Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 67: Đại khai sát giới

Toàn bộ quân của Tả Đô đốc Phạm Tu áp sát quân địch, trong thế bị vây công hai mặt, quân từ làng Nhất Vạn đã hạ cầu xông ra đánh. Trương Lôi đành ra lệnh rút quân, nhưng người đánh trống đã bị hạ gục, chiếc trống bị thủng một lỗ nên không còn phát ra tiếng hiệu lệnh.

Trương Lôi không thể ra lệnh rút lui. Là một phó tướng bị vây mà lại bỏ chạy cùng hậu quân, thật quá mất mặt! Nộ khí xung thiên, Trương Lôi muốn quyết một trận sống mái, mà đối thủ gần nhất lúc ấy lại chính là Thiên Bình.

Trương Lôi không nói một lời, rút trường kiếm xông đến, gạt phăng binh sĩ sang một bên, quyết hạ gục đối thủ bằng được. Trương Lôi nhắm thẳng vào Thiên Bình tấn công, bởi cô chính là kẻ đã dùng phi đao. Những người như Trương Lôi hay Chu Diện đều rất ghét kẻ dùng ám khí.

Thiên Bình đỡ được một chiêu kiếm, vội vàng lùi lại vài bước, rồi gạt thêm một đường kiếm khác nhắm vào bụng mình. Trương Lôi cao lớn lại dùng trường kiếm, Thiên Bình thấp bé mà cây gậy ba trắc chỉ dài vỏn vẹn bảy mươi phân. Cô vừa chống đỡ, vừa không ngừng hét lớn giục Chương mau chạy. Trương Lôi được đà, lập tức nhắm vào tử huyệt của đối phương mà đâm chém tới tấp.

Trương Lôi thấy một gã trai đứng thẳng người, giơ một vật gì đó lên cao. Cảnh giác đây là ám khí, ông vội lùi lại hai bước.

– Đám súc sinh các ngươi dám dùng ám khí ư? Một lũ chuột nhắt! Đêm nay, nếu không phải ta thì chính các ngươi sẽ phải nằm xuống đất này. Ta sẽ cho đôi cẩu nam nữ các ngươi chôn chung một hố.

Chương đứng đó mặc cho Thiên Bình ra sức đẩy cậu về phía sau. Khẩu súng đã lên đạn – thứ mà Chương vẫn thường đem ra lau chùi, là một vũ khí phòng thân không thể dùng tùy tiện. Thế nhưng, tướng địch đang ở ngay trước mặt, và Thiên Bình lại đang gặp bất lợi.

Tướng địch vung kiếm nhắm thẳng vào Thiên Bình chém tới, nhưng Chương kịp bóp cò mà không hề nhắm mắt lấy một giây.

Đoàng!

Một tiếng “Đoàng” khô khốc, chát chúa vang lên, kèm theo chớp lửa đầu nòng. Với khoảng cách chưa đầy năm mét, bắn trượt còn khó hơn là bắn trúng. Viên đạn có lẽ đã trúng vai phải của tướng địch, bởi Chương thấy ông ta bị lật người sang một bên rồi ngã vật xuống đất. Ông ta định chống kiếm đứng dậy, nhưng cơ thể dường như đã mất hết sức lực.

Âm thanh vừa rồi khiến Thiên Bình đang đứng cạnh bên cũng giật mình đến rơi cả gậy, nét mặt lộ rõ vẻ kinh sợ. Mấy nữ binh và binh sĩ đang giao chiến với đối phương nghe tiếng súng cũng giật mình, vội vàng nhảy lùi về phía sau, ngơ ngác nhìn quanh.

– Quân… quân… khốn…

– Không phải là khôn đâu, ông buông kiếm đầu hàng đi! Cố chấp thì máu chảy ra nhiều, ông cũng sẽ chết mà thôi.

Trương Lôi không hổ danh là một võ tướng. Ông ta gắng gượng đứng dậy, máu loang lổ trên bả vai, thanh kiếm chĩa mũi về phía Chương vẫn run rẩy.

