Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 597: Hành thích trên Hắc Giang

Sau khi thoát khỏi sự truy đuổi ráo riết của đám hắc y nhân và cấm quân, Phạm Ngũ Lão vội vã tìm đường trở về nơi ẩn náu, kịp trước lúc trời rạng. Người chủ căn hầm trú ẩn mang thức ăn tới, báo cho Phạm Ngũ Lão hay rằng quân binh đang truy lùng ráo riết, và có cáo thị mới dán ở đầu làng.

– Thủ cấp Tướng quân đáng giá năm trăm lạng bạc! Ngài phải hết sức cẩn trọng.

Phạm Ngũ Lão cười nhạt, lấy ngọn phi đao thu được đưa cho Diêu Quân, chủ căn hầm, Phạm Ngũ Lão nói:

– Giá ấy vẫn rẻ. Đêm qua tôi đụng phải một bọn bịt mặt, thân thủ rất tốt. Chúng nói đầu tôi trị giá hai nghìn lượng.

Diêu Quân xem kỹ ngọn phi đao, nét mặt thất sắc, nói:

– Bọn ấy là Sát Quỷ Đoàn.

Phạm Ngũ Lão hỏi:

– Thuộc hạ Chu Bác phải không?

Diêu Quân khẽ lắc đầu, giơ ngọn phi đao lên cho Phạm Ngũ Lão xem và giải thích:

– Phi đao có tẩm thuốc độc cực mạnh, khắc chữ “Huyết” và chữ “Thập” ở mặt sau. Tôi từng theo lão gia nên biết chút ít. Binh khí này thuộc về một tổ chức gọi là Huyết Trích Tử. Huyết Trích Tử phân cấp bậc thuộc hạ, kẻ dùng phi đao này có thể là thành viên của đội Thập (10), hoặc nó chỉ một cấp bậc nào đó trong tổ chức này.

Phạm Ngũ Lão ngạc nhiên:

– Tôi chưa từng nghe cái tên này.

– Nó là một tổ chức bí mật của người Hán. Giới thương nhân thường thuê bọn này bảo vệ trong mỗi cuộc giao dịch. Chúng cũng nhận việc ám sát nếu có người thuê. – Diêu Quân nói. – Tuy nhiên, luật lệ của chúng khá kỳ lạ: Chúng tuyệt đối không ám sát thương nhân, đặc biệt là thương nhân người Hán, dù được trả bất cứ giá nào.

– Có chuyện như vậy ư? Gốc tích bọn chúng ra sao?

Huyết Trích Tử năm xưa được Hoàng đế Hoa quốc lập ra nhằm thu thập tin tức riêng cho Hoàng đế. Bởi công việc dễ gây thù chuốc oán với văn quan võ tướng nên thân phận từng cá nhân trong tổ chức luôn là một bí mật. Hoa quốc tan rã, Hoàng đế bị giết, một số thủ lĩnh Huyết Trích Tử cùng gia quyến đã bị tàn sát để trả thù. Kể từ đó, Huyết Trích Tử như những bóng ma, chẳng ai biết rõ họ có bao nhiêu người, họ đang ở đâu hay ai là thủ lĩnh. Ngay cả người trong tổ chức cũng chỉ được biết thông tin giới hạn.

Thành viên Huyết Trích Tử có mật hiệu để nhận ra nhau. Thời Hoa quốc đóng quân tại Giao Châu, một phân nhánh Huyết Trích Tử được cử đến. Huyết Trích Tử không trực thuộc quân đội; các tướng lĩnh tuy không biết ai là thành viên của Huyết Trích Tử, nhưng đều hiểu đó là tai mắt của Hoàng đế. Khi quân Hoa quốc rút về cố qu��c, các thành viên Huyết Trích Tử ở Giao Châu bắt đầu kiếm kế sinh nhai bằng sở trường vốn có là giết người và thu thập tin tức cho những ai cần, rồi đổi tên thành Sát Quỷ Đoàn. Ngoài luật lệ không ám sát thương nhân, Huyết Trích Tử thường nhận việc qua trung gian thương nhân chứ không trực tiếp giao dịch với quan quân.

