Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 60: Phục kích giả

Trần Thông gật gù tán thưởng khi đám tráng niên cởi trần trùng trục vác trên vai những bao bố đựng ngũ cốc. Thông ra vẻ hào sảng, nói rằng số ngũ cốc trên thuyền đủ cho bọn Chương ăn trong nửa tháng. Nhìn nét mặt ai nấy tươi rói, khom lưng chắp tay tạ ơn, Thông phải cố giữ vẻ nghiêm nghị. Trước nay, Thông chưa thực sự được xem là mưu sĩ của Tả tướng quân Kiều Công Ngạn. Mỗi lần được giao việc, Thông chỉ việc đi nói chuyện với vài kẻ chống đối ở các làng, chủ yếu liên quan đến thuế khóa. Những kẻ ấy yếu thế, nếu Thông nói mà không nghe thì đã có binh lính trấn áp. Đây là lần đầu tiên Thông thực sự đóng vai trò một thuyết khách, một sứ giả. Nếu hoàn thành tốt việc này, chắc chắn Thông sẽ được Tả tướng quân cất nhắc.

Cảm giác làm quan lớn thật khó tả. Thông ngồi trong lán, có kẻ đứng quạt, kẻ rót nước; tất cả đều khúm núm, chẳng ai dám nhìn thẳng mặt.

"Lương thực ta đã cấp đủ cho ngươi rồi. Tuy mới gặp, nhưng ta nhận thấy ngươi là kẻ hoạt bát, có thể làm được việc." Trần Thông vừa nói, vừa đặt lên bàn một túi bọc vải màu đen. "Đây là mười nén bạc thưởng cho các ngươi."

"Dạ bẩm Mạnh Đức đại nhân, ngài đã ban cho bọn tiểu nhân ngũ cốc đã là ân huệ lớn rồi. Bọn tiểu nhân chưa làm được việc gì đã nhận ban thưởng, thật không dám."

"Đây là Tả tướng quân Kiều Công Ngạn ban cho các ngươi. Hãy nhận lấy rồi sau này gắng sức báo đáp."

Chương ra hiệu cho hai kẻ đang hầu Trần Thông lui ra ngoài. Đoạn, Chương ngó trước nhìn sau, đẩy nhẹ túi vải về phía Trần Thông rồi hạ giọng:

"Bẩm đại nhân, hẳn ngài cũng biết bọn tiểu nhân lúc này thực sự không cần bạc. Bạc tuy quý thật, nhưng nếu không sống nổi thì cũng chẳng có cơ hội để tiêu. Ân đức ngài ban cho ngũ cốc đã sánh tựa cha mẹ tái sinh. Tiểu nhân thật không dám nhận."

"Đây là Tả tướng quân ban cho các người."

Trần Thông nhắc lại, nhưng Chương chỉ cười giả lả, lưng còng rạp xuống như thể không thể còng hơn được nữa.

"Hay... hay là thế này ạ. Tiểu nhân và anh em ở đây sống nay thác mai, nhỡ có mệnh hệ gì thì số bạc này cũng sẽ rơi vào tay bọn Thiên Gia Bảo Hựu. Đại nhân, ngài đã trót thương bọn tiểu nhân thì xin thương cho trót ạ."

"Ý ngươi là sao?"

"Dạ bẩm, tiểu nhân xin thay mặt anh em, nhờ đại nhân giữ hộ số bạc này."

"Sao có thể làm vậy được?"

"Đại nhân!" Chương tiến sát lại gần bên Trần Thông, thỏ thẻ, "Bạc đúng là quý thật, nhưng bọn tiểu nhân đã có cái ăn rồi, thứ này cũng chẳng sắm sửa được gì, vì chợ búa đều bị bọn Thiên Gia Bảo Hựu cho người canh gác. Muốn mua gì toàn phải nh�� các cụ trong thôn, trong làng. Giờ tiểu nhân đã có ngũ cốc, lại càng không cần đến. Gửi đại nhân giữ hộ mới là thượng sách."

"Hử! Ngươi định dùng bạc này để tôn lót cho ta ư?"

"Đại nhân, ngài nói thế tội cho tiểu nhân quá. Tiểu nhân chỉ là muốn nhờ ngài giữ hộ. Hay là thế này ạ..."

Chương quay lại nhìn Duệ, hỏi:

"Em đã cất kỹ mười nén bạc Mạnh Đức đại nhân ban cho chưa?"

"Dạ thưa, đã cất rồi ạ."

"Đại nhân, bọn tiểu nhân đã nhận được mười nén bạc và đem cất kỹ rồi. Số bạc này tiểu nhân thật không biết là của ai. Chẳng phải là của đại nhân hay sao?"

Vừa nói, Chương vừa cầm túi vải đưa cho Duệ:

"Chốc nữa đại nhân xuống thuyền, em hãy cho người kín đáo cầm theo, rồi lên tận thuyền cất giùm đại nhân. Đừng để đại nhân phải mang nặng, nhớ chưa?"

"Dạ!"

Duệ cầm túi vải bước nhanh ra ngoài. Chương quay sang, cười lấy lòng, rồi rót nước cho Trần Thông.

"Mạnh Đức đại nhân, ngài đến ban lương thực, lại còn ban cả bạc, tổ tông ba đời nhà bọn tiểu nhân, dù sống hay thác, đều sẽ cảm tạ ngài ạ."

Trần Thông nhếch miệng cười, rồi đứng dậy vỗ vai Chương liền mấy cái.

"Ta không nhìn lầm ngươi. Ngươi còn trẻ mà đã biết điều như vậy, chẳng lẽ ta lại khiến ngươi thất vọng sao? Tối nay, nếu bên kia sông có hiệu lệnh ba ngọn đuốc cháy rồi tắt, ngươi hãy chuẩn bị nhận khí giới như ý muốn. Ta cũng là kẻ biết trước biết sau, ngươi làm tốt, ta nhất định sẽ nói tốt về ngươi với Tả tướng quân."

"Đội ơn đại nhân, đội ơn đại nhân!"

"Ngươi hãy làm như lời ngươi nói. Nếu ngươi không làm ta thất vọng, ắt ta cũng sẽ không làm ngươi thất vọng."

"Đại nhân, ngài ở trên cao nhìn xa trông rộng, tiểu nhân ở dưới thấp, có điều gì mong ngài chỉ bảo."

Trần Thông cười lớn, xoè quạt, khoan thai bước ra khỏi lán. Chương, Duệ và mấy người khác khom lưng theo sau, liên tục đa tạ Trần Thông cho đến khi thuyền khuất xa mới lũ lượt kéo nhau về.

Trần Thông lên bờ, đám hạ nhân liền chèo thuyền đi cất giấu. Thông mau chóng gặp Kiều Công Ngạn, trình bày mọi điều mắt thấy tai nghe, và không quên nói những lời hay ý đẹp về Chương cùng đám quân Thiên Đức. Tả tướng quân Kiều Công Ngạn đã không tiếc một thuyền ngũ cốc thì cũng chẳng tiếc gì khí giới. Ông ta liền lệnh cho quân xuất kho năm mươi đoản đao, mấy chục cây kiếm và thêm một ít giáo mác.

Trần Thông quả nhiên là kẻ biết điều. Vì đã nhận bạc của Chương, Thông cũng nói khéo với Kiều Công Ngạn, xin cho thêm ít quân trang cũ, coi như khích lệ tinh thần đám trai tráng để “chúng có thêm sĩ khí đánh với Thiên Gia Bảo Hựu”.

Đêm hôm ấy, khoảng cuối giờ Hợi, Trần Thông cho người đốt đuốc rồi dập tắt đúng ba lần, sau đó lệnh cho thuyền lặng lẽ chèo qua sông. Chẳng cần phải nói, khi thuyền quay lại, Trần Thông nhận được những lời có cánh do Chương gửi đến. Nhưng Kiều Công Ngạn không phải kẻ tầm thường, ông ta yêu cầu Thông phải đích thân qua sông giám sát, tận mắt chứng kiến đám Thiên Đức giao chiến với Thiên Gia Bảo Hựu. Thông nhắn lại, hẹn hai ngày sau sẽ sang sông, và Chương hứa sẽ đợi.

Theo giao hẹn, chiều muộn hai ngày sau, Trần Thông sang sông. Chương đón rồi đưa Thông cùng hai lính hầu cận về nhà bà Cả Ngư nghỉ. Thông rất hài lòng vì Chương đã cắt đặt người bảo vệ chu đáo. Thông cũng không muốn vào sâu Đường Vỹ vì sợ lộ thân phận, nhưng đã thấy đám trai tráng vận những bộ y phục cũ mà Thông đã xin cho.

