Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 592: Trong ngục thất

Nội dung trên tấm vải đỏ dài mấy thước, được Lý Nhân Nghĩa gọi là thánh chỉ, chi tiết liệt kê tên tuổi các quan lại và gia quyến đang phục vụ triều đình. Kèm theo đó là những lời nhận xét ngắn gọn về năng lực, tư cách ngay thẳng hay gian trá, tốt xấu của từng người, khiến trăm quan bàn tán xôn xao. Kẻ bực dọc lộ rõ ra mặt, người lại cố giữ vẻ bình thản khi Vạn Thắng Vương nhận xét tốt về mình, ngấm ngầm nuôi hy vọng được trọng dụng nếu triều đình có biến động.

Tô Trung Từ mau chóng nhận ra âm mưu hiểm độc của Chương là chia rẽ hàng văn quan, gieo rắc những suy nghĩ bất lợi vào thời điểm then chốt này. Lập tức, Tô Trung Từ hạ lệnh thị vệ bắt giữ Lý Nhân Nghĩa, song y vẫn điềm nhiên chửi xéo:

– Đúng là phường bất lương! Trong triều vô pháp vô thiên từ bao giờ? Chủ tử chưa lệnh mà hạ nhân đã dám làm càn, phải chăng đất này đã là của riêng họ Tô từ lúc nào?

Tô Trung Từ chỉ thẳng mặt Lý Nhân Nghĩa, mắng rằng:

– Thằng phản phúc xàm ngôn! Hôm nay ta không cắt lưỡi nhà ngươi, thật thẹn với lòng ta!

Lý Nhân Nghĩa vẫn hướng ánh nhìn lên bệ rồng, chờ được đọc tiếp, bất chấp lời ồn ào giận dữ của các đại quan đang mắng nhiếc Vạn Thắng Vương là nghịch tặc. Trên bệ rồng, Trữ quân lưỡng lự, thấy trăm quan kẻ mặt đỏ tía tai như gà chọi, người lại giấu tay trong áo lặng thinh. Lại thấy tờ sớ đã gần đọc xong, cuối cùng y chấp thuận cho Lý Nhân Nghĩa đọc hết.

Lý Nhân Nghĩa đọc xong phần liệt kê các quan, đoạn cuối cùng viết:

“… Nay ta sai Lý Nhân Nghĩa làm sứ giả, chuyển lời đến Trữ quân cùng toàn thể văn võ bách quan La Thành. Ta biết người kinh sư vẫn coi Thiên Đức là phường hạ nhân không biết phép tắc, vô pháp vô thiên. Bởi lẽ đó, chuyến đi này của Lý Nhân Nghĩa chẳng khác nào vào hang hùm, lành ít dữ nhiều. Trữ quân hay Tô tặc có xử y bêu đầu, cũng chẳng phải chuyện lạ gì.

Ta muốn báo cho quan quân La Thành biết rằng, nếu sau nửa tuần trăng mà Lý Nhân Nghĩa không về trình diện dưới bệ rồng, ta sẽ đem đại quân từ ba mặt tấn công, bắt toàn bộ bách quan cùng gia quyến trong triều, bất kể lớn bé, già trẻ, rồi xử tử tại chính nơi Trữ quân đã xử Lý Nhân Nghĩa.

Để lời ta như đinh đóng cột, từ ngày 12 tháng 10, ta sẽ sai người “hỏi thăm sức khỏe” gia quyến các quan đại thần. Ta sẽ bắt đầu từ những kẻ làm việc trong Khu Mật Viện, bởi chính bọn chúng đã xảo ngôn, mưu tính việc mời ngoại bang dày xéo Vạn Xuân, tiếp tay cho bọn Chí, Huệ hà hiếp bách tính, gây nên bao cảnh tang thương.”

Lý Nhân Nghĩa vừa đọc dứt lời, Tô Trung Từ đã tuốt gươm từ tay thị vệ, xông đến định chém y. Phạm Ngũ Lão liền bước lên chắn trước mặt Lý Nhân Nghĩa, thủ thế. Tô Trung Từ vung mấy đường kiếm, song Phạm Ngũ Lão đều dễ dàng tránh được. Lúc này, Trữ quân mới lên tiếng bảo Tô Trung Từ:

– Càn Nguyên Điện chẳng thể có mùi máu tanh.

Tô Trung Từ cả giận, tâu rằng:

– Xin thánh thượng hạ lệnh đem chém bọn này đi! Trên điện mà dám buông lời ngạo mạn, khinh khi!

