Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 570: Thủy chiến bãi Mã Đầu

Dương Trường Huệ tự tay kiểm tra vết thương của binh sĩ do hỏa khí Thiên Đức gây ra. Những vết thương nhỏ do hàng chục mảnh kim loại sắc nhọn găm vào khiến binh sĩ khó cầm máu, dẫn đến cái chết từ từ. Thêm vào đó, tiếng gào khóc, rên rỉ của những quân sĩ bị trúng hỏa hổ, da thịt cháy sém, càng khiến Dương Trường Huệ thêm phần bực dọc. Ông nhận thấy, nếu không mau chóng giao chiến với đại quân Yết Kiêu, binh sĩ dưới trướng sẽ hao hụt nghiêm trọng, đặc biệt là sĩ khí sẽ bị ảnh hưởng nặng nề.

Hỏa khí trong tay binh sĩ Thiên Đức quả thực vô cùng lợi hại. Dương Trường Huệ tận mắt chứng kiến, quân địch trước khi cận chiến đều giương khiên che chắn tên đạn, sau đó dùng hỏa khí dạng ống tre phóng chất gây cháy, khiến quân tiên phong của Hô Diên Tán khó lòng chống đỡ. Tiếp đến, thủy binh Thiên Đức dùng một loại ống tre có gắn cán để ngắm bắn, khai hỏa. Sau đó, chúng tung ra những quả nổ nhỏ cũng làm bằng tre, rồi mới sử dụng binh khí cá nhân dạng ống, bắn ra những viên sắt tròn xoe kèm theo khói mù mịt. Cuối cùng, binh sĩ Thiên Đức mới rút đoản đao cận chiến. Dương Trường Huệ nhận ra, việc dùng móc sắt kéo chiến thuyền nhỏ của đối phương lại gần để tràn sang cận chiến là điều không khả thi. Hàng trăm binh sĩ thoát chết nhờ... nhảy xuống sông tránh hỏa khí, nhưng trớ trêu thay, chính những móc sắt ném ra lại gây hại cho Hô Diên Tán. Có thể nói, để tiếp cận một thủy binh Thiên Đức, ��t nhất hai binh sĩ của Hô Diên Tán đã phải bỏ mạng hoặc bị loại khỏi vòng chiến đấu.

Diêu Bình Trọng nói: - Long Vũ quân là một trong những lực lượng nòng cốt xây dựng thủy quân Thiên Đức. Vị tướng chỉ huy trẻ tuổi đó khi giao chiến vô cùng hăng máu, tuyệt đối không thể xem thường. Chúng liên tục chặn đánh ta, hẳn là để kéo dài thời gian chờ viện binh. Với đám tướng trẻ này, cần phải dùng lối đánh "cứng đối cứng" mới mong trị được chúng. Mạt tướng được biết, Long Vũ quân là đội tinh binh thiện chiến, còn số quân còn lại mới tập hợp dưới trướng Yết Kiêu gần đây, và chúng vừa chịu thiệt hại sau trận giao chiến trước. Xin Thống soái cho mạt tướng cầm đạo tiên phong, đánh tràn đến mới có thể diệt trừ hắn được.

Dương Trường Huệ gật đầu đồng ý. Hô Diên Tán vừa thoát chết dưới làn hỏa khí của đối phương, vả lại, việc cậy thế quân đông mà đối phó với một đám quân mưu mẹo, vừa đánh vừa chạy như Yết Kiêu e rằng khó. Nhất định phải dùng đến Diêu Bình Trọng, một vị tướng dày dạn thủy chiến và có c�� mưu hơn hẳn mới mong thành công.

Diêu Bình Trọng đốc thúc quân tiên phong tiến nhanh, quyết tâm đuổi kịp bọn Phạm Chiêm trước khi trời tối. Trái ngược với mong muốn, đối thủ của Diêu Bình Trọng lại là Cao Mộc Viễn. Cao Mộc Viễn dàn thủy trận trên sông, dùng thần công bắn như mưa đạn khiến Diêu Bình Trọng không thể tiến quân. Trời ngả bóng, đúng lúc Diêu Bình Trọng đang tính kế thu hẹp khoảng cách thì một toán quân La Thành kéo đến bờ tả ngạn Hát Giang, dùng Cự thạch pháo bắn xuống sông, buộc Cao Mộc Viễn phải thu binh. Diêu Bình Trọng mừng rỡ đốc thúc quân cố sức đuổi theo cho bằng được. Cao Mộc Viễn sai hậu quân thả mấy chục bè chuối, buộc dây thừng và móc sắt neo lại giữa sông, rồi điểm hỏa để chúng cháy chậm. Vài bè phát nổ, khiến Diêu Bình Trọng trù trừ vì trời đã tối mịt.

