(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 569: Bè chuối trên sông
Dương Trường Huệ đứng trên soái thuyền nhìn những đốm lửa lóe sáng trên nền trời bị mây đen che phủ rồi vụt tắt ở đằng xa. Lần này, Dương Trường Huệ quyết tâm bằng mọi giá phải đánh bại Yết Kiêu, chiếm lấy hỏa khí mà quân Thiên Đức đang sử dụng. Qua các trận giao chiến lớn nhỏ, Dương Trường Huệ nhận thấy hỏa khí đối phương dùng khi giao tranh vượt trội về uy lực, tầm xa và khả năng sát thương. Nếu chiếm được hỏa khí và bắt được Yết Kiêu, con đường hoạn lộ của Dương Trường Huệ sẽ thăng tiến như diều gặp gió. Quân đội Đại Vũ được trang bị hỏa lực chủ yếu là Song thủ pháo. Trong khi trọng binh của Đại Vũ chỉ được trang bị hạn chế loại đạn đặc biệt gây sát thương hoặc cháy nổ từ Song thủ pháo, thì binh sĩ đối phương đã có sẵn những quả nổ nhỏ dùng cận chiến, uy lực tương đương với trọng binh của Đại Vũ.
Giao chiến với binh mã Giao Châu, một đám man di ô hợp, vô tổ chức, Dương Trường Huệ đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, mọi hiểu biết trước đó hoàn toàn đảo lộn.
Binh mã Giao Châu, cụ thể là Thiên Đức, có kỷ luật tốt, tiến thoái vô cùng trật tự. Theo quân tế tác thu thập, các tướng chỉ huy Thiên Đức phần lớn đều rất trẻ. Dương Trường Huệ vốn nghĩ đám mặt búng ra sữa, hăng tiết vịt đó sẽ nản chí sau dăm ba trận thua, nhưng thực tế chiến trường đã dội cho Huệ một gáo nước lạnh. Thiên Đức thay vì sợ hãi những cánh diều lại mau chóng tìm ra cách khắc chế vô cùng đơn giản, đó là dựa vào thời tiết. Điều đó trái ngược hoàn toàn với những gì Dương Trường Huệ từng trải qua khi chinh phục Vân Nam quốc. Quân đội Vân Nam quốc chỉ cần thấy diều là thần trí hoảng loạn, lâm trận là tan rã. Dương Trường Huệ nhận định, sở dĩ bọn Yết Kiêu không hề nao núng là bởi có trong tay hỏa khí mạnh.
Theo tin tức tình báo tự thu thập và Tô Trung Từ cung cấp, Dương Trường Huệ đặc biệt lưu tâm đến đội trọng binh của Thiên Đức, hiện do lão tướng tiền triều Phạm Tu chỉ huy. Tuy nhiên, chiến sự đã kéo dài hơn hai tháng mà đội trọng binh Thiên Đức vẫn ở phương Nam xa xôi, dường như không có ý định kéo về tương trợ. Dương Trường Huệ tin rằng vị thống lĩnh ba quân Thiên Đức, tức Vạn Thắng vương, vô cùng tin tưởng những đội quân còn lại. Dương Trường Huệ cũng biết trong tay Vạn Thắng vương còn một quân cờ bí mật mang tên Phạm Bạch Hổ, một tướng trẻ thống lĩnh hỏa khí hạng nặng. Huệ đã phái quân dò la tin tức và tỏ ra thất vọng khi biết rằng lần gần nhất Vạn Thắng vương điều Phạm Bạch Hổ xuất trận là trong cuộc vây hãm thành Tam Đái. Tuy nhiên, tại cuộc vây hãm đó, công trạng của Phạm Bạch Hổ ít được nhắc đến.
Phạm Bạch Hổ đang ở đâu? Phải chăng trong đội hình trọng binh của Phạm Tu? Hay lực lượng đã bị chia nhỏ ra các nơi, khiến Vạn Thắng vương nhất thời chưa thể điều Phạm Bạch Hổ vào trận? Tất cả các thắc mắc sẽ có lời giải khi bắt được Yết Kiêu, bởi Yết Kiêu là một trong số các tướng thân tín dưới quyền Vạn Thắng vương và nắm giữ lực lượng thủy quân.
– Bẩm! Thưa Thống soái, tiền quân xin lệnh.
Binh sĩ cấp báo, cắt ngang dòng suy tư của Dương Trường Huệ.
– Phía trước có nhiều bè tre nhỏ đốt đuốc giăng ngang sông, Hô tướng quân nghi ngờ mưu kế của quân man nên đã dừng thuyền.
– Có bao nhiêu bè? – Dương Trường Huệ hỏi.
– Dạ bẩm, dựa vào ánh đuốc thì phải có không dưới trăm bè. Chúng giăng ngang thành nhiều lớp so le, khiến chiến thuyền khó vượt qua.
– Quân cảnh giới nói sao?
