Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 578: Sứ thần mắc lỡm

Lâm Đường Thần, sứ giả Đại Vũ, một lần nữa tìm đến tận cửa điện Hưng Quốc theo lời hẹn. Việc Duệ tiếp đoàn sứ khách ngay tại điện Hưng Quốc bị Lâm Đường Thần xem là một sự sỉ nhục, cho dù nàng có là Thần phi đi chăng nữa. Ngay cả Vạn Thắng vương mà Lâm Đường Thần còn chẳng để vào mắt, nói gì một nữ nhân bé mọn.

Lâm Đường Thần không muốn quỳ hành lễ, còn Duệ lại chẳng cần lễ nghi rườm rà, thành thử ra cuộc gặp không biết có nên gọi là tiếp sứ khách hay không.

Lâm Đường Thần cất giọng trịch thượng: – Dám hỏi Thần phi, Vạn Thắng vương có khỏe không?

Duệ nhẹ nhàng đáp: – Đường sá xa xôi, Lâm sứ giả và quý vị đi đường có gặp nhiều thuận lợi chứ? Công việc của ta bận rộn quá, chẳng thể ra tận cổng đón tiếp, thật thất lễ.

Lâm Đường Thần cười khẩy: – Xứ Giao Châu man di mọi rợ, từ trên xuống dưới chẳng ai dạy lễ nghi phép tắc, để đàn bà lo chuyện đại sự, còn đàn ông thì trốn dưới váy cả lượt.

Duệ tỉnh bơ, chẳng tỏ thái độ bực dọc vì lời miệt thị của Lâm Đường Thần. Nàng thản nhiên mời khách dùng trà rồi hỏi: – Không biết đường sá xa xôi, Lâm sứ thần đến tìm gặp ta là có chuyện gì muốn bàn định?

Lâm Đường Thần đứng bật dậy, nói oang oang: – Ta đến gặp Vạn Thắng vương để hỏi xem cống phẩm chuẩn bị đến đâu rồi? Cớ sao thượng tuần tháng 7 mà chưa có sứ Thiên Đức đến Thiên triều bẩm báo?

Duệ ngạc nhiên: – Thiên triều?

Nàng ngẩng nhìn lên mái ngói, khẽ nhăn mặt: – Vạn Xuân chúng tôi người trần mắt thịt, sao có thể biết lối lên trời được chứ? Lâm sứ thần? Ông cùng tùy tùng cưỡi mây đến đây ư?

Lâm Đường Thần nghiến chặt hai hàm răng, giận tím mặt, trừng mắt nhìn cô gái nhỏ nhắn ngồi sau chiếc bàn nhỏ làm từ gỗ quý khảm trai.

– Đúng là đàn bà miệng lưỡi lắt léo! – Lâm Đường Thần ngồi xuống, nói bâng quơ. – Ta nói chả phải sao? Trần đời ta chưa thấy xứ nào man di như thế, nam nhân hèn yếu chỉ biết núp sau váy đàn bà. Nếu ta nhớ không lầm, Thần phi đáng kính đây xuất thân là dân nữ phải không? Bảo sao chẳng biết phép tắc.

Duệ nhoẻn miệng cười, bình thản nói: – Nam nhân Thiên Đức đầu đội trời chân đạp đất còn đang bận lo chống giặc cướp, thổ phỉ, lũ tráo trở, những kẻ bất nhân hãm hiếp đàn bà con gái, thành thử, việc tiếp sứ thần đành do ta tạm thời đảm trách.

Lâm Đường Thần đứng bật dậy, mặt đỏ bừng bừng, nén giận mà nói: – Thần phi! Người vừa nói ai là giặc cướp?

– Ta đâu nói các ngài? Sao các ngài lại tự nhận như vậy? Phải không?

Duệ ngoảnh sang nhìn Lý Nhân Nghĩa, Lý Nhân Nghĩa liền vội đứng dậy thưa: – Quả thật Thần phi đang mắng giặc cướp, không có ý nói Lâm đại nhân.

Duệ khẽ thở dài: – Nếu Lâm sứ thần không muốn đàn bà tiếp chuyện thì thôi vậy. Ta giao lại mọi việc cho Lý đại nhân, người phụ trách bang giao của Thiên Đức.

Lâm Đường Thần cười nhạt, thoáng lộ vẻ đắc thắng vì đuổi được đàn bà đi cho khuất mắt. Lâm Đường Thần biết hiện tại Thần phi nắm trọng trách mọi mặt tại Thiên Đức, ngoại trừ quân sự, song chẳng để vào mắt. Quan điểm của Lâm Đường Thần là đàn bà chỉ phù hợp với việc chổng mông thổi lửa nấu cơm mà thôi. Vả lại, Lâm Đường Thần không để Thiên Đức vào mắt, chẳng cần phải nể nang, ông ta đến đây để ra yêu sách, chứ không phải để thương lượng.