Trữ quân đứng dậy, cả điện im phăng phắc, tưởng như nghe rõ tiếng ruồi đập cánh. Trữ quân thấy Lý Nhân Nghĩa không đổi sắc mặt, dường như đã sẵn sàng đón đợi cái chết. Lại thấy phó sứ Phạm Ngũ Lão tay không đứng chắn ngang, nét mặt vẫn bình thản giữa đám thị vệ đao kiếm sáng loáng, bỗng có chút cảm phục.

– Giam vào đại lao!

Nói rồi, Trữ quân rời khỏi điện Càn Nguyên. Tô Trung Từ giận lắm, nhưng mệnh vua ban thì không thể trái, đành phất tay ra hiệu cho thị vệ thu đao kiếm, áp giải bọn Lý Nhân Nghĩa vào đại lao. Lý Nhân Nghĩa và Phạm Ngũ Lão không để th�� vệ trói, ngang nhiên rời khỏi điện Càn Nguyên trong những lời bàn tán xì xào, xen lẫn đôi ba lời mắng chửi thậm tệ.

– Lý đại nhân. – Phạm Ngũ Lão cười toe toét khi đã vào đến đại lao. – Nếu ông bị bêu đầu, hằng năm đến ngày kỵ, tôi nhất định sẽ đem thượng tửu đến cúng bái.

Lý Nhân Nghĩa cười nhạt:

– Đừng quên món cầy tơ và lời giao hẹn, nếu không tôi sẽ hiện về bóp cổ cậu đấy!

Phạm Ngũ Lão nhăn nhở:

– Đại nhân khéo lo. Tôi nhất định sẽ truyền thụ tinh hoa võ nghệ tôi học được cho con cháu ông mà. Đại Vương còn nói với tôi, nếu ông mất mạng thì điện Càn Nguyên sẽ đổi thành điện Nhân Nghĩa cơ đấy!

Lý Nhân Nghĩa lúi húi xếp chỗ rơm tươi thành nơi ngả lưng, bảo rằng:

– Mạng Nghĩa có là gì. Cứ để xem Trữ quân và Tô tặc có dám lấy không nào. Cuộc đời Nghĩa này có chết cũng mãn nguyện.

Phạm Ngũ Lão ngồi xổm bên cạnh, nhe răng cười mà bảo:

– Tôi sẽ xin với Đại Vương sắc phong ông làm Thượng đẳng thần rồi lập miếu thờ, có được không?

Lý Nhân Nghĩa nhăn mặt nhổm dậy:

– Nhớ sơn miếu màu trắng, ngày rằm nhớ cúng cầy tơ đấy nhé!

Đoạn y thở dài:

– Cậu nói làm tôi thèm quá, biết vậy trước khi vào điện đã phải làm một bữa no nê rồi. Tôi biết một chỗ rất ngon đấy. Mà thôi, đánh một giấc đã, trời tối rồi tính tiếp. Ý đồ đạt được phân nửa rồi, tạm yên tâm.

Lý Nhân Nghĩa xoay người nhắm mắt ngủ, tuyệt nhiên chẳng quan tâm đến việc mình sẽ bị xử ra sao. Phạm Ngũ Lão ngồi xếp bằng bên cạnh, nhắm mắt luyện công chờ trời tối.

Sau thời gian ở Bạch Vân Am, Phạm Ngũ Lão đã học thêm được chút tài nghệ, trong đó có thuật khinh công, có thể dễ dàng nhảy cao đến hai trượng, vô cùng thích hợp cho việc đào tường khoét vách hoặc chạy trốn.

Mục đích của Lý Nhân Nghĩa và Phạm Ngũ Lão khi đến La Thành nói lời lẽ ngông cuồng, là mong muốn được nhốt vào ngục thất. Bởi nơi này đang giam giữ một vài người có ích cho đại cuộc của Chương. Một trong số đó là lão thần Tô Hiến Thành, người cùng nội tộc với Tô Trung Từ, đã bị giam trong đại lao cùng thân tín hơn một tháng nay.

Tô Hiến Thành phản đối việc cấu kết với ngoại bang, trong triều đã nghịch ý với Tô Trung Từ. Gần hai tháng trước, khi bọn Dương Trường Huệ rút về phương Bắc, Tô Hiến Thành tấu với Trữ quân, xin Trữ quân thương xót bách tính La Thành đang đói khổ lầm than, mà nhượng bộ Vạn Thắng Vương, trước khi khắp nơi ngập cảnh đầu rơi máu chảy.

