(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 637: Kẻ Mẩy
Theo chiến thuật “nhảy cóc” do Liêu Nhất Khổng và các mưu sĩ đề ra, trung quân Thiên Đức lần lượt di chuyển từ Văn Khê đến La Khê, rồi bỏ lại trang bị nặng tại đó. Từ La Khê, trung quân phân tán thành các đại đội độc lập, trang bị gọn nhẹ, mang theo một số chiến mã của Lê Phụng Hiểu. Các đơn vị lần lượt lặng lẽ xuất phát, mỗi tốp cách nhau chừng nửa canh giờ, giữa những cơn gió lạnh buốt không ngừng thổi và màn đêm bao phủ vạn vật.
Đội tiên phong gồm hơn hai trăm binh sĩ do Bố Giáp trực tiếp chỉ huy, trong đó có đại đội Thân Vệ quân dưới quyền Vi Thọ Kỳ và đại đội bộ binh còn lại do Cao Tòng Chinh phụ trách. Trong đội tiên phong còn có Mai Đắc Thắng cùng một số người thông thạo địa bàn được tuyển chọn kỹ càng. Bố Giáp dẫn đội ập vào một ngôi làng nhỏ cách La Khê chừng hai mươi dặm về hướng Tây Bắc. Các tuần binh bố trí ngoài làng chỉ có hơn chục người địa phương chủ yếu làm nhiệm vụ cảnh giới đã bị bắt hết lượt. Bố Giáp bàn giao ngôi làng này lại cho đơn vị phía sau kiểm soát. Toàn bộ dân làng được cảnh báo: bất kỳ ai tìm cách trốn khỏi làng thì cả làng sẽ vạ lây, già trẻ gái trai đều bị bêu đầu. Ngược lại, nếu dân làng tuân thủ quân lệnh, khi Thiên Đức kiểm soát toàn bộ vùng phía Đông sông Nhuệ, họ sẽ được miễn thuế ba năm và miễn quân dịch một năm. Bên cạnh đó, Bố Giáp còn tuyên đọc chỉ dụ của Vạn Thắng vương, ban thưởng cho dân làng mười nén vàng. Với những điều kiện như vậy, dân trong làng không ai không tuân theo. Các tuần binh sẽ ở lại làng, chỉ hai người trong số họ làm nhiệm vụ cảnh giới cùng với binh sĩ Thiên Đức, nhằm đảm bảo khi binh triều có đến dò la tình hình cũng không bị lộ.
Trong một đêm, đội tiên phong di chuyển được vài chục dặm đường, kiểm soát năm ngôi làng trên đường hành quân, trong đó lớn nhất là làng Cự Mỗ với gần hai nghìn nhân khẩu. Đến đêm tiếp theo, Bố Giáp tiến đến đất Hương Canh, kiểm soát được làng Ngọc Mịch một cách êm thấm trước khi trời sáng, đúng như cách đã làm trước đó. Đêm sau đó nữa, làng Ngọc Mịch đã có hơn một nghìn tinh binh Thiên Đức ẩn náu.
Chương có mặt tại Ngọc Mịch vào tối thứ tư, kể từ khi xuất phát ở La Khê. Ngay đêm đó, Bố Giáp, Cao Tòng Chinh và Vi Thọ Kỳ đã dẫn đội tiên phong vượt sông Nhuệ trong màn đêm tĩnh lặng. Tổng cộng, quân Thiên Đức đã âm thầm kiểm soát cả thảy mười một ngôi làng lớn nhỏ, với hơn bảy nghìn dân trên đường hành quân. Trung bình mỗi làng có ít nhất một đơn vị tương đương quân số tiểu đoàn trú quân. Vài ngày sau, Phùng Hiền dẫn một trung đoàn hành quân theo con đường này mà không hề hay biết. Liêu Nhất Khổng đã dựa vào đặc điểm các ngôi làng cách nhau bởi những cánh đồng lúa rộng lớn để bày kế sách.
