Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 591: Đi sứ kinh sư

Quyển 4 của Bộ Luật Hình sự Thiên Đức gồm 136 điều, chia thành 3 chương. Điều 10, thuộc mục Cường đạo, quy định về các tội hiếp dâm.

Điều 10.1:

Gian dâm với vợ người khác sẽ bị xử tội lưu đày hoặc tội chết; kẻ phạm tội phải đền tiền tối thiểu một tháng lương cơ bản. Vợ cả hay vợ lẽ phạm tội đều bị xử lưu đày, điền sản sẽ bị tịch thu trả v��� cho người chồng. Nếu là vợ chưa cưới thì cả đôi bên đều được giảm một bậc.

Điều 10.2:

Gian dâm với con gái chưa chồng thông qua hành vi dắt mối sẽ bị xử như tội gian dâm thông thường, đồng thời phải bồi thường cho cha mẹ cô gái tùy theo bậc sang hèn. Cô gái bị dụ dỗ sẽ không phải chịu tội, còn kẻ dắt mối bị xử tội đồ(*) hoặc tội lưu (**).

(*) Tội đồ là bị đánh, nặng thì thích chữ vào cổ, bắt làm việc công ích.

(**) Tội lưu là bị đánh, bị thích chữ vào mặt, lưu đày.

Điều 10.3:

Hiếp dâm sẽ bị xử tội lưu hay tội chết, phải bồi thường gấp đôi so với tội gian dâm thông thường một bậc. Nếu làm người đàn bà bị thương thì sẽ bị xử nặng hơn một bậc so với tội đánh người bị thương. Nếu làm người đàn bà chết thì điền sản của kẻ phạm tội phải trả cho gia đình người bị chết.

Quan lại, tướng sĩ trong quân, con quan lại, con tướng sĩ, hoặc chức sắc đương nhiệm cậy quyền thế hiếp dâm thì tội nặng hơn một bậc. Tái phạm phải bị uống thuốc triệt đường sinh sản hoặc cắt bỏ bộ phận sinh dục.

Điều 10.4:

Gian dâm với con gái nhỏ từ 12 tuổi trở xuống, dù người con gái thuận tình, cũng sẽ bị xử tội như tội hiếp dâm nhưng nặng hơn một bậc.

Điều 10.5:

Gian dâm trong cung cấm, hành cung hay cơ quan trực thuộc của Vạn Thắng Vương thì xử tội chém. Đang có tang cha mẹ hay tang chồng mà gian dâm cũng sẽ bị xử tội chém.

Điều 10.6:

Nếu ngục quan, ngục lại, hay ngục tốt gian dâm với những phụ nữ đang có liên quan đến việc kiện tụng, thì sẽ bị xử nặng hơn một bậc so với tội gian dâm thông thường. Phụ nữ mà thuận tình thì được giảm tội ba bậc; nếu bị hiếp thì không bị xử tội.

Nếu quan coi ngục cưỡng bức gái tân, sẽ bị đánh 80 gậy, xử tội đồ, và giáng một chức. Còn nếu cưỡng dâm dân nữ hay quả phụ, sẽ bị đánh 100 gậy, thích 80 chữ vào mặt, và xử tội đồ làm lính chăn voi, ngựa.

Điều 10.7:

Nếu bắt được gian phu trong đêm tối mà vẫn đánh chết, kẻ đó sẽ bị xử tội đồ làm chủng điền binh và phải trả một phần ba số tiền đền mạng cho vợ con người đã khuất. Nếu được người khác thuê mướn mà ra tay đánh chết, hình phạt sẽ nặng hơn hai bậc, đồng thời phải trả một nửa số tiền đền mạng cho vợ con người đã khuất. Nếu chưa phân rõ phải trái mà lỡ tay đánh chết ngay tại chỗ, thì sẽ không bị khép tội.

Chương không sửa đổi nhiều, chỉ bổ sung vào điều 10.3 những hình phạt tăng nặng dành cho quan lại và gia quyến.

Yên Thư đứng hầu cạnh bên, chờ Chương gấp sách lại mới thẽ thọt:

– Hoàng hậu và các phi tần đều muốn ban hành quy định một vợ một chồng. Vì sao Đại Vương không nhân dịp này mà sửa đổi luôn ạ?