Phạm Ngũ Lão nhận định:

– Có lẽ do bọn họ từng bị quân triều đình truy sát và kiếm tiền qua giới thương nhân nên mới có lệ ấy. Cơ mà… sao lại không muốn làm người mà cứ thích làm quỷ để dọa thiên hạ?

Diêu Quân đồng tình, nói thêm:

– Chu Bác là thương nhân có tiếng tăm ở kinh thành. Ông ta thuê Huyết Trích Tử ám sát ngài là điều dễ hiểu. Huyết Trích Tử đã nhận tiền thì nhất định sẽ hoàn thành công việc bằng mọi giá. Đó là cách họ tạo dựng uy danh suốt hơn ba mươi năm qua.

Phạm Ngũ Lão hỏi lại:

– Ý là bọn chúng sẽ truy sát ta đến cùng?

Diêu Quân gật đầu thừa nhận, Phạm Ngũ Lão thản nhiên nói:

– Vậy cũng thú vị lắm.

Diêu Quân có chút lo lắng:

– Tướng quân phải cẩn trọng, đừng khinh suất. Sát Quỷ Đoàn sẽ chẳng từ bất cứ thủ đoạn nào để đoạt mạng ngài.

Phạm Ngũ Lão nhoẻn miệng cười trấn an:

– Tôi hiểu, tôi sẽ giữ mình. Bây giờ ông giúp tôi một việc, xem giúp tôi con đường nào đến sông Tô vào lúc này là thuận lợi nhất. Tôi không thể nán lại đây lâu được.

Diêu Quân hỏi:

– Sông Tô có nhiều khúc, Tướng quân muốn tôi dò đường nào?

Phạm Ngũ Lão bèn đáp:

– Tôi muốn tìm lối đến doanh của Tả vũ vệ Khúc Bình Giang. Đồng thời… tôi muốn đưa một số anh em về trấn Sơn Lãng và một nơi kín đáo khác ở phía Nam kinh thành, gần biên ải.

Diêu Quân hẹn Phạm Ngũ Lão ba ngày sau sẽ báo lại. Trong ba ngày này, bọn Phạm Ngũ Lão không được ra ngoài, kẻo liên lụy đến dân làng, bởi tai vách mạch rừng, mọi chuyện đều khó lường.

Bước sang trung tuần tháng 10, trời tối nhanh, gió Bắc thổi về, trời trở lạnh. Không khí lạnh lẽo, ẩm ướt và u ám bao trùm vạn vật, cây cỏ hãy còn đẫm sương khuya. Cái lạnh ở vùng bán sơn địa như Sơn Lăng khác hẳn so với vùng đồng bằng. Chẳng nói đâu xa, bên kia dãy núi Vua, nhiệt độ đã chênh lệch đáng kể so với phía này của huyện Sơn Lăng. Sông Hắc vào buổi sớm, mặt trời chưa lên, sương mù như lớp vải thưa lơ lửng trên mặt nước, lấp ló qua những đám sương dày đặc lững lờ trôi. Tiếng mái chèo khua nhẹ, những chiếc thuyền câu chậm rãi lướt trên sông, mờ mờ ảo ảo trong làn sương.

Chương vừa nhận tin không m���y vui vẻ từ Vạn Xuân gửi đến, khiến anh phải giao lại mọi việc ở Sơn Lăng cho Bố Giáp để gấp rút trở về Vạn Xuân xem xét tình hình. Cụ thể là, một xưởng chế tạo đạn thuộc Cục Quân khí đã bị phát nổ khiến hơn hai mươi người thiệt mạng, hơn một trăm người khác bị thương trong đó có Mạc Thái Hương. Mạc Thái Hương chỉ bị bỏng nhẹ, song điều khiến Chương thực sự lo lắng và phải trở về là vì anh muốn tìm hiểu rõ nguyên nhân sự việc, nhằm tránh những tai nạn đáng tiếc tương tự lặp lại.

Chương muốn về huyện Hát bằng đường thủy. Lộ trình sẽ đi theo một nhánh sông nhỏ từ Hắc Giang dẫn qua Hát Giang. Để giảm thiểu rủi ro cho bản thân, Chương luôn đi về theo những con đường khác nhau, và bao giờ cũng chuẩn bị ít nhất hai lối đi hoặc về. Sau hơn mười năm ở Vạn Xuân, lấy vợ, sinh con, Chương đã xem nơi này như quê hương thứ hai của mình. Nỗi nhớ về gia đình ruột thịt, dẫu chẳng muốn, vẫn phải chôn chặt trong lòng anh.

