(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 579: Mỹ nhân kế
Họ Lâm xỉa xói, họ Lý xách mé, chẳng ai chịu ai trong suốt nửa canh giờ. Đoàn sứ thần Đại Vũ lắc đầu ngán ngẩm, còn đám quân hầu trong điện thì phải cố nhịn cười khi chứng kiến hai vị đại văn quan gân cổ cãi vã không ngừng, hệt như hai con gà chọi đang tranh tài. Dẫu có câu quân tử động khẩu không động thủ, nhưng lúc này hai vị quan lại chỉ biết chống nạnh, tuôn ra những lời lẽ sắc bén. Trong lúc ấy, Chương bế con trai nhỏ, ngắm nhìn lũ trẻ khác vui đùa bên bờ ao trong khuôn viên rợp bóng cây, và cả bọn Vi Thọ Kỳ đang kiên nhẫn ngồi câu cá. Nghe nữ thị vệ bẩm báo ở trong điện hệt như cái chợ, Chương tấm tắc:
– Đâu phải tự nhiên ta lại để mắt tới ông Nghĩa. Ông ấy trông thư sinh vậy thôi chứ đáo để lắm. Cứ kệ đi, cãi nhau cũng cần phải có hiểu biết, càng hiểu biết thì càng chửi giỏi.
Thiên Bình ngồi bên có vẻ không bằng lòng:
– Điện là nơi tôn nghiêm!
Chương nhún vai:
– Sự tôn nghiêm của ta phải do kẻ khác thừa nhận chứ không phải ta tự nhận. Thần thiêng bởi bộ hạ, ta có nhiều người tài, lẽ nào không cho chúng thấy? Bọn chúng vốn chẳng coi chúng ta ra gì, anh chưa bêu đầu thằng họ Lâm đó là để xem rốt cuộc nó có chiêu trò gì.
Chương ngoái nhìn một lượt, từ Duệ, Uyển Như, Lam Khuê, Nhã Lâm (với cái bụng đã lùm lùm) đến Lam Giang, Yên Thư. Anh cất tiếng hỏi:
– Nào! Ta nghe nói đàn bà Vạn Xuân khéo chửi lắm! Các em có chửi được như ông Nghĩa không?
Nàng nọ nhìn nàng kia rồi cười trừ. Chương tặc lưỡi:
– Uyển Như buôn bán ngang dọc, mồm năm miệng mười, song chỉ hợp hơn thua trên thương trường. Duệ ư? Ăn nói nhỏ nhẹ, vặn vẹo về lý thì được. Còn các em…
Chương cười tít mắt:
– Đến nói lời tục tĩu còn ngượng miệng, thì ta còn trông mong được gì ở các em đây?
Cuối cùng Chương nhìn Thiên Bình từ đầu đến chân, anh bĩu môi:
– Anh biết em rút phi đao rất nhanh để cuộc cãi vã sớm kết thúc.
Chương trao đứa con đang bế cho Thiên Bình, đoạn đứng dậy vặn mình vài cái, rồi nói thêm:
– Với mấy tay nóng tính như Lâm Đường Thần thì nhẹ nhàng là thất sách. Phải để người đủ sức cãi với hắn, chửi cũng tốt.
Duệ lên tiếng:
– Anh để hai người ấy to tiếng mãi như vậy ư?
Chương chờ Vi Thọ Kỳ giật thêm được một con cá xong mới đáp:
– Đấu khẩu cũng như đánh trận, khi bất phân thắng bại ắt phải dùng đến lời lẽ ngon ngọt của văn nhân. Mục đích của Lâm Đường Thần đến đây chẳng phải vì của cống nạp, hắn muốn dò la quân tình, nắm bắt tình hình cũng như chủ ý của chúng ta. Khi đã cãi chán chê, tự nhiên trong đoàn sứ sẽ có kẻ phải đứng ra nói thay, bởi nếu cứ mãi đấu khẩu thì chúng sẽ chẳng thể hoàn thành việc được giao.
Duệ lo lắng:
– Mỗi lần can qua là mỗi lần thiệt hại người và của. Em chỉ lo ta không khéo, Đại Vũ đem đại binh đến hạch sách thì bách tính còn nhiều khổ cực.