Lâm Đường Thần không hiểu vì sao Tưởng Kính lại coi trọng cái xứ Giao Châu vốn thất học này đến vậy, luôn miệng dặn phải giữ thái độ đúng mực. Giao Châu này còn chưa bằng một tiểu quốc Đại Vũ từng chinh phạt, huống chi Thiên Đức lại còn chưa đủ sức kiểm soát hết đất Giao Châu? Kinh thành? Thật nực cười! Một cái làng bé tí tẹo, bằng một góc phủ đệ của Lâm Đường Thần, và cái lão Vạn Thắng vương kia chẳng thể nào sai được, chỉ là một tay điền chủ gặp thời mà phất lên.

Ba quân Thiên Đức ư? Dân man di ăn lông ở lỗ, mù chữ, hỗn tạp, muốn làm chủ đám ấy chỉ cần cho chúng no bụng, tất sẽ nghe lời răm rắp.

Thiên Đức mới chiếm được đất Hoan, cùng với đất đai do bọn thổ phỉ Phạm Phan Chí cống nạp thì có gì đáng để vỗ ngực tự đắc chứ? Lâm Đường Thần tin rằng một khi đại binh Đại Vũ muốn lấy đất Giao Châu thì thật dễ dàng như lấy đồ trong túi áo mà thôi.

Còn… thất bại của bọn Dương Trường Huệ, Đoàn Kính Chí ư? Lâm Đường Thần chưa từng nhìn mặt hai tên tiểu tướng bất tài ấy. Đem gần 3 vạn quân xuống đất Giao Châu mà nay không tự tìm được đường về. Thứ đón chờ Đoàn Kính Chí và Dương Trường Huệ, nếu hồi hương, là hai huyệt mộ. Sau khi rời làng Vạn Xuân, Lâm Đường Thần sẽ đến La thành xem xét tình hình mà uốn ba tấc lưỡi.

– Thật không giấu giếm gì Lâm tiên sinh, thời gian vừa rồi Đại Vương hạ quan thống lĩnh ba quân nam chinh bắc chiến chẳng tránh khỏi hao tổn nguyên khí, đã lên Linh Sơn cổ tự bế quan tĩnh dưỡng trăm ngày.

Lâm Đường Thần nhìn Lý Nhân Nghĩa bằng ánh mắt có phần khinh miệt và có phần nhầm lẫn Lý Nhân Nghĩa với Ngô Hy Doãn, Phó Đ�� Ngự sử đại phu tiền triều. Đường Thần khinh bỉ kẻ đại phu chịu khom lưng luồn cúi trước một người đàn bà xuất thân thấp kém.

– Lý đại nhân! – Lâm Đường Thần châm chọc. – Ta nhớ ông vốn mang họ Nguyễn, nay cải sang họ Lý là cớ làm sao? Lý của ông là Lý nào? Lý Sơn Lăng hay Lý trôi sông dạt chợ?

Lý Nhân Nghĩa giữ nét mặt bình thản, chậm rãi nói: – Đại Vương hạ quan có dạy, họ chỉ dùng để xác định nguồn gốc của một người. Hạ quan dù làm bề tôi nhà Lý nhưng bất mãn với Thái úy lấn át quyền của trữ quân, cậy thế mà làm càn. Hạ quan một lòng một dạ phò tá nhà Lý. Tiên vương truyền ngôi báu cho Hoàng hậu Thiên Đức, hạ quan theo về là lẽ đương nhiên. Vì lòng trung, hạ quan được mang họ của Hoàng hậu, ấy là vinh dự, cớ sao tiên sinh lại có ý chê bai như thế?

Lâm Đường Thần nhếch miệng cười nhạt, hỏi Lý Nhân Nghĩa: – Thiên Đức quy phục Thiên triều, nay đã quá thời hạn cống nạp là cớ làm sao?

Lý Nhân Nghĩa thủng thẳng hỏi lại: – Xin hỏi tiên sinh, đại binh từ Vân Nam quốc kéo xuống Giao Châu giết người cư���p lương, lấn chiếm đất đai phải chăng do Đại Vũ phái đi? Đại Vương đồng ý cống nạp theo yêu sách của tiên sinh đưa ra, vậy ai đã hạ lệnh cho quân Đại Vũ tấn công Thiên Đức?

Lâm Đường Thần thản nhiên đáp: – Đoàn Kính Chí đến La thành gặp Trữ quân, quân Thiên Đức chắn lối, buộc Đoàn Kính Chí phải tự mở đường mà tiến. Giao Châu đâu phải đất riêng của Thiên Đức.