Chương lườm:

– Trong lúc chiến tranh, nam nhân ít, nữ nhân nhiều, nếu bắt buộc một vợ một chồng thì bao nhiêu phụ nữ sẽ phải ở vậy đến già đây? Em đừng quá đa sự. Những quy định pháp luật đã ban hành vốn dĩ đã đề cao phụ nữ lắm rồi, nếu thêm nữa, e rằng Vạn Xuân sau này sẽ trở thành nữ quốc đấy.

Tối ấy, Chương gọi Bố Giáp, Lý Nhân Nghĩa đến nghị bàn. Vương Côn Sơn mới hồi phục, thần sắc hãy còn nhợt nhạt cũng có mặt.

– Ta đánh giá cao tầm nhìn của Trần Công Mẫn. – Chương hồ hởi nói: – Trấn Sơn Lãng là phên dậu phía đông của La Thành. Sắp tới, Phòng Quân báo sẽ đẩy mạnh công tác nghiệp vụ tại khu vực Sơn Lãng. Chúng ta cần khơi dậy và đẩy cao mối bất hòa giữa bách tính và quan quân nơi đó, tạo điều kiện thuận lợi cho Trần Công Mẫn, Trần Ứng Long mang binh sang tiếp ứng, từ đó thiết lập được chỗ đứng.

Bố Giáp mừng ra mặt khi nghe Chương khen ngợi thuộc hạ thân tín của mình. Sau đó, Chương quay sang bảo Lý Nhân Nghĩa:

– Ông cần phải đi kinh sư một chuyến mới được.

Lý Nhân Nghĩa liền vòng tay cung kính đáp ngay:

– Hạ quan sẵn sàng chờ vương thượng phân phó.

– Ông chọn ai đi cùng?

– Xin vương thượng cử một tướng cùng mươi quân thiết kỵ theo hạ thần là đủ ạ.

Chương cúi đầu suy nghĩ, hai tay đan vào nhau, giọng trầm xuống:

– Kinh sư dễ đến khó về, ông phải lựa lời ăn nói thật khéo léo, đôi khi cần mơn trớn những kẻ ngoại bang một chút, đừng để chúng cảm thấy cần phải loại bỏ ông.

Lý Nhân Nghĩa tuân mệnh lui ra. Bố Giáp và Vương Côn Sơn chẳng hiểu đầu đuôi câu chuyện ra làm sao, chỉ biết ngồi ngây như vịt nghe sấm.

– Ta định cử Phạm Ngũ Lão cùng ông Nghĩa đi kinh sư. – Chương nói: – Hai khanh chọn giúp một tiểu đội thiết kỵ theo hầu nhé.

Bố Giáp lấy làm thắc mắc lắm, bèn hỏi:

– Mấy lần Tô Trung Từ sai sứ đến yết kiến mà vương thượng chẳng chịu tiếp, nay binh mã đã dàn trận xong xuôi, chỉ chờ lệnh nhập cuộc, cớ sao vương thượng lại sai sứ sang La Thành vào lúc này ạ?

Chương vừa cười vừa nói mập mờ:

– Hãy cứ cho bọn họ một chút hy vọng trước khi chìm vào tuyệt vọng.

Bố Giáp và Vương Côn Sơn chỉ biết nhìn nhau. Sau khi bàn bạc xong xuôi về việc bố trí binh lực, lương thảo và chiêu mộ quân lính, Bố Giáp và Vương Côn Sơn trở về căn nhà dân gần đó nghỉ ngơi. Khi đã ngả lưng, Vương Côn Sơn hỏi Bố Giáp:

– Ông nghĩ Đại Vương cử ông Nghĩa sang La Thành nhằm mục đích gì?

Bố Giáp nằm bên cạnh, hai tay gối sau đầu, đôi mắt lim dim nhìn mái tranh, đáp:

– Ông Nghĩa là người cơ trí, lại rất biết uốn ba tấc lưỡi, hẳn vương thượng sai ông ấy đi sứ là để lung lạc ý chí của quan quân La Thành. Vương thượng nói đúng, bách tính đã điêu linh quá đủ rồi, nếu có thể dùng lời lẽ mà giúp vài người thoát nạn thì âu cũng là điều tốt.