– Em với Uyển Như cứ chăm lo phát triển kinh tế đi. Kinh tế vững mạnh thì dẫu có chiến loạn cũng sẽ hồi phục mau lẹ. Kinh tế và quân sự phải đi đôi với nhau; kinh tế yếu kém thì đánh dăm ba trận chẳng khác nào kẻ hết sức, ắt sẽ thua thiệt. Chờ huấn luyện tân binh xong, ta sẽ quét nốt các sứ quân còn lại một lượt. Khi ấy các em sẽ có thêm đất đai, nhân lực mà tha hồ làm việc.
Uyển Như ẵm đứa bé vẫn còn đỏ hỏn đưa cho Chương bế. Lam Khuê và Uyển Như cùng hạ sinh vương nữ khiến Chương khó lòng phân biệt, đành phải dựa vào màu sắc quần áo trên người con thơ mà đoán xem đó là con của ai.
– Em đã nhờ huynh trưởng lo sắp xếp xây dựng kho quân lương ở Thanh Hoa, Hoan châu và cả Vũ Gia. Đôi ba tháng nữa em sẽ vào trong ấy xem thế nào.
– Làm đứa nữa rồi đi chứ nhỉ?
– Cái anh này!
Chương phá lên cười. Anh bảo với Duệ:
– Tích trữ lương thảo là điều quan trọng hơn tất cả khi chiến sự nổ ra. Dân mạn trong vẫn còn nhiều người đói khổ, chỉ cần no bụng tự khắc họ sẽ theo về với chúng ta. Sau khi xong chuyện với bọn sứ thần, anh sẽ bàn với em và mọi người về việc phát triển thêm các loại cây trồng ở các vùng mới kiểm soát. Chúng ta chỉ có không quá ba năm để chuẩn bị đón cơn sóng dữ sắp tới.
Đúng lúc ấy, một nữ thị vệ chạy đến bẩm báo rằng trận khẩu chiến trong điện đã kết thúc. Đoàn sứ thần đã lui về dịch quán vì cả hai vị quan tham chiến đều đã khản đặc cả giọng, không thể nói thành lời nữa.
– Đó! Các em cứ tưởng chửi nhau là dễ ư? Đến ba ngày sau có khi còn chưa hồi giọng. Nếu Lâm Đường Thần có đến lần nữa, ta sẽ lại để ông Nghĩa ra cà khịa.
Thiên Bình lắc đầu, mỉm cười:
– Chẳng lẽ mãi như vậy sao?
– Họ sẽ phải cử người khác nói chuyện và… anh sẽ tiếp chúng.
Thiên Bình và mọi người ngạc nhiên, Chương cười gian trá:
– Gặp ta mà nói không được thì sao? Chẳng lẽ chúng sẽ viết ư?
Bấy giờ mọi người mới hiểu thâm ý của Chương.
Đoàn sứ về đến dịch trạm, còn chưa kịp ấm chỗ đã hay tin Vạn Thắng vương cho gọi vào điện Hưng Quốc để cáo lỗi về những lời lẽ không hay của Lý Nhân Nghĩa. Lâm Đường Thần tỏ ra đắc ý ra mặt khi nghe quân hầu nói Vạn Thắng vương tức giận, cách chức đại quan của Lý Nhân Nghĩa, bắt ông ta về làm thường dân, khăn gói trở về phủ Sơn Tây.
Tống Cảo, một tùy tùng trong đoàn sứ thần nghe vậy chỉ biết lắc đầu thở dài, thầm trách Lâm Đường Thần cao ngạo, mắc mưu đối thủ. Tống Cảo là người đất Tống, đầu quân Đại Vũ đã ngót chục năm trời. Dẫu có chút tài ăn nói, nhưng với thân phận thân cô thế cô, ông vẫn phải lép vế trước những người như Lâm Đường Thần.
Tống Cảo ghé tai, than với thân tín:
– Lâm đại nhân mắc lỡm chúng nó rồi!