– Bỏ kiếm xuống! Nếu ta bóp cò thêm một lần nữa thì ông không còn cơ hội sống đâu, bỏ xuống!

Trương Lôi vẫn cứng đầu vung kiếm định lao tới, nhưng chỉ được hai bước thì ngã sấp mặt xuống cỏ, nằm bất động. Chương tiến đến lấy kiếm khỏi tay ông ta, rồi nói với những kẻ đứng phía trước:

– Chủ tướng của các ngươi đã bị hạ gục. Nếu không chịu buông binh khí thì ta sẽ diệt hết các ngươi.

Một tên lính lớn gan cầm đoản đao xông lên. Chương buộc lòng phải bóp cò thêm một lần nữa. Đối phương khựng lại, hai tay ôm lấy bụng, lảo đảo rồi đổ sập. Tiếng súng khô khốc cùng chớp lửa đầu nòng lần này thực sự khiến những kẻ chứng kiến kinh khiếp. Ngay cả những binh sĩ Thiên Đức chứng kiến cũng vô thức buông đao, đứng ngây người.

Chương vẩy khẩu súng, ra lệnh:

– Các người nằm xuống, hai tay đặt ra sau gáy. Kẻ nào không muốn sống thì cứ xông lên, đêm nay ta đại khai sát giới.

Lời của Chương có hiệu nghiệm ngay lập tức. Hàng chục binh sĩ đối phương run rẩy, vội vàng nằm úp mặt xuống đất. Chương phải thét ra lệnh đến lần thứ hai thì quân sĩ dưới quyền mới hoàn hồn, lóng ngóng nhặt binh khí rồi áp giải những kẻ địch đã đầu hàng ra một chỗ cách xa ba mươi trượng.

Thiên Bình nãy giờ như người mất hồn mất vía, ngồi phịch xuống đất nhìn Chương không chớp mắt lấy một cái. Cô đã từng nhiều lần nghe Chương nói mỗi khi "chó lửa" sủa, sẽ có một mạng người phải bỏ. Nhưng dù cố tưởng tượng bao nhiêu đi nữa, Thiên Bình cũng không thể nào hình dung được cho đến đêm nay, khi tận mắt thấy chớp lửa cùng thứ âm thanh lạ lẫm ấy. Hai tiếng súng quả nhiên đã lấy đi hai mạng người. Đây đích thị là thần khí, chẳng còn nghi ngờ gì nữa. Chương thét lạc cả giọng:

– Tướng đã bị hạ gục rồi, bị hạ rồi! Mau lại đây giúp ta một tay.

Không phải tất cả đều nghe thấy, nhưng vài quân sĩ đã rời khỏi vòng chiến để đến giúp Chương khiêng Trương Lôi ra xa. Thiên Bình như người mất hồn, Chương phải nhặt gậy cho cô và dắt cô theo.

– Đừng có ngây người ra như vậy. Anh cũng không muốn dùng chút nào, nhưng nếu không dùng đến thì e rằng hai chúng ta khó toàn mạng.

Thiên Bình chỉ gật gật ra vẻ đã hiểu, còn tất cả sự chú ý đều dồn vào thứ vũ khí Chương đang cầm trên tay. Chương hiểu Thiên Bình đang bị sốc nên có giải thích gì cũng khó lọt tai. Trong khi đó, mùi thuốc súng thoang thoảng, hoặc do âm thanh kích thích não bộ, khiến Chương tuyệt nhiên không hề run sợ. Hạ gục một binh sĩ không phải điều cậu muốn, song lại có thể giúp vài người khác tránh khỏi cái chết. Chính điều này khiến Chương không cảm thấy tội lỗi, hoặc ít nhất, cậu đang cố bào chữa cho chính bản thân mình.

– Mau xé chỗ áo đang thấm máu của ông ta ra. – Chương nói với mấy người. – Ta cần ba cô giúp, mấy người mau đi báo với tướng giặc rằng Trương Lôi đã bị bắt.

