(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 603: Liêu Nhất Khổng hớ miệng ghi công
Sau khi trải họa đồ chi tiết huyện Sơn Lăng và Sơn Tây, Chương cùng các tướng nghị bàn rồi hỏi:
“Núi Vua có độ dốc lớn, kéo dài theo hướng Bắc - Nam đến mấy chục dặm, nhiều ngọn cao hơn hai dặm, đứng lưng chừng quan sát được hai bên sườn, nhưng từ dưới trông lên chỉ thấy một màu xanh thẳm. Đông Chinh vương phủ và Trung đoàn 3 bị tấn công cùng thời điểm, như vậy có ít nhất hai đạo quân Mường Động ẩn náu trên núi. Câu hỏi đặt ra bây giờ là, hàng nghìn người ở trong núi cả chục ngày trời như vậy thì lương thực của họ sẽ ra sao? Có đun nấu gì không? Chẳng lẽ họ đào củ rừng để ăn ư?”
Bố Giáp thưa:
“Bẩm vương thượng, Đinh Sơn hẳn đã có sự chuẩn bị nên lương thảo chắc chắn đủ dùng nhiều ngày. Trên núi có nhiều hang động, ẩn náu trong đó đun nấu rất khó bị phát hiện. Ta huy động binh mã vây hãm e rằng không ổn, chi bằng cử các toán nhỏ chia nhau lên thám thính? Dò la được tung tích rồi sau đó điều binh đánh úp chúng có được không ạ?”
Phùng Thanh Hòa, Phùng Nguyên Hoàn đều đồng tình với ý kiến của Bố Giáp.
“Chúng ta chẳng cần tốn sức ba quân.” Chương nói. “Điều quan trọng là phải tìm ra lời giải đáp, bằng cách nào cả một đạo binh lớn đột nhập sâu vào nội địa, tập kích rồi ẩn náu trên núi mà thủy bộ không hề hay biết? Ta thực sự muốn nghe ý kiến của thủy quân. Sông Hắc rộng lớn như vậy, sau đận bọn Hà Công Rộng sang quấy phá, thuyền tuần giang tuần tra ngày đ��m chẳng lẽ lại để lọt cả nghìn người?”
Cao Mộc Lân, được điều động chỉ huy Tiểu đoàn 1, Trung đoàn Cao Mộc Viễn, thống lĩnh mấy chục chiến thuyền lớn nhỏ xuôi ngược trên dòng Hắc Giang suốt ngày đêm mà chưa tìm ra câu trả lời thỏa đáng, lấy làm ái ngại. Cao Mộc Lân như muốn thu nhỏ thân hình cao lớn lại để Chương không nhìn thấy. Nghe Chương hỏi đến, Cao Mộc Lân lí nhí thưa:
“Dạ bẩm! Mạt tướng nghĩ… bọn chúng chia thành nhiều nhóm vượt sông rồi ẩn mình trong núi nhiều ngày, đợi đủ quân số thì mới đồng loạt tấn công chúng ta ạ.”
Chương khẽ thở dài:
“Ta nghe lí do này lần thứ ba rồi, nghe thì có lí nhưng ngẫm kĩ lại hóa ra vô lí lắm. Hàng nghìn người vượt sông dù có khéo đến mấy cũng phải để lại dấu vết. Các ông cũng phải bình tâm suy xét, tính bất ngờ của các cuộc tấn công quấy phá không còn nữa, bây giờ chúng như cá chậu chim lồng, như đám chuột nhắt. Thật tiếc ta chẳng thể dùng hỏa công đốt trụi cả dãy núi hàng trăm dặm.”
Bố Giáp đề nghị rút bớt binh lực từ huyện Hát, nhất là thủy quân, tăng cường cho lực lượng tuần giang, và trong trường hợp tấn công sang Mường Động sẽ thuận tiện hơn rất nhiều.
Chương suy nghĩ một hồi, đưa ra ý kiến:
“Vậy thì hãy điều Trung đoàn 3 sang phía Bắc huyện Sơn Lăng, kéo một bộ phận của Trung đoàn 1 Sơn cước ở huyện Sơn Vi xuống đóng tại kẻ Đối là hợp lý nhất. Chỗ anh Lân đang có trong tay gần bảy mươi thuyền các loại, dư sức chuyển đại quân qua sông.”