Thân tín lấy làm khó hiểu, Tống Cảo bèn nói:
– Sớm mai vào điện thì Lâm đại nhân làm sao mà nói được? Không nói được thì trình bày được cái gì? Vạn Thắng vương mà lấy cớ đó đuổi về thì hỏng bét! — Tình hình Đoàn tướng quân ở đất Sơn Tây ngày một nguy khốn, chưa kể Dương tướng quân đang nương nhờ La thành.
Thân tín hiểu ra, hỏi lại:
– Như vậy phải làm sao ạ? Chuyến này không xong sợ là… tội vạ đổ lên đầu bọn chúng ta hết cả.
Tống Cảo thở dài:
– Lâm đại nhân sẽ phải cử người khác đứng ra nói thay ngài ấy thôi. Thân làm tội đời, cao ngạo như vậy thì mắc mưu của Lý Nhân Nghĩa là đúng rồi. Lý Nhân Nghĩa từng là thân tín của Sơn Tây vương và Thái sư tiền triều. Ta được biết ngoài Lý Nhân Nghĩa, Vạn Thắng vương còn có sự phục vụ của Phó Đô Ngự sử Ngô Hy Doãn. Ngô Hy Doãn kề cận Vạn Thắng vương, nhất định đã hiến kế loại bỏ Lâm đại nhân chỉ bằng một mẹo đơn giản.
Thân tín bấy giờ mới nêu nghi hoặc:
– Dường như Lâm đại nhân nhầm Lý Nhân Nghĩa với Ngô Hy Doãn.
Tống Cảo gật đầu thừa nhận:
– Giận quá mất khôn! Chẳng qua là bởi lần trước đến không trông rõ mặt, cứ nghĩ văn nhân thân tín hầu cận là Ngô Hy Doãn. Nếu cứ tin dùng Lâm Đường Thần thì ắt hỏng đại sự mất thôi.
Tống Cảo đang dở câu chuyện thì quân hầu bẩm báo Lâm Đường Thần đến. Tống Cảo nhận ra nét mặt có phần khác lạ của Lâm Đường Thần, đoán rằng họ Lâm đã nhận ra sai lầm của mình. Lâm Đường Thần nói chẳng ra tiếng, đành viết ra giấy, bảo ngày mai Tống Cảo hãy đứng ra thương thảo với Vạn Thắng vương thay cho mình.
– Bọn Thiên Đức rất gian trá! Tống đại nhân phải hết sức cẩn trọng!
Lâm Đường Thần cố gắng lắm mới dặn dò Tống Cảo được câu đó, nghe chữ được chữ mất. Tống Cảo nhận lệnh, liền sai người chuẩn bị tề chỉnh để đến điện Hưng Quốc vào đầu giờ Mão ngày hôm sau.
Theo lệ Đại Vũ, vua chư hầu phải quỳ gối nghe sứ thần tuyên đọc chiếu chỉ. Nhưng Ngô Thì Nhậm đứng ra nói rằng Thiên Đức không phải chư hầu, chưa nhận sắc phong của Đại Vũ đế, xét ra là bang giao ngang hàng, chẳng có ai trên ai dưới. Tống Cảo bực bội nhưng vẫn cố dằn lòng, chẳng muốn kéo dài thêm thời gian ở Vạn Xuân nên đành lờ đi.
Ngô Thì Nhậm bình thản nghe Tống Cảo đọc chiếu thư của Đại Vũ đế cật vấn việc Thiên Đức chống lại binh mã thiên triều, và rằng Thiên Đức phải chịu trách nhiệm đền bù tổn thất nhân mạng, rút binh mã đang vây Đoàn Kính Chí, cung cấp lương thảo, phương tiện cho quân binh Đại Vũ trở về. Ngô Thì Nhậm nghe mãi, tai ù đi vì toàn những lời lẽ của kẻ bề trên coi khinh Thiên Đức như một lũ người bất trị.
Ngô Thì Nhậm ôn tồn viện dẫn lý lẽ tương tự như Lý Nhân Nghĩa đã tranh cãi với Lâm Đường Thần ngày hôm trước, một mực khẳng định quân Đại Vũ ngang nhiên đi qua đất Thiên Đức mà không báo trước, nên tổn thất là điều không tránh khỏi. Bên cạnh đó, Ngô Thì Nhậm còn đem ra một tờ sớ dài mấy thước, vanh vách liệt kê thiệt hại nhân mạng, tài vật, hoa màu của Thiên Đức, đề nghị Đại Vũ phải bồi thường.