Chương báo với Thông rằng mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, nay mai sẽ có kế dụ đám Thiên Gia Bảo Hựu truy đuổi đến khoảng giữa cánh đồng ngăn cách Long Ngô Động và Đường Vỹ, rồi sẽ giao chiến. Chương hứa sẽ không khiến Thông thất vọng, và đề nghị sẽ đưa Thông đến một nơi kín đáo trong Đường Vỹ để theo dõi trận chiến. Nếu chẳng may bọn Chương có thua, giả sử Chương có vong mạng, thì chỉ mong Thông thắp cho nén hương thơm là đủ. Thông nghe liền cảm động, động viên Chương vững tâm. Nếu Chương chứng tỏ được thực lực, Thông nói sẽ xin Tả tướng quân cho điều binh sang giúp.

Những gì Thông cần biết về tình hình trong vùng, Chương cho Duệ nói rõ ngọn ngành mọi chuyện, bởi vì Duệ là con gái, đi lại nghe ngóng sẽ không bị quân Thiên Gia Bảo Hựu làm khó dễ. Những tin tức có được, Thông lập tức cho người cấp báo về cho Kiều Công Ngạn.

Thêm hai ngày nữa trôi qua. Chiều muộn, khi Chương đang rót trà mời Thông, bỗng nhận tin cấp báo làng Vạn có động tĩnh: gần trăm quân Thiên Gia Bảo Hựu, nai nịt gọn gàng, đã ra khỏi cổng làng Nhất Vạn tiến về hướng Tây.

"Có thể chúng lợi dụng trời tối để đánh úp đó, anh Chương!"

Chương lộ rõ vẻ hoảng hốt, chạy ào ra sân rồi quay ngược lại chờ Thông bước ra.

"Tìm cho ta năm người bảo vệ Mạnh Đức đại nhân, đưa đại nhân và hai người đây ra phía bờ tre mé Đông. Nếu có biến, hãy tháp tùng đại nhân ra chỗ giấu thuyền ngay, nhanh lên!"

Đoạn Chương nói với Thông:

"Đại nhân, ngài cứ yên lòng. Hẹn tái ngộ cùng đại nhân!"

Chẳng để Thông nói thêm lời nào, Chương vọt nhanh ra khỏi cổng, vừa chạy vừa la hét í ới. Thông chạy vòng ra sau nhà, thấy đám quân Thiên Đức kẻ nào kẻ nấy đều hớt hải. Thông thở dài, khẽ lắc đầu, nhưng cũng chỉ biết theo sau năm tráng niên nhắm hướng luỹ tre làng Đường Vỹ mà đi mau. Thông được dẫn vào làng, sau một hồi luồn lách, Thông đã đứng cạnh một đống rơm, sát một bụi tre gai. Từ chỗ đứng, Thông có thể nhìn bao quát cánh đồng trống trải, xa xa là lũy tre làng Long Ngô Động.

Thông nhìn thấy một nhóm quân Thiên Đức khoảng dăm chục người lom khom nối đuôi nhau chạy đến ẩn mình sau một gò đất, sau đó lần lượt dán mình xuống đất, trườn về phía trước. Một nhóm khác khoảng hơn ba chục người nấp sau một gò nhỏ khác. Tất cả trai tráng đều ở trần. Điều khiến Thông ngạc nhiên là đám con gái cũng tham gia, nhóm này đều dùng giáo mác và nằm bẹp trên một thửa ruộng gần ngay trước mặt Thông, thấp hơn so với hai nhóm kia, tạo thành thế chân kiềng.

Trời nhập nhoạng, Thông nghe thấy những âm thanh hò hét từ xa vọng lại mỗi lúc một gần, nhưng chẳng thể nhìn rõ mặt người. Mấy tráng niên đẩy Thông leo lên đống rơm. Ba trong số năm kẻ này xin Thông cho đi đánh, vì đứng nhìn thật nóng máu. Thông thấy những kẻ này còn trẻ, máu nóng bốc lên, nếu bắt chúng ở lại nhìn đồng bọn giao chiến thì thật là khó xử.

Thông cho bốn kẻ đi, một kẻ ở lại dẫn đường. Bốn kẻ này đội ơn Thông rồi cởi phăng áo, xách đao, tìm chỗ hở chui qua bụi cây gần đó để bò ra cánh đồng, nhập vào chỗ đám con gái đang nấp.

