đánh cá ném ra, Sùng Hoán giật mình vung đao. Tấm lưới rách một đường nhưng vẫn trùm một phần lên đầu chiến mã. Vừa lúc ấy, hai kỵ binh xuất hiện, họ giăng tấm lưới lớn rồi cùng ném về phía Sùng Hoán. Hoán hoảng hốt tìm cách gỡ nhưng đã muộn. Một kỵ binh Thiên Đức áp sát ôm lấy Sùng Hoán vật ngã xuống đất. Hoán vùng vẫy, ra sức chống cự và chỉ chịu thúc thủ khi hai kỵ binh khác nhào đến đè ngửa y ra khống chế. Hoán gào lên chửi rủa Hầu Nhân Thạch. Thạch chẳng để tâm, lạnh lùng nói:
– Đưa hắn về hậu quân. Đại Vương sẽ định số phận của hắn.
Chủ tướng bị bắt cùng vài chục thân binh, số còn lại chạy tứ tán.
Kiều Quân Kỷ bắt tay được với Trịnh Hoàng Sâm rồi cùng hội quân với Hầu Nhân Thạch. Ngay sau khi sắp đặt quân phòng thủ, Trịnh Hoàng Sâm, Hầu Nhân Thạch cùng Kiều Quân Kỷ hợp thành đạo kỵ bộ khoảng bảy trăm quân, gấp rút tiến đánh Hoàng Hựu.
Hoàng Hựu đương lúc thúc quân giao chiến dù thất lợi, lại nghe quân hầu cấp báo Sùng Hoán đã bị bắt. Đoán rằng chẳng mấy chốc kỵ binh Thiên Đức sẽ xuất hiện, hoặc tấn công bên sườn hoặc bọc hậu chặn đường lui, nên Hoàng Hựu chủ động lui binh có trật tự về hướng Tây Nam, nơi có quân Lý Mẫn đóng trại. Vương Chí Linh thấy đối phương lui binh bèn tung hết lực lượng xông ra truy kích thêm vài dặm, bắt được vài trăm tù binh.
Cánh Kiều Quân Kỷ, Trịnh Hoàng Sâm và Hầu Nhân Thạch kéo đến, định tham gia cuộc truy kích thì Lê Phụng Hiểu cùng phần còn lại của Tiểu đoàn 322 cũng tới nơi. Lê Phụng Hiểu bàn nhanh với Bố Giáp, tận dụng thời cơ tấn công Loa Sơn ngay trong đêm. Bố Giáp đồng tình, phái Kiều Quân Kỷ cùng Trung đoàn 5 Sơn cước làm trung quân, theo lệnh Lê Phụng Hiểu đánh chiếm Loa Sơn vào khoảng đầu trống canh Năm.
Trong khi Hoàng Hựu và Sùng Hoán chủ động tấn công cánh quân của Bố Giáp thì Lý Mẫn án binh bất động. Gần nửa đêm, các loạt đạn đá, hỏa đạn binh triều đặt tại làng Tứ và làng Dộc trút mưa đạn xuống cánh đồng đầy cỏ dại ở phía Đông và Đông Bắc tạo ra nhiều đám cháy lớn. Một số trung đội thuộc Sư đoàn Sơn Tây phải lùi về phía sau vài dặm. Phùng Hiền không dùng pháo đá hay thần công đáp trả bởi vì vị trí các khẩu pháo La Thành bố trí phân tán. Theo nhận định của Phùng Hiền, làng Tứ và làng Dộc là chốt chặn cuối cùng, Lý Mẫn quyết chờ quân Thiên Đức lại gần để tiêu hao sinh lực của chúng. Bên cạnh đó, Lý Mẫn giữ đại quân án binh bất động chờ động tĩnh từ hai bên tả hữu.
Tin tức Bố Giáp đẩy lui cuộc tấn công trong đêm của Hoàng Hựu đến với Phùng Hiền vào khoảng canh Tư. Nửa canh giờ sau, thám mã cấp báo Lê Phụng Hiểu, Kiều Quân Kỷ đã tiến đánh phía Bắc Loa Sơn. Phùng Hiền nắm được tình hình bèn lệnh Tiểu đoàn 3 Thần Sấm kết hợp với tiểu đoàn pháo binh Sơn Tây cùng lúc pháo kích về hướng làng Tứ và làng Dộc. Bộ quân đốt đuốc hò reo trợ uy, sẵn sàng xung phong ngay khi có lệnh. Phùng Hiền làm vậy, cốt để cầm chân, không để Lý Mẫn điều binh mã ứng cứu Loa Sơn.
– Báo cáo thủ trưởng! Nguyễn Nặc đem quân từ hướng Nam đánh ngược lên.
Nghe quân hầu chạy ào vào cấp báo, Phùng Hiền thoáng giật mình. Liêu Nhất Khổng đứng cạnh bên bỗng ghé tai Hiền nói nhỏ. Phùng Hiền thở phào bảo với tả hữu đang đứng chờ mệnh lệnh: – Đại Vương đã liệu trước, bên sườn phải của ta có Tiểu đoàn 320 Thiết kỵ Vũ Ninh vừa mới đến. Anh Thuận trực tiếp chỉ huy nên yên tâm. Việc của chúng ta lúc này là uy hiếp Lý Mẫn, buộc ông ta phải ra sức chống giữ. Mỗi tiểu đoàn cử ra một đại đội tách khỏi đội hình chính tiến sát bức tường lửa, nổ súng hoặc bắn pháo hiệu như thể sắp tấn công. Chỉ một canh giờ nữa trời sẽ sáng, chừng ấy thời gian đủ cho Lê Phụng Hiểu làm chủ được một phần Loa Sơn. Ta không đánh, Lý Mẫn sẽ buộc phải rút quân.
Một thuộc tướng còn băn khoăn về sườn phải, lo ngại Nguyễn Nặc sẽ dốc toàn lực tấn công.
– Chuyện ấy có thể lắm! – Liêu Nhất Khổng lên tiếng. – Giả như Nặc đem quân tấn công tổng lực thì phòng tuyến phía Nam của La Thành sẽ mỏng. Trước khi trời sáng, thắng bại sẽ rõ. Đại Vương đã có sắp xếp, các ông chỉ cần làm tốt nhiệm vụ được Phùng tướng quân giao phó là đủ.
Ba đại đội bộ binh Sơn Tây tản khắp trên cánh đồng trống trải, cách bức tường lửa chỉ vài chục trượng, đặt các quả pháo hiệu phóng lên cao phát nổ như pháo hoa. Các loại hỏa đạn từ làng Tứ, làng Dộc và thậm chí cả từ cánh đồng làng Cái vẫn bắn ra không ngừng, quyết cản bước bộ quân Thiên Đức áp sát trong đêm.
Hoàng Hựu hội quân với Lý Mẫn, dàn quân che chắn từ chân Loa Sơn đến phía làng Cái đề phòng Bố Giáp đuổi đến. Mãi sáng sớm, Trung đoàn 2 Sơn cước và Tiểu đoàn 4 Pháo binh Thần Sấm mới kéo đến, dừng chân cách tiền quân Hoàng Hựu chỉ hai dặm.
Tình thế binh triều mỗi lúc một nguy ngập.
Cửa Đông La Thành đã gần lắm rồi.
Nguồn gốc của bản dịch bạn vừa thưởng thức được ghi nhận thuộc về truyen.free.