Đại đội Ma Kê với năm chiếc khinh thuyền làm tiền trạm đã xuất phát vào lúc gà vừa gáy. Đại đội XT1 của Nguyễn Địa Lô gồm hai thuyền chở bốn mươi người đi trước, một thuyền sẽ đi cùng đoàn của Vi Thọ Kỳ, hai thuyền còn lại giữ vai trò chặn hậu. Tất cả các thuyền đều treo cờ hiệu tuần giang của quân Cao Mộc Viễn.

Những tia nắng yếu ớt của ngày mới xuyên qua lớp sương mù, chiếu rọi xuống mặt sông tạo ra cảnh sắc khá kỳ ảo.

Bố Giáp, Vương Côn Sơn và Phùng Nguyên Hoàn tiễn Chương, ai nấy đều bùi ngùi. Chương lên thuyền, bảo Bố Giáp và mọi người mau về, đừng bịn rịn như đám đàn bà mà khiến anh mủi lòng.

Chương quay người nhìn về hướng sông, hít một hơi thật sâu, để cái lạnh tràn vào buồng phổi. Sương hãy còn, Chương ngẩng nhìn những ngọn núi bên kia sông cũng đang chìm trong sương mù.

Lúc ấy có một thuyền chài nhỏ lờ mờ trong làn sương trắng đang chèo dọc theo đội hình. Thân Vệ quân cảnh giác, xua chiếc thuyền ấy ra xa một quãng. Trên con thuyền nhỏ chỉ có một nữ nhân ăn vận lam lũ, rách rưới, choàng cái áo tơi bện rơm cũ nát, nón lá chao nghiêng che khuất nửa khuôn mặt.

Chợt, một Thân Vệ quân thét lớn, phá tan bầu không khí đang có chút bùi ngùi:

– Thích khách!

Ai nấy đều giật mình nhìn quanh, tay đặt lên đốc kiếm, khiên giơ cao, nhanh chóng ùa về khoang thuyền nơi Chương đang đứng. Yên Thư đứng bên cạnh Chương, dù chưa biết thích khách ở đâu, nhưng cô nàng và Vi Thọ Kỳ gần như cùng lúc đã đứng chắn ngang trước mặt Chương như một phản xạ tự nhiên.

Một mũi tiễn từ hướng sông xé gió bay đến.

– Cạch!

Mũi tiễn trúng vào ngực Yên Thư khiến nàng giật mình ngó xuống. Mũi tiễn bọc đồng rơi xuống sàn thuyền.

Thân Vệ quân phản ứng tức thì, giương nỏ Liên Châu phóng tiễn như mưa về phía mục tiêu. Nguyễn Địa Lô có mặt gần Chương, phát hiện mục tiêu liền giương súng và khai hỏa.

– Kịch!

Vi Thọ Kỳ giơ khiên bọc sắt chắn mũi tiễn thứ hai phóng đến.

– Tôn Ninh Hà, con gái Đinh Sơn, mau bắt lấy nó!

Yên Thư đã nhận ra thích khách. Chương cũng vừa mới nhận ra, anh tròn mắt ngạc nhiên vì không nghĩ cô gái nhỏ lại táo tợn, liều lĩnh và tài năng đến mức ấy.

Một loạt súng vang lên.

Bố Giáp và Vương Côn Sơn đứng trên bờ lệnh cho binh sĩ mau chèo thuyền ra bắt Tôn Ninh Hà.

– Dừng bắn!

Chương hạ lệnh.

– Lập tức dừng bắn! Bắt sống cô ta!

Một vài Thân Vệ quân đã nhảy xuống nước. Bấy giờ, sau khi phóng liền hai mũi tiễn mà không hạ được mục tiêu, lại bị tiễn và đạn bắn tới tấp, Tôn Ninh Hà nấp sau tấm ván gỗ có phủ rơm ẩm mới giữ được toàn mạng. Hành thích thất bại, lại thấy đội Thân Vệ đã nhảy xuống sông, Tôn Ninh Hà cũng hít một hơi thật sâu nhoài người trườn ra khỏi thuyền. Trước khi lặn xuống làn nước lạnh giá, Tôn Ninh Hà vẫn kịp ngoảnh lại nhìn mục tiêu thêm một lần nữa, ánh mắt lộ rõ vẻ tiếc rẻ.