Cao Mộc Viễn hội quân với Yết Kiêu, tạm neo chiến thuyền tại bờ hữu ngạn Hát Giang, bày thủy bộ trận tại khu vực làng Liễu, chờ Dương Trường Huệ. Gần nửa đêm, Phàn Tiếp dẫn quân đến, chia làm hai mũi, dùng một số Cự thạch pháo hạng nhẹ bắn đạn cháy tập kích doanh trại đối phương.

Yết Kiêu chống cự lấy lệ, rồi phóng hỏa soái trại, hạ lệnh rút quân ngay trong đêm về khu vực làng Mã Đầu, cách đó hai mươi dặm về phía hạ lưu. Phàn Tiếp kiểm tra doanh trại đang cháy, không phát hiện lương thảo hay khí giới. Ông nghĩ rằng tất cả những thứ đó đều đã được đưa lên chiến thuyền nên quyết định chờ Diêu Bình Trọng đến để báo cáo tình hình. Diêu Bình Trọng tiến dưới sông, Phàn Tiếp trên bộ. Bên kia bờ Hát Giang cũng có một số toán binh La Thành cùng tiến, đèn đuốc sáng rực cả một góc sông trong đêm đen.

Biết Yết Kiêu đã bày trận ở Mã Đầu, Diêu Bình Trọng đốc quân đi nhanh, vừa sáng rõ thì đuổi kịp. Quân cảnh giới trên cao báo cáo rằng thủy quân Thiên Đức vẫn chưa bày trận xong, binh sĩ kẻ nửa trên bờ, người nửa dưới thuyền. Diêu Bình Trọng cân nhắc, rồi quyết định không chờ Dương Trường Huệ, lập tức hạ lệnh thủy bộ tấn công ngay.

Mã Đầu là một ngôi làng nhỏ nằm gần bờ sông, trên một doi có hình đầu ngựa nên gọi là bãi Mã Đầu. Dân làng Mã Đầu chỉ có chưa đầy ba trăm khẩu, chuyên nghề trồng lúa và đánh bắt cá. Yết Kiêu đã chọn bãi Mã Đầu từ lâu, lập trận thủy bộ, lưng dựa vào làng Mã Đầu nghênh địch.

Diêu Bình Trọng dùng Song thủ pháo bắn tràn vào các chiến thuyền đang neo đậu. Quân Thiên Đức nhốn nháo bỏ thuyền lên bờ. Trông thấy cảnh đó Diêu Bình Trọng lấy làm đắc chí. Quân cảnh giới trên cao tiếp tục báo xuống, không phát hiện phục binh nào của Thiên Đức bố trí trên bờ. Chớp lấy thời cơ này, Diêu Bình Trọng lập tức hạ lệnh cho thủy quân mau chóng tiến thẳng vào thủy trận đang bày dở dang của Yết Kiêu, không chờ cánh Phàn Tiếp, cũng chẳng chờ Dương Trường Huệ, vì sợ Yết Kiêu sẽ tẩu thoát.

Hô Diên Tán hăm hở dẫn đầu đội hình tiên phong, liên tiếp phóng hỏa đốt cháy mấy chiến thuyền không người bị bỏ lại trên sông. Diêu Bình Trọng lại được quân cảnh giới báo cáo rằng, phía hạ lưu có một toán thủy quân chừng hai mươi thuyền treo cờ La Thành đang tiến đến. Ông liền hô hào binh sĩ thúc trống, ra lệnh quân đánh nhanh, chia cắt soái thuyền của Yết Kiêu dưới sông với trung quân trên bãi Mã Đầu. Diêu Bình Trọng ra lệnh Hô Diên Tán đổ toàn bộ hơn một nghìn quân lên bờ giao chiến, vây bọc nhằm quyết bắt cho bằng được Yết Kiêu.

Diêu Bình Trọng dày dạn kinh nghiệm là thế, nhưng lại quên khuấy một điều quan trọng. Từ lúc Diêu Bình Trọng khai hỏa tấn công, đối phương chỉ có vỏn vẹn mươi khẩu thần công trên soái thuyền bắn trả cầm chừng và loạn xạ, hầu như không gây ra thương vong đáng kể nào cho quân của Hô Diên Tán.