Họ Ngô và họ Tống tranh cãi đến gần Ngọ mà vẫn chưa bên nào chịu nhún nhường. Chương ngồi trên ngai vàng ngáp ngắn ngáp dài, truyền lệnh cho mọi người tạm nghỉ, đồng thời ra lệnh bày yến tiệc thết đãi sứ thần, hẹn trưa ngày mai sẽ bàn luận tiếp.
Yến tiệc kéo dài từ trưa tới gần khuya. Ngô Thì Nhậm mặt đỏ như gấc, chân nam đá chân chiêu, cầm ly rượu đến cạnh bàn Tống Cảo mà thủ thỉ:
– Tống đại nhân trung với Đại Vũ đế, còn hạ quan thì phò tá Vạn Thắng vương, ai có chủ nấy cả. Hạ quan chẳng muốn làm khó ngài, ngài cũng muốn sớm xong việc phải không? Đại Vương có dặn riêng với hạ quan gửi chút quà quê biếu Tống phu nhân. Quân hầu đã kín đáo để lên thuyền của đại nhân rồi, xin ngài chiếu cố cho.
Tống Cảo say rượu, lại say cả hai mỹ nhân vận y phục thiếu vải đang hầu rượu, nên chỉ ậm ừ cho xong. Đêm ấy, hai mỹ nhân Hoan châu phục rượu Tống Cảo mãi đến đầu trống canh Ba mới đưa ông về dịch quán trong niềm vui vẻ.
Sáng hôm sau, Tống Cảo tỉnh giấc thì không thấy y phục của mình đâu. Hai mỹ nhân vẫn còn nằm thiêm thiếp bên cạnh, ông nhăn mặt nghĩ:
– “Lại mắc lỡm Thiên Đức, chúng dùng tửu sắc mê hoặc ta.”
Thân tín gõ cửa, Tống Cảo choàng vội cái áo, hé cửa trông ra. Thân tín rỉ tai:
– Bẩm đại nhân, đêm qua Vạn Thắng vương sai người bí mật đem một rương châu báu gửi cho ngài. Bọn thuộc hạ… dạ… mỗi người cũng bị dúi vào tay cả chục nén vàng.
Tống Cảo cắn môi suy tư:
– Hẳn là Ngô Hy Doãn muốn lấy lòng ta.
Thân tín lại nói:
– Lâm đại nhân cũng đang say giấc với mỹ nhân chưa thể dậy nổi.
Tống Cảo tròn mắt:
– Nói vậy… bọn chúng lót tay hết lượt ư?
– Ai cũng như ai! Bọn thuộc hạ… đều có mỹ nữ hầu hạ. Dạ bẩm… dạ…
Tống Cảo thở dài:
– Rượu ngon, gái đẹp lại thêm bạc vàng nhét miệng thật khó chối từ.
– Bây giờ chúng ta phải làm sao ạ?
– Vẫn phải chờ ý của Lâm đại nhân, để ta sang đó xem sao.
Tống Cảo chưa thể đi gặp Lâm Đường Thần ngay được bởi hai mỹ nữ quấn chặt chẳng rời.
– “Đàn bà Vạn Xuân thật biết chiều lòng nam nhân, cứ thế này hỏng hết đại sự nhưng… ta có thể làm được gì chứ? Dù gì cũng chỉ là thằng đầu sai.”
Các mỹ nữ từ vùng Hoan châu, Vũ Gia, Thanh Hoa hay Tây Phù Liệt được tuyển chọn rồi đưa về Vạn Xuân. Sau khi hầu đoàn sứ thần xong, mỗi cô sẽ nhận ban thưởng 20 nén vàng cùng giấy xác nhận đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ do Vạn Thắng vương giao phó.
Bao đời nay kế mỹ nhân tuy cũ song hiệu quả vẫn rất cao.
Mọi quyền đối với nội dung văn bản này sau khi đã được trau chuốt thuộc về truyen.free.