Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 596: Phạm Ngũ Lão và Sát Quỷ Đoàn

Nói về Phạm Ngũ Lão, ngay trong đêm ấy, lão được tế tác đưa đi ẩn náu trong làng Hà Tân, một làng chuyên nung đá vôi nằm bên trong thành, cách nhà ông bà Cưu một quãng rất xa. Nơi ẩn náu là một căn hầm kín đáo, nằm trong khu nung đá vôi. Chủ nhân căn hầm từng là gia nô của Lâm lão gia, có gốc gác từ Hoa quốc. Ngày Lâm lão gia rời kinh thành, đám gia nô mỗi người một ngả: kẻ theo lão gia về Ninh Hải, kẻ nhận bạc vàng về quê, cũng có kẻ nấn ná lại kinh đô để thừa hành những chuyện ít người biết.

Từ nơi ẩn náu, Phạm Ngũ Lão chọn tối hôm rằm, khi dân trong thành cúng bái, hóa vàng, người đi lại nhộn nhịp hơn thường nhật. Lão giả trang rời khỏi làng Hà Tân, hòa vào dòng người rồi trèo tường đột nhập vào phủ Tể tướng. Tể tướng đã bị bãi chức, tấm biển "Tể tướng phủ" sơn son thếp vàng cũng bị gỡ xuống, thay vào đó là tấm biển đề "Hộ bộ Tả thị lang - Tô phủ".

Phạm Ngũ Lão đột nhập vào thư phòng, bắt gặp Tô Vĩnh Khang đang ngồi đọc sách. Tô Vĩnh Khang thất kinh, sợ tai vạ đổ xuống đầu, mặt tái dại, cắt không còn giọt máu. Bởi thế, Phạm Ngũ Lão nói gì Tô Vĩnh Khang cũng gật đại cho xong chuyện, giục lão mau chóng rời phủ.

“Chu đại quan nhân là cánh tay mặt của Thái úy. Đám tay chân của ông ta theo dõi ngoài phủ, Phạm huynh vào đây sẽ mang vạ đến cho Tô gia. Xin mau đi cho.”

Phạm Ngũ Lão nói:

“Tại hạ sẽ không phiền đến Tô gia nữa, chỉ xin Tô đại nhân cho vật làm tin để tại hạ về báo với Đại Vương rằng nhiệm vụ đã hoàn thành. Việc quý phủ không theo phe Vạn Thắng vương, lại chẳng hô hoán gia nô bắt tại hạ, đã là một may mắn lớn rồi.”

Tô Vĩnh Khang lúng túng, chưa biết đưa vật gì làm tin để tống tiễn Phạm Ngũ Lão cho mau. Thấy trên vách có treo thanh chủy thủ chuôi nạm bạc, đương lúc vội vàng bèn đưa cho Phạm Ngũ Lão:

“Vật này tiên vương ban tặng thân phụ tại hạ, Phạm huynh cầm lấy đi mau cho.”

Phạm Ngũ Lão nhận lấy chủy thủ, cất vào người, chắp tay xá Tô Vĩnh Khang, lui dần ra cửa, nhún người nhảy lên mái nhà, mất dạng trong ánh trăng khuya.

Phạm Ngũ Lão đi chưa được bao xa đã cảm thấy như bị bám đuôi liền đổi hướng di chuyển. Một lát sau, lão khoanh tay đứng trên một mỏm đất gần một nhánh nhỏ của sông Tô chờ đợi. Những kẻ bám đuôi biết đã bị lộ, lần lượt từ trong bóng tối bước ra.

Phạm Ngũ Lão chắp hai tay hỏi:

“Các hạ bám theo có chuyện gì?”

Một trong ba hắc y nhân dáng người thô kệch, choàng khăn che mặt bước lên nửa bước, chắp tay đáp lễ, cất giọng ồm ồm:

“Phạm tướng quân thứ lỗi, bọn tại hạ chỉ theo lệnh hành sự.”

Phạm Ngũ Lão nhíu mày nhìn kỹ bộ dạng ba người trước mặt, rõ ràng họ không phải cấm quân trong thành. Chợt nhớ đám hắc y nhân ở thị trấn Mã Tế, lão liền hỏi lại:

“Chu Bác treo thưởng thủ cấp của tại hạ bao nhiêu?”

Hắc y nhân không trả lời câu hỏi của Phạm Ngũ Lão, y nói:

“Bọn tại hạ không thù oán gì với Thiên Đức hay Phạm tướng quân, ai có việc người nấy. Để tránh thương vong, xin Phạm tướng quân theo bọn tại hạ.”

Phạm Ngũ Lão nói:

“Ta thừa mật chỉ của Đại Vương ta, các hạ ngăn cản ta hành sự chính là gây thù chuốc oán với Thiên Đức.”

