(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 59: Mạnh Đức đại nhân
Vài người chạy ra đón Thông ở bờ sông. Ai nấy đều trông rách rưới, mặt mũi lấm lem nhưng vẫn còn trẻ và khỏe mạnh. Trong số đó có một cô gái, đôi mắt sáng nhưng mái tóc rũ rượi, váy áo tả tơi. Thông nghe nói đám này vì bất mãn với phe làng Vạn nên mới rủ nhau lập đảng, xưng hùng xưng bá với hàng trăm người.
Kẻ cầm đầu, có vẻ là vậy, ăn vận tươm tất hơn cả, song cái quần đen lại ngắn đến gần đầu gối. Dáng dấp gã này cao lớn. Gã đứng chờ Thông với nét mặt tươi rói, hai tay liên tục xoa vào nhau, dáng vẻ có phần hèn mọn. Thông chỉnh nhẹ lại cổ áo, ưỡn ngực, thong thả bước theo sau kẻ dưới.
"Đội ơn quan lớn đã ghé thăm. Bọn tiểu nhân không biết trước nên không kịp chuẩn bị đón tiếp ngài, mong quan lớn rộng lòng bỏ quá cho."
Thông chỉ ậm ừ, khẽ gật đầu, tay phe phẩy cái quạt giấy. Quả nhiên đám này là dân đen. Cứ thấy ai ăn vận quần áo lụa, lại có kẻ hầu cùng mấy lính vác giáo theo sau là đều gọi là quan lớn cả. Mười năm theo Vũ Ninh Vương, phần lớn Thông lo những việc giấy tờ, dàn xếp dăm ba vụ đụng độ lặt vặt. Mới ngoài ba mươi nhưng thường xuyên phải cúi mình trước các tướng lâu, lưng y e rằng đã gù. Cũng là vì miếng cơm manh áo chứ Thông không để mắt đến đám võ biền vai u thịt bắp, chữ nghĩa chẳng được bao nhiêu kia.
"Trong số các ngươi ở đây, ai là Mạc tiên sinh?"
Thông hắng giọng hỏi một cách chung chung, đồng thời liếc nhìn quanh một lượt.
"Bẩm quan lớn, bọn tiểu nhân không biết ngài đến. Mạc tiên sinh từ chiều hôm qua đã sang Siêu Loại, nhanh cũng phải đến ngày mai mới về."
"Ông ấy sang bên đó làm gì?"
"Dạ bẩm, không giấu gì ngài. Bọn tiểu nhân thế cô sức mỏng nên Mạc tiên sinh đã băng rừng sang Siêu Loại để cầu cạnh Lý Lệnh công, xin lương và vũ khí để đánh Thiên Gia Bảo Hựu quân."
Thông khẽ nhếch miệng cười, hất hàm hỏi kẻ nãy giờ đang tiếp chuyện mình:
"Ngươi tên gì?"
"Dạ bẩm ngài, tiểu nhân là Chương, người Long Ngô Động. Tiểu nhân là tâm phúc của Mạc lão tiên sinh."
"Thế còn những kẻ này?"
"Bẩm quan lớn, cô gái này tên Duệ, là con gái của Mạc lão tiên sinh."
Trần Thông nhìn cô gái tên Duệ đang đứng nép mình cạnh Chương. Chẳng cần phải hỏi, Trần Thông cũng biết vì sao gã Chương này lại là tâm phúc của Mạc lão tiên sinh nào đó. Trong cả đám người đói rách, gã trông sáng sủa nhất.
"Và đây là những anh em cùng chí hướng của tiểu nhân. Anh này tên Lượng, là anh em thúc bá, cũng là người Long Ngô Động. Cậu này tên Phúc Lý, họ Nghiêm."
Trần Thông nhìn kỹ từng người tráng niên mà gã Chương giới thiệu.
"Anh Lý có gốc gác ở Đông Ngàn. Cha anh ấy xưa là lính triều đình, hồi trước theo ông Tả Đô đốc cho đến khi ông ấy bị thất sủng thì tản mát, gia đình đành phiêu dạt về đây kiếm kế sinh nhai."
Trần Thông nghe vậy thì gật đầu.
"Thì ra cậu cũng là người Đông Ngàn. Sao không về theo Vũ Ninh Vương?"
"Bẩm quan lớn, tiểu nhân còn mẹ già. – Phúc Lý đáp. – Từ bé đã ở Long Ngô Động, cha mất sớm nên không còn biết thân thích còn những ai để tìm về. Nay nghe quan lớn từ bờ Bắc quá bộ sang đây, tiểu nhân vui mừng khôn xiết. Cúi mong quan lớn cho tiểu nhân được theo hầu."