Tô Trung Từ định chém Tô Hiến Thành ngay dưới điện. Trữ quân tuy cả giận, nhưng nghĩ đến công lao phò tá nhiều năm của ông ta, nên bãi chức Tể tướng của Tô Hiến Thành, giam vào đại lao chờ định tội.

Sau các trận giao tranh với La Thành trong mấy năm, Chương đã có trong tay một số tướng lĩnh La Thành. Năm trước có cha con họ Cao, gần đây nhất lại bắt được Lý Uy, nên nắm được nhiều thông tin cũng như một số sự vụ trong triều. Dù Tô Hiến Thành giữ chức Tể tướng, nhưng các cơ quan trọng yếu dưới quyền như Khu Mật Viện, Ngự Sử Đài đều do người của Tô Trung Từ nắm giữ.

Tô Hiến Thành có hai chàng rể. Rể lớn Khúc Bàng Giang, quê ở Ninh Hải, thạo nghề sông nước, đang giữ chức Tả Vũ Vệ Tướng quân, chỉ huy hơn nghìn thủy binh La Thành trên sông Tô. Con rể thứ Đồng Mặc chỉ huy một vệ năm trăm khinh kỵ, trấn giữ khu vực cánh đồng Chuông, thuộc quyền Lý Mẫn. Cháu ngoại Tô Hiến Thành, trưởng tử của Khúc Bàng Giang là Khúc Hồng Châu, hiện chỉ huy một vệ năm trăm quân bộ binh trấn giữ phía Nam kinh thành, chuẩn bị đối đầu với bọn Bàn Phù Sếnh.

Tô Hiến Thành có hai người con trai theo nghiệp chữ nghĩa. Trưởng tử là Tô Vĩnh Khang giữ chức Hộ Bộ Tả Thị Lang (tương đương chức Thứ trưởng Bộ Tài chính hoặc Bộ Công Thương). Thứ nam là Tô Hiến Khái giữ chức Công Bộ Hữu Thị Lang (tương đương Thứ trưởng Bộ Xây dựng hoặc Giao thông Vận tải). Cả Tô Vĩnh Khang, Tô Hiến Khái cùng những người con cháu trong triều đều bị bắt giam vào ngục thất cùng Tô Hiến Thành.

Chương muốn Lý Nhân Nghĩa và Phạm Ngũ Lão vào đại lao tìm cách tiếp cận Tô Hiến Thành.

Tô Hiến Thành làm quan trong triều, được nhiều người thương mến. Nếu tranh thủ được sự ủng hộ của một nhánh họ Tô, nội bộ triều đình của Trữ quân nhất định sẽ rối ren.

Trống canh ba vừa điểm, cửa ngục liền có tiếng lách cách, cánh cửa gỗ hé ra vừa đủ cho một người lách qua. Một bóng người nhón chân đến bên phòng giam Lý Nhân Nghĩa và Phạm Ngũ Lão, thì thào:

– Nhất Vạn!

Phạm Ngũ Lão nhổm người dậy đáp:

– Linh Sơn!

Bóng đen cẩn thận mở khóa cửa, nói nhỏ khi Phạm Ngũ Lão lách người ra khỏi cửa:

– Quân canh đang say khật khưỡng, thuộc hạ đứng canh ngoài cửa, có động sẽ huýt một tiếng sáo. Quan Tể tướng bị giam ở khu trên, cứ men theo lối hành lang là sẽ đến ạ.

– Xa không? – Phạm Ngũ Lão hỏi.

– Chỉ độ dăm mươi trượng.

Dứt lời, bóng đen dẫn lối cho Phạm Ngũ Lão và Lý Nhân Nghĩa lẩn vào bóng tối dẫn đến nơi giam giữ Tô Hiến Thành.

Tô Hiến Thành cùng hai con chong đèn ngồi đọc sách, ánh đèn hắt qua chấn song cửa. Nghe tiếng động bên ngoài, Tô Vĩnh Khang dỏng tai nghe rồi hỏi:

– Ai vậy?

Lý Nhân Nghĩa đáp:

– Hạ quan xin được nói chuyện với Tể tướng đại nhân.

Tô Vĩnh Khang rời khỏi bàn, bước đến bên cửa hỏi:

– Tại hạ Vĩnh Khang, xin hỏi đang tiếp chuyện vị nào?

– Trước đây trong triều hạ quan giữ chức Viên Ngoại Lang, khi về Thiên Đức, đảm nhiệm chức Thượng thư Lễ Bộ.

