Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 602: Tôn Ninh Hà tự nộp mạng

Đêm khuya tĩnh mịch, gió lạnh lùa qua khe núi, lướt trên ngọn cỏ, những tán cây rừng khẽ rung rinh, lấp lánh dưới ánh trăng hạ tuần lên muộn. Trong bầu không khí u tịch ấy, những bóng đen lặng lẽ di chuyển giữa đám cỏ cây lúp xúp, những bước chân nhẹ nhàng như thể báo đêm, phải lắng tai thật kĩ mới nghe được vài âm thanh loạt xoạt hay đôi ba lời thì thào.

Bùi Lạc Thủy và Bạch Gia Mô dẫn quân ém mình lưng chừng đồi, quan sát động tĩnh trại địch sáng đèn bên dưới. Sau khi nắm được quy luật tuần tra của các toán canh gác Thiên Đức ở vòng ngoài – cứ khoảng một tuần trà lại đi qua một trạm, mà trên mỗi trạm gác chỉ có một lính – Bạch Gia Mô chờ đến khi trăng lên đỉnh đầu, dẫn theo mấy thổ binh tiếp cận, trèo lên vọng gác, sát hại lính gác rồi lấy y phục thay vào giả trang.

Quân tuần canh đi qua, thấy người trên vọng gác cầm giáo đứng nghiêm chỉnh in rõ trên nền trời xám nhạt thì chẳng mảy may nghi ngờ. Chờ thêm hai lượt tuần canh nữa, Bạch Gia Mô cùng toán thổ binh mới bò đến nơi chứa quân lương trong doanh, ẩn mình tại đó.

Bùi Lạc Thủy sai thổ binh hạ một toán quân tuần canh khác, cướp lấy chiến phục để tiếp tục tuần tra vòng quanh trại. Cùng lúc đó, hàng trăm thổ binh khác đã luồn vào doanh trại, nép mình bên những lều bạt chờ hiệu lệnh ra tay.

Khi Sao Hôm nhạt dần, Bùi Lạc Thủy thổi tù và làm hiệu. Hoả tiễn từ trên sườn đồi phóng xuống như mưa, trúng nhiều lều trại và khu chứa cỏ khô. Bạch Gia Mô vừa nghe tiếng tù và liền đập đá lửa, phóng hoả kho quân lương.

Hàng trăm binh sĩ trong doanh choàng tỉnh, bật dậy chạy ra khỏi lều. Thế nhưng, họ còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra đã mất mạng dưới lưỡi đao sắc lẹm hoặc những mũi tiễn độc.

Lửa cháy lớn ở mặt Đông Nam quân doanh và cả kho quân lương ở mé Tây. Ba quân trong doanh biết mình bị tập kích, nhưng không kịp cầm binh khí chống trả, chỉ còn cách ôm đầu tháo chạy về hướng Bắc.

Cuộc tập kích của Bùi Lạc Thủy diễn ra chỉ trong vòng một tuần trà, đã lấy đi sinh mạng hơn hai trăm binh sĩ của Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 3 Sơn cước. Nùng Dân Chính dẫn quân đến ứng cứu nhưng đã quá muộn, bất lực nhìn ngọn lửa thiêu rụi quân doanh.

Sáng sớm hôm sau, Giáp Dĩnh Kế và Giáp Dĩnh Trì đến nơi, chỉ còn thấy quân doanh là đống tro tàn. Binh sĩ tử trận, thi thể cháy đen, nằm co quắp không còn ra hình người, phải dựa vào thẻ bài đeo trên cổ mới có thể nhận dạng. Các tướng sĩ đều không cầm được nước mắt.

Nùng Dân Chính quỳ gối than khóc bên thi thể các tử sĩ, tự trách bản thân chểnh mảng khiến anh em phải bỏ mạng oan uổng.

Giáp Dĩnh Trì và Giáp Dĩnh Kế sai quân thu dọn chiến trường, nhặt được hàng trăm mũi tên bọc đồng vương vãi khắp nơi. Dựa vào kiểu dáng của các mũi tên thu thập được, anh em họ Giáp nhận định chúng giống với tiễn mà quân Vân Nam đã sử dụng. Khi phát hiện quân tuần canh bị giấu xác trong đám cỏ cây um tùm ngoài doanh, anh em họ Giáp dò ngược lên triền đồi, phát hiện dấu vết của một đạo binh bèn thận trọng lần theo. Tuy nhiên, đi được vài dặm thì dấu vết không còn rõ ràng, họ chẳng biết địch quân đến từ hướng nào và rút lui theo lối nào.