Mấy cô gái xé áo của Trương Lôi. Dưới ánh trăng vàng nhạt, có thể thấy trên vai ông ta một lỗ thủng to bằng ngón tay, đang không ngừng chảy máu.

– Xé nhỏ áo, quấn chặt lại để máu đừng chảy nữa. Mau đưa ông ta về làng Tam Vạn. Nhanh lên, may ra còn cứu kịp.

Ba cô gái quấn thật nhanh, bịt chặt vết thương hở lại rồi khiêng Trương Lôi đi. Một vài tù binh thấy vậy bèn xin được góp sức. Chương liền đồng ý nhưng nhắc:

– Lúc nguy khốn mà không bỏ chủ tướng chạy thoát thân, các ngươi đều là những kẻ đáng trọng. Song ta nhắc thêm một lần nữa, đừng có ý chống cự ta. Ta trọng người nghĩa khí không có nghĩa là ta không dám loại bỏ.

Thiên Bình đưa cho Chương hai phi đao rồi quay lại trận chiến.

Trương Lôi được đặt lên một cái chõng tre. Tất cả đèn dầu ở những nhà xung quanh đều được đem đến. Chương nhờ mấy bà đun hai nồi nước sôi để khử trùng. Dù đã xem phim không biết bao lần, đây là lần đầu tiên Chương vận dụng mớ kiến thức phim ảnh để cứu người. Tất nhiên, cậu vẫn chỉ tay năm ngón mà thôi.

Mấy bà được nhờ đi hái những thứ lá giúp cầm máu. Hai phi đao nhọn hoắt, sắc cạnh mà Bình đưa, được Chương ngâm vào nước ấm có pha muối. Miệng vết thương cũng được dùng vải nhúng qua nước muối để lau sạch.

– Các người nghe đây, lát nữa phải giữ tay giữ chân ông này cho thật chặt, ông ta sẽ đau lắm đấy.

Một chiếc đũa cả được nhét ngang miệng Trương Lôi. Chương giải thích cho nữ binh nghe. Đại ý, trong cái lỗ sâu của vết thương, cách khoảng hai đốt ngón tay, có một vật nhỏ bằng ngón tay út trẻ con, làm bằng đồng. Cần phải rạch vết thương rộng ra một chút, tìm cách gắp vật đó ra. Gắp ra càng sớm thì càng có cơ may sống sót.

Một nữ binh rạch vết thương thành thục, cô ta rất khéo tay. Phi đao được hơ nóng trên ngọn lửa. Đôi bàn tay của nữ binh cũng được rửa sạch bằng nước muối. Chương sợ nhiễm trùng sẽ khó cứu chữa, chỉ mong mọi thứ không quá tệ.

Trương Lôi như chết đi sống lại đến hai, ba lần, đều bị ghì chặt, không thể cựa quậy. Và chỉ một khắc trôi qua, viên đạn đã được gắp ra bằng… một chiếc đũa tre chẻ nhỏ mấy lần. Trương Lôi mất nhiều máu, mặt mày tím tái, nằm thiếp đi.

Thiên Bình dẫn đội nữ binh trở lại làng Tam Vạn khi Ngọc đang dùng kim chỉ khâu vết thương cho Trương Lôi. Sau đó, một nắm lá giã nhuyễn được đắp lên vết thương để cầm máu.

– Nếu ông ta tỉnh, sẽ khát nước, nhưng hãy cho uống ít thôi. Cho ông ta uống nhiều là các người giết ông ta đấy. Cứ ở đây canh chừng, nếu trán ông ta nóng quá thì gọi ta, ta ở bên ngoài.

Chương ra sân, tìm một chỗ ngồi phệt xuống đất, ngẫm nghĩ những việc vừa xảy ra. Chính cậu cũng thấy mình khó hiểu, tự tay hạ sát rồi lại tìm cách cứu. Dòng suy nghĩ của Chương dừng lại khi Thiên Bình đến ngồi gần bên.

– Ông ta sẽ sống chứ anh?

– Hy vọng ông ta sẽ vượt qua được.