“Bẩm vương thượng, xứ Mường Động… dạ bẩm… quân tượng của Bùi Thị Xuân sẽ rất hữu dụng nếu được điều sang sông.” Bố Giáp liền thưa.
Chương thoáng vui mừng:
“Phải đấy! Ba mươi thớt voi đủ không?”
Rồi Chương chợt lo lắng:
“Nhưng voi rất chậm, lại to lớn, dễ thành mục tiêu của tiễn độc.”
Bố Giáp lại nói:
“Tượng binh trợ uy cho quân bộ rất tốt khi tác chiến ở địa hình phức tạp, đặc biệt là khi đối phó với hỏa khí ạ. Vả lại bên Mường Động có đến cả trăm thớt voi, xin vương thượng suy xét.”
“Được, vậy điều ba mươi thớt voi chiến về Sơn Lăng.”
Sau đó, Chương bảo Phùng Thanh Hòa:
“C���u đem quân Thiết kị đến Sơn Lăng, ta rất muốn dành tặng Đinh Sơn một món quà bất ngờ như cách ông ta đã làm.”
Sau khi bàn bạc xong, Chương cho vời Liêu Nhất Khổng đến hỏi chuyện, bày tỏ sự quan tâm về Khổng sau chuyến đi sứ và muốn nghe ý kiến của Khổng về việc tấn công sang Mường Động.
Liêu Nhất Khổng bày tỏ:
“Vương thượng dùng gậy chọc vào con giun ắt nó sẽ co mình lại, chẳng cần phải xuất đại binh. Mấy hôm nay thuộc hạ suy ngẫm về kế sách của Điền Hoành, thật không hiểu ông ta bày kế cho quan lang điều binh sang đây quấy phá nhằm mục đích gì? Ý đồ ‘một đi không trở lại’ dường như không phải. Điền Hoành không thể không biết binh lực của Thiên Đức. Quân xứ Mường chỉ gây kinh động được một thời gian ngắn, sớm muộn cũng sẽ bị diệt trừ.”
Chương hỏi lại:
“Tiên sinh có nghĩ Điền Hoành muốn nhân cơ hội này loại bỏ một số tay chân thân tín của Đinh Sơn không?”
Liêu Nhất Khổng chắp tay cung kính thưa:
“Có lẽ ông ta đã lợi dụng lúc quan lang đang tin dùng mình, buông lời gièm pha khiến một số mưu sĩ có tài năng cảm thấy bất mãn, đồng thời dùng những mưu kế cỏn con để phỉnh nịnh đám võ phu, khiến chúng đắc ý hòng thâu tóm lòng người. Tướng dưới trướng quan lang rất dũng mãnh nhưng hành sự có phần hồ đồ, cạn nghĩ. Đó là suy nghĩ của thuộc hạ ạ.”
Chương lại hỏi Liêu Nhất Khổng cách thu phục nhân tâm người Mường. Liêu Nhất Khổng thực thà nói rằng hiểu biết còn hạn hẹp, tuy vậy, xứ Mường sống biệt lập với dân cư vùng đồng bằng nhiều đời, dùng cả roi vọt lẫn lý lẽ vẫn là cách tốt nhất.
“Thuộc hạ được biết người Mường coi người Kinh dưới xuôi là những kẻ yếu ớt, gian trá, xảo quyệt và vụ lợi. Ngược lại, người Kinh cho người Mường là giống sơn man ăn lông ở lỗ, dễ bị lừa gạt và… thực tế thì…”
Liêu Nhất Khổng ái ngại, muốn tìm lời lẽ cho phù hợp. Chương nghe đến đó thì bật cười lớn, Chương nói:
“Tiên sinh thứ lỗi cho ta vì đã cười lớn như vậy, lời tiên sinh nhận định quả không sai. Muốn người Mường hiểu người Kinh nhất định phải tạo thêm cơ hội giao lưu văn hóa, tăng cường đoàn kết, Mường và Kinh đều là anh em một nhà.”