"Ừ. Thế còn mấy kẻ kia?"
Chương giới thiệu thêm, nhưng Thông chẳng để tâm bởi gốc gác những kẻ ấy chẳng đáng lưu tâm.
"Nay ta phụng mệnh Tả tướng quân Kiều Công Ngạn, tâm phúc của Sứ tướng Nguyễn Quốc Khánh – người nắm đại quân vạn người của Vũ Ninh Vương. Ta sang đây vốn muốn gặp Mạc lão tiên sinh để bàn chuyện, thật tiếc lại không gặp được ông ta."
"Bẩm quan lớn, chẳng mấy khi ngài ghé đến. Bọn tiểu nhân có thể mời ngài đến bản doanh uống chén trà nhạt được không ạ? Quan lớn có thể cho bọn tiểu nhân biết ngài muốn gì, bọn tiểu nhân đây sẽ không khiến ngài thất vọng."
"Ồ, các ngươi có cả bản doanh ư?"
"Dạ bẩm quan lớn, thật đáng xấu hổ. Dù hiện nay chưa có gì, bản doanh chỉ là mấy túp lều tranh rách nát, nhưng bọn tiểu nhân tin rằng một mai sẽ thay đổi khi xin được Lý Lệnh công giúp đỡ."
"Thế bản doanh của các ngươi ở đâu?"
"Bẩm ngài, men theo bờ sông về hướng Tây khoảng nửa dặm là có thể thấy ạ."
Trần Thông trở lại thuyền, lệnh cho hai người chèo quẩy mái chèo. Con thuyền chậm rãi di chuyển dọc theo bờ sông. Trên bờ, bọn Chương bước thấp bước cao chạy theo, ai nấy mặt mày hớn hở như trẻ con đón cha mẹ đi chợ về có quà. Trần Thông thầm nghĩ: "Đám này toàn là những kẻ lực điền, thừa sức nhưng thiếu trí. Chúng nó mà được no đủ sẽ làm được việc cho ta."
Trần Thông theo bọn Chương băng qua những thửa ruộng hoa màu sắp đến kỳ thu hoạch, nhưng trông vẫn còn sơ sài. Đi gần một dặm, Trần Thông nhìn thấy vài lán trại tiêu điều đúng như lời Kiều Công Ngạn nói.
"Tại sao các ngươi lại đào mấy cái ao giữa cánh đồng như thế này?"
"Dạ bẩm quan lớn, mấy cái ao này bọn tiểu nhân đào sâu để trồng sen, nuôi cá và lấy nước tưới rau. Dạ bẩm, không dám giấu quan lớn, chỗ này cũng mới được dựng gần đây nên hãy còn sơ sài. Đám Thiên Gia Bảo Hựu hay sang quấy nhiễu nên… nên… dạ…"
Gã Chương cười hèn mọn, hai tay xoa vào nhau, lưng hơi còng xuống. Trần Thông khá hài lòng về gã này. Gã ăn nói lưu loát, có vẻ nhanh nhẹn, lại không dám đứng thẳng để cao hơn Thông. Thông cho rằng đó là biết điều.
"Kia là cờ hiệu?"
"Thưa vâng."
"Sao chẳng viết gì lên đó?"
"Bẩm quan lớn, Mạc lão tiên sinh cũng tính cho thêu chữ Thiên Đức, nhưng ngặt nỗi chẳng ai công nhận nên cứ để vậy. Nay mai Lý Lệnh công, hoặc… dạ bẩm… nếu Vũ Ninh Vương thu nhận, ban cho cái danh thì bọn tiểu nhân sẽ thêu."
Trần Thông lại gật đầu, vẻ hài lòng lộ rõ. Điều này chứng tỏ Mạc lão tiên sinh cũng là một kẻ khôn khéo.
"Chỗ kia là gì?"
"Thưa quan lớn, chỗ ấy bọn tiểu nhân xây bãi tập, trước hết là để tập chạy. Dạ… dạ bẩm… muốn sống được thì phải chạy nhanh, vì bọn Thiên Gia Bảo Hựu có vũ khí còn bọn tiểu nhân thì hãy còn thiếu thốn."
"Các ngươi dám làm loạn, chẳng lẽ lại không có khí giới sao?"
"Dạ thưa ngài, nói không có thì không phải, nhưng kẻ gậy, người bồ cào, người đinh ba nên… nên… – Gã Chương gãi đầu ngượng ngùng. – Số có đao kiếm chỉ vỏn vẹn hơn một nửa."
"Các ngươi nay có bao nhiêu quân?"
"Bẩm ngài, cả thảy có một trăm ba mươi ba người, đều là tráng niên, trong số đó hơn ba chục là đàn bà con gái."