Nùng Dân Chính sai quân tự trói mình, xin giải đến gặp Lý Quang Minh để chịu tội. Lý Quang Minh và Trương Ma Nị cởi trói cho Nùng Dân Chính, động viên hồi lâu, rồi nói:

– Cậu có tội thì chúng tôi cũng vậy. – Lý Quang Minh nghẹn giọng nói. – Cũng do tôi có phần chủ quan. Nhiệm vụ trước mắt là lo hậu sự cho anh em. Thôi thì… đằng nào cũng chịu tội trước Đại Vương, chúng ta phải trả được mối thù này, và phải có một câu trả lời xác đáng cho anh em.

Lý Quang Minh và Trương Ma Nị một lần nữa dựa vào người dân trong vùng để dò la tin tức về đội quân bí ẩn. Lạ thay, dân sống quanh khu đồi Cẩm Lĩnh chẳng nhận thấy sự lạ nào trong những ngày gần đây, khiến Lý Quang Minh và các tả hữu nhất thời bối rối.

Dựa vào sự hiểu biết về địa hình quanh khu vực đóng quân, Lý Quang Minh và Trương Ma Nị quyết định tiến quân về phía núi Vua để truy lùng đội quân vô danh.

Cùng khoảng thời gian ấy, hai trung đội bộ binh địa phương đóng quân ở phía Bắc Đông Chinh vương phủ cũng bị bọn Bùi Sơn Lâm tấn công trong đêm, khiến hơn tám mươi binh sĩ tử trận, doanh trại bị đốt cháy, chỉ hơn mười binh sĩ thoát nạn.

Một ngôi làng nhỏ bị cướp phá, tráng đinh trong làng bị sát hại, phụ nữ bị hãm hiếp. Trước khi rời đi, Bùi Sơn Lâm sai quân phóng hoả. Những người thoát nạn đều không rõ gốc tích, cũng chẳng đoán được toán quân ập vào làng hay tấn công doanh trại là từ đâu đến. Hành động nhanh gọn, xuống tay quyết liệt, trong suốt quá trình hành sự, đạo quân không hề hé răng nửa lời.

Nhận tin báo khẩn cấp, Phùng Thanh Hòa cử một đơn vị Thiết kỵ gấp rút từ huyện Hát đến ổn định tình hình. Đơn vị này men theo chân núi dò xét nhưng không tìm thấy dấu vết nào đáng kể.

Chỉ trong hai ngày, tình hình phía Bắc huyện Sơn Tây bỗng trở nên mất an ninh. Sang đến đêm ngày thứ ba, tại một vài ngôi làng gần chân núi Vua, do cảnh giác, dân binh đã phát hiện ra một toán binh chuẩn bị tấn công vào làng lúc nửa đêm. Họ kịp thời khua chiêng gióng trống báo động, khiến dân làng bồng bế nhau chạy về hướng Tây. Các toán quân đột nhập được vào làng chỉ kịp sát hại một số người già, phóng hoả rồi biến mất vào đêm đen.

Hàng trăm dân lành mất mạng, mấy trăm binh sĩ tử vong mà vẫn không nắm rõ được tung tích của đạo quân vô danh ấy, cứ như thể từ trên trời rơi xuống. Trong khi đó, dãy núi Vua lại quá dài và rộng, để càn quét, truy lùng địch quân trong rừng già, núi non hiểm trở thì phải cần đến một đạo binh vạn người. Đây thực là một thử thách khó khăn, đặc biệt khi đại quân đang đóng ở huyện Hát, chưa kể việc đem quân vào rừng sâu sợ chẳng thu được kết quả khả quan.

Dẫu chưa thu thập được chứng cứ xác đáng rằng thổ binh Mường Động đã ra tay, nhưng Chương đã chắc như đinh đóng cột về thủ phạm.