Vậy hàng trăm khẩu thần công thủy quân Thiên Đức dưới quyền Trung đoàn 341 của Dương Cát Lợi đã đi đâu? Diêu Bình Trọng đã quên mất điều quan trọng ấy, bởi tận mắt ông trông thấy trận địa chưa bày xong, ba quân Thiên Đức có dấu hiệu vỡ trận, binh sĩ kẻ ôm đầu tháo chạy, người nhảy xuống sông cố sống cố chết bơi vào bờ.

- Bẩm Phó soái, trên các thuyền Thiên Đức bỏ lại trên sông, Hô tướng quân không hề phát hiện hỏa khí của chúng nên đã phóng hỏa.

Diêu Bình Trọng nhíu mày, hỏi lại: - Không có hỏa khí?

Diêu Bình Trọng ra lệnh cho soái thuyền tiến vào gần hơn một chút để trông rõ mấy con thuyền đang bốc lửa cháy.

- Mấy thuyền đó… trông chúng như thể bị hư hỏng và phải bỏ lại. - Diêu Bình Trọng có phần ngạc nhiên với phát hiện vừa rồi. - À khoan đã, chắc hẳn đó là những chiến thuyền của Long Vũ quân bị hư hỏng sau khi giao chiến với Hô tướng quân.

Như sực nhớ ra điều gì, Diêu Bình Trọng quát lớn: - Mau hỏi Chỉ diên quân (quân sĩ trên diều hình chim diều hâu) xem các chiến thuyền Thiên Đức đang quay mũi ra sông hay cắm đầu vào bờ!

Chẳng bao lâu sau, Chỉ diên quân báo lại rằng hầu hết các chiến thuyền Thiên Đức đều đang quay mũi ra hướng sông. Diêu Bình Trọng thất kinh, quát lên: - Đồ đần độn! Sao chúng bay không báo sớm hơn! Chúng ta đã rơi vào bẫy của bọn chúng rồi!

Tả hữu ngơ ngác nhìn nhau. Diêu Bình Trọng hạ lệnh: - Mau ra hiệu cho Hô tướng quân lui binh. Ta trúng kế của đối phương rồi, mau lên! Mau lên!

Tiếng chiêng thay thế tiếng trống trận, khua vang rộn ràng cả một khúc sông. Hô Diên Tán đang hăng máu, nghe tiếng chiêng hiệu lui binh lấy làm lạ, ngoảnh nhìn lên cao thì thấy Chỉ diên quân đang phất cờ hiệu liên hồi. Phần lớn binh sĩ thuộc quyền Hô Diên Tán đã lên bờ cận chiến với quân Thiên Đức trên bãi Mã Đầu, phần còn lại trên thuyền đang cùng nhau ra sức phóng hỏa tiễn vào các thuyền Thiên Đức.

Đùng! Đùng! Đùng! Đùng! Đùng!

Loạt âm thanh rền vang như sấm động giữa trời quang liên tiếp nổi lên, khiến ai nấy đều gi���t mình kinh hãi. Hô Diên Tán hoảng loạn nhìn khắp lượt, phát hiện hàng chục ụ khói bốc lên từ trong đám lau sậy rậm rạp ven bờ sông.

Loạt đạn thứ nhất khiến ba quân Đại Vũ chết lặng, dáo dác ngơ ngác nhìn quanh. Hàng chục chiến thuyền Đại Vũ bị trúng đạn ở khoảng cách chỉ vài ba mươi trượng, cột buồm gãy đổ tan tành.

Không lâu sau đó, loạt đạn thần công thứ hai lại rền vang. Nhiều chiến thuyền của Hô Diên Tán trúng dăm bảy phát đạn, binh sĩ trên khoang thuyền nhiều kẻ lìa đời khi còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Yết Kiêu đã bí mật cho đào sẵn hàng trăm hố cất giấu thần công trong đám lau sậy ven bờ, ngụy trang kỹ càng bằng cây cỏ, lau lách. Trước đó, việc Yết Kiêu rút chạy gấp gáp khỏi khu vực làng Liễu nằm trong kế hoạch dẫn dụ thủy quân Đại Vũ về khu vực bãi Mã Đầu. Do địa hình của bãi Mã Đầu nhô ra hướng lòng sông, xuôi về hướng hạ nguồn, Yết Kiêu dàn quân ở phần tựa như bờm ngựa. Tiền quân Hô Diên Tán tiến sâu vào đổ quân lên bãi Mã Đầu. Trung quân của Diêu Bình Trọng lũ lượt theo sau tiếp ứng, khiến đội hình chiến thuyền Đại Vũ trải dài hàng dặm.