– Dạ bẩm, trời tối, tầm nhìn hạn chế. Quân cảnh giới không phát hiện binh sĩ nào trên những bè tre. Hai bên bờ cũng không có động tĩnh nào đáng nghi ạ.
– Truyền lệnh Hô tướng quân điều khinh thuyền lên thám sát cẩn thận, xem chúng giở quỷ kế gì.
Hô Diên Tán, chỉ huy đạo thủy binh tiên phong, điều năm khinh thuyền vượt lên trước đội hình, tiếp cận những bè tre giữa dòng. Quân của Hô Diên Tán không phát hiện bất kỳ bóng người nào trên những bè tre, bè chuối đang nổi dập dềnh. Mỗi bè đặt một liếp tre hình trụ cao chừng ba thước, quây quanh vật gì đó. Quân sĩ chèo sát mấy bè gần nhất kiểm tra kỹ hơn, ngó vào liếp tre hình trụ thì lấy làm lạ, bởi bên trong chẳng có gì đặc biệt ngoài ngọn đuốc nhỏ đang cháy dở, buộc bên cạnh một cái sọt tre. Một quân sĩ thử nhấc sọt tre lên xem có giấu thứ gì hay không, song chẳng phát hiện vật lạ. Kiểm tra thêm hàng chục bè tre, bè chuối khác cũng y chang như vậy. Sở dĩ các bè không trôi theo dòng nước là vì chúng được chằng buộc với nhau bằng dây chão. Các bè gần bờ thì buộc dây chão vào cột tre đóng ngầm dưới bờ sông.
Nghe binh sĩ báo cáo tình hình, Hô Diên Tán tỏ ra bực dọc, mặt nhăn như khỉ ăn ớt, quát lên:
– Bọn man di định nhát ma, cản đường tiến của chúng ta đây mà!
Dứt lời, Hô Diên Tán lệnh cho các thuyền tiến lên, dùng câu liêm móc dây chão để chặt đứt hết lượt, khiến các bè trôi dạt theo dòng nước về phía hạ nguồn. Chứng kiến cảnh ấy, Hô Diên Tán nhếch miệng cười khinh bỉ:
– Bọn man di thật ngu muội, chúng định giăng bè đốt đuốc để thăm dò binh lực của ta hay sao?
Tại trung quân, Dương Trường Huệ nghe tin các bè tre chẳng có gì bên trong liền sinh nghi, song nhất thời chưa thể lý giải mưu đồ của đối phương.
– Dưới trướng Yết Kiêu có một lão tướng họ Cao, người Tế Giang. – Dương Trường Huệ nói với tả hữu. – Ông ta từng được mệnh danh là Thủy Sư Đô đốc thống lĩnh thủy quân xứ ấy. Người man di chúng ta có thể xem thường, nhưng trong số bọn họ tất có những kẻ kiệt xuất hơn người. Mau dặn Hô tướng quân cẩn trọng kẻo trúng kế. Chẳng lẽ chúng phí công làm bè, đốt đuốc chỉ để cản đường tiến của ta ư?
Hô Diên Tán tuân mệnh nhưng lại bỏ ngoài tai, bởi hàng trăm bè tre, bè chuối ��ang trôi vô định. Hàng chục khinh thuyền vượt lên trước đội hình, phá bỏ trận địa bè của đối phương vô cùng dễ dàng.
– Bẩm Thống soái! – Quân sĩ lại báo cáo với Dương Trường Huệ.
– Quân cảnh giới trên cao báo rằng có rất nhiều bè, phải đến dăm bảy trăm cái, xếp theo hình vuông hệt như bàn cờ. Hô tướng quân đã phá bỏ được một phần ba.
– Sao chúng giăng bè nhiều như vậy để làm gì nhỉ?
Dương Trường Huệ chau mày, chắp hai tay sau lưng, đi lại quanh cái bàn nhỏ. Diêu Bình Trọng, phó tướng của Dương Trường Huệ, bước ra nói:
– Thưa Thống soái, mạt tướng nghĩ đến một khả năng chẳng biết có phải hay không.
Dương Trường Huệ dừng bước, quay trở lại chỗ ngồi, chờ đợi Diêu Bình Trọng nêu ý kiến.
– Mạt tướng từng nghe nói bọn Yết Kiêu có thể lặn dưới nước nửa canh giờ mà không cần ngoi lên lấy hơi. Phải chăng chúng ẩn mình dưới làn nước sâu, chờ trung quân ngang qua mới ngoi lên đánh?
Dương Trường Huệ cười khẩy:
– Ta có nghe, nhưng Đại tướng quân không nên tin vào lời đồn đãi của bọn man di. Chúng nói quá lên thôi, làm gì có người nào nín hơi lặn được nửa canh giờ. Chúng lặn được một khắc là ta đã ngả mũ bái phục.
Diêu Bình Trọng trầm ngâm giây lát, rồi lại nói:
– Chúng cùng lúc giăng mấy trăm bè, nhưng các bè đầu tiên không đặt bẫy, hòng khiến ta lơ là phòng bị. Các bè sau chúng đặt bẫy nào đó, mạt tướng nghĩ khả năng này rất cao.