"Đàn bà con gái thì làm được gì? Ngữ ấy cũng có gan làm loạn sao?"
"Dạ bẩm, phần đông là ruột thịt của bọn tiểu nhân, là chị, là em cả. Nếu không ra đây ở cùng thì bọn Thiên Gia Bảo Hựu túm được chúng sẽ… sẽ… dạ… sẽ làm càn."
Trần Thông nghe Chương nói vậy thì cho là phải. Chương dẫn Trần Thông và thuộc hạ đi một vòng. Đúng như lời Chương nói, đám quân này có hơn trăm kẻ. Trong khi những người tráng niên hùng hục cuốc đất thì mấy chục phụ nữ đang làm việc vặt, ăn vận nhếch nhác. Vừa thoáng thấy Trần Thông, đám phụ nữ ai nấy đều cúi đầu thi lễ rồi chạy biến vào ngôi nhà nhỏ mới đắp đất trốn tiệt.
"Ngươi năm nay bao nhiêu tuổi?"
Trần Thông hỏi Chương, Chương vội đáp:
"Tiểu nhân vừa tròn đôi mươi. Anh em ở đây kẻ ít nhất là mười bảy, kẻ nhiều thì mới hai lăm, thưa ngài."
"Nghe cách ăn nói của ngươi, hẳn không phải dân gốc ở đây chứ?"
"Quan lớn quả có mắt tinh tường. Tiểu nhân vốn là người kinh đô, cha mẹ buôn bán vặt vãnh. Hơn mười năm trước, gia đình dạt đến vùng này và được dân Long Ngô Động cho tá túc. Tiểu nhân tự xem mình là người Long Ngô Động, muốn chống lại bọn Thiên Gia Bảo Hựu hòng trả ơn dân làng."
"Chỗ này sát thôn Đường Vỹ. Sao các ngươi lại đóng trại ở đây?"
"Làng Đường Vỹ không có mấy trai tráng, trước sau chỉ hơn ba chục người, tuổi nhiều thì mới ngoài hai mươi. Bọn tiểu nhân đóng trại ở đây nếu có bị đuổi thì chạy vào đầm lầy hoặc men theo sườn núi đều được, cũng không liên lụy ai, lại tránh được nỗi lo bị vây hai mặt. Bẩm quan lớn, nắng lên rồi, ngài hẳn đã mỏi chân. Tiểu nhân xin mời ngài vào lán ngồi uống chén trà nhạt."
Trần Thông theo Chương vào một lán nhỏ không có vách. Bên trong chỉ có bàn ghế làm từ tre còn mới tinh. Chương rót nước mời, rồi đứng chắp tay khom người như thể chờ Trần Thông dạy bảo.
"Sao ngươi không ngồi?"
"Thưa, quan lớn cho phép ngồi thì tiểu nhân mới dám."
Trần Thông chẳng nhớ bản thân từ khi nào lại có quyền uy đến thế. Thông nhoẻn miệng cười, ra hiệu cho Chương ngồi. Gã khép nép, so vai, trông đến là tội nghiệp.
"Bọn này mà đưa cho nó cây đao bảo nó chém ai thì nó làm ngay. Nhưng trước mặt kẻ quyền thế lại như chó cụp đuôi, rất tốt nếu thu phục làm tay sai."
Trần Thông hỏi thêm dăm ba điều, Chương đều trả lời vanh vách. Có vài chuyện gã quay lại hỏi cô gái tên Duệ đang khép nép đứng ngoài lán.
"Ngươi là tế tử của Mạc lão tiên sinh ư?"
"Dạ bẩm, đúng ra là vậy, nhưng việc lớn chưa thành nên Mạc lão tiên sinh bảo hãy từ từ. Song… song cũng có thể coi là vậy, thưa ngài."
Trần Thông đưa cho Chương một tờ giấy, nói là thư của Tả tướng quân Kiều Công Ngạn gửi. Chương cúi đầu nhận rồi… đặt xuống mặt bàn.
"Ngươi phải đưa cho Mạc lão tiên sinh, đừng cho kẻ nào đọc. Ngươi cũng không được đọc, đây là chuyện cơ mật."
"Quan lớn cứ yên lòng. – Chương đỏ mặt gãi đầu. – Bọn tiểu nhân không biết chữ, chỉ có cô Duệ, con gái Mạc tiên sinh, mới biết thôi."
Trần Thông không lấy làm lạ.
"Bẩm quan lớn, tiểu nhân mạo muội muốn biết cao danh quý tính của ngài để nói lại với Mạc lão tiên sinh."
"Ta họ Trần tên Thông, tự là Mạnh Đức. Ngươi cứ gọi ta là Mạnh Đức, đừng gọi là quan lớn nghe chối tai lắm."