Hắc y nhân trầm giọng, nói:

“Đành thất lễ.”

Dứt lời, hắc y nhân vung tay phóng liền một lượt ba mũi phi đao. Phạm Ngũ Lão lộn người né được. Chân vừa chạm đất, lão đã thấy hai hắc y nhân còn lại ở ngay trước mặt thì lấy làm thất kinh, có thể thấy thân thủ đám người này không phải hạng tầm thường.

Phạm Ngũ Lão lộn người về sau tránh đòn, nhận ra đám hắc y nhân dùng binh khí lạ, bản thân lão chưa từng thấy bao giờ.

“Xin hỏi các hạ người ở đâu?”

Thay cho câu trả lời, ba hắc y nhân nhào vào tấn công Phạm Ngũ Lão. Lão lựa thế tránh né hết lần này đến lần khác, song vẫn bị áp sát. Bấy giờ, lão mới rút gậy ba khúc mà Thiên Bình đã tặng phòng thân, nhắm một trong ba hắc y nhân xông đến vung gậy vụt thẳng vào đầu y. Hắc y nhân dùng binh khí đỡ đòn, tiếng kim khí va vào nhau "choang" một cái, lửa tóe ra. Hắc y nhân giật mình vì binh khí gãy chỉ sau một đòn, chưa kịp định thần đã lãnh trọn một cú thôi sơn vào giữa mặt, gãy sống mũi, mắt hoa lên ngã vật ra sau, máu me chảy đầm đìa.

“Quả không hổ danh chiến tướng Thiên Đức.”

Phạm Ngũ Lão thủ thế, nói:

“Các hạ buộc lão phải ra tay không lưu tình.”

Hai hắc y nhân chẳng nói thêm, thét lớn một tiếng cùng xông vào một lượt, kẻ đánh bên tả, người đâm bên hữu. Phạm Ngũ Lão bình tĩnh hóa giải từng sát chiêu của đối phương, vừa đánh vừa lui dần về gần bờ sông.

Giao chiến một hồi bỗng thêm hai hắc y nhân nhập cuộc, vây Phạm Ngũ Lão vào giữa. Ngũ Lão không muốn kéo dài cuộc đọ sức vì phần thắng khó giành. Hơn nữa, trông đằng xa lại thấy thấp thoáng đèn đuốc, đoán chừng có biến động, nếu quân binh kéo đến sẽ bất lợi. Vì vậy, lão nhún người nhảy vọt lên cao, tạm thời thoát khỏi vòng vây.

Hắc y nhân dáng người thô kệch, song động tác vô cùng mau lẹ, móc ra ba mũi phi đao phóng theo. Phạm Ngũ Lão gạt được hai mũi, mũi thứ ba trúng ngực, may thay hộ tâm phiến bằng sắt mỏng đã cứu lão một mạng. Phạm Ngũ Lão đưa tay lên sờ vết rách trên y phục, cười gằn:

“Thân thủ các hạ hơn người, lại dùng ám tiễn, xem ra không phải hạng người quân tử.”

Hắc y nhân có giọng ồm ồm ban nãy lại móc sẵn ba mũi phi đao trong tay. Ba đồng bọn chạy xoay vòng quanh Phạm Ngũ Lão, chờ sơ hở sẽ áp sát triệt hạ.

Toán binh cầm đuốc ban nãy còn ở xa, nay đã kéo đến vây quanh chỗ hắc y nhân bị trúng đòn của Lão, kẻ vẫn chưa thể gượng dậy. Phạm Ngũ Lão nhận thấy thời cơ đã đến bèn thét lớn một tiếng để lấy khí thế, vung gậy tấn công một kẻ rồi bất ngờ cướp đường chạy nhanh về phía toán binh. Toán binh là cấm quân, lập tức vung đao chặn đường, phối hợp với bốn hắc y nhân đang đuổi đến. Gã thô kệch bấy giờ thấy Phạm Ngũ Lão phơi lưng ngay trước mặt, khoảng cách chỉ hai trượng, bèn phóng phi đao. Phi đao chưa kịp rời khỏi tay gã, xé gió bay đến mục tiêu thì Phạm Ngũ Lão giậm mạnh chân thuận, tung người lộn qua mấy cấm quân.

Ba mũi phi đao kh��ng thể thu hồi được, lập tức lấy mạng một cấm quân, khiến cả hắc y nhân lẫn cấm quân lúng túng nhìn nhau trong giây lát trước khi thét lớn, hè nhau xông lên.

Phạm Ngũ Lão vừa chạm đất, lăn thêm mấy vòng, bật dậy chạy nhanh đến chỗ cây đuốc nằm chỏng chơ trên đám cỏ. Vừa chạy, lão vừa luồn tay phải giật quả lựu đạn tre giắt ở cạp. Hắc y nhân và toán cấm quân hè nhau bắt lấy Phạm Ngũ Lão bỗng đứng khựng hết cả lại. Phạm Ngũ Lão bình thản điểm hỏa dây cháy chậm, dứ quả lựu đạn về phía đám người, nhếch miệng cười:

“Các người dùng ám tiễn vậy ta dùng hỏa khí, công bằng nhé.”

