(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 607: Thắng binh và thổ binh
Bùi Sơn Lâm nóng ruột như lửa đốt khi quân thám thính mãi không thấy quay về. Mãi đến sẩm tối, toán thám thính mới về, nhưng thiếu mất hai người. E rằng họ đã rơi vào tay Thiên Đức, điều này càng khiến Bùi Sơn Lâm thêm hoang mang.
– Nguyễn Lạc Thổ đích thân chỉ huy đội truy kích, áng chừng khoảng một nghìn hai quân. Chúng chia nhau đóng đón lõng ở hướng Tây và Tây Bắc ạ.
Nghe quân bẩm báo xong, Bùi Sơn Lâm hỏi thêm vài câu rồi nói với tả hữu:
– Bọn Thắng binh ấy toàn lũ non choẹt, chẳng đáng lo ngại. Điều đáng lo là Nguyễn Lạc Thổ đóng binh như vậy là muốn để ngỏ hướng Bắc. Mà hướng ấy lại có một đạo tuần giang cả trên bờ lẫn dưới sông. Còn mặt phía Đông, tức phía Bắc đất Sơn Lăng, thì không thể đi được vì quân Thiên Đức đang tập trung binh lực về đó.
Trương Bồ liền nói:
– Chỉ còn cách chạy về hướng Bắc ngay trong đêm nay, đến bờ sông Hắc. Nếu có bị chặn thì đánh mở đường máu, nhảy ùm xuống sông là thoát thân.
Đinh Đệ lại nói:
– Chẳng phải ai cũng có thể lội qua sông Hắc mùa này vì con nước đang cao. Y thấy cứ cắt rừng về hướng Đông là khả dĩ hơn cả. Bọn chúng đang tập trung binh lực nên hãy còn lộn xộn.
Bàn đi tính lại mãi, sau cùng cả bọn vẫn theo ý Bùi Sơn Lâm. Bởi lẽ, quân thám thính báo rằng binh lực ở gần núi Nhị Mã dễ đến hai nghìn quân lẻ tẻ, đâu đâu cũng thấy bóng dáng kỵ binh Thiên Đức. Bùi Sơn Lâm nhận định, quân của Lang Nha tướng bị bắt đã khai ra lối vượt sông, nên núi Nhị Mã chính là tử địa.
Bàn tính chưa xong, cả bọn đã nghe tiếng nổ vọng đến từ hướng Tây Nam. Lâm sai quân nghe ngóng. Lúc sau, quân trình báo rằng hướng phát ra tiếng nổ dường như có một đạo binh rất đông, đang từ dưới chân núi đi lên, có thể đi ngang qua nơi cả bọn đang dừng chân.
– Vậy phải đi ngay, chậm là không kịp! – Bùi Sơn Lâm quyết định. – Trước khi đi, phải đặt bẫy cản bước chân chúng.
Hà Duy dẫn một trăm thổ binh đi trước, tiếp đó là Trương Bồ, sau cùng mới đến Bùi Sơn Lâm. Đinh Đệ dẫn một trăm thổ binh đi cuối cùng, lần lượt ra khỏi rừng.
Nửa đêm, một mũi của đạo quân Trần Quan Sơn sập bẫy do Bùi Sơn Lâm để lại. Ba người thiệt mạng, năm người khác bị thương. Quân cẩn thận đốt đuốc kiểm tra xung quanh, phát hiện cành cây, bờ bụi đều có dấu vết của hàng trăm người và... phân người rải rác khắp nơi. Thắng binh nhận định thổ binh rời đi chưa bao lâu, vì phân vẫn chưa có ruồi nhặng hay côn trùng bâu vào. Mở rộng tầm soát, quân báo với Trần Quan Sơn rằng, tuy dấu vết để lại ở ba hướng Tây Bắc, Bắc và Đông, nhưng sau quãng đường lòng vòng độ hơn một dặm thì tất cả đều trực chỉ hướng Bắc.
Trần Quan Sơn sai quân trèo lên hai cây cao bắn hàng chục phát pháo hiệu. Trời sáng trăng, bọn Trần Quan Sơn lại đang ở lưng chừng núi, nên pháo hiệu màu đỏ loé sáng trong không trung. Dù đứng xa hàng chục dặm dưới chân núi cũng trông thấy rõ mồn một. Sau loạt pháo hiệu màu đỏ bắn lên cao hơn hai mươi trượng, tiếp đó là loạt pháo hiệu màu xanh bắn chếch về hướng Bắc. Quân canh trông thấy vội báo về Nguyễn Lạc Thổ. Thổ lập tức hạ lệnh chuyển quân. Đạo thứ nhất đi về hướng chính Đông, đạo còn lại tiến theo hướng Đông Bắc. Hai đạo cách nhau gần mười dặm, nếu gặp địch sẽ phát pháo hiệu.