"Mạnh Đức đại nhân, Mạnh Đức đại nhân. – Gã Chương lẩm nhẩm thành tiếng, nghe chừng đang cố ghi nhớ. – Mạnh Đức đại nhân, tiểu nhân có chuyện này…"
Gã Chương ngập ngừng trong giây lát, rồi quay ra bảo đám anh em của mình đi hết. Riêng cô gái tên Duệ thì gã vẫy vào.
"Mạnh Đức đại nhân, không dám giấu ngài. Mong ngài về nói giúp dăm ba điều tốt với Tả tướng quân, liệu Tả tướng quân có thu nạp bọn tiểu nhân được không? Việc Mạc lão tiên sinh đi cầu cạnh Lý Lệnh công cũng là vạn bất đắc dĩ."
Trần Thông tỏ vẻ ngạc nhiên rồi hỏi:
"Các ngươi thật sự muốn theo Vũ Ninh Vương ư?"
Chương nói líu lo, gã kể tội Lý Lệnh công thu thuế cao, kể tội Thiên Gia Bảo Hựu ác không kém. Gã bày tỏ nguyện vọng rằng nếu được Vũ Ninh Vương thu nạp và chống lưng, gã cùng anh em sẽ đánh bọn Thiên Gia Bảo Hựu bất cứ khi nào có lệnh.
"Các ngươi thật sự muốn vậy chứ?"
"Mạnh Đức đại nhân, chỉ cần ngài cho bọn tiểu nhân khí giới như đao, kiếm, giáo, mác và… và… và… – Chương bẻ những ngón tay, bối rối. – Và chút ít lương thực đủ dùng trong một tuần thì nội trong ba ngày, chỉ ba ngày thôi ạ."
"Ngươi định làm gì?"
"Bọn tiểu nhân no bụng, có vũ khí đầy đủ thì nội trong ba ngày sẽ đánh bọn làng Vạn, đánh Thiên Gia Bảo Hựu tan tác. Chứ ức lắm mà không làm được gì thật là khổ sở."
"Các ngươi trước sau chỉ có hơn trăm người, định lấy trứng chọi đá ư?"
"Bọn Thiên Gia Bảo Hựu mỗi lần đi bố ráp bắt người, trưng thu lương thực, bắt gà trộm chó thì cũng chỉ có khoảng trăm quân. Bọn tiểu nhân không dám chắc sẽ thắng, nhưng có thể đảm bảo với Mạnh Đức đại nhân rằng bọn tiểu nhân thiệt mười thì chúng cũng thiệt bảy tám phần."
"Ồ! Ta không nghĩ các ngươi lại có cái gan ấy."
"Bẩm đại nhân, suy cho cùng thì nay trốn mai chạy cũng nhục nhã lắm. Chi bằng đánh với chúng một trận cho biết mặt, nếu có cơ may thì sau này đỡ phải khổ."
"Ngươi có quyết tâm, nhưng còn Mạc lão tiên sinh, ông ấy liệu có bằng lòng không?"
"Bẩm đại nhân, tiểu nhân đã được xem là tế tử của Mạc lão tiên sinh. Đánh hay không đều do tiểu nhân quyết. Đây là ý trung nhân của tiểu nhân, tiểu nhân giữ cô ấy lại cũng là có lý do."
"Mạnh Đức đại nhân, nếu ngài giúp chồng con lập được chút công danh, theo được đúng người thì đời này kiếp này vợ chồng con không bao giờ dám quên ơn của ngài."
Cô gái tên Duệ bây giờ mới lên tiếng, giọng như van nài. Rõ là cô cũng muốn chồng có chút công lao. Trần Thông hài lòng. Dù gì chuyến đi này mục đích cũng là kéo đám Thiên Đức này về phe Vũ Ninh Vương. Giờ Trần Thông chưa mở lời mà bọn chúng lại xin thì chuyện dễ lại càng dễ dàng. Trần Thông nghĩ nếu giúp được bọn Chương như ý nguyện, Thông sẽ trở thành người ơn, dễ bề sai khiến chúng. Qua đó, vị thế của Thông trong mắt Tả tướng quân cũng tăng thêm cân lượng. Thông chưa thấy có bất lợi ở điểm nào. Hơn nữa, nhìn đám này quả thật chúng thiếu lương, thiếu khí giới. Nếu cho thứ bọn chúng cần và lệnh cho chúng quấy phá bọn Thiên Gia Bảo Hựu, đồng thời kiềm chế chúng, thì tự nhiên Vũ Ninh Vương sẽ có một con chó giữ nhà.
Bản chuyển ngữ này do truyen.free thực hiện, kính mời quý độc giả đón đọc.