Thông đã thấy vài ngọn đuốc và đám hơn chục kẻ ở trần, tay đao tay giáo, cắm đầu chạy thục mạng trên con đường đất nhô lên như con đê nhỏ, ngăn cách cánh đồng với sông Thiên Đức. Thông đoán đó là những kẻ Chương dùng làm mồi nhử, để dụ đám Thiên Gia Bảo Hựu. Đúng như Thông nghĩ, đám này đang chạy thì bất ngờ nhảy hết xuống cánh đồng, chạy ngang qua mặt Thông. Tuy khoảng cách khá xa, nhưng Thông vẫn phải căng mắt ra nhìn vì trời đã nhá nhem tối.

Đám Thiên Gia Bảo Hựu vừa truy đuổi gắt gao vừa hò hét. Thông đếm không xuể, nhưng quân số cũng phải cả trăm chứ không ít, kẻ nào kẻ nấy đoản đao sáng loáng. Đám hơn chục kẻ làm mồi nhử vừa chạy qua gò nhỏ thì đột nhiên quay lại, sẵn sàng nghênh chiến. Đám truy binh vừa trờ tới, những kẻ nấp sau gò đất liền nhất loạt hô lớn, chạy lên gò rồi nhảy bổ xuống, hai bên đánh giáp lá cà. Tiếng la hét lẫn với tiếng binh khí vang dội. Cùng lúc này, Thông nhìn thấy bóng dáng Chương cũng vùng dậy cùng đồng bọn, xông vào đánh những kẻ chạy cuối đoàn.

"Đúng rồi, đánh chết mẹ chúng nó đi, đánh đi!" Thông rít qua kẽ răng, hai bàn tay nắm chặt. Đám con gái độ ba chục đứa cũng vùng dậy, cầm giáo mác nhắm thẳng phía trước mà xông lên, khí thế ngút trời, vừa chạy vừa thi nhau thét lớn:

"Giết!!!"

Quân Thiên Đức đánh rất hăng. Thiên Gia Bảo Hựu bị phục kích nên trở tay không kịp, mới giao chiến được một lúc thì hàng chục kẻ đã bị đánh ngã nằm bất động. Thông thấy đám con gái giáp trận cũng vô cùng liều lĩnh. Chúng cứ chĩa giáo nhắm thẳng vào giữa đội hình Thiên Gia Bảo Hựu mà xông đến, khiến đối phương sợ mất mật, quay lưng chạy tán loạn. Vì vậy, đội hình của Thiên Gia Bảo Hựu bị chia cắt làm đôi. Thông nhìn thấy vài đứa con gái bị chém trúng, ngã vật ra sau, nhưng số còn lại cứ tụm lại, hè nhau chĩa giáo đuổi theo. Vài kẻ chậm chân hình như đã bị xiên trúng.

Chưa đầy nửa khắc trôi qua, Thông nhìn thấy vài chục người của hai bên nằm ngổn ngang ngoài cánh đồng, chồng lẫn lên nhau. Nhờ y phục, Thông thấy số thiệt hại của Thiên Gia Bảo Hựu có vẻ nhiều hơn. Trời tối nhọ mặt, nhìn không còn rõ nữa thì quân Thiên Đức dường như đã chiếm thế thượng phong, khiến đối phương quay lưng bỏ chạy. Thông chưa kịp vui mừng thì đã thấy đằng xa, phía Long Ngô Động, đuốc sáng rực một góc trời. Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, Thông thấy những bóng cởi trần thấp thoáng, hò nhau chạy bán sống bán chết trên cánh đồng. Hai trong số bốn kẻ ban nãy được Thông cho đi hớt hải chạy đến thét lớn:

"Chạy mau! Bọn Thiên Gia Bảo Hựu kéo đến đông lắm, chúng ta trúng kế của bọn chúng rồi! Mau đưa đại nhân ra thuyền, bọn tao chạy lên núi."

Dứt lời, hai kẻ này chạy biến đi luôn. Thông vội vàng tụt xuống, nét mặt trắng bệch, ba chân bốn cẳng theo kẻ dẫn đường mau chóng ra khỏi Đường Vỹ, chạy về ngôi nhà tranh, rồi cả bọn đến chỗ giấu thuyền.

"Đại nhân, xin cho con theo với!"

"Lên mau, lên mau!"

Hai thuộc hạ của Thông và kẻ mới xin theo ra sức chèo. Khi ra gần đến giữa sông thì Thông thấy hàng trăm ngọn đuốc ở mé bờ tre Đường Vỹ, gần phía bờ sông, cháy rực trong đêm tối.

Bản chuyển ngữ này là sản phẩm của truyen.free, mong bạn đọc tìm được những khoảnh khắc thư giãn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free