Sau một đêm ở Đông Chinh vương phủ, Chương băng qua dãy núi Vua sang sườn phía Đông. Thám mã cấp tốc truyền lệnh của Vạn Thắng vương: ba quân không được vào rừng; các toán đã lỡ vào phải lập tức quay trở ra. Đồng thời, tiến hành di tản các làng mạc bên sườn Tây núi Vua, dân chúng phải đem theo lương thực, tuyệt đối không được để lại bất kỳ lương thực nào. Các cánh đồng sắp đến vụ thu hoạch sẽ được giao cho dân binh canh giữ; nếu phát hiện quân lạ, phải phóng hoả cánh đồng rồi mới bỏ chạy, quân Thiên Đức sẽ đền bù.

Bố Giáp nhận lệnh dẫn một tiểu đoàn bộ binh từ phía Nam huyện Sơn Lăng ngược lên phía Bắc. Nhiệm vụ tuần tra cả trên bờ lẫn dưới sông Hắc được giao cho Phùng Nguyên Hoàn và tiểu đoàn thủy binh do Cao Mộc Viễn phái đến. Làng mạc ven sườn Đông núi Vua, từ phía Bắc của huyện xuống đến Xóm Trại, người dân phải tạm thời tản cư.

Giờ Ngọ ba khắc ngày 30 tháng 10, Bố Giáp nhận mệnh xử trảm Đinh Tiên Phong ngay giữa chợ, rồi gửi thủ cấp sang Mường Động. Đồng thời, hạn cho Đinh quan lang ba ngày để thu binh; nếu sau ba ngày vẫn lẩn trốn trên núi Vua, hắn sẽ nhận thủ cấp của Tôn Viết Văn. Sở dĩ Đinh Tiên Phong bị xử trảm trước là bởi Tôn Viết Văn vẫn còn bị thương chưa hồi phục.

Đinh Sơn không hồi đáp.

Sáng ngày 3 tháng 11 năm Thiên Đức thứ 34, binh sĩ khiêng Tôn Viết Văn đến bến sông Xóm Trại. Tôn Viết Văn chưa thể đứng, chẳng thể quỳ, nên Chương đổi sang xử giảo. Dân chúng quanh Xóm Trại kéo đến xem rất đông. Nhưng đến hết giờ Tỵ, vẫn không thấy bóng dáng sứ Mường Động.

Quãng Ngọ một khắc, quân cảnh giới phát hiện có một chiếc thuyền nhỏ đang vội vã khua mái chèo sang sông, tiếng nữ nhân trên thuyền hô lớn, lẫn vào âm thanh huyên náo trên bờ. Thân Vệ chèo thuyền ra chặn, nữ nhân tự xưng Tôn Ninh Hà liền bị bắt giữ. Chương mặt lạnh như tiền, Yên Thư thì mặt phừng phừng lửa giận, tay nắm chặt ngọn giáo, chỉ chờ một cái gật đầu là lập tức tiễn Tôn Ninh Hà về với đất. Tôn Ninh Hà không chút sợ hãi, chắp tay xá Chương liền mấy cái, thưa rằng:

– Tội dân Tôn Ninh Hà, người Mường Động, thân mang trọng tội, tự đến nộp mình, kính xin Vương thượng đại xá, tha cho Tôn Viết Văn một mạng. Tội dân xin chịu tội thay, cúi xin Vương thượng soi xét. Dù có làm ma, tội dân cũng không dám nửa lời oán trách ạ.

Yên Thư quát lớn: – Thứ nặc nô! Mày dám hành thích Đại Vương, nay còn dám vác xác đến đây mà ra điều kiện, để ta cho mày một đao!

Tôn Ninh Hà bỏ ngoài tai lời Yên Thư, hướng ánh mắt van lơn về phía Chương. Chương lạnh giọng hỏi: – Nếu đã trốn được thì nộp mạng làm gì?

Tôn Ninh Hà thưa: – Thân mẫu của tội dân chỉ có Tôn huynh nương tựa lúc tuổi già. Từ ngày Tôn huynh bị bắt, thân mẫu héo mòn. Mấy hôm trước hay tin Tôn huynh sẽ bị xử trảm mà cha không đoái hoài, thân mẫu của tội dân đã khóc thương thảm thiết, nằm liệt giường nhất quyết đòi quyên sinh. Tội dân chưa báo hiếu, chưa đền đáp công sinh thành, mà lại đem hoạ về cho bản mường. Tội dân biết Vương thượng có lòng nhân từ, không dám xin tha mạng vì tội tày trời, chỉ cầu xin được đổi mạng cho huynh trưởng để thân mẫu còn hi vọng sống ạ.