Liêu Nhất Khổng tủm tỉm cười, hỏi rằng:
“Mường và Kinh là anh em, thuộc hạ mạo muội thắc mắc với vương thượng, vậy người Kinh là anh hay người Mường là anh ạ?”
Chương ngớ người ra, rồi bật cười, đưa tay vò đầu:
“Câu hỏi này nghe tưởng dễ mà thật khó, ta nghĩ ai nhìn thấy mặt tr��i trước là anh theo lệ của người Mường ấy. Tổ tiên đông con cái quá, đến ta cũng chẳng nhớ ai ra đời trước ai.”
Liêu Nhất Khổng cố nhịn cười vì lời chống chế của Chương. Chương hỏi Liêu Nhất Khổng thêm về Điền Hoành, Khổng biết không nhiều nhưng quả quyết khẳng định Điền Hoành đưa binh qua sông theo lối từ quãng Xóm Trại đến gần kẻ Đối ở phía Bắc. Nhận định của Liêu Nhất Khổng cũng giống chúng tướng.
Chương cho lui xuống, Liêu Nhất Khổng ra đến cửa chợt dừng lại, vòng tay cung kính thưa:
“Bẩm vương thượng, xin vương thượng thứ lỗi cho thuộc hạ.”
Chương nhướng mày, khẽ gật đầu. Khổng nói:
“Đi thuyền qua không được, bơi qua lại càng không thì chỉ còn cách là bay qua thôi ạ.”
Nói đoạn, Liêu Nhất Khổng bối rối, tự trách:
“Thuộc hạ biết là chẳng thể làm điều ấy, nhưng nghĩ mãi thì chỉ còn có cách đó mà thôi.”
Chương nhoẻn miệng cười cho phép lui. Liêu Nhất Khổng đi chưa được bao xa, quân hầu chạy theo gọi quay lại.
Thấy Chương khoanh tay đứng tựa bên cửa, nét mặt đăm chiêu, Khổng cung kính hỏi:
“Bẩm, vương thượng còn có điều gì chỉ dạy ạ?”
Chương mỉm cười mà rằng:
“Ông nói đúng, bọn chúng có thể bay qua sông.”
Liêu Nhất Khổng ngơ ngác. Chương bảo quân hầu lập tức mời các tướng đến hổ trướng bàn định. Chúng tướng có mặt, trông thấy Liêu Nhất Khổng chắp tay đứng hầu, nét mặt lộ vẻ bối rối, khi nghe Liêu Nhất Khổng nói quân xứ Mường bay qua sông, đến lượt chúng tướng nhìn nhau. Quả thực, theo Vạn Thắng vương từng thấy và nghe nhiều chuyện lạ nhưng con người có thể bay qua sông, nhất là người Mường, thì quả là chuyện hoang đường.
Mặc chúng tướng xì xầm bàn tán, Chương chăm chú xem họa đồ dòng Hắc Giang do thủy quân cung cấp. Tả hữu đứng hai bên, Cao Mộc Lân lùi nửa bước so với Bố Giáp đứng bên cạnh, dường như e rằng Chương sẽ hỏi mà chưa có lời đáp thỏa đáng.
Chương ngẩng nhìn một lượt, thấy các tướng đã có mặt đông đủ, lại phát hiện ra Cao Mộc Lân nép mình thì bật cười. Vẻ mặt tươi tỉnh, Chương chỉ đích danh Cao Mộc Lân mà quở trách:
“Ông già gân Cao Mộc Viễn tuổi cao nhưng còn cứng rắn hơn anh nhiều, anh quen với việc luyện quân và phục tùng mệnh lệnh, chỉ vì chưa tìm ra lời đáp cho ta mà đã ngại ngùng như thiếu nữ mới lớn thế ư? Trời! Như vậy thủy quân Thiên Đức sau này trông cậy vào ai đây?”
Cao Mộc Lân đứng ra, chắp tay thưa rằng:
“Mạt tướng được Đại Vương tin dùng mà chưa báo đáp được gì, tự cảm thấy hổ thẹn.”