– “Tại con ả họ Dương kia ta mới thất bại, vậy ra bọn chúng có mặc giáp trong người.”

Cả mấy trăm người náo loạn cả một khúc sông, nhưng chẳng tìm thấy tăm tích Tôn Ninh Hà đâu.

Vi Thọ Kỳ quỳ một gối, nói:

– Xin Đại Vương trách tội, thuộc hạ thất trách, để ngài gặp nguy.

Các tướng nhất loạt quỳ gối, nhiều binh sĩ bấy giờ mới biết thượng quan của mình, Quan Bình, là Vạn Thắng vương.

Chương đỡ Vi Thọ Kỳ, bảo mọi người đứng dậy. Anh điềm nhiên nói:

– Ta có sao đâu, các ngươi coi đây như thêm một kinh nghiệm trong công tác bảo vệ, hãy cố gắng hoàn thiện hơn nữa. Hồ ly có chín mạng mà, bọn chúng thường ví ta với hồ ly cũng là lẽ thường thôi.

Yên Thư vừa đứng lên, vẻ mặt không cam tâm, nói rằng:

– Đại Vương nhân từ, xin ngài phát lệnh chinh phạt Mường Động! Chúng dám hành thích ngài là sỉ nhục ba quân Thiên Đức, thù này nhất định phải trả.

Chương chưa kịp nói gì, ba quân tướng sĩ đã nhất loạt quỳ gối xin phát lệnh thảo phạt xứ mường.

Chương cắn môi, ngoảnh nhìn về phía Đông, sương mù đã tan dần, bờ sông bên kia một màu xanh thẫm của núi rừng.

– Xuất binh thảo phạt là việc trọng đại, không thể tùy tiện quyết định trong cơn nóng giận nhất thời. – Chương nói. – Ông Giáp, ông hãy chọn vài người đi cùng ông đến Mường Động một chuyến. Ta muốn có câu trả lời của Đinh Sơn. Nếu ông ta không thần phục và giao nộp thích khách, hãy khuyên ông ta mài gươm cho bén, vót tiễn cho nhiều, đào huyệt cho sâu, vì đại quân Thiên Đức một khi đã vượt sông sẽ san bằng cả xứ Mường Động.

Bố Giáp cùng ba quân dạ ran.

Yên Thư lại quỳ một gối, chắp tay xin:

– Em muốn cùng đi với ông Giáp, xin Đại Vương ân chuẩn.

Chương tròn mắt:

– Hả? Em đi làm gì?

Yên Thư bèn thưa:

– Mường Động đã động đến vảy ngược của Hoàng hậu, của các phi tần, và... cả của em nữa. Nếu không đòi lại công bằng, e rằng em có về Vạn Xuân cũng chẳng còn mặt mũi nào mà gặp Hoàng hậu.

Chương đỡ Yên Thư nhưng cô nhất quyết quỳ, Chương nhăn mặt:

– Em đã liều mình che chắn mũi tiễn, công ấy còn ghi chưa hết, nào ai trách tội em làm gì mà em…

Vi Thọ Kỳ thấy Yên Thư cương quyết, lại nghĩ nhờ nàng đỡ mũi tiễn mà Chương được an toàn bèn nói:

– Bẩm Đại Vương, nếu Dương tiểu thư đã nguyện ý, Đại Vương cho đi, ngày sau Dương tiểu thư sẽ dễ ăn nói với Hoàng hậu và các phi tần hơn.

Chương thở dài, bảo Yên Thư đứng dậy. Sau đó, anh lệnh cho Bố Giáp:

– Bảo Liêu Nhất Khổng làm chánh sứ, ta không thể để ông và Yên Thư cùng làm chánh sứ. Còn em…

Chương nhìn Yên Thư, ánh mắt nghiêm khắc:

– Đi để học hỏi, không được làm càn. Mọi chuyện đều nhất nhất phải nghe theo sự sắp đặt của người trên. Nếu tự ý làm càn, đừng trách ta vô tình.