– Anh thật lạ, tự tay hạ ông ta rồi cũng chính anh muốn cứu ông ta.

– Anh bảo rồi, mạng người rất quý. Diệt một người để cứu được nhiều người khác thì đành chịu, nhưng cứu một người mà có thể cứu cuộc sống của nhiều người khác thì sẽ tốt hơn nhiều, em ạ.

– Em chưa hiểu.

Chương chưa đáp lời thì Cao Lịch tìm đến báo rằng đã dẫn giải Chu Diện cùng quân sĩ của ông ta về đến, đang chờ ở rìa làng. Hóa ra Thiên Bình đã báo tin cho Cao Lịch từ trước, khiến Chương cảm thấy khá hài lòng.

– Tạm thời cứ cho họ ở tạm ngoài ấy chờ trời sáng, cho ăn uống và đừng trói ba người thành một chùm nữa. Cần gieo mầm vào lòng họ, mai ta sẽ có cách xử trí.

Thiên Bình cho Chương biết đội nữ binh thiệt mất năm người, hơn chục người khác bị thương và mất mười con ngựa tốt. Đã bắt được Lý Văn Ba. Gần trăm quân sĩ của Trương Lôi đã trốn thoát được về bờ bên kia vì Kiều Công Ngạn đã cho quân sang ứng cứu.

– Bắt sống được bao nhiêu?

– Đang kiểm đếm nhưng không ít hơn sáu trăm người đâu anh, gồm cả những người bị thương.

– Vậy họ thiệt hại đến ba trăm?

– Chừng đó hoặc hơn.

Chương thở dài thườn thượt, lòng nặng trĩu, dù biết chiến tranh không phải là trò chơi con trẻ. Một khi đã xung trận, ắt có thương vong, chẳng thể nào khác được; có chăng là làm sao để giảm bớt đi mà thôi. Họ là dân châu Vũ Ninh, là dân Vạn Xuân, cũng chẳng có oán thù gì với Chương cả.

Thiên Bình cho biết những kẻ bị bắt sống còn khỏe mạnh đã được áp giải về làng mới, những người bị thương của hai bên đều được đưa vào làng Nhị Vạn cùng Thiên Gia Bảo Hựu quân. Yết Kiêu cùng hơn trăm quân đang trấn giữ phía bờ sông để phòng bị.

Phần sau đó, Chương không còn nghe rõ nữa, bởi cậu bi��t Tả Đô đốc Phạm Tu sẽ nhanh chóng thu dọn tàn cuộc.

Điều khiến Chương buồn bã và rơi vào trầm tư chính là việc Thiên Gia Bảo Hựu quân cũng có đến trăm người nằm xuống. Duệ cũng tìm đến báo rằng quân Thiên Đức thiệt hại ba mươi bảy người, bị thương hơn bốn mươi người.

– Những binh sĩ tử nạn, chôn cất riêng một chỗ. Chiều mai, tập hợp toàn bộ quân Thiên Đức để tiễn biệt họ. – Chương nói với Duệ. – Em nhớ lập danh sách, cử người đến báo tin cho gia đình họ. Sau này, số tiền lương của những người ấy sẽ được gửi về gia đình họ hàng tháng.

Chương nghĩ đấy là những điều tốt nhất có thể làm cho những người đã ngã xuống.

– À khoan đã! – Chương gọi Duệ lại. – Tử sĩ bên kia thì sao?

– Thường sẽ chôn họ chung một nấm, anh có ý gì khác?

– Em chọn vài kẻ bị thương nhẹ, thả luôn họ về bờ Bắc, nhắn Kiều Công Ngạn cho người sang thu dọn quân binh tử trận. Nhớ nói với Bỉnh Di rằng đây là ý kiến riêng của anh.

Duệ lập tức đi ngay, nhưng dù Duệ đã thả hai nhóm hơn chục quân sĩ bị thương nặng lẫn nhẹ, nhờ Yết Kiêu chở qua sông thì Kiều Công Ngạn vẫn không đưa quân sang thu dọn, vì sợ trúng kế. Chỉ trong một đêm, Ngạn đã mất trắng một nghìn ba trăm quân mà không rõ cớ sự. Song, Chương đã lợi dụng việc ấy để đánh vào lòng quân sĩ của Trương Lôi và cả quân sĩ bên bờ Bắc.