Tại khu vực bờ sông gần điếm canh đê làng Ngọc Mịch, quân Thiên Đức đóng nhiều cọc gỗ lẫn trong đám cỏ phi bồng, cỏ lau rậm rạp. Bên bờ đối diện, cọc gỗ hoặc gốc tre già cũng được đóng sâu xuống đất, lẫn trong lau lách. Quân Thiên Đức lần lượt vượt sông bằng cách bám vào dây chão. Chỉ trong một đêm, đơn vị của Phùng Hiền cùng nhiều đơn vị khác đã sang bờ bên kia an toàn. Một số dân làng Ngọc Mịch xung phong dẫn đường và gia đình họ cũng nhận được những món quà hậu hĩnh. Có thể nói, quân Thiên Đức đã triệt để lợi dụng màn đêm và lũy tre xanh ngát để chuyển quân. Đến buổi chiều khi Dương Tử Sung đặt chân đến Ngọc Mịch, trong làng chỉ còn hơn năm trăm Thân Vệ quân và Thần Vũ quân đảm bảo an toàn cho Chương.
Chương giảng giải rành mạch, dùng chính những chén trà nhỏ để minh họa cho làng mạc. Doãn Tử Sung chăm chú lắng nghe, chẳng bỏ sót lời nào, thi thoảng lại gật đầu như bổ củi, cặp mắt sáng choang, nét mặt không giấu vẻ háo hức. Chương vẫn giữ vẻ điềm nhiên:
– Tám cái chén này, mỗi chén chứa mấy trăm tinh binh từ La Khê đến Ngọc Mịch.
Đoạn anh nhận cái ấm từ Mai Đắc Thắng, đặt lên cạnh bàn, nói thêm:
– Cái ấm này bên kia sông Nhuệ, tượng trưng cho mấy nghìn tinh binh sát sạt kinh thành.
Doãn Tử Sung hơi nhăn mặt, khẽ lắc đầu:
– Khó lắm! Bên kia sông có làng Kẻ Mẩy là lớn nhất. Binh mã triều đình trấn giữ ở đó ước chừng một nghìn quân, nếu có động, cấm quân từ cửa Đông thành ngoại sẽ lập tức tiếp ứng.
Chương xòe bàn tay trước mặt Doãn Tử Sung, cười, rồi nói:
– Tại Kẻ Mẩy chỉ có hơn năm trăm binh mã, phân nửa trong số ấy là quân già yếu, phần còn lại toàn lính dõng cùng con em nhà quan được sung quân cho đủ số. Nói chung, sức chiến đấu của họ không đáng kể.
Doãn Tử Sung tròn mắt. Nãy giờ mải mê nghe Chương thao thao bất tuyệt, nhất thời chưa nhận ra điều gì bất thường. Đến lúc này, nhìn nét mặt mười phần chắc thắng của Chương, Doãn Tử Sung bỗng giật mình, lắp bắp hỏi:
– Cớ sao Quan huynh lại nói chắc nịch như vậy? Bây giờ tại hạ ngẫm mới thấy lời Quan huynh chí lý đến vậy, chẳng lẽ…
Chương so vai, ngả lưng ra ghế, nhoẻn cười, ánh mắt hấp háy nhìn sang:
– Doãn công tử tài trí hơn người, Lý Đô thống mà nghe lời công tử thì ta đã chẳng ngồi uống trà câu cá ở nơi này. Vẫn còn nhiều thời giờ, Doãn công tử cứ từ từ nghiền ngẫm.
Chương ngoắc tay ra hiệu. Doãn Tử Sung còn chưa kịp định thần thì hai binh sĩ Thân Vệ quân đã áp sát, xốc nách kéo Doãn Tử Sung đứng lên. Sung hoảng hốt, lúc thì nhìn Chương, lúc lại quay trái ngó phải, miệng ú ớ chẳng thành tiếng.
– Hãy đối đãi với Doãn công tử đàng hoàng, cậu ấy là khách.