Diêu Bình Trọng nhận ra mưu kế của Yết Kiêu, thông qua hướng mũi chiến thuyền của địch, thì đã quá muộn. Chỉ diên quân trên cao không phát hiện được trận địa thần công đặt cạnh bờ sông. Đến khi các tấm phên cỏ che đậy được kéo ra, Chỉ diên quân mới quan sát thấy hàng trăm khẩu thần công được kéo lên khỏi hố và liên tục khai hỏa vào sườn đội hình thuyền chiến, nhưng lúc đó thì đã không còn kịp nữa. Hàng chục thuyền chiến Đại Vũ loay hoay giữa dòng, muốn quay ngược trở ra nhưng phần lớn đều đã trở thành những mục tiêu lý tưởng cho Dương Cát Lợi.

Nghe tiếng thần công khai hỏa, thủy quân Thiên Đức vốn đã bỏ chạy trước đó đột nhiên trở giáo đánh mạnh, đẩy ngược tiền quân ít ỏi của Hô Diên Tán xuống sông.

Trước tình thế bất lợi, Diêu Bình Trọng một mặt ra lệnh thu binh, mặt khác điều động mấy soái thuyền chở đầy Song thủ pháo bắn lên bờ theo sự chỉ dẫn của Chỉ diên quân, nhằm yểm trợ cho quân Hô Diên Tán rút lui. Cùng thời điểm đó, toán thủy quân binh triều vừa kịp đến ứng cứu thì Yết Kiêu đã cho quân đem Thiết giáp đĩnh và hơn chục thuyền nhỏ ra chặn đánh.

Trận chiến thủy bộ trở nên vô cùng ác liệt, thuyền bè cháy rụi khắp sông, khói súng mịt mù che phủ cả một vùng.

Dương Trường Huệ kéo trung quân đến tiếp ứng cho Diêu Bình Trọng, nhưng nhất thời không thể thay đổi được tình hình do thua thiệt về tầm xa hỏa lực. Trận chiến giảm dần cường độ vào buổi chiều, Dương Trường Huệ liền hạ lệnh thu quân về bờ tả ngạn Hát Giang để chỉnh đốn ba quân. Thủy quân La Thành cũng tạm lui về hạ du.

Phó tướng của Hô Diên Tán đã tử trận trên bãi Mã Đầu. Sau khi kiểm đếm, đạo tiên phong của Hô Diên Tán chỉ còn chưa đến hai trăm binh sĩ có thể chiến đấu. Có thể nói, đạo tiên phong Hô Diên Tán đã bị loại khỏi vòng chiến đấu do chịu thiệt hại quá nặng nề. Diêu Bình Trọng mất hơn sáu trăm quân bản bộ và hơn ba mươi chiến thuyền. Tóm lại, Diêu Bình Trọng chịu thiệt hại đến bốn phần mười binh lực sau trận Mã Đầu, ghi sâu mối hận với Yết Kiêu.

Diêu Bình Trọng trách cứ Phàn Tiếp đã không đem binh kịp thời tương trợ, đánh vào sau lưng trận địa hỏa lực của đối phương. Dương Trường Huệ tỏ ra sốt ruột khi mất liên lạc với Phàn Tiếp, đến sáng sớm hôm sau vẫn chưa thấy bóng dáng cánh quân của Phàn Tiếp đâu. Dương Trường Huệ bèn trưng dụng hai đạo binh gồm hơn một nghìn cấm quân La Thành, giao cho Hô Diên Tán chỉ huy làm tiền quân. Đồng thời, ông truyền lệnh cho Lý Mẫn dùng bộ binh tấn công Yết Kiêu tại Mã Đầu, ép Yết Kiêu phải chạy về phía hạ lưu, nơi hàng vạn binh mã La Thành đang chờ đón nhằm phục thù rửa hận.

Bản quyền của câu chuyện này thuộc về truyen.free, hãy đón đọc những diễn biến hấp dẫn tiếp theo.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free