Tô Vĩnh Khang giật mình hỏi lại:

– Có phải Lý Nhân Nghĩa?

– Chính tại hạ. Xin Tô đại nhân cho hạ quan nói chuyện với Tể tướng.

Lý Nhân Nghĩa vừa nói vừa thò tay qua chấn song, đưa cho Tô Vĩnh Khang một vật, bảo rằng:

– Hạ quan đến theo lệnh của Vạn Thắng Vương và Đại Thắng Lý Hoàng hậu. Tín vật này gọi là Tinh Hoa Ngũ Thành Thiết, Vạn Thắng Vương gửi Tể tướng đại nhân.

Tô Vĩnh Khang lưỡng lự giây lát, cầm tín vật quay vào đưa cho Tô Hiến Thành. Tô Hiến Thành xem tín vật nhưng không hiểu ý nghĩa, song khi nghe thân tín của Vạn Thắng Vương đến tận cửa nhà giam xin gặp, thì lấy làm lạ. Ông gấp sách, chậm rãi đến bên chấn song nhìn ra. Ánh đèn dầu leo lét chẳng thể giúp Tô Hiến Thành nhìn rõ nhân dạng của Lý Nhân Nghĩa.

Lý Nhân Nghĩa vòng tay xá dài, tự giới thiệu sơ lược bản thân và lý do mình đang ở trong ngục.

– Vị này là Phạm Ngũ Lão, thân tín của Vạn Thắng Vương, cùng đi với hạ quan ạ.

Tô Hiến Thành đáp lễ, trầm giọng nói:

– Lão không còn là Tể tướng đương triều, Lý đại nhân không quản hiểm nguy đến tận đây gặp, chẳng hay có chuyện gì hệ trọng chăng?

– Bẩm Tể tướng đại nhân, nay mai đại quân Thiên Đức đánh kinh sư, chẳng tránh khỏi một cơn mưa máu. Vương thượng của hạ quan đang tìm mọi cách nhằm giải quyết xung đột sao cho ít thiệt hại nhất. Lý Thái sư và Phạm Tả Đô đốc đều cho rằng ngài là người có lòng yêu nước thương nòi, chán ghét chiến tranh khiến muôn dân lầm than nên…

Tô Hiến Thành lên tiếng cắt ngang:

– Lý đại nhân, ngài theo mệnh mà đến, muốn nhà họ Tô phản chủ, làm nội ứng cho Thiên Đức phải không? Nếu là vậy, xin cáo lỗi với đại nhân, nhà họ Tô tuy không bằng lòng cung cách của Trữ quân, nhưng cũng không vì thế mà tiếp tay cho giặc.

Một khoảng lặng kéo dài. Lát sau, Lý Nhân Nghĩa mới lên tiếng:

– Cả thiên hạ đều biết họ Tô bằng cách này hay cách khác, trước sau vẫn một lòng trung thành với vương nghiệp của tiên vương, là rường cột nước nhà. Hạ quan xin phép hỏi Tể tướng đại nhân, người đang nằm trên bệ rồng có phải là người được tiên vương truyền ngôi hay không ạ?

Tô Hiến Thành đáp:

– Phận làm bề tôi không được phép luận bàn. Lý đại nhân, xin ông hãy lui cho.

Lý Nhân Nghĩa vẫn cố cật vấn:

– Hạ quan thật chẳng hiểu lòng trung của đại nhân là thế nào. Tiên vương truyền ngôi cho Công chúa, Công chúa lại nhường vương vị cho Vạn Thắng Vương, người sắp làm chủ bốn cõi Vạn Xuân. Theo lý mà nói, Tô gia nếu trung thành với vương nghiệp thì phải tuân theo di chiếu mà phò tá Vạn Thắng Vương mới đúng chứ? Đằng này, Tô gia vẫn nhắm mắt phò tá Trữ quân, người vốn không được truyền vương vị.

Tô Hiến Thành bực dọc:

– Nữ nhi ngoại tộc! Di chiếu đó là giả. Tiên vương dày công dựng nghiệp sao có thể ban không cho kẻ lai lịch bất minh, một hình nhân do Phạm Tu dựng lên chứ?