Vương Côn Sơn tặc lưỡi:

– Tôi cứ việc ăn no, uống say, Đại Vương bảo sao thì làm vậy, đỡ phải mệt đầu óc suy nghĩ.

Theo lệ thường, mỗi khi hành quân chinh chiến, các tướng lĩnh dưới quyền đang c�� chung nhiệm vụ thường ngủ chung giường trong khu vực gọi là đại bản doanh hoặc hành doanh. Đôi khi họp bàn khuya, vương và các tướng cũng trải nệm rơm hoặc chiếu cùng ngủ chung một nhà. Theo Chương, điều này có thể giúp các tướng gắn bó, thấu hiểu nhau hơn để khi xung trận thêm phần thuận lợi.

Lý Nhân Nghĩa dẫn đầu đoàn sứ, cùng với Phạm Ngũ Lão và 15 tráng sĩ hộ vệ, mang theo mấy mâm lễ vật phủ vải điều đến yết kiến Trữ quân Lý Long Xưởng. Trữ quân đang ngự trên ngôi cao, thay vì ngồi lại nằm, nghe đâu vì hoang dâm quá độ mà mắc chứng bệnh khó nói. Tô Trung Từ đứng hầu bên cạnh Trữ quân, còn văn võ bá quan thì chia ngôi thứ, mũ áo chỉnh tề đứng hai bên. Lý Nhân Nghĩa lần lượt dâng từng mâm đồng lễ vật. Một trong số đó là các loại thảo dược quý hiếm từ vùng ngược, theo lời trình của Viên ngoại lang tiền triều, đây là những nguyên liệu giúp thanh nhiệt, hạ hỏa, rất tốt cho sức khỏe, được dâng lên Trữ quân để bồi bổ.

Sau khi Trữ quân gửi lời cảm tạ xã giao đến Vạn Thắng Vương, liền có ý trách Lý Nhân Nghĩa:

– Nhớ khi xưa ông giữ chức Viên ngoại lang Lại bộ, hàm lục phẩm thượng, chuyên coi việc khảo thí, chỉnh đốn phép quan. Thiên hạ đại loạn, nghịch thần tặc tử, giặc cướp nổi khắp nơi, ông đã theo Thái sư về Sơn Tây phò tá hiền đệ của trẫm, cũng được xem là người có lòng trung với nhà Lý. Vật đổi sao dời, giờ đây ông lại là thuộc hạ của phản tặc Mạc Thiên Chương, trẫm nên gọi ông thế nào cho phải đây?

Lý Nhân Nghĩa cung kính thưa:

– Hạ thần trước sau vẫn một lòng phò tá dòng dõi tiên vương. Sơn Tây vương trao đất Sơn Tây cho Lý Công chúa, Công chúa xét thấy hạ thần có lòng trung nên tin yêu, ban cho họ Lý. Với hạ quan, dù phò tá Sơn Tây vương hay Hoàng hậu Thiên Đức cũng đều vì họ Lý, vì giang sơn xã tắc cả ạ.

Tô Trung Từ chợt bật cười lớn, nói rằng:

– Hay cho câu "vì họ Lý, vì giang san"! Viên ngoại lang ơi, ông chỉ là hạng sớm đầu tối đánh, gió chiều nào xoay chiều ấy mà thôi.

Lý Nhân Nghĩa chỉ nhướng mày nhìn lên, không đáp lời. Dẫu sao nhiệm vụ Vạn Thắng Vương giao phó chẳng phải là để hơn thua câu chữ với các v��n quan đại thần La Thành.

Tô Trung Từ bước xuống đại sảnh, nói:

– Ta dăm lần bảy lượt sai sứ đi nghị hòa với Mạc tặc, ấy là bởi ta thương xót lương dân trăm họ phải lầm than trước cảnh binh đao. Mạc tặc chẳng thèm tiếp kiến sứ giả, nay lại sai ông đến đây, hẳn là muốn cầu cạnh điều gì chăng?

Lý Nhân Nghĩa vòng tay cúi người, cung kính thưa:

– Bẩm Thái úy, Vạn Thắng Vương cũng vì thương xót lương dân trăm họ, mong muốn hai bên tìm được tiếng nói chung hòng bớt cảnh đầu rơi máu chảy, huynh đệ tương tàn đó ạ.

