Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 66: Đội kỵ binh tiên phong

Chu Diện đành chịu thúc thủ.

Vào giờ phút cuối cùng, Chu Diện vẫn thể hiện mình là một vị tướng đích thực.

– Mạng ta vốn chỉ có một. Xin cậu hãy tha cho binh sĩ, bởi họ chỉ là người vâng lệnh.

– Nếu ta muốn lấy mạng ông, những mũi tên vừa rồi đã găm vào ngực ông, chứ không phải quân sĩ của ông.

Chương lớn tiếng nói:

– Trói tất cả lại, cho họ ngồi ngay tại chỗ và đối xử tử tế với họ.

Sau đó, Chương quay sang nói với Duệ:

– Tướng quân Chu Diện thì không cần trói, em dặn anh em chăm sóc chu đáo cho ông ấy.

Chương vẫn ngồi trên ngựa quan sát, cho đến khi toàn bộ quân sĩ của Chu Diện bị trói. Cứ ba người một cụm, họ bị trói quay lưng vào nhau, cả chân cũng bị buộc chặt, bởi Chương chỉ định để lại năm mươi quân sĩ canh giữ. Hai nữ binh được cắt cử bảo vệ Duệ, còn lại tất cả theo lệnh của Chương, nhanh chóng tiến về hướng làng Vạn, men theo chân núi. Trước khi quay ngựa, Duệ dặn Chương:

– Anh phải cẩn thận, đêm khuya trăng mờ ảo, anh phải chú ý giữ gìn.

Chương chỉ gật đầu mỉm cười, không nói gì.

Chưa đầy một khắc sau, lũy tre làng Tam Vạn đã hiện rõ mồn một dưới ánh trăng. Thiên Bình liền ra lệnh cho hai nữ binh phi ngựa lên trước để thám thính tình hình.

Đêm nay chính là đêm mà toàn bộ quân sĩ Thiên Gia Bảo Hựu đã chờ đợi bấy lâu. Kể từ khi dựng cờ khởi nghĩa, thực chất Thiên Gia Bảo Hựu chưa hề có một trận đụng độ nào với một đội quân đúng nghĩa. Qua lời khai của Chu Diện, Chương và Thiên Bình cùng toàn quân đều biết sẽ có một nghìn tinh binh đánh thẳng vào làng Nhất Vạn. Điều này nằm ngoài dự liệu của Tả Đô đốc và tất cả mọi người.

Thực tình, Chương nghĩ Kiều Công Ngạn đáng lẽ phải phái nhiều quân hơn, bởi trong làng Nhất Vạn, số binh sĩ cũng đã xấp xỉ ba trăm, chưa kể nam phụ lão ấu. Ba làng Vạn có điểm khác biệt so với những làng khác: trẻ con lên sáu đã phải học võ nghệ. Đối với họ, việc giao chiến vốn là điều đã được mong đợi từ rất lâu.

– Thưa chủ tướng, địch quân đã bắt đầu tấn công, chúng dùng hỏa công bắn vào trong làng và bắc cầu vượt hào nước.

Thiên Bình liền huýt sáo, tín hiệu từ bên trong làng Tam Vạn lập tức đáp lại, sau đó cô huýt thêm một hồi dài nữa. Cánh cầu bằng tre ở cổng chính làng Tam Vạn, vốn hướng về phía chính Bắc, liền hạ xuống. Hơn trăm quân Thiên Gia Bảo Hựu từ trong làng theo hai hàng dọc tiến ra cầu. Võ Văn Dũng cưỡi ngựa dẫn đầu, có Phạm Bạch Hổ bên cạnh.

Phạm Cự Lượng cũng đã dẫn đủ quân đến nơi, tổng cộng gần sáu trăm binh sĩ. Nhưng Chương vẫn chưa vội hạ lệnh xuất kích, trong khi ai nấy đều nóng ruột sốt sắng. Chương quay sang hỏi Thiên Bình:

– Em đủ tự tin dẫn đội nữ binh làm mũi nhọn chứ?

– Đó chính là điều em mong muốn, nhưng em vẫn sẽ nghe theo sự phân phó của anh.

– Đàn ông làng Vạn vẫn còn đây, sao chủ tướng lại đưa phụ nữ lên trước? – Võ Văn Dũng thắc mắc.