Đạo thứ nhất dàn quân, chờ đến khi mặt trời đã lên ló dạng, sương mù dần tan, nhưng vẫn không thấy tăm hơi thổ binh đâu cả. Đương lúc sốt ruột thì nghe quân liên lạc cấp báo rằng phía Bắc có loạt tiếng pháo hiệu nổ vang. Tướng sĩ ngơ ngác nhìn nhau, còn chưa kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra, lại thấy bóng dáng bọn Trần Quan Sơn kéo nhau từ bìa rừng đi ra, thì nghĩ rằng thổ binh xứ mường đã vòng về hướng Đông mất rồi. Trần Quan Sơn vừa nghe có pháo hiệu ở mạn Bắc liền đốc quân tiếp ứng, dù chưa biết có chuyện gì.
Số là lúc rút chạy, Bùi Sơn Lâm trông thấy đằng sau có nhiều vệt sáng do Trần Quan Sơn bắn lên thì chột dạ, liền truyền lệnh dừng chân. Bùi Sơn Lâm là kẻ biết suy nghĩ, nên đã đưa ra một quyết định táo bạo, ấy là chạy về hướng Tây, nơi Nguyễn Lạc Thổ đang đứng chân.
– Y từng nghe thằng họ Âu bảo rằng nơi hiểm địa có khi lại là cửa sinh, còn chỗ quang đãng thì dễ có bẫy. Bọn người Kinh quỷ kế đa đoan, hư hư thực thực. Nay chúng phóng thứ gì đó lên trời làm hiệu ở phía sau, ắt phía trước đã đặt phục binh. Bọn Thổ ở mặt Tây hẳn đã chạy sang mặt Bắc để chặn lối, vậy đi vòng về hướng Tây là hơn cả.
Hà Duy, Đinh Đệ và Trương Bồ cho là có lý, lập tức chuyển hướng, ra khỏi rừng lúc trời tờ mờ sáng. Hà Duy định xua quân tấn công nơi Thắng binh mới rời đi, vì chỉ có vài chục quân ở lại canh giữ. Bùi Sơn Lâm gạt đi, bảo rằng nếu đánh động, nhỡ Nguyễn Lạc Thổ quay lại thì sẽ hết đường thoát. Vậy là thổ binh tận dụng sương mù, vòng ra phía sau nơi Thắng binh tạm nghỉ trước đó. Vòng được một quãng xa, một lần nữa Bùi Sơn Lâm truyền lệnh đổi hướng Đông Bắc, vì lo ngại sẽ đụng độ quân Thiên Đức ở Thượng Sơn hoặc kẻ Đối.
Nguyễn Lạc Thổ chỉ huy gần năm trăm quân mai phục trên một khoảng địa hình nhiều gò đống của hương Sơn Đà. Bán kính năm dặm quanh đây không có làng mạc, và nơi này cách bờ sông Hắc khoảng mười lăm dặm.
Sơn Đà là vùng bán sơn địa. Phía Nam là dãy núi Vua, phía Bắc và Đông là dòng Hắc Giang uốn lượn. Giữa mùa đông, sương mù giăng kín vào sáng sớm, tầm nhìn xa chẳng đến hai dặm. Bản thân Nguyễn Lạc Thổ nghĩ thổ binh xứ mường sẽ xuất hiện từ hướng Nam, nên ông đã cắt đặt nhiều trinh sát ở mạn Nam và Đông Nam. Nguyễn Lạc Thổ giật mình khi nghe quân cấp báo có toán binh lạ xuất hiện ở sau lưng. Tuy nhiên, sương mù hãy còn dày nên chưa rõ đó là địch hay ta. Nguyễn Lạc Thổ không tin đội quân ấy là phần còn lại của Trung đoàn 3 Sơn cước hoặc quân từ kẻ Đối đến hỗ trợ, bởi không có kế hoạch như vậy. Ông liền truyền lệnh ba quân giữ nguyên vị trí.
Ở phía đối diện, Hà Duy dẫn toán tiền quân lò dò trong sương sớm, tránh xa làng mạc. Toán đi trước dám dẫn lối, chạy lom khom, thảng hoặc lại ẩn nấp sau một gò đống, lùm cây, thò đầu lên ngó nghiêng động tĩnh rồi phất tay ra hiệu cho bọn Hà Duy di chuyển. Các toán đằng sau cũng vậy, cứ lần lượt theo bóng lưng toán phía trước mà di chuyển.
Nguyễn Lạc Thổ trông thấy những bóng người thoắt ẩn thoắt hiện sau lùm cây, gò đống hay bụi cỏ, mới dám chắc đó là thổ binh.