Chương phẩy tay, bảo rằng:
“Ta nào trách anh, mà cũng chẳng thể trách anh được. Anh tuần giang ngày đêm, ba quân mệt nhọc vẫn không phát hiện được dấu vết quân địch là bởi chúng nào có qua sông bằng thuyền bè hay bơi lội.”
Nói đoạn, Chương đứng dậy, hít nhẹ một hơi, nói rằng:
“Chúng bay qua sông!”
Chúng tướng giật mình quay ra nhìn nhau, lại nhìn Liêu Nhất Khổng vì Khổng đến trước. Khổng khẽ lắc đầu.
Chương nhìn và hỏi Cao Mộc Lân:
“Trong các ông ở đây chỉ có mỗi anh là từng luyện quân ở Trung tâm tân binh Thiên Đức, nơi khởi thủy của ba quân, phải không?”
Bố Giáp, Phùng Thanh Hòa, Phùng Nguyên Hoàn theo học trường quân chính, chưa từng đến trung tâm tân binh đặt cạnh làng Đường Vỹ. Cao Mộc Lân có thời gian dài làm việc dưới trướng Trương Lôi tại đây. Mọi ánh mắt đổ dồn vào Cao Mộc Lân khiến Lân bối rối lục lại trí nhớ, song chưa hiểu vì sao Chương lại nhắc đến trung tâm đào tạo đầu tiên của ba quân.
Chương đổi giọng:
“Sau đận này có dịp trở về Thiên Đức, các ông hãy nhớ ghé thăm nơi ta đã gầy dựng ba quân.”
Chúng tướng tuân mệnh, cùng chờ đợi điều Chương sắp nói.
“Hồi ta mới kiểm soát vùng Siêu Loại, để thuận tiện việc điều quân từ trung tâm (khi ấy còn là căn cứ) sang đất Siêu Loại không phải đi vòng hay xẻ núi Linh Sơn, ta đã cho xây dựng một hệ thống ròng rọc để vận chuyển khí tài và nhân lực. Ta nói vậy anh Lân nhớ ra chưa?”
Cao Mộc Lân tròn mắt, giây lát sực nhớ vì đã đôi ba lần qua lại dãy Linh Sơn bằng hệ thống kì lạ ấy. Chúng tướng dồn sự chú ý vào Cao Mộc Lân, Lân liền reo lớn:
“Đúng rồi ạ! Đúng rồi! Bọn chúng có thể qua sông chẳng cần phải dùng thuyền hay lội. Bọn chúng giăng dây ngang sông rồi đu qua, à không, không phải đu mà là dùng��� dùng… đúng rồi ạ! Chỉ cần một bên cao, một bên thấp thì không cần đu mà vẫn có thể qua rất mau lẹ.”
Chúng tướng nghe Cao Mộc Lân nói lại thêm phần hoang mang. Liêu Nhất Khổng cũng chẳng hiểu ra làm sao. Chương hắng giọng:
“Phát hiện này chính do Liêu tiên sinh mách nước cho ta. Ta thật tệ hại, cách qua sông đơn giản như vậy mà chẳng nghĩ ra.”
Liêu Nhất Khổng vội nói:
“Bẩm vương thượng, thuộc hạ nào dám hiến kế gì. Thuộc hạ còn đang chưa hiểu lời Cao tướng quân đang nói.”
Chương bảo Cao Mộc Lân vẽ lại hệ thống ròng rọc vắt ngang dãy Linh Sơn. Linh Sơn không cao như dãy núi Vua, trong chín ngọn chỉ có hai ngọn vách đá dựng, còn lại đều thoai thoải. Cao Mộc Lân ngồi xổm, vừa vẽ trên đất vừa hào hứng giải thích những điều tai nghe mắt thấy. Chúng tướng nghe đến đâu tròn mắt đến đó.
Liêu Nhất Khổng nghe và hỏi nhiều, sau cùng đưa ra kết luận:
“Như vậy… nếu bên phía Mường Động đóng cọc làm trụ hoặc tận dụng cây rừng làm cột trụ, giăng dây sang bờ bên này của ta. Thế thì… liệu có ổn không? Lòng sông Hắc rất r��ng, giăng qua sông dây sẽ võng xuống, độ nghiêng lớn sẽ rất nguy hiểm. Hàng trăm người cùng lúc vượt sông như vậy, lẽ nào không ai phát hiện?”