Lý Nhân Nghĩa cười, khẽ lắc đầu mà rằng:

– Xin đại nhân thứ lỗi cho hạ quan nếu có lời nào mạo phạm đến ngài. Ngài cố tình không hiểu hay không thể chấp nhận sự thật? Vạn Thắng Vương tay không dựng nghiệp, quần thần đã xưng tôn trước khi Tả Đô đốc tuyên chiếu trước trận tiền. Thử hỏi Vạn Thắng Vương có cần đến di chiếu để danh chính ngôn thuận nắm ngôi cửu ngũ chí tôn hay không? Bốn cõi Vạn Xuân, ngoài đất Sơn Tây tự xưng thần ra, các vùng đất khác đều do Vạn Thắng Vương khuất phục. Tô gia dù không phục cũng phải thấy rõ sự thật nhãn tiền. Vả lại di chiếu của tiên vương ở làng Vạn Xuân, thật giả lẽ nào người trong thiên hạ đều đui mù cả ư? Phó Đô Ngự Sử Đại Phu Ngô Hy Doãn, Tả Thân Vệ Điện Tiền Chỉ Huy Sứ đều đã bỏ tối ra sáng. Hay như Cao tướng quân nay cũng thống lĩnh binh mã Thiên Đức. Chẳng phải họ đều là người kinh sư đó sao?

Tô Hiến Thành không nói gì thêm, quay người trở vào bảo với Tô Vĩnh Khang:

– Tiễn khách!

Tô Vĩnh Khang đến bên cửa nhà giam, bảo Lý Nhân Nghĩa mau đi kẻo bại lộ sẽ thành đại họa. Lý Nhân Nghĩa nhỏ giọng nói:

– Dẫu chúng ta không phải chỗ thân tình, song túc hạ học cao hiểu rộng, ắt biết lẽ phải ở đời. Mong túc hạ bớt chút thời gian ngẫm nghĩ lời của tại hạ, đêm mai đầu canh ba, tại hạ xin được rửa tai lắng nghe túc hạ. Tại hạ chẳng dám nói Tể tướng đại nhân sai, bởi lẽ mỗi người đều có quan niệm riêng. Tại hạ xin cáo từ.

Trở lại buồng giam, Phạm Ngũ Lão phàn nàn:

– Mấy ông già thật bảo thủ! Đại Vương cần gì đến vương vị truyền thừa, cơ nghiệp Thiên Đức do chính ngài ấy tự dựng nên cả.

Biết Phạm Ngũ Lão bực mình mà nói, Lý Nhân Nghĩa nhẹ giọng:

– Ai mà chẳng biết vậy, có điều tiếp nối vương vị sẽ dễ dàng chiêu mộ hiền tài hơn.

Phạm Ngũ Lão gằn giọng:

– Nay mai vào kinh đô, tôi sẽ đem bọn hôm nay mắng chửi ông bêu đầu tất cả.

Lý Nhân Nghĩa bật cười:

– Cậu nghĩ Vương thượng có thuận cho không?

– Hừ! Đại Vương có lòng trắc ẩn nên không lạm sát. Ngài tha thì cứ tha, nhưng kẻ dưới thì chưa biết à?

– Tôi đoán Vương thượng sẽ bắt đám hủ nho ấy cầm cuốc vác cày khai hoang tất cả.

Phạm Ngũ Lão nhăn mặt:

– Ây! Làm vậy chúng suốt ngày chửi thầm ngài ấy mất.

Lý Nhân Nghĩa cười mà rằng:

– Với những người nhiều chữ nghĩa, bêu đầu vì bất đồng chính kiến chỉ khiến họ vênh mặt, bách tính dị nghị, Vương thượng được lợi gì đâu? Tha cho họ, Vương thượng được tiếng nhân đức, trong khi đám ấy uất nghẹn đến cổ họng. Cậu ở trên Bạch Vân Am mà quên à? Chửi người mà người không nghe thì bản thân tự nhận lấy sự bẽ bàng. Lắm lúc tôi tự nhận bản thân cũng thâm sâu, mà so với Vương thượng thì… tôi chỉ đáng làm môn đệ.

Phạm Ngũ Lão lại hỏi:

– Ông có nghĩ Tô lão sẽ hồi tâm chuyển ý không?

– Nước chảy đá mòn mà thôi. Nhiều tư tưởng đã ăn sâu bén rễ hơn nửa đời người, sao có thể vì một câu nói mà thay đổi được? Ngay như tôi đây cũng phải mất mấy năm. Này, cậu thèm thịt chó không?

Phạm Ngũ Lão cười trừ:

– Lý đại nhân, ông trở quẻ đấy à? Thôi, ngủ.

Thay vì ngủ, Phạm Ngũ Lão và Lý Nhân Nghĩa thì thào tán chuyện mãi đến tận canh năm.

Mọi tâm huyết dành cho bản văn này đều nằm trong quyền sở hữu của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free