– Ta e là không nên như vậy, Thiên Bình là…

– Trong suốt thời gian qua, các cô gái này đã chăm sóc cho chúng ta. Họ cũng là dân làng Vạn, cũng nỗ lực không kém gì chúng ta. Ta chỉ muốn cho họ một cơ hội để thể hiện bản lĩnh của những cô gái làng Vạn. Tất nhiên, họ có quyền lựa chọn, vì thực lòng ta cũng như các anh, không hề muốn đàn bà con gái phải đứng đầu mũi giáo.

Chương nói với các cô gái:

– Ta biết bấy lâu nay các cô vẫn có chút không vừa lòng. Phía trước là quân địch đông hàng nghìn, ta thực không muốn các cô phải tham gia. Nhưng nay, ta muốn để các cô lập công đầu. Đổi lại, sau trận này, chúng ta sẽ bỏ cái lệ đàn ông ai thắng các cô mới được làm chồng. Đất nước này cần thêm những người con gái vừa xinh đẹp vừa dũng mãnh. Nếu các cô không lập gia đình thì sau này chúng ta biết trông cậy vào ai?

Chương vừa dứt lời, năm mươi cô gái nhìn nhau, rồi đồng loạt xuống ngựa quỳ một gối. Một cô gái đại diện lên tiếng:

– Thưa chủ tướng, nếu người trao cho chúng tôi cơ hội này, chúng tôi nhất định sẽ không làm người thất vọng. Xin chủ tướng hãy cho chúng tôi được làm quân tiên phong, chúng tôi tha thiết mong muốn có được vinh dự này.

Chương nói với Phạm Cự Lượng, với Võ Văn Dũng, với Bạch Hổ và bất cứ chàng trai nào đứng gần đó có thể nghe:

– Chúng ta không chỉ có một trận chiến này. Chẳng lẽ các anh lại muốn tranh công với con gái làng Vạn ư? Nghe đây!

Chương rút kiếm lệnh do Tả Đô đốc ban cho, giơ cao lên. Bản thân cậu không hề hay biết đó chính là Thuận Thiên kiếm.

– Đội nữ binh do Thiên Bình chỉ huy sẽ là đội tiên phong! Đêm nay, chúng ta phải cho Vũ Ninh vương biết rằng ở làng Vạn này, nếu muốn đánh nhau với đàn ông, thì phải xem liệu có thắng nổi phụ nữ nơi đây không đã!

Đội nữ binh nhất loạt hô lớn:

– Tuân lệnh!

– Toàn quân còn lại, theo sự sắp xếp của Phạm Cự Lượng, hãy dốc sức chiến đấu và bảo vệ các cô gái của chúng ta!

Dù không cam tâm, nhưng kiếm lệnh nằm trong tay Chương, buộc tất cả phải tuân theo. Phạm Cự Lượng, Kế Nguyên, Phúc Lý, Bạch Hổ và Võ Văn Dũng, mỗi người chỉ huy một trăm quân, theo đúng kế hoạch đã bàn từ trước. Chỉ trong chốc lát, đội hình đã được sắp xếp xong.

Đội nữ binh do Thiên Bình dẫn đầu tiến về phía trước đội hình, bắt đầu cho ngựa phi nước kiệu để bộ binh có thể bám theo kịp. Dưới ánh trăng khuya, đội quân gần sáu trăm tướng sĩ ẩn mình sau lũy tre ở mé Tây làng Vạn, vòng qua cổng chính rồi tiến thẳng về hướng Đông.

Chương cưỡi ngựa đi sau đội hình, vẻ mặt vô cùng bình thản. Cậu hỏi Dương Cát Lợi, Trung đội phó của Trung đội Nhị, người được cắt cử ở lại cùng hơn chục binh sĩ để bảo vệ chủ tướng:

– Cậu cũng thắc mắc vì sao ta lại để đội nữ binh dẫn đầu ư?

– Thưa chủ tướng, quả thực có chuyện ấy. Thuộc hạ không hiểu, chưa từng nghe đến chuyện như vậy. Dù sao thì họ cũng là phận nữ nhi.

– Dù ta không muốn thừa nhận, nhưng vị vua đầu tiên của dân tộc ta – ý ta là ở quê hương của ta ấy – lại là hai nữ nhân, hai chị em ruột. Họ đã dẫn đầu đội quân vạn người đánh đuổi hàng chục vạn quân địch. Cậu nghĩ xem, đàn ông nước ta không thiếu nhưng… – Chương cười. – Trong khi các cậu luyện tập rồi ngủ thẳng cẳng, thì ta biết các cô ấy luyện tập cả ban đêm.

– Ta không coi thường các cậu, nhưng… để tác chiến trong đêm, ở thời điểm hiện tại, e rằng các cậu còn thua kém đôi chút.

– Họ tập luyện ban đêm? Sao ta lại không hề hay biết nhỉ?

– Các cậu cả ngày mệt mỏi, được ngủ thì ngủ say như chết. Các cô ấy ban ngày tuy không làm việc nặng nhọc như các cậu, nhưng đêm nào cũng ra bờ sông tập luyện đấy. Ta vô tình biết được điều này khi… ra ngoài giải quyết nhu cầu cá nhân. Cậu vốn là người làng Vạn, các cô ấy cũng là người làng Vạn, hãy tạo cơ hội cho họ.

– Thuộc hạ đã hiểu. Thật có lỗi khi đã nghĩ chủ tướng thiên vị.

– Các cậu quyết tâm một, thì các cô ấy quyết tâm gấp đôi. Ta tin rằng chỉ sau đêm nay thôi, đội nữ binh khăn vàng sẽ khiến nhiều kẻ phải khiếp sợ. Họ ra tay không hề nương tình, cậu có biết vì sao không?

– Thưa không, mong chủ tướng hãy giảng giải.

– Họ ghét đàn ông, điều ấy rất nguy hiểm. Ta muốn sau trận này họ không còn như vậy nữa. Kỳ hiệu của chúng ta đâu rồi?

Một người lính lập tức đưa cờ cho Dương Cát Lợi. Chương nói:

– Cậu hãy cầm kỳ hiệu này theo sát đội nữ binh. Họ ở đâu thì kỳ hiệu phải ở đấy. Khi nào họ xung phong, hãy lập tức giương kỳ hiệu lên cao.

Chương nhảy xuống ngựa, rồi hỏi:

– Ta cần một người đi cùng để bảo vệ cậu Lợi. Các cậu phải nhớ, kỳ hiệu này đại diện cho Thiên Đức, là linh hồn của chúng ta. Sau này, địch quân nhìn thấy kỳ hiệu mà sợ hãi hay chê cười, đều là do các cậu cả.

Một người lính nhanh chân nhảy tót lên ngựa, sợ rằng người khác sẽ giành mất cơ hội. Chương vỗ vai Dương Cát Lợi.

– Đi đi, cho bọn chúng một trận kinh hồn bạt vía!

Dương Cát Lợi nhảy lên ngựa rồi chạy vọt lên trước hàng quân. Lợi vốn là người làng, đủ sáng dạ để hiểu rằng Thiên Bình được Tả Đô đốc trọng dụng, và Chương cũng tin tưởng cô ấy. Thế nên, anh chàng cưỡi ngựa đi gần bên Thiên Bình cùng với các binh sĩ dưới quyền mình.

– Anh định làm gì?! – Thiên Bình gào lên.

– Bắt tướng! Bắt tướng mau!

Thiên Bình lập tức dẫn đội nữ binh chạy dọc theo chiều dài của trận chiến. Chương theo sát phía sau cùng hơn chục binh sĩ. Các nữ binh vốn giỏi bắn cung hoặc nỏ, nhưng những vũ khí đó lại đều đang ở trên lưng ngựa. Quả nhiên, khi máu nóng bốc lên, con người ta chẳng thể quản được nhiều chuyện.

Thiên Bình vung tay. Kẻ đang ra sức đánh trống trên đài cao liền bị cô hạ gục. Chủ tướng của đối phương đứng gần đó, trên một gò đất nhỏ. Hắn phát hiện ra mình bị nhắm đến liền ra lệnh cho đám quân thân vệ xông ra chặn lại. Thiên Bình vung liên tiếp vài phi đao, hạ gục ngay lập tức kẻ địch trước khi hai bên kịp cận chiến.

Chương lăm lăm khẩu "chó lửa" trong tay, nhưng vẫn chưa đủ can đảm để nhắm bắn. Một khi cậu bóp cò, cũng có nghĩa là sẽ có kẻ địch phải ngã xuống. Hít sâu một hơi để trấn tĩnh bản thân, Chương quyết định sẽ chỉ nổ súng khi thực sự cần thiết.

Hãy ghé thăm truyen.free để thưởng thức trọn vẹn từng dòng truyện mượt mà này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free