Yên Thư hớn hở lui ra, Chương nhìn theo chỉ biết lắc đầu cười khổ. Chương quay sang những yếu nhân còn lại, nói:

– Anh Kỳ hãy chọn người hộ tống đoàn sứ. Trong thời gian ông Giáp vắng mặt, mọi chuyện ở Sơn Lăng sẽ do ông Sơn quản lý. Cậu Thắng tạm thời ở lại đây giúp ông Sơn một tay.

Phân phó công việc xong xuôi, Chương băng rừng về huyện Hát vào cuối giờ Ngọ, bỏ ý định về bằng đường thủy.

Trên đường về, Thiên Kim ngồi chung ngựa, ngẩng lên hỏi Chương:

– Bố ơi! Lúc bố bị thích khách bắn tiễn bố có sợ không ạ?

Chương xoa đầu con gái, cười mà rằng:

– Bố chẳng kịp sợ.

Thiên Kim lại gặng hỏi:

– Bố không sợ hay không kịp sợ ạ?

Chương đáp:

– Bố không kịp sợ vì mọi chuyện diễn ra rất nhanh. Sau đó bố không sợ vì bố quen trận mạc rồi. Sợ hãi là bản năng của mỗi người con ạ, nhưng qua rèn luyện thì sẽ bớt sợ đi.

Thiên Kim nói:

– Dì Thư bảo bố quá nhân từ, bố đã không cho mọi người bắn chết ả ta.

– Mạng người quý giá con ạ! – Chương ôn tồn giảng giải. – Trước khi tìm hiểu rõ ngọn ngành mọi chuyện, bố không bao giờ vội vàng đoạt mạng người khác. Con phải nhớ kĩ, quyền càng cao thì trách nhiệm càng lớn, trách nhiệm ấy bao gồm cả tính mạng của từng người dân.

Thiên Kim cười, lại hỏi:

– Có khi nào ả đó lại trở thành dì của con không?

Chương ngạc nhiên, Thiên Kim vừa nói vừa cười:

– Mẹ Khuê cũng suýt hại đến tính mạng của bố còn gì.

Chương xoa đầu con gái, tặc lưỡi:

– Bố đã nói chỉ là hiểu lầm mà.

Chương chỉ ở huyện Hát một đêm, trưa hôm sau lên thuyền về Vạn Xuân.

Chuyện Vạn Thắng vương bị hành thích bất thành trên sông Hắc lan nhanh khắp Vạn Xuân, kẻ mừng thì nhiều mà kẻ tiếc nuối cũng chẳng ít.

– Thằng khốn ấy thực sự rất cao số! Nó là con của lão Bụt nào đó thật ư?

Tô Trung Từ vừa tức vừa tiếc, đoạn chỉ mặt các tướng mà mắng rằng:

– Các ông chẳng bằng một con ranh con, lông còn chưa mọc hết. Trong tay các ông có thiên binh vạn mã mà không động được vào một cọng lông chân của hắn, trong khi một đứa nhãi ranh lại suýt làm được.

Đỗ Thục tiếc nuối, Ngô Thiên Sách tiếc nuối, và danh sách những người tiếc nuối còn rất dài, bao gồm cả Đinh Sơn. Tuy nhiên, chỉ một số ít người hay tin lại thở dài, ví như Liễu Môn Nhân nói với Tù Quý Châu:

– Hỏng rồi! Đại sự hỏng rồi! Xứ mường này e rằng chẳng còn nữa. Ái nữ của Đinh Sơn đã vô tình trao cho Thiên Đức một cái cớ không thể tuyệt vời hơn để xuất binh chinh phạt.

Tù Quý Châu đồng tình:

– Nếu ám sát thành công thì hiểm họa Thiên Đức sẽ tan biến, nhưng thất bại thì đại họa sẽ đổ xuống đầu muôn dân. Bọn sơn man này sao không nghĩ xa hơn một chút? Thiên Đức sẽ chẳng cần động binh đánh chúng mà chỉ cần dùng miếng ăn, dùng lợi ích. Giờ đây lại tự dâng đầu ra, Thiên Đức đem mấy vạn binh san phẳng xứ mường, có khi còn được đám dân mới quy thuận hoan hô không chừng.

Liễu Môn Nhân chỉ đành cười trừ.

Bản quyền văn bản này thuộc về truyen.free, được dày công biên soạn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free