Trời vừa sáng rõ, Trương Lôi lên cơn sốt mê man. Chương đến kiểm tra thì đoán rằng ông ta có thể bị nhiễm trùng, nhưng kiến thức y khoa của Chương lại không có nhiều. Sau việc này, Chương nhận ra đội quân cần có đội ngũ y tế, điều mà bấy lâu nay cậu chưa từng nghĩ đến.

– Đừng lo, ta sẽ có cách! – Chương trấn an những binh sĩ túc trực bên Trương Lôi. – Ta sẽ cố cứu ông ta cho bằng được.

Chương bảo đem một bát nước đến. Thấy mọi người chăm chú theo dõi từng cử động của mình, gồm cả Thiên Bình, khiến Chương lại nảy ra sáng kiến giả thần giả quỷ. Cậu nhắm mắt, miệng lẩm bẩm vài câu vô nghĩa nào đó rồi lấy ra viên thuốc sủi hạ sốt cấp tốc.

– Đây là linh đan phải luyện mấy năm mới thành, ta không có nhiều. Thầy ta cho để phòng thân nhưng nay Trương Lôi đang nguy cấp, đành phải dùng.

Dứt lời, Chương thả viên thuốc vào bát, bọt sủi lên nghi ngút khiến người nào người nấy đều tròn mắt kinh ngạc. Chương thầm nghĩ:

– “Không khuất phục được các ngươi bằng sức mạnh, vậy thì dùng… mẹo vậy.”

Chương bảo mấy binh sĩ cậy miệng Trương Lôi, đổ thứ nước trong bát cho ông ta uống. May sao nửa canh giờ sau Trương Lôi hạ sốt.

– Xin hỏi ngài có phải là chủ tướng của quân Thiên Đức?

Một binh sĩ hỏi Chương, Chương khẽ gật đầu. Mấy binh sĩ liền quỳ gối, chắp hai tay lại nói:

– Tạ ngài đã không giết chúng tôi, lại còn ra sức cứu chủ tướng của chúng tôi. Mạng của chúng tôi sau này xin thuộc về ngài.

– Không cần phải nói những lời ấy. Đánh là đánh, cứu là cứu. Nếu các anh không có ý chống đối ta, thì ta cũng sẽ không hại các anh làm gì. Đứng lên đi.

– Bọn chúng tôi có thể biết cao danh quý tính của ngài không, thưa chủ tướng?

– Anh ấy là Mạc Thiên Chương, Thiếu úy, đồng thời là chủ tướng của Thiên Đức quân. Người có thể hô mưa gọi gió, sai khiến quỷ thần.

Thiên Bình đã trả lời thay nhưng Chương vội gạt ngang đi:

– Ta cũng chỉ là người thường mà thôi. Bây giờ các anh hãy ở lại chăm sóc cho Trương Lôi. Nếu ông ta lại sốt cao, có dấu hiệu co giật thì mau gọi ta.

Chương rời làng Tam Vạn dẫn theo đội nữ binh đến cánh đồng trống phía trước làng Nhất Vạn, nơi mà xác người còn nằm đầy rẫy. Duệ nói đếm sơ bộ thì có ba trăm năm mươi bốn quân Trương Lôi tử trận. Số bị thương đang được chữa trị trong làng Nhất Vạn còn hơn năm mươi người. Ở làng mới dựng bây giờ chật ních quân sĩ, cả số trước đây lẫn số mới dẫn về là gần bảy trăm.

Một con số quá lớn!