Bố Giáp bèn lên tiếng:
“Chúng vượt sang vào ban đêm là được thôi.”
Phùng Nguyên Hoàn bổ sung:
“Hắc Giang có một quãng sông hơi hẹp do hai bờ có vách núi dựng đứng. Mỗi lần tôi dẫn binh tuần tra dọc bờ sông, đến quãng ấy đều phải đi vòng về phía Tây.”
Mai Đắc Thắng đưa cho Phùng Nguyên Hoàn họa đồ để cùng xem. Cao Mộc Lân cũng nói:
“Chỗ Nguyên Hoàn nói là chỗ này. Mùa nước cạn chỉ có thể đi ở giữa dòng vì gần hai bờ có đá ngầm, nhiều xoáy nước ngầm. Mùa này nước dâng cao, thuyền nhẹ đi ven bờ dễ dàng. Chỗ Nguyên Hoàn phải đi vòng khá xa là do ở bờ Sơn Lăng có núi Nhị Mã, còn bờ bên kia là ngọn Nhất Mã, có đỉnh cao hơn. Hai ngọn núi châu đầu vào nhau như hai con chiến mã nên dân trong vùng mới gọi là Song Mã.”
Phùng Nguyên Hoàn tiếp lời Cao Mộc Lân:
“Hai ngọn này như các cụ cao niên quanh vùng cho biết, chỉ cách nhau chưa đầy trăm trượng do hai ngọn ngả vào nhau hệt như cái cổng. Vào mùa hạ hoặc những ngày trời quang có thể nhìn thấy ngọn, bây giờ mùa đông, sương mù giăng kín, đứng dưới chẳng thể trông thấy ngọn ạ.”
Chương ngả người trên ghế, gác chân lên cạnh bàn, hai mắt lim dim lắng nghe chúng tướng bàn tán rôm rả thì nhoẻn miệng cười hài lòng. Chương nói:
“Vậy đem binh bí mật lên ngọn Nhị Mã sẽ chặt đứt đường lui của thổ binh.”
Nói đoạn, Chương đứng bật dậy, lấy phấn vẽ lên bảng đen hình mô phỏng hai ngọn núi, bảo rằng:
“Đưa trinh sát mau chóng nắm tình hình, xác định độ cao, ước lượng điểm đầu cầu bên núi Nhất Mã sau đó đem thần công lên bắn phá. Ta muốn bắt đám chuột nhắt để chúng thấy quân Thiên Đức không dễ đối phó.”
Bố Giáp liền hỏi:
“Bẩm vương thượng, còn kế hoạch tấn công sang Mường Động thì sao ạ?”
Chương thảy viên phấn xuống bàn, phủi tay, giọng thản nhiên:
“Không nói đùa nữa, lần này nhất định phải lấy Mường Động, ta không cần chúng xưng thần, Mường Động phải trở thành một châu phủ của ta. Lời ngon ngọt không nghe thì phải dùng đ��n roi.”
Chương bảo Mai Đắc Thắng:
“Xưa kia tiên vương đặt các xứ Mường chung là châu Đà Bắc, ta thấy vùng đó quá rộng lớn, hãy đổi tên trên họa đồ xứ Mường Động từ nay gọi là lộ Đà Bắc.”
Rồi Chương bảo với chúng tướng:
“Bố Giáp sẽ nắm quyền tổng chỉ huy, Liêu Nhất Khổng làm phụ tá, còn các vị còn lại nghe theo sắp xếp của Bố Giáp. Ta chờ tin của các vị.”
Phân phó xong xuôi, Chương như trút được gánh nặng, khoan thai rời khỏi hổ trướng để các tướng nghị bàn. *** Mọi bản dịch từ nguyên tác đều thuộc về truyen.free, xin quý độc giả hãy đọc tại nguồn chính thức để ủng hộ tác giả và người dịch.