Dương Trường Huệ đưa tay bóp nhẹ hai bên thái dương, suy tư giây lát. Huệ nhíu mày nhìn Diêu Bình Trọng, gật gù nói:
– Phó Thống soái nói có lý. Bọn man di có loại hỏa khí tương tự chúng ta. Nếu chúng đặt hỏa khí lẫn trong các bè chằng buộc trên sông, sau đó cho thủy binh lặn dưới nước chờ thuyền ta đi vào giữa đám bè rồi điểm hỏa. Trời tối là đồng minh của ta, nhưng cũng là lợi thế cho chúng.
Dương Trường Huệ liền gọi binh sĩ:
– Mau truyền lệnh cho Hô tướng quân tạm ngưng tiến quân, dùng khinh thuyền rà soát một lượt rồi hãy tiến cũng không muộn.
Huệ vừa dứt lời, bỗng có mấy tiếng nổ từ tiền quân vọng lại. Quân tướng ào ra ngoài khoang thuyền đứng trông, nhất thời chưa thể đoán định được âm thanh có phải từ tiền quân vọng đến không.
Một khoảng lặng tương đối ngắn trôi qua. Ngay sau đó, liên tục những tiếng đì đùng từ xa vọng đến.
– Bẩm! Hô tướng quân đã đụng mai phục của địch dưới sông.
Dương Trường Huệ quát lớn:
– Truyền lệnh Hô Diên Tán lui binh, địch ẩn náu dưới các bè, tuyệt đối không được khinh suất!
Quân cảnh giới trên những cánh diều cầm trên tay mấy ngọn đuốc, khua khoắng theo quy ước báo hiệu tiền quân lui binh.
Hô Diên Tán hoang mang tột độ, chẳng chờ đến lúc thấy lửa hiệu đã vội hạ lệnh quân tiên phong tạm dừng và lui về sau hàng trăm trượng.
Quả nhiên, trong hàng trăm bè tre, bè chuối kia, quân Thiên Đức đã đặt chất nổ lên một số bè. Chờ tiền quân Hô Diên Tán tiến vào giữa trận địa bè, thủy quân Yết Kiêu ẩn mình dưới làn nước đen ngòm đã ló đầu lên khỏi mặt nước quan sát. Sau đó, họ lặng lẽ đẩy các bè chứa chất nổ về giữa dòng, điểm hỏa dây cháy chậm rồi lặn mất.
Chưa đầy một tuần trà, đội hình tiên phong của Hô Diên Tán đã rối loạn. Hàng chục thuyền bị hư hỏng bên mạn, vài chục binh sĩ bị thương. May thay, chỉ có hơn mười binh sĩ của Hô Diên Tán thiệt mạng. Hô Diên Tán neo thuyền, sai quân kiểm tra và phá bỏ tất cả các bè còn lại. Công việc này khiến đại quân Dương Trường Huệ phải dừng chân cho đến tảng sáng.
Trong lúc đại quân dừng giữa dòng Hát Giang, hậu quân của Dương Trường Huệ cũng bị hàng chục bè chuối, bè tre nhỏ theo dòng nước lặng lẽ trôi vào đội hình. Bằng cách nào đó, thủy binh Yết Kiêu điểm hỏa khiến các bè phát nổ. Thương vong do các bè gây ra không đáng kể, nhưng khiến tinh thần ba quân của Dương Trường Huệ có phần nao núng.
Yết Kiêu chỉ dùng một trung đội để cầm chân đại quân của Dương Trường Huệ suốt bốn canh giờ.
Nguyên ngày hôm đó, thủy quân Đại Vũ không tiến được bao xa, bởi quân tiên phong của Hô Diên Tán mất nhiều thời gian phá bỏ thêm ba trận địa bè chuối giăng ngang sông. Bản thân Hô Diên Tán cũng mệt phờ, dù chưa trông thấy bóng dáng thủy quân đối phương.
Vào đêm ngày thứ hai của cuộc hành binh, thảng hoặc Dương Trường Huệ lại nghe tiếng đổ. Khi thì ở phía tiền quân vọng đến, lúc sau hậu quân lại báo có ánh đuốc lập lòe như ma trơi nơi đầu nguồn, kèm theo vài tiếng nổ vang như sấm giữa dòng, khiến ba quân luôn phải đề cao cảnh giác. Nhận ra ý đồ của Yết Kiêu, Dương Trường Huệ cười nhạt:
– Xem ra ta vẫn chưa đánh giá đúng bọn man di này. Chúng cản bước ta, dùng lực lượng nhỏ, hư hư thực thực quấy phá trước sau. Nếu ta lơ là sẽ nhận quả đắng, còn như căng mắt ra trông chừng thì ba quân sẽ sinh mệt mỏi.
Diêu Bình Trọng bèn đưa kế sách:
– Thưa Thống soái! Chi bằng ta bảo Hô Diên Tán đem một khinh thuyền vượt hẳn lên trước tiền quