(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 636: Con voi chui lọt lỗ kim
Doãn Tử Sung trình thẻ bài để chứng minh thân phận là người của Doãn phủ, xin tá túc một đêm tại điếm canh ven Nhuệ Giang. Điếm canh có chừng mươi lính địa phương luân phiên gác. Do đang trong thời chiến, mọi thuyền bè qua lại đều phải kiểm tra nghiêm ngặt. Lệnh giới nghiêm ban bố từ giữa giờ Dậu hôm trước đến đầu giờ Mão hôm sau. Bởi vậy, khi màn đêm buông xuống, lính canh trong điếm tụ họp quanh đống lửa, chén chú chén anh. Doãn Tử Sung lấy ra ít bạc vụn. Tối đó, ngoài món cá dưới sông, lính canh còn có thêm gà vịt nướng để nhâm nhi. Qua lời kể của những người lính, biết các xóm làng ven Nhuệ Giang vẫn yên bình khiến Doãn Tử Sung bắt đầu nghi ngờ nhận định ban đầu của mình.
Một người lính già, giọng ngà ngà, nói với Doãn Tử Sung: – Từ đây ngược lên cửa Liên Mạc chừng trăm dặm, cứ mỗi mười dặm lại đặt một điếm tuần canh. Bên kia sông cũng vậy, Đô thống đại nhân đã cho sắp đặt các điếm canh và tháp canh so le nhau. Giả sử bọn Thiên Đức có kéo đến, chúng sẽ bị phát hiện ngay, Doãn công tử chớ nên lo lắng.
Doãn Tử Sung gật đầu: – Tại hạ nghe nói cửa Liên Mạc đã được thu hẹp, lại có Cự thạch pháo chằng chịt bố trí, nên thủy quân Thiên Đức bấy lâu nay không thể tiến vào Nhuệ Giang.
– Lòng sông Nhuệ Giang cạn, nhiều đoạn lại hẹp, vài nơi còn cắm cọc nhọn cùng đá ngầm để ngăn chiến thuyền, rất dễ bày phục binh. – Người lính già giải thích. – Thiên Đức sẽ chẳng theo lối này mà tiến đánh kinh sư đâu. Nếu muốn, hẳn họ đã làm từ lâu rồi.
Nhấp thêm vài ngụm rượu, xé mấy miếng thịt gà chấm muối ớt chanh, Doãn Tử Sung bỗng thắc mắc: – Nghe nói cửa Liên Mạc mới có thêm vị Tả vũ vệ đại nhân. Ngài ấy quân lệnh rất nghiêm minh, các ông bù khú thế này liệu có mang trọng tội không?
– Trời lạnh đến thấu xương, lại buồn tẻ như chấy cắn. Nơi khỉ ho cò gáy này, Khúc tướng quân nào có đặt chân tới. – Một người lính khác, giọng lè nhè, vừa phẩy tay vừa nói. – Ngài ấy còn bận cắt đặt binh mã trấn giữ dọc cửa sông. Nơi này sâu trong nội địa, ngài đến đây làm gì cơ chứ?
Doãn Tử Sung khẽ giấu một tiếng thở dài, thoáng chút chán nản. Quân lệnh lỏng lẻo như vậy, lỡ gặp địch thì còn trông mong gì?
– Sớm mai, tại hạ định men theo bờ đê lên cửa Liên Mạc, chẳng hay điếm canh tiếp theo nằm ở đâu ạ?
– Làng Thiên Mỗ. – Người lính già đáp: – Công tử cứ ăn no uống say, rồi chui vào đống rơm mà nghỉ cho ấm bụng. Tôi có quen một người ở điếm đó, công tử cứ đến đó nhắc tên tôi là xong, họ sẽ chẳng hỏi han gì nhiều đâu. Có điều công tử nên cẩn thận, từ đây đến Thiên Mỗ tuy chỉ hơn chục dặm đường nhưng cây cối um tùm, bùn lầy, mương máng chằng chịt, lại nhiều rắn rết lắm.
Gà gáy sáng, Doãn Tử Sung lót dạ bằng củ khoai lang nướng, rồi cáo biệt mấy người lính, thong thả rời đi. Điếm tuần canh ở Thiên Mỗ quả nhiên không hỏi han gì nhiều. Gần trưa, Doãn Tử Sung dừng chân nghỉ tại điếm canh gần làng Hòe, nơi chuyên rèn cày cuốc. Anh tranh thủ hỏi thăm động tĩnh quanh vùng, và những gì lính tuần canh kể khiến Doãn Tử Sung bắt đầu tin rằng mình đã nhận định sai lầm.
– Đằng nào cũng đã cuốc bộ gần bốn mươi dặm đường rồi, vậy thì cứ đến Liên Mạc gặp Khúc đại nhân một chuyến vậy.
Doãn Tử Sung vừa cầm gậy khua khoắng, vừa lẩm bẩm nói, dò dẫm từng bước. Bóng anh thoắt ẩn thoắt hiện giữa đám cỏ tai voi rậm rạp ven sông. Sau khi lên đò ngang vượt qua một con sông nhỏ, Doãn Tử Sung đặt chân lên đất Hương Canh. Đi thêm một quãng, rặng tre xanh rì của làng Ngọc Mịch đã thấp thoáng đằng xa. Doãn Tử Sung rảo bước qua những gò đống um tùm, thảng hoặc phải vòng qua mấy nấm mộ đất với những chân hương bạc phếch. Dừng lại thở dốc, Doãn Tử Sung tranh thủ đảo mắt ngắm nhìn khung cảnh làng quê thanh bình. Chiến tranh dường như chẳng hề hiện hữu ở vùng quê này. Trên cánh đồng làng Ngọc Mịch, mấy trẻ mục đồng ngồi trên lưng trâu thổi sáo. Doãn Tử Sung có thể nghe rõ tiếng cười trong trẻo của chúng. Đến gần lũy tre làng, Doãn Tử Sung gặp một người nông dân đang vác cuốc. Anh bèn từ tốn hỏi:
– Mạn phép bác cho tôi hỏi, chẳng hay điếm tuần canh của làng mình nằm ở đâu ạ?
Người nông dân quấn khăn đầu rìu dính bùn, mặt mày nhọ nhem nhọ thỉu, dù tuổi mới ngoài ba mươi nhưng thân hình đã vạm vỡ chắc nịch. Anh ta nhìn Doãn Tử Sung từ đầu xuống chân với ánh mắt nghi hoặc: – Anh đến làng có việc gì?
Doãn Tử Sung nhẹ giọng thưa: – Chẳng là tôi muốn đến cửa Liên Mạc. Nghe nói lúc loạn lạc thế này, đi qua mỗi điếm tuần canh ngoài đê đều phải trình báo.
Người nông dân ngoảnh đầu nhìn về phía sau, rồi chỉ về hướng Tây Bắc: – Anh cứ men theo lối bờ ruộng một quãng. Khi nào gặp khóm tre chắn lối thì rẽ bên tả mà đi thẳng, men theo con mương nhỏ sẽ gặp đường làng dẫn lên đê.
Doãn Tử Sung cảm tạ rồi đi theo chỉ dẫn, chẳng thể hay có hàng chục cặp mắt phía sau rặng tre làng đang dõi theo nhất cử nhất động của vị công tử họ Doãn.
Ngay bên dưới khóm tre gai cạnh bờ mương, một người đàn ông đang thảnh thơi ngồi câu cá. Gần đó, hai người con gái trẻ, một người ngồi đan áo len, người kia đang hì hụi vót chông. Cách đó không xa, hơn chục tráng niên quấn khăn đầu rìu, quần ống thấp ống cao, đang cặm cụi vót chông. Họ ngồi dãi dầu dưới nắng, trông không giống tráng đinh trong làng cho lắm. Một trong số họ, trông thấy Doãn Tử Sung đến gần, liền tạm gác công việc, phủi ống quần rồi tươi cười đứng trên bờ ruộng đón đường. Hỏi han vài câu xong, người ấy mời Doãn Tử Sung nghỉ chân, uống bát nước chè nóng rồi hãy đi tiếp.
– Tại hạ họ Doãn, tên húy là Sung, người của Doãn phủ ở kinh thành. Là con thứ tư nên người thân quen hay gọi là Tử Tư.
Doãn Tử Sung vòng tay chào, tự giới thiệu tên họ với người đàn ông nãy giờ vẫn điềm nhiên ngồi câu cá. Anh đoán người đàn ông này hẳn có chức sắc, còn những người đang vây quanh đều là gia nô của ông ta.
Người đàn ông ngẩng lên nhìn, nhoẻn miệng cười rồi bảo gia nô lấy ghế tre cho Doãn Tử Sung ngồi.
– Doãn Tử Tư à? Kinh thành cũng chẳng gần gũi gì. Doãn công tử lặn lội đến tận Ngọc Mịch quê mùa này làm gì vậy?
Vừa hỏi, người đàn ông vừa rót trà mời Doãn Tử Sung. Doãn Tử Sung kín đáo quan sát. Anh thấy người này có khuôn diện đầy đặn như mặt trời buổi sáng, vầng trán rộng, nhẵn bóng, hẳn là người có địa vị không tầm thường.
Doãn Tử Sung bộc bạch ý định muốn đến Liên Mạc. Nghe xong, người đàn ông gật gù: – Tôi có nghe tin Khúc tướng quân mới đến trấn nhậm ở cửa Liên Mạc. Nhờ phúc đức của Khúc tướng quân mà đất Hương Canh mới được thanh bình như thế này đấy. Công tử là người của Doãn phủ ư? Chẳng phải thân phụ ngài là quan Tư thổ Doãn Tử Ngang, người Triệu Sơn đó sao?
Doãn Tử Sung nhướng mày, thoáng chút ngạc nhiên. Người đàn ông bật cười: – Doãn đại nhân bấy lâu nay chăm lo việc phép tắc trong phủ Thái úy. Đất Hương Canh, tuy cách kinh thành một con sông Nhuệ, được xem là xa nhưng thực ra cũng có thể xem là gần. Làng Ngọc Mịch có mấy người làm quan nhỏ trong triều đình nên tôi mới được biết những chuyện đó.
– Mạn phép cho tại hạ hỏi cao danh quý tính của huynh.
Người đàn ông vỗ nhẹ lên trán, cười mà rằng: – Tôi họ Quan, tên húy là Bình.
Doãn Tử Sung nhăn mặt, ngoảnh nhìn về làng Ngọc Mịch rồi hỏi: – Quan huynh không phải người làng Ngọc Mịch sao?
Người đàn ông tròn mắt ngạc nhiên. Doãn Tử Sung cười mà rằng: – Tại hạ vốn thích đọc đủ các loại sách, vả lại thân phụ lại lo việc lễ nghi trong phủ Thái úy. Tại hạ có nhớ đất Hương Canh này không hề có họ Quan nào. Vậy Quan huynh có mối quan hệ thế nào với Quan lão gia ở làng Sài?
Người đàn ông, chẳng ai khác chính là Mạc Thiên Chương, cặp lông mày khẽ động đậy, bình thản đáp: – Quan lão gia là nhạc phụ của tôi. Tôi từng là gia nô trong trang. Được Quan lão gia yêu mến mà gả ái nữ cho, nên tôi mới đổi sang họ Quan để thể hiện lòng biết ơn.
Doãn Tử Sung khẽ gật đầu, cười gượng, nét mặt bỗng trở nên trầm tư. Lát sau, Doãn Tử Sung lại hỏi: – Quan lão gia có năm người con, trong đó có thứ nữ Quan Hồng San và út nữ Quan Lam Giang. Thứ nữ đã thành gia lập thất từ lâu, còn út nữ nghe nói đã theo hầu cận của Vạn Thắng vương. Nhờ đó, họ Quan mới nổi danh khắp vùng.
Chương tỏ ra ngạc nhiên, vỗ đùi cười lớn mà rằng: – Tử Tư có trí nhớ thật siêu phàm, chẳng điều gì có thể giấu được huynh cả.
Doãn Tử Sung liền thắc mắc: – Là tế tử của Quan lão gia bên đất Sơn Tây, cớ sao Quan huynh lại ngồi câu cá ở đây?
Nói đoạn, Doãn Tử Sung ngoảnh nhìn tứ phía một lần nữa.
– Tôi cũng phải đi kiếm ăn thôi. – Chương thản nhiên đáp: – Tôi thu mua thóc gạo ở Hương Canh, rồi đem bán cho quân đội.
Doãn Tử Sung nhăn mặt: – Nhưng đây nào phải đất Sơn Tây đâu?
Chương khẽ nhún vai: – Bỏ ra chút bạc thì muốn đến đâu mà chẳng được, trừ kinh thành với tường cao hào sâu. Hương Canh nhiều thóc gạo. Tôi thu mua rồi nhờ người khác đem bán cho Đô thống đại nhân để kiếm chút lợi nhuận. Huynh biết đấy, phận con rể nếu cứ ở Quan gia trang thì khó mà ngóc đầu lên được. Vùng này sớm muộn gì cũng thuộc về Thiên Đức, nên tôi mới mạo hiểm một chuyến. Doãn công tử là văn sĩ, làm sao có thể hiểu hết những toan tính của đám buôn th��ng bán bưng như chúng tôi chứ.
Doãn Tử Sung có vẻ lo ra, dường như chẳng mấy để tâm đến lời Chương đang nói. Chương gặng hỏi. Doãn Tử Sung chép miệng thở dài, thuật lại nguyên do mọi chuyện. Chương nghe xong, lấy làm hài lòng lắm.
Doãn Tử Sung kết luận, giọng có phần buồn bã: – Quan huynh người Sơn Tây lại có thể ung dung tự tại ngồi câu cá cạnh làng Ngọc Mịch thế này, thì Thiên Đức quân cũng có thể làm được những điều tương tự. Thật nguy hiểm khôn lường! Lý Đô thống lại nghe lời Ngụy tiên sinh, mà ông ta đâu phải dân Vạn Xuân. Hắn nói ra toàn những lời sáo rỗng, rỗng tuếch. Tại hạ nghĩ chỉ người Vạn Xuân mới thật sự hiểu người Vạn Xuân mà thôi.
Chương lại vỗ đùi cười đắc chí: – Hay cho câu nói "chỉ người Vạn Xuân mới hiểu người Vạn Xuân". Tôi cũng cho rằng mấy tay mưu sĩ phương Bắc tuy lắm mưu nhiều mẹo, nhưng họ mới đến Vạn Xuân chưa bao lâu, làm sao có thể hiểu hết được mọi chuyện. Lý Đô thống không trọng dụng những nhân tài như huynh quả thật là một sự phí phạm lớn.
Cảm thấy người đối diện có chút đồng cảm, Doãn Tử Sung liền bộc bạch mọi chuyện mắt thấy tai nghe, kèm theo cả những nhận định của bản thân. Chương chăm chú lắng nghe, không bỏ sót một chữ nào. Mai Đắc Thắng, người đứng gần đó, quay lưng lại, kín đáo ghi chép rất nhanh.
– Doãn huynh quả thật không nên gọi là Vạn Thắng vương trước mặt Lý Đô thống và những người khác. Làm vậy, có ngày sẽ mất mạng như chơi đấy. Tại sao huynh không gọi là Mạc tặc, như cách mà dân kinh thành vẫn hay gọi chứ?
Doãn Tử Sung nhếch miệng cười buồn, đáp: – Tại hạ đã nói rồi, miệt thị đối thủ chẳng khiến ta mạnh hơn chút nào. Thay vào đó, cần tôn trọng địch thủ, đặt họ vào đúng vị trí để tìm hiểu thì mới có cơ may giành chiến thắng. Lý tiên vương năm xưa phất cờ dựng nghiệp cũng chẳng phải là dòng dõi đế vương. Vạn Thắng vương tuy chẳng phải họ Lý, cũng chẳng có chính danh, nhưng ngài ấy nào có tiếp nhận vương vị đâu? Danh xưng Vạn Thắng vương là do ba quân của ngài tôn lên, và…
Doãn Tử Sung thở dài: – Đến nay, ba phần tư người Vạn Xuân, dù muốn dù không, cũng đã gọi ngài ấy như vậy. Lúc đầu tại hạ cũng nghi ngờ lắm. Tuy nhiên, càng về sau, tại hạ càng thấy ngài ấy là cơ hội duy nhất để thống nhất giang sơn về một mối. Họ Lý, họ Mạc hay bất cứ họ nào đứng đầu thiên hạ cũng được, miễn sao biết lo cho dân, cho nước thì muôn dân sẽ nghe theo thôi.
Chương đặt chén nước trà xuống, hỏi thêm: – Doãn huynh quả là một người lạ! Nếu huynh đã ngộ ra được như vậy, cớ sao không tìm đường về dưới cờ Thiên Đức mà lại cam tâm theo phò Lý Đô thống?
Doãn Tử Sung chép miệng than rằng: – Tại hạ là người của Doãn phủ. Trốn theo Vạn Thắng vương thì cả nhà liệu có giữ được mạng không? Thân phụ tại hạ rất trung thành với Thái úy. Vài lần tại hạ bày tỏ ý kiến, lập tức bị dập tắt. Hồi cuối năm ngoái, thân phụ đã nhờ vả để tại hạ được phục vụ trong quân, muốn tại hạ sau này trở thành người tin cẩn của phủ Thái úy nhằm tiếp nối sự nghiệp. Thú thực, tại hạ cũng muốn cống hiến chút gì đó, nhưng Lý Đô thống lại quá trọng dụng nhân sĩ phương Bắc. Tại hạ và những đồng bạn tuyệt chẳng có cơ hội nào. Ở lâu trong doanh, có khi còn bất đắc chí, thậm chí liên lụy đến gia quyến. Tại hạ bị đuổi về, có khi lại là điều hay.
Chương lại hỏi: – Nửa đường về, huynh lại muốn đến Liên Mạc, muốn làm mưu sĩ cho Khúc tướng quân sao?
– Tại hạ từng có cơ hội gặp Khúc tướng quân vài lần, lại cũng quen biết trưởng tử của ngài ấy. – Doãn Tử Sung hào hứng nói: – Tại hạ hi vọng có thể giúp được ngài ấy ở Liên Mạc. Dẫu sao, nếu về thành, tại hạ cũng phải nghe tiếng bấc tiếng chì từ thân phụ.
– Cửa Liên Mạc sẽ yên bình như bấy lâu nay thôi. – Chương ngả người tựa vào ghế tre, nói: – Trừ phi bằng cách nào đó Thiên Đức thọc sâu vào đất Hương Canh, đúng như nhận định của huynh.
Doãn Tử Sung gật đầu: – Dùng bạc đút lót quan quân cũng chỉ lọt dăm ba người mà thôi. Trên đường đến đây, tại hạ đã nghiền ngẫm rất nhiều, và thấy rằng nhận định trước đó của mình chỉ là võ đoán, thật đáng xấu hổ. Tại hạ lần đầu vào quân, nhiều việc còn chưa tỏ tường. Sau đận này, tại hạ nhất định phải tự kiểm điểm bản thân.
Chương nghiêng người, đặt tay lên vai Doãn Tử Sung, giọng thân tình nói: – Vạn Xuân cần những nhân sĩ trẻ có tầm nhìn và cách nghĩ như Doãn công tử. Thật ra… việc Thiên Đức quân muốn đến Hương Canh, rồi từ Hương Canh sang Kẻ Mẩy, xuống Vĩnh Thuận, tuy khó khăn như con voi chui lọt lỗ kim, nhưng vẫn hoàn toàn có thể xảy ra.
– Con voi chui lọt lỗ kim nghĩa là thế nào? Xin Quan huynh giảng giải cho tại hạ được tỏ tường.
Chương ngoắc tay ra hiệu thuộc hạ mang ấm trà ra khỏi chiếc bàn tre nhỏ vuông vức, chỉ để lại tám cái chén hạt mít.
– Nếu cứ lấy cứng đối cứng, Lý Đô thống sẽ có rất ít cơ hội giành chiến thắng. – Chương cười bí hiểm. – Cơ hội nhỏ nhoi ấy sẽ tiêu tan khi Thiên Đức quân giải quyết khó khăn một cách vô cùng dễ dàng. Lý Đô thống sẽ bị đẩy vào thế khó, à, nói đúng hơn là bị chiếu tướng. Gần một vạn binh mã sẽ chẳng cần đánh cũng tan rã hết lượt.
– Xin được Quan huynh chỉ giáo.
– Doãn công tử thật sự muốn nghe chứ?
Doãn Tử Sung gật đầu, nét mặt không giấu nổi vẻ háo hức.
Bản quyền văn bản này thuộc về truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.