– Tất cả nằm yên, nấp thật kỹ, chờ chúng lại thật gần. Đội xạ tiễn và đội hoả mai chờ hiệu lệnh mới được bắn. Các đội còn lại, khi đếm đủ ba lượt xạ tiễn thì phải nhất tề xông ra.
Quân dẫn đường cho Hà Duy trông sang hai bên thấy trống trải, trước mặt lại có dải gò nhấp nhô, cây cối um tùm liền thẳng lối mà đi, định bụng dừng chân nghỉ chốc lát. Hà Duy đồng ý vì đã chạy non một canh giờ, gối đã mỏi, cũng cần nghỉ ngơi lấy lại sức. Bởi thế, Nguyễn Lạc Thổ tròn mắt khi toán thám thính của đối phương đi thẳng về hướng trận địa mà ông đã dàn sẵn. Thực lòng, Nguyễn Lạc Thổ muốn đối phương đi ngang qua. Khi ấy, ông tấn công vào đoạn giữa sẽ lợi thế hơn cả.
Nguyễn Lạc Thổ truyền lệnh cho đội xạ tiễn bò lên cánh hữu, đội hoả mai với một trăm tay súng trườn sang bên tả. Ông nắm hơn hai trăm binh sĩ còn lại lùi về phía sau một quãng.
Nguyễn Lạc Thổ bảo với Vũ Mão, người đang đảm trách liên lạc Trung đoàn 1 Hoan Châu và đang nằm bên cạnh ông:
– Cậu chọn ra vài tay nhanh nhẹn tụt về sau độ trăm trượng, ở phía kia kìa… chếch về bên tả trận địa. Chờ đến khi quân hoả mai nổ súng thì cậu phóng pháo hiệu.
Vũ Mão trườn về sau. Nguyễn Lạc Thổ sực nhớ ra, liền dặn dò:
– Trời còn mù, trông xa không thấy pháo hiệu đâu, vả lại còn chưa biết bọn chúng có bao nhiêu. Đây là trận ra quân đầu tiên, nhất định phải thắng để ghi công. Cậu bảo mấy người đi cùng ném lựu đạn nổ để đánh động.
Vũ Mão hỏi lại:
– Dạ, ném mấy quả ạ?
Nguyễn Lạc Thổ móc một quả lựu đạn tre bên hông đưa cho Vũ Mão:
– Nhiều vào! Tôi cần đánh động, và cũng không muốn chúng chạy về hướng ấy.
Vũ Mão chẳng phải tân binh, nhưng quân Hoan Châu đều là lính mới, hoả khí chưa được dùng nên hãy còn lóng ngóng lắm. Ngay cả Vũ Mão còn chưa được điểm hoả ném lần nào, nói gì đến quân lính.
Nguyễn Lạc Thổ vẫy Đào Khiêu:
– Cậu Khiêu, lại đây tôi bảo này.
Nghe gọi, Đào Khiêu vội bò lại gần nghe lệnh. Nguyễn Lạc Thổ hỏi:
– Cậu có sợ không?
Đào Khiêu thật thà đáp:
– Báo cáo thủ trưởng, sợ thì không, nhưng cảm giác tay chân cứ lóng ngóng, khó tả lắm ạ.
Nguyễn Lạc Thổ tủm tỉm cười, động viên:
– Hồi tôi mới vào quân, lúc cầm đao xung trận còn đái ướt cả quần, ngã dúi dụi mấy lần cơ đấy.
Rồi ông giao nhiệm vụ:
– Cậu chọn ra vài người nhanh nhẹn, lùi về bên hữu đề phòng. Nếu bọn chúng có liều chết đánh vào sườn đội xạ tiễn thì phải lập tức xông ra ném lựu đạn. Cốt sao không cho địch áp sát đội xạ tiễn, hiểu không?
Đào Khiêu tự tin đáp:
– Thủ trưởng cứ yên tâm, chúng em đã tập ném lựu đạn rồi, em ném được xa hơn mươi trượng đấy ạ.
Đào Khiêu nhận lệnh rồi đi ngay.
Vũ Mão và Đào Khiêu được Trần Quan Sơn đề đạt vì cùng quê. Cả hai đều có được đi học, và chức vụ cao nhất trước khi vào quân Hoan Châu là Trung đội trưởng.
Quân Hoan Châu vừa hoàn thành xong ba tháng huấn luyện tân binh, nên chưa từng thực chiến trận nào. Trong số hai nghìn quân, Nguyễn Lạc Thổ chỉ đem theo gần một nghìn năm trăm. Số quân còn lại được phân tán thành các trung đội độc lập, toả đi khắp vùng rừng núi mạn Tây Bắc phủ Thiên Đức để nắm rõ địa hình.