Yên Thư sấn lên, Chương quắc mắt nhìn, nàng vội lùi hẳn về sau. Chương bảo Bố Giáp: – Tha chết cho Tôn Viết Văn, đem ả này ra chém.

Tôn Ninh Hà dập đầu tạ ơn, rồi chẳng đợi Bố Giáp sai quân xốc nách, cô nàng thản nhiên bước đến bên cạnh cáng của Tôn Viết Văn, dập đầu vái, rồi dặn dò Tôn Viết Văn: nếu có ngày trở về xứ mường, hãy chăm sóc mẹ già và đừng bao giờ cầm đao chống lại Thiên Đức nữa. Tôn Viết Văn khóc than, cố ngồi dậy trách móc em gái dại dột. Hai anh em ôm nhau mà khóc.

Tôn Ninh Hà quỳ gối, lạy tạ Chương thêm lần nữa, đoạn rồi xoã mái tóc mây sang một bên, cúi đầu chờ chém. Tướng sĩ Thiên Đức lẫn dân chúng đều im phăng phắc, pháp trường chỉ còn lại tiếng gào khóc của Tôn Viết Văn và gió lạnh.

Đao phủ cầm đao chờ lệnh Chương.

Thời gian trôi đi. Ngoài Dương Yên Thư thầm mong đao phủ hạ đao, những ai chứng kiến hành động của cô gái trẻ sẵn lòng cúi đầu chờ chết thay cho anh trai đều không khỏi cảm khái, có kẻ còn ngoảnh mặt đi lau nước mắt. Thật ít ai ngờ hoặc còn nhớ rằng cô gái trẻ ấy hơn nửa tuần trăng trước suýt nữa đã thành công trong việc lấy mạng Vạn Thắng vương.

– Quá giờ Ngọ ba khắc rồi! – Chương nói. – Đưa cô ta về thành Sơn Tây chờ ta định tội.

Dứt lời, Chương xoay người rời đi, bỏ mặc bao người đứng ngơ ngác. Chương đi được một quãng, bỗng nhiên bách tính hô vang vạn tuế. Chương khẽ lắc đầu cười buồn, chẳng ngoái lại.

Yên Thư không đặng lòng, bèn hỏi: – Đại Vương! Sao ngài tha chết cho ả?

Chương bảo: – Giữ cô ta sống có lợi hơn.

Yên Thư không cam tâm: – Nhưng ả…

Chương dừng bước khiến Yên Thư đi lố, cô nàng giật mình vội chạy ngược lại. Chương trầm giọng: – Việc lấy đầu một người để uy hiếp đối phương là điều ta chưa từng làm, nhưng ta đã làm rồi. Đinh Sơn không nghe lệnh, loại Tôn Viết Văn chẳng có ích gì. Còn ả kia tuổi vừa đôi tám chưa thành niên, ta lấy đầu ả thì thiên hạ chẳng trách móc, nhưng tha ả thì thiên hạ sẽ nói gì, em vừa nghe rồi đấy. Ta sẽ hung tàn khi cần, cũng lại nhân từ đúng lúc nếu có lợi. Ta biết em nghĩ gì, nhưng là một phụ nữ, hãy học cách bao dung. Hoàng hậu từng muốn lấy mạng em, nhưng em vẫn ở đây. Em có được một cơ hội, nếu được hãy cho cô ta một cơ hội.

– Chinh phục xứ mường cũng cần có người cai quản. Chúng ta đã mất bao lâu để hiểu về người Mường rồi? Ta từng muốn thu phục Đinh Sơn nhưng không thể nữa. Dùng ông ta thì ta sẽ trả lời thế nào với binh sĩ và bách tính thiệt mạng đây?

Dù vẫn còn ấm ức, Yên Thư cũng vâng dạ. Lý Tiên Phong nãy giờ đứng hầu bên cạnh, nghe rõ mọi chuyện, chờ Chương đi rồi mới nói với Dương Yên Thư:

– Dương phu nhân, những gì Vương thượng vừa làm thật xứng đáng bậc minh quân. Thuộc hạ nghe mà sáng tỏ được nhiều điều, Dương phu nhân đừng bận lòng.

Dương Yên Thư chẳng nói gì, lầm lũi bước đi được một quãng thì bỗng dừng chân, ngoái lại hỏi Lý Tiên Phong: – Cậu vừa gọi ta là gì?

Lý Tiên Phong đáp: – Dương phu nhân ạ!

Yên Thư thoáng ngạc nhiên rồi mỉm cười: – Ồ! Ta thích được gọi như vậy! Vậy ta xưng hô với cậu như thế nào cho phải phép?

– Thuộc hạ là cháu của Hoàng hậu.

Yên Thư cười tươi: – Vậy là cháu của ta ư? Thật thú vị. Cậu phải cẩn thận đấy, coi chừng ngày sau cậu lại phải gọi ả vừa thoát chết kia giống như cách cậu gọi ta bây giờ.

Lý Tiên Phong đứng tần ngần, ngo��i nhìn về hướng sông, vẻ bối rối hiện rõ trên gương mặt. Yên Thư chẳng để tâm, cô nàng bước chân sáo theo bóng Chương. Lần đầu tiên được gia quyến Hoàng hậu gọi là phu nhân khiến Yên Thư vui đến nỗi tạm quên đi mối hận với Tôn Ninh Hà. Vừa lúc ấy có tiếng vó ngựa, Yên Thư trông ra, thấy thám mã giơ cao kỳ hiệu chạy về phía hổ trướng. Đoán là có tin quân tình khẩn cấp, Yên Thư liền rảo bước thật mau.

Thám mã phi báo: vào khoảng giữa canh Năm, quân lạ, mà đoán chừng là quân xứ Mường, sau khi hạ sát toán binh tuần tra ngoài Đông Chinh vương phủ, chúng liền giả trang thành quân tuần phòng để trở về phủ. Khi quân canh cửa hỏi mật hiệu, toán ấy đáp sai, lập tức bị xạ tiễn trên vọng lâu bắn hạ. Ngay sau đó, Đông Chinh vương phủ bị tấn công bởi một đạo quân ước chừng năm trăm người. Quân trong phủ, gồm một trung đội bộ binh và dân binh tổng cộng hơn trăm người, đã đóng chặt các cổng, dùng tiễn bắn trả trong gần nửa canh giờ. Cửa Bắc bị châm lửa đốt cháy, quân trong phủ dùng Cự thạch pháo bắn ra ngoài ngăn cản, nhưng đạo binh địch vẫn quyết tràn vào. Khi lựu đạn tre được sử dụng, đạo binh lạ mới rút lui, bỏ lại hơn chục xác chết vẫn vận y phục binh triều.

– Quân trấn trong phủ có hai người thiệt mạng vì trúng tiễn độc ạ! Báo cáo hết.

Quân thám mã mướt mồ hôi, vừa trình bày vừa thở dốc. Chương cho lui ra nghỉ ngơi.

Chưa đầy một tuần trà sau, Chương lại nghe có thám mã từ Trung đoàn 3 xin cấp báo, Chương vội cho vào.

Quân thám mã lược thuật: doanh trại tạm của Trung đoàn 3 đóng ở gần bìa rừng bị tập kích lúc gà gáy, khiến ba binh sĩ cảnh giới trên vọng lâu trúng tiễn độc mà thiệt mạng. Ngay sau lệnh báo động toàn trại, hỏa lực từ trung quân và hỏa lực của đại đội bắn trùm ra ngoài bờ rào. Quân tập kích phải rút vào rừng, bỏ lại gần hai mươi xác vẫn vận chiến phục Đỗ Động Giang. Do trời tối, cây rừng rậm rạp, Lý Quang Minh không rõ chính xác số lượng quân tấn công, song áng chừng có hơn ba trăm người.

Thám mã lui rồi, Chương ngồi sau bàn giấy nhếch miệng cười nhạt, coi đó là trò trẻ con của quân tướng xứ mường.

Toàn bộ nội dung truyện này được bảo hộ bởi truyen.free và không được phép sao chép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free