Tô Trung Từ lại cười vang:

– Mạc tặc đã khuất phục Tam Đái, Sơn Vi, Sơn Tây, Tế Giang, Đằng Châu, Sơn Nam Hạ, Thanh Hoa, và gần đây lại thêm Tây Phù Liệt, khiến hắn lấy làm tự đắc. Thực ra bách tính ở những nơi ấy ngu độn, chẳng phân rõ phải trái, dễ bị Mạc tặc mê hoặc. Đất La Thành thì khác, chẳng dễ khuất phục nên Mạc tặc mới sai ông đến đây để uốn ba tấc lưỡi có phải không? Quân dân La Thành sẽ chống Mạc tặc, chống lũ phản bạn lừa thầy đến người cuối cùng.

Lý Nhân Nghĩa từ tốn:

– Vạn Thắng Vương biết La Thành binh hùng tướng mạnh, lương thảo đầy kho, binh khí uy lực, quả thật là muốn thương thảo đó ạ.

Tô Trung Từ lim dim đôi mắt, dò xét Lý Nhân Nghĩa bằng cái nhìn đầy nghi hoặc. Đoạn rồi Tô Trung Từ hỏi:

– Vậy Mạc tặc rốt cuộc muốn gì đây?

Lý Nhân Nghĩa chậm rãi thưa:

– Vạn Thắng Vương muốn thực hiện di chiếu của tiên vương, giữ nguyên lề lối cũ, trăm quan ai ở vị trí nấy ạ.

Tô Trung Từ cười khẩy hỏi lại:

– Ồ! Văn võ bá quan hẳn bao gồm cả lão già này rồi ư? Vậy chủ của ông định đối đãi thế nào với Trữ quân?

Lý Nhân Nghĩa vòng tay, hướng về ngai vàng xá dài rồi mới thưa:

– Sơn Tây vương cùng gia quyến hiện đang ở làng Vạn Xuân, vui vầy cùng Hoàng hậu. Anh em đoàn tụ, thương yêu, bảo ban nhau, đó chính là phúc của muôn dân ạ.

Tô Trung Từ nhếch miệng cười nhạt:

– Mạc tặc định giam lỏng Trữ quân ở cái nơi quê kệch đó ư? Như vậy thì dễ cho các người quá rồi! Vạn Xuân do tiên vương dựng nên mà có, Trữ quân là trưởng tử kế nghiệp, trăm họ đều nghe theo. Cơ nghiệp mấy mươi năm của nhà Lý sao có thể dễ dàng giao cho nữ nhân nội gia ngoại tộc, càng không thể trao cho kẻ thân thế bất minh được. Thiên Bình có phải Công chúa Thiên Bình hay không thì chẳng ai biết chắc, cũng không loại trừ khả năng do Phạm Tu dựng lên làm lá bài phục vụ mưu đồ của nhà họ Phạm.

Bấy giờ một đại thần bước ra nói:

– Giữa điện Càn Nguyên* mà Nguyễn Nhân Nghĩa dám buông lời ngạo mạn, coi thường phép vua! Hạ quan cúi xin thánh thượng đem Nhân Nghĩa ra cửa Tường Phù chém đầu để thị chúng.

*Càn Nguyên (Càn: quẻ đứng đầu Bát quái; Nguyên: nguồn) có nghĩa là “Khởi đầu của muôn vật”.

Lý Nhân Nghĩa ngoảnh lại xem và nhận ra Lý Đạo Kỳ, hiện giữ chức Tả khu mật sứ là người vừa lên tiếng. Ngay sau đó, Khu mật sứ Ngô Định cùng Hữu khu mật sứ Xung Tấn cũng đứng ra xin Trữ quân lập tức chém Lý Nhân Nghĩa để làm gương vì lời lẽ phạm thượng.

Thời còn làm quan ở La Thành, Lý Nhân Nghĩa từng có chút giao tình với mấy người này, song vì quan điểm bất đồng nên họ đã chia đôi ngả.

Trữ quân nằm trên ngai, hỏi xuống:

– Chư vị ái khanh còn có ý kiến gì nữa không?

Thêm vài đại quan đầu triều nữa đứng ra đề đạt Trữ quân chém Lý Nhân Nghĩa.