Ban đầu dựng làng ấy tính dụ dân của Vũ Ninh vương sang định cư, nhưng nay lại toàn là binh sĩ. Chương đã có dự liệu nên theo Duệ thẳng đến ngôi làng chưa có tên, nằm ở phía đông làng Nhất Vạn, chếch về hướng đông bắc của làng Nhị Vạn. Chương gặp Bỉnh Di, cả hai người đều cười tươi. Bỉnh Di đồng ý cho làm một bãi tha ma cạnh làng mới và ngay sau đó, hơn một trăm quân sĩ của Trương Lôi được chọn ra, khiêng xác binh sĩ tử trận về đặt ngay ngắn phía mặt tiền ngôi làng vừa dựng xong.

Chẳng cần nói cũng biết, ngọn lửa uất hận hiện lên trong mắt những kẻ mới bị bắt sống trong đêm, nhưng họ không dám manh động vì có vài trăm Thiên Gia Bảo Hựu quân đang canh giữ.

Một cái ghế tre được mang đến. Chương đứng lên để trông cao hơn và hỏi những tù binh đang xếp thành hàng trước mặt:

– Trong số các ngươi, ai là Lý Văn Ba thì bước ra nói chuyện.

Lý Văn Ba từ đám quân bước lên nhìn Chương như muốn ăn tươi nuốt sống.

– Chào tướng quân, ta tên Chương, là chủ tướng của Thiên Đức quân.

– Ngươi đã bắt được bọn ta, bọn ta thua thì chịu nhưng không phục.

– Hử? Sao lại không phục?

– Ngươi đem tử sĩ đến dằn mặt chúng ta sao? Nói cho ngươi hay, bọn ta thua là vì trúng kế, chứ không đời nào chịu thua bọn tép riu các ngươi.

Chương nhoẻn miệng cười, giọng ôn tồn:

– Thua là thua, ta không cần các ngươi phục hay không phục. Các ngươi có thể mạnh nhưng thiếu cái này. – Chương dùng ngón trỏ gõ nhẹ vài cái vào thái dương. – Ta cũng không có ý dọa hay khoe chiến tích gì với các ngươi, điều ấy không đáng để làm. Ta không phải trẻ lên ba.

Đoạn, Chương chỉ vào những tử sĩ và nói:

– Đêm qua ta đã thả hơn chục tên về báo tin cho Kiều Công Ngạn sang thu dọn binh sĩ tử trận, nhưng bây giờ trời đã sáng rõ, mặt trời cũng sắp lên cao rồi. Người đã chết là hết tội, hết ân oán. Chúng ta đều nói chung một thứ tiếng, chung một dòng giống, mà phải đánh nhau cũng là bất đắc dĩ.

– Ngươi định làm gì? – Lý Văn Ba gằn giọng. – Đừng hòng lung lạc bọn ta. Phận làm tôi không thể có hai chủ.

– Ồ! Ta thì không hề có ý đó. Các ngươi nhìn xem, số binh sĩ này cần được chôn cất một cách tử tế. Lần lượt hai mươi người bước lên nhận mặt để biết tên tuổi, quê quán của những người tử trận, sau đó chôn cất họ ven làng. Họ là đồng đội của các ngươi, anh em của các ngươi, nên hãy làm cho thật tử tế.

Dứt lời, Chương nhảy xuống ghế định rời đi thì Lý Văn Ba hỏi vọng theo:

– Ngươi có phải là kẻ đã sát hại chủ tướng của bọn ta không?

– Cũng không h���n! – Chương thản nhiên đáp. – Ta đang cố sức cứu ông ta.

– Ngươi là kẻ gian hùng thâm độc.

– Ta là người như thế nào không phải do ngươi quyết định. Thay vì ở đó căm giận ta thì mau cho binh sĩ lo hậu sự cho những người đã khuất. Một người làm tướng như ngươi hẳn biết phải làm gì.

Rời khỏi làng mới, Chương bảo Duệ đem hết quân sĩ bị thương của Trương Lôi và Lý Văn Ba ra làng này, cốt sao cho họ tai nghe mắt thấy những gì bọn Chương làm, rồi thả hết về bờ Bắc.