Quân dẫn đường đã vào gần khu vực trận địa. Sĩ tốt đều cúi rạp đầu, nhịn thở, cứ như sợ chỉ cần thở mạnh một cái là sẽ bị phát giác vậy.
Toán thám thính có gần chục người, trời xui đất khiến thế nào lại chếch về bên tả, đi thẳng vào nơi có trăm tay xạ tiễn đang nằm rình.
Hai bên trố mắt nhìn nhau. Quân thám thính của Hà Duy bất ngờ đến sững người, miệng không bật thành tiếng khi mũi tiễn bọc đồng chĩa thẳng vào mặt họ.
Quân xạ tiễn lập tức bắn hạ.
Hà Duy đi sau độ bốn mươi trượng, nhìn thấy toán thám thính đang lom khom bỗng đột nhiên đứng thẳng người rồi đổ sập như cây chuối bị đốn gốc thì giật mình.
Hà Duy thét lớn:
– Có phục binh!
Đào Khiêu nấp ở mé cánh hữu của đội hình, theo lời dặn dò. Trông thấy bóng địch lố nhố ngay quãng đội xạ tiễn nằm phục, anh ta liền… thi hành mệnh lệnh. Đào Khiêu vụt đứng dậy, điểm hoả, chạy dấn lên lấy đà. Quân lính làm theo. Chạy được chừng mươi bước, Đào Khiêu dùng hết sức bình sinh ném quả lựu đạn tre về khoảng trống trước mặt. Quân lính cũng làm theo một cách máy móc. Ném xong, cả bọn nằm rạp xuống chờ nổ. Tiếng nổ vừa dứt, họ liền nhổm dậy điểm hoả quả thứ hai rồi chạy dấn lên trước, mắm môi mắm lợi mà ném.
Chiến trường là vậy, luôn có những bất ngờ xảy ra ngoài dự liệu. Tân binh lần đầu đụng trận chính là thế, vừa sợ, vừa hồi hộp lại vừa hăng hái, nhưng phối hợp hãy còn chệch choạc lắm.
Hành động non nớt, thiếu kinh nghiệm của Đào Khiêu lại khiến Hà Duy ôm hận.
Hà Duy toan xua quân tràn tới. Mới chạy được một quãng thì nghe loạt tiếng nổ rộ lên, tướng sĩ nhớn nhác dừng lại. Loạt tiếng nổ thứ hai, rồi thứ ba nối tiếp nhau khiến Hà Duy thét quân chạy về bên hữu, mà hướng ấy lại chính là nơi đội hoả khí nằm phục kích.
Đội xạ tiễn, sau khi hạ mấy quân thám thính, giật mình vì lựu đạn nổ ở mé sườn bên phải. Chỉ huy phải đốc thúc quân chú ý phía trước. Đội xạ tiễn dùng nỏ Liên Châu nên muốn chờ đối phương vào thật gần mới bắn. Thế nhưng, lúc này địch quân hãy còn cách một quãng xa.
Trông thấy đối phương đổi hướng chạy thẳng vào chỗ đội hoả khí đang phục kích, chỉ huy đội xạ tiễn liền hạ lệnh cho quân rời khỏi nơi ẩn nấp xông lên, vừa chạy vừa giơ nỏ phóng tiễn. Hà Duy và thuộc hạ giơ khiên che chắn, vô hiệu hoá hầu hết những mũi tiễn bắn ở cự ly hơn hai mươi trượng.
Loạt âm thanh đanh gọn nối tiếp nhau, những đụn khói nhạt từ những lùm cây bụi cỏ bốc lên. Gần như ngay tức khắc, hơn ba mươi thổ binh đang chạy đằng trước Hà Duy đổ gục hết lượt. Hà Duy kinh hoảng dừng chân. Sĩ tốt chạy sau dồn hết cả lại.
Hà Duy là một người gan dạ. Trước cái chết cận kề, thấy tứ phía nguy khốn, ông liền thét quân tháo chạy về hướng Tây Nam. Sĩ tốt luống cuống đùn nhau xoay người bỏ chạy, vì vậy mà phơi lưng, trở thành mục tiêu lý tưởng cho đội xạ tiễn ở cự ly chưa đầy mươi trượng. Hà Duy trúng một mũi tiễn trượt qua cánh tay.
Vũ Mão vừa nghe tiếng súng nổ ran, chỉ chờ có vậy liền lập tức bắn pháo hiệu. Quân lính thi nhau ném loạt lựu đạn nổ để trợ uy. Hành động của Vũ Mão lại dẫn đến những diễn biến khó lường khác.
Nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.