Hai binh sĩ thân vệ dạ ran, mau chóng đưa Doãn Tử Sung vào làng. Sung vùng vằng nhưng với sức của công tử bột, chẳng thể cựa quậy được. Anh cố ngoái cổ lại định hỏi nguyên cớ, nhưng nhoáng một cái đã qua cổng làng Ngọc Mịch.
– Vương thượng, dường như ngài rất quý mến anh chàng khôi ngô đó?
Chương ngoảnh sang đáp lời Quan Lam Giang:
– Người sáng dạ, tư tưởng tốt như vậy, dĩ nhiên ta muốn hắn phục vụ cho Thiên Đức. Qua lời hắn nói, ta càng thêm khẳng định rằng mọi hành động của tướng sĩ binh triều tưởng như đều do những mưu sĩ phương Bắc thao túng. Điều này khiến ta củng cố quyết tâm, bằng mọi giá phải trừ bỏ bè lũ sâu mọt bên kia sông mới được.
Dương Yên Thư bỏ dở việc vót tên, đến ngồi bệt xuống bên cạnh ghế của Chương, thắc mắc:
– Hắn đã phần nào đoán được ý đồ của ta, Đại Vương có nghĩ những kẻ khác sẽ lưu tâm không? Ngay khi nhắm đến Loa Sơn, ắt Lý Mẫn sẽ nháo nhào.
Chương không vội trả lời, cúi người, giật mạnh cần câu nhưng chẳng có con cá nào.
– Mấy con cá này rỉa mồi ghê đấy!
Lấy thêm mồi cho vào lưỡi câu, Chương chậm rãi trả lời Dương Yên Thư, mắt vẫn đăm đăm nhìn mặt nước yên ắng:
– Lý Mẫn sẽ sớm đoán ra ý đồ của ta. Kinh thành chẳng thiếu người tài, như Doãn Tử Sung vừa rồi đó. Họ không được trọng dụng là cái may của ta, sau này phải lưu tâm điều này. Hiền tài là nguyên khí quốc gia, phải dùng người Vạn Xuân ở những vị trí quan trọng và nên lắng nghe ý kiến người bản địa. Ta chiếm Kẻ Mẩy làm chỗ đứng chân, làm bàn đạp tiến đánh Loa Sơn. Lý Mẫn có nhiều lựa chọn để đối phó, nhưng… ta không muốn dồn ông ta vào đường cùng, bởi điều đó rất nguy hiểm. Dân kinh thành đã chịu ơn nhà Lý hơn ba mươi năm, chẳng thể thay đổi suy nghĩ của họ trong ngày một ngày hai. Sắp tới, cần tập trung thực hiện công tác tư tưởng cho những nam thanh nữ tú ở vùng mới chiếm được. Còn với những người lớn tuổi, phải làm cách khác, mưa dầm thấm đất.
Dương Yên Thư lại hỏi:
– Ngài có nghĩ Lý Mẫn sẽ kéo binh đến đánh vào những làng mạc chúng ta đang giữ không?
Chương lắc đầu bảo rằng:
– Nếu ông ta làm vậy thì Lê Phụng Hiểu ở mạn Đông và quân Sơn Tây ở Cự Khê sẽ hai mặt giáp công. Lý Mẫn đôi lúc có vẻ hồ đồ, nhưng nhiều năm cầm đại binh cũng giúp ông ta có kinh nghiệm. Ông ta hoặc sẽ cố thủ ở Văn Quán, hoặc lui về giữ Vĩnh Thuận.
Thả câu xong chờ nước tĩnh, Chương nói thêm:
– Chỉ cần tin tức quân ta xuất hiện gần Loa Sơn thì trang Văn Quán sẽ không còn ý nghĩa gì nữa. Cuộc chiến cam go sẽ diễn ra ở Loa Sơn.
Vừa lúc ấy Mai Đắc Thắng chạy như bay từ trong làng trở ra, mặt hớn hở hồ hởi báo cáo:
– Dạ thưa, có tin thắng trận của Bàn tướng quân gửi đến ạ. Bàn tướng quân đã làm chủ mạn Nam thành ngoại. Quân của Tô Thái úy đã rút vào thành.
Chương nhoẻn cười hỏi lại:
– Từ khi nào?
– Dạ báo cáo, từ chiều hôm kia ạ! Tiếp theo, Bàn tướng quân sẽ phong tỏa, chia cắt kinh thành với vùng Đỗ Động Giang.
Chương đứng dậy, nheo mắt nhìn về hướng bờ đê sông Nhuệ suy tư một chốc, đoạn anh nói:
– Hãy nói với Bàn Phù Sếnh, không nhất thiết phải chặn mọi đường sống của quân dân trong thành. Phải để một cửa cho họ rút sang Đỗ Động Giang; nếu bịt hết, họ chống đến cùng thì lấy đâu ra quân dân sau này dựng nước? Nhắc nhở anh Sếnh, đây là lệnh của ta. Hãy lo an dân ở khu vực mới chiếm được, đối đãi tử tế với tù binh, khai thác triệt để tin tức tình báo.
Mai Đắc Thắng định quay trở đi, Chương gọi lại dặn rằng:
– Nhắn với cậu Tôn phải trực tiếp có mặt bên cạnh anh Sếnh. Nhớ nắm thêm tình hình bên thủy quân, có gì mới lập tức báo ngay cho ta.
Mai Đắc Thắng đi rồi, Chương lại ngồi câu. Dương Yên Thư ngồi vót tên bên cạnh. Bên còn lại, Quan Lam Giang hì hụi chế thuốc độc kèm thuốc giải.
– Vương thượng vẫn đề phòng binh triều vượt Xích Giang đánh sang Vũ Ninh sao?
Chương tủm tỉm cười, lắc đầu đáp:
– Cáo già họ Tô sẽ làm vậy để giải tỏa áp lực.
Dương Yên Thư làu bàu nói:
– Em nghĩ Đại Vương nên từ bỏ ý định sang Kẻ Mẩy. Ngài không nhất thiết phải có mặt ở tiền tuyến như thế. Sự an nguy của ngài là tối quan trọng.
– Ta phải có mặt ở tiền tuyến để khích lệ sĩ khí ba quân. Thiên Bình cũng sẽ đến. Ta muốn bàn dân thiên hạ biết điều này để bớt đổ máu, nhất là giới hào phú trung dung. Hồi trước binh yếu tướng mỏng ta còn chẳng sợ, nay thiên binh vạn mã mà sao ta có thể lui phía sau? Hơn nữa, kinh thành cũng chẳng phải nơi xa lạ với ta, ta thật tò mò lắm.
Nói đoạn, Chương lần lượt xoa đầu hai cô gái. Như vậy, Chương đã đến Vạn Xuân được mười một năm, chẳng biết bố mẹ lúc này có còn mạnh khỏe, hay vẫn đang trông ngóng đứa con trai bỗng nhiên mất tích. Em gái Chương bây giờ đã hai mươi bảy tuổi, chẳng biết nó đã lập gia đình hay vẫn còn độc thân. Nếu La thành chính là Thủ đô mà Chương từng biết ít nhiều, thì anh vô cùng háo hức, tò mò khi đặt chân đến. Dòng sông Nhuệ kia có phải dòng sông Nhuệ chảy giữa lòng Thủ đô của anh hay không? Thật khó mà biết được. Thời gian lặng lẽ trôi, nhiều ký ức về nơi Chương từng đến bắt đầu phai nhạt.
Quan Lam Giang thỏ thẻ, cắt đứt dòng suy tư, kéo Chương trở lại thực tại:
– Lại có điều gì khiến Vương thượng bận tâm vậy ạ?
– Hoàng hậu và Thần phi có bảo với em rằng, dường như Quốc lão, Quốc mẫu và Hoàng muội vẫn còn ở đất kinh sư nên mỗi khi nhắc đến, ngài đều trầm ngâm, buồn bã, nhớ nhung khắc khoải. Sắp tới về kinh, Vương thượng phải cho chúng em đến bái kiến mới được chứ.