Lý Nhân Nghĩa gật đầu: – Quả thật Vạn Xuân không phải của riêng Thiên Đức, nhưng Đoàn Kính Chí đem binh tiến vào phải qua đất Thiên Đức, thế thì… có được Vạn Thắng vương chấp thuận hay chưa? Ban nãy Thần phi gọi đám binh ấy là đám giặc cướp có gì là sai đâu.

Lâm Đường Thần nói ngang: – Thiên Đức quy phục Thiên triều, đại binh Thiên triều đi qua thì đâu cần phải hỏi. Phàm xưa nay, kẻ dưới làm sao dám cật vấn kẻ trên?

Lý Nhân Nghĩa chẳng vừa: – Thì ra những người tự xưng Thiên triều cao cao tại thượng lại rặt một đám vô pháp vô thiên quen thói làm càn.

Lâm Đường Thần trừng mắt, gằn giọng: – Lý đại nhân, ông vừa nói cái gì?

Lý Nhân Nghĩa tỉnh bơ: – Hạ quan mắng bọn Đoàn Kính Chí vô pháp vô thiên, chưa có chỉ dụ của bề trên mà tự ý vào đất nhà người ta trộm gà bắt chó.

Lâm Đường Thần quên bẵng vị trí sứ thần và mục đích thực sự của chuyến đi, kéo hai ống tay áo lên, định ăn thua đủ với Lý Nhân Nghĩa. Văn quan tức nhau vì lời nói, đánh nhau cũng chẳng có gì lạ, cũng chẳng chết ai đâu. Đoàn sứ thần vội vã kéo Lâm Đường Thần lại. Bên đối diện, quân hầu trong điện cũng can ngăn Lý Nhân Nghĩa đang hăng máu.

– Thiên Đức các người là một đám ngỗ ngược! Dám cả gan chống lại binh Thiên triều ư? – Lâm Đường Thần tức phát điên, chỉ mặt Lý Nhân Nghĩa quát lớn, nước bọt bắn ra tung tóe. – Nếu còn khôn hồn mau trả tù binh, bồi thường tính mạng!

Lý Nhân Nghĩa cũng gân cổ lên: – Lâm tiên sinh! Ngài đừng ăn nói hồ đồ! Binh Đại Vũ gây thiệt hại mùa màng, mạng người và nhiều tài sản của người dân! Chính các ngài mới phải đền bù cho những thiệt hại vừa gây ra.

Lâm Đường Thần trợn mắt lên: – Các người dám ư?

Lý Nhân Nghĩa vênh mặt: – Có gì mà không dám? Lẽ đời, kẻ nào gây ra thiệt hại thì phải bồi thường. Người càng học cao hiểu rộng càng phải hiểu lý lẽ đơn giản ấy, chỉ đám ngu phu thất học mới không biết, ăn càn nói càn mà thôi.

– Ngươi nói ai ngu phu thất học? Ngươi dám mạo phạm Thiên triều! Hả…

Lý Nhân Nghĩa tức lên, nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống nền gạch, rồi lấy chân giẫm lên: – Hạ quan nói bọn ngu phu, thất học chứ nào dám chỉ tiên sinh, xin ngài đừng tự nhận, tự rước lấy vào thân thì khổ. Đâu nào? Hạ quan đã nói gì đâu? Đã ai làm gì đâu?

Lâm Đường Thần giận đến run người, hơi thở khò khè, mặt đỏ như gấc, hai con ngươi trợn tròn, trắng dã như muốn ăn tươi nuốt sống Lý Nhân Nghĩa.

Bình thường Lý Nhân Nghĩa điềm đạm, nho nhã. Nhưng hôm nay, hắn ta lại như biến thành một người khác, hệt như mấy bà hàng tôm, hàng cá ở chợ. Sở dĩ Lý Nhân Nghĩa chẳng kiêng dè là vì có lời dặn của Chương:

– Chửi chết mẹ chúng nó đi! Sớm muộn gì chúng cũng đánh mình, dù có quỳ gối xưng thần, chúng vẫn sẽ đánh! Mà muốn đánh ta thì nó cần đôi ba năm chuẩn bị. Cứ chửi thật mạnh cho sướng miệng, sau này chúng sai người hạch tội, ta cùng lắm là cách chức quan của ông.

Lý Nhân Nghĩa như chim sổ lồng, trút hết tức giận, căm hờn vào từng câu chữ, chì chiết nhằm vào Lâm Đường Thần và Đoàn Kính Chí. Bản quyền câu chuyện này thuộc về truyen.free, được diễn giải lại qua từng câu chữ đầy sáng tạo.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free