Dứt lời, Phạm Ngũ Lão cầm lựu đạn chạy thẳng tới. Hắc y nhân và cấm quân vội dạt ra, nhờ vậy Phạm Ngũ Lão dễ dàng cướp đường chạy về hướng bờ sông nhỏ. Hắc y nhân toan đuổi theo, trông thấy Phạm Ngũ Lão ném hỏa khí bèn chạy ngược trở về sau.

Sau tiếng nổ lớn, Phạm Ngũ Lão đã chạy xa được dăm mươi trượng. Hắc y nhân quyết không để vuột mất con mồi bèn đuổi theo, chạy được vài chục bước chân lại thấy Phạm Ngũ Lão đột ngột dừng lại điểm hỏa. Quả lựu đạn tre xoay tròn trên không trung, rơi xuống đất nổ vang trời. Hắc y nhân đuổi đến bờ sông, thấy ngọn đuốc bị vứt lại, một đoạn cỏ cây bị giẫm đạp, đoán Phạm Ngũ Lão đã nhảy xuống sông trốn mất dạng chỉ còn biết giậm chân chửi đổng.

Một hắc y nhân chợt hỏi:

“Mùi gì hăng hắc thế nhỉ?”

Cấm quân tìm quanh, phát hiện một khúc tre khô, dài độ năm đốt ngón tay người lớn đang xì khói thì bảo nhau cảnh giác. Hai cấm quân chợt lảo đảo rồi ngã lăn ra đất bất tỉnh nhân sự. Hắc y nhân vội nói:

“Mê hồn hương, mê hồn hương!”

Song cả bốn hắc y nhân cũng mau chóng ngã lăn ra đất, thần trí mơ màng, thở một cách khó nhọc. Dăm cấm quân chậm chân đến sau không hít phải mê hồn hương, lại chẳng rõ nguyên do, bèn cắt cử nhau chạy về gọi thêm người ứng cứu.

Hai cấm quân và hai hắc y nhân mất mạng vì hít phải lượng lớn độc dược dạng khí, những người còn lại sau cả tuần mới gượng dậy được.

Thủ cấp của Phạm Ngũ Lão chưa lấy được, lại mất hai thuộc hạ một cách lãng nhách, đầu lĩnh Sát Quỷ Đoàn ghi hận, quyết tìm bằng được Phạm Ngũ Lão trả thù cho thuộc hạ, bảo vệ uy danh của tổ chức.

“Có phải nó từ trong Tô phủ đi ra không?”

Chu Bác hỏi thuộc hạ, thuộc hạ đáp:

“Bẩm đại nhân, thuộc hạ không dám chắc hắn đã vào Tô phủ. Có thể hắn định vào hành thích Tô đại nhân song phát hiện ra người của Sát Quỷ Đoàn nên lui.”

Chu Bác đến gặp Đỗ Anh Vũ thay vì Tô Trung Từ, hắn nói:

“Không loại trừ bọn Thiên Đức thông đồng với người trong Tô gia, đại nhân nghĩ sao?”

Đỗ Anh Vũ nói:

“Không thể võ đoán! Tô đại nhân là trọng thần trong triều. Lòng trung thành của ông ấy với thánh thượng không cần phải bàn cãi. Ông ấy không lí nào tiếp tay cho phản tặc. Ông hãy theo dõi thêm, phải tính trường hợp bọn Thiên Đức muốn gây thêm mối nghi kị trong triều.”

Chu Bác hồi phủ mà lòng dạ chẳng yên, bản tính đa nghi cùng nhiều năm quản đám tế tác riêng cho Thái úy khiến hắn mơ hồ có nhận định riêng song chẳng dám nói rõ. Dẫu gì Tô Hiến Thành cũng là trọng thần, gây hiềm với ông ta lỡ mai Trữ quân qua cơn giận mà tái bổ nhiệm thì họa ắt đổ lên đầu họ Chu.

“Khốn nạn thân mình trên búa dưới đe, tình hình mỗi lúc một rối ren, kiểu này phải phòng xa mới được.”

Chu Bác mới manh nha nghĩ đến đường lui cho gia tộc, trong khi đó, Khu mật sứ Lý Đạo Kỳ, ngay sau khi tìm được chính thất, đã vội sai gia nhân gói ghém tư trang, bí mật đưa chính thất và thê thiếp lần lượt rời thành, tìm đường về cố hương.

Văn bản này được chuyển ngữ bởi truyen.free, giữ nguyên cảm xúc từ tác phẩm gốc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free