– Một công đôi việc. – Chương giải thích với Duệ, Bình và Lượng. – Chúng ta không giữ người bị thương làm gì, hãy để Kiều Công Ngạn lo việc ấy. Ta cần hơn năm mươi cái miệng để nói tốt về chúng ta, khéo léo phao tin rằng nếu Kiều Công Ngạn đưa quân vượt sông giải cứu thì chúng ta sẽ đốt trụi cả làng ấy, không để sót một kẻ nào.

Bình và Duệ đi rồi, Chương mới hỏi Lượng:

– Anh giận ta đúng chứ?

– Ta không dám giận thầy.

– Ta biết anh thương cô Bình, coi cô ấy như em gái, nhưng anh Lượng à, ai rồi cũng lớn. Anh rồi cũng là tướng, Thiên Bình cũng sẽ như vậy, không thể lo mãi được đâu.

– Nhưng Thiên Bình có thân phận đặc biệt.

– Đặc biệt chỗ nào?

Lượng nín thinh không đáp, Chương liền nói:

– Nếu cô ấy có thân phận đặc biệt thì việc cô ấy làm cũng cần phải đặc biệt. Ngay cả anh cũng vậy, anh là con của Tả Đô đốc, liệu anh có muốn quân sĩ nghe lệnh anh chỉ vì anh là con của chủ tướng?

– Tất nhiên là không.

– Thiên Bình cũng vậy, Duệ cũng vậy, cả các cô gái khác cũng thế. Họ sẽ tự đi lên bằng khả năng của mình, chứ không phải bằng thân phận. Ta nghĩ anh Lượng hiểu.

Lượng lặng im không nói. Chương hạ giọng:

– Anh chú tâm bảo vệ Thiên Bình là tốt thôi, nhưng vì vậy mà anh quên mất việc phải tìm tướng giặc mà đánh. Chúng ta đứng đầu, sai sót của chúng ta sẽ phải trả giá bằng tính mạng của binh sĩ. Ta nhớ là Tả Đô đốc cũng có dặn nhiều lần việc này. Nay mai xong việc, kiểu gì Tả Đô đốc cũng sẽ trách phạt ta.

– Lỗi của ta, không liên quan đến thầy.

– Ta là chủ tướng, anh Lượng sai thì ta chịu tội. Ta mong anh nhớ điều ấy để sau quản quân cho tốt. Ngoài việc ấy ra thì những gì anh làm đều không chê vào đâu được. Với lại, ta cũng mong anh giúp đỡ cho. Nếu anh là tay phải thì Thiên Bình và Duệ sẽ là tay trái của ta. Người thiếu mất một tay, làm gì cũng khó. Anh quản không hết, ta quản không hết, có thêm người quản lý mới là kế lâu dài.

Chương đi một đoạn, Lượng mới chạy theo nói:

– Thằng Lợi nói với ta về việc nữ binh khổ luyện ban đêm, sau này ta sẽ giúp các cô ấy.

Chương vỗ bắp tay của Lượng:

– Là giúp chính chúng ta, tự ta giúp ta đó anh Lượng ạ.

– Thầy không giận ta chứ?

– Chuyện gì cần nói đã nói rồi, sao lại phải giận chứ.

– Ta hứa với thầy, sau này sẽ chú ý hơn.

– Cần gì phải hứa, anh Lượng cứ làm tốt tự nhiên mọi người sẽ thấy.

– Liệu thầy có thật là hai mươi tuổi không? Ta nghe Thiên Bình nói thầy sinh năm Nhâm Thìn, đúng ra phải hai mươi bảy chứ?

– Tuổi tác chỉ là con số tượng trưng, anh để tâm làm gì chứ. Mỗi chúng ta có khả năng khác nhau, giúp nhau cùng tốt là được.

Kể từ đó, Phạm Cự Lượng nhất quyết tin rằng Chương đã hai mươi bảy tuổi. Trước đêm đánh với Trương Lôi, Lượng mới phục bảy phần. Sau đêm ấy, Lượng đã phục cả mười phần là vậy.

Mọi bản quyền về nội dung câu chuyện này đều thuộc về truyen.free, mời quý độc giả tiếp tục theo dõi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free