Khu mật sứ Ngô Định lại tiếp lời:

– Nguyễn Nhân Nghĩa bụng dạ phản trắc, miệng lưỡi giảo hoạt, lại có chút cơ mưu, nếu thánh thượng trừ bỏ ông ta thì chẳng khác nào phế đi một cánh tay của Mạc tặc đó ạ.

Lý Nhân Nghĩa đứng giữa điện, mặt không biến sắc. Trữ quân hỏi Lý Nhân Nghĩa:

– Ông nghe rồi chứ?

Lý Nhân Nghĩa cúi người thưa:

– Bẩm thánh thượng, hạ quan đã nghe rõ cả.

Trữ quân nhổm người dậy, hỏi:

– Ông từng làm quan trong triều, biết lễ biết nghĩa, biết phép tắc, nay lại dám đứng giữa điện bảo trẫm nhường ngôi về nơi quê kệch cuốc đất trồng khoai, thật quá hồ đồ! Trẫm nên xử trí ông thế nào đây?

Lý Nhân Nghĩa bình tĩnh đối đáp:

– Bẩm thánh thượng, xưa nay hai bên giao tranh đều có lệ không chém sứ. Bỉ nhân từng làm quan trong triều khi bốn cõi đều thuộc về tiên vương. Tiên vương băng hà, di chiếu của người đã thất lạc. Dù biết di chiếu nằm trong tay Tả Đô đốc tiền triều, nhưng hạ quan vẫn một lòng với Sơn Tây vương. Hạ quan về Thiên Đức sớm tối hầu hạ Hoàng hậu Thiên Bình theo lệnh chủ của mình. Bẩm thánh thượng, Vạn Xuân chia năm xẻ bảy, lòng người li tán, hạ quan vẫn một lòng với hậu nhân tiên vương.

Tô Trung Từ khích bác:

– Nói như vậy, chẳng lẽ nay mai thánh thượng đánh bại Mạc tặc thì ông cũng sẽ theo hầu thánh thượng ư?

Lý Nhân Nghĩa tỉnh bơ nói:

– Nếu thánh thượng đoái đến, cảm thấy Nghĩa còn có ích cho nước, cho dân thì tại sao lại không chứ? Thái úy có chủ kiến của Thái úy, còn phận con sâu cái kiến như Nghĩa đây, miễn sao không thẹn với lòng là được.

Tô Trung Từ cười khinh bỉ mà rằng:

– Một thằng phản trắc.

Nói rồi, hắn phẩy tay áo trở về bên cạnh Trữ quân. Trữ quân bấy giờ mới hỏi lại:

– Hai bên giao tranh không chém sứ, ấy là lệ, chứ chẳng phải luật. Trẫm đem ngươi ra cửa Tường Phù chém đầu thị chúng cũng chẳng trái luật, có phải vậy không?

Lý Nhân Nghĩa khẳng khái đáp:

– Ở đất La Thành, lời của thánh thượng là luật lệ, thánh thư���ng muốn lấy đầu hạ quan nào khó gì, cũng chẳng nhất thiết phải để tâm đến lời bàn tán trong thiên hạ. Mai này, sứ giả các nơi muốn giao thiệp cũng phải tự xác định một đi không trở lại.

Trữ quân cười khinh mạn mà rằng:

– Sứ giả nào đến cũng về toàn mạng, duy có sứ Thiên Đức thì không thể.

Lý Nhân Nghĩa lại chắp tay xá dài, nét mặt bình thản, thưa:

– Tội nhân trước khi bị xử tử đều có thỉnh cầu. Hạ quan muốn được thỉnh cầu một điều trước khi bị bêu đầu ở Tường Phù môn.

– À phải! Trữ quân gật gù. Thỉnh cầu của ông là gì nào? Cứ nói đi, nếu thuận tai, trẫm sẽ chấp thuận rồi sau đó đem chém cũng chẳng muộn.

– Hạ quan muốn được đọc thánh chỉ của Vạn Thắng Vương đã sắc phong cho hạ quan trước khi đi sứ.

Trữ quân cau mày ngoảnh nhìn Tô Trung Từ. Tô Trung Từ nhíu mày, khẽ gật đầu. Trữ quân bèn cho phép. Lý Nhân Nghĩa ra hiệu cho Phạm Ngũ Lão đưa tấm vải điều ra đọc giữa điện Càn Nguyên.

Mọi công sức biên tập đoạn văn này thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free