Chương ngẩng mặt nhìn bầu trời xanh thẳm cười buồn, rồi nói:
– Cũng là kinh sư mà kinh sư khác, ta không thể giải thích tường tận với các em. Em gái ta bây giờ đã hai mươi bảy tuổi, ta muốn biết nó đã thành gia lập thất hay chưa. Ta có gia đình mà lại chẳng có ai bên cạnh.
Dương Yên Thư ngả đầu vào lòng Chương nũng nịu:
– Đại Vương nói chúng em là gia đình của ngài, đất nước này là nhà của ngài cơ mà. Hoàng hậu có nói, nhất định một ngày nào đó chúng em sẽ có cơ hội được diện kiến Quốc lão, Quốc mẫu và cả Hoàng muội nữa.
Chương cười, vỗ nhẹ vào lưng Yên Thư:
– Thôi được rồi, nếu ta được gặp lại cha mẹ thì ta nhất định đưa các em theo cùng. Có điều… ở quê ta chỉ được phép một vợ một chồng, ta không biết giải thích thế nào khi có đến bảy cô vợ như các em đây.
– Ngài là vua, ai dám quở trách chứ.
Chương cười khổ:
– Bây giờ vào chuẩn bị cơm nước thôi, tối sẽ xuất phát. Phùng Hiền đang chờ ta.
Hai cô gái gác lại công việc, líu ríu theo chân Chương vào làng chuẩn bị bữa tối. Sau một ngày nắng đẹp, lúc gà lên chuồng trời lại đổ mưa một chốc rồi ngưng.
Hơn năm trăm người chia thành ba hàng dọc, lần lượt vượt sông Nhuệ vào cuối giờ Hợi. Khoảng chục chiếc thuyền nan của dân Ngọc Mịch được trưng dụng để chở khí giới như đạn dược, hỏa liệu, súng và lựu đạn qua sông. Một chiếc thuyền nan dành riêng chở Chương cùng Quan Lam Giang, Dương Yên Thư. Binh sĩ Thân Vệ quân trầm mình trong nước lạnh đẩy thuyền.
Ma Kê dẫn một trung đội thân vệ làm tiền trạm, Hùng Sơn đoạn hậu. Ngô Phù Khê ở bên tả, Phạm Văn Xảo dẫn đội bảo vệ sườn hữu, đội binh theo trinh sát lặng lẽ xuyên màn đêm h��ớng đến Kẻ Mẩy. Chương đi giữa đội hình, xung quanh là hơn ba mươi cô gái trẻ được tuyển chọn từ quân Thần Vũ do Dương Yên Thư chỉ huy. Cả đội quân như những bóng ma, dỏng tai chỉ nghe thấy tiếng bước chân cùng âm thanh loạt xoạt của cành lá. Do không thể đi đường thẳng băng qua những cánh đồng bát ngát vì sợ lộ, trinh sát dẫn đội Chương đi lòng vòng qua những gò đống, những khoảng cỏ cây dại cao quá đầu người, tránh để lại dấu chân trên đất ẩm, bùn nhão.
Hành trang của Chương có khẩu AK vắt sau lưng, ba băng đạn giắt ở thắt lưng. Khẩu súng ngắn đã nạp đầy đạn do Quan Lam Giang đi sát bên giữ khư khư. Đây là yêu cầu của Thiên Bình, Duệ, Lam Khuê, Uyển Như và các lão thần như Phạm Tu trước khi Chương rời điện Hưng Quốc.
Quãng nửa đêm, Chương dừng chân trong một khu vực nhiều cây cối um tùm gần một ao nước rộng như hồ nhỏ, chờ Ma Kê bắt liên lạc với Phùng Hiền.
– Đây có phải là Mễ Trì không vậy?
Chương lẩm nhẩm tự hỏi rồi lại gạt đi, bởi phương hướng ở Vạn Xuân khác xa rất nhiều so với hiểu biết của anh.
Bản văn chương này được truyen.free chuyển ngữ và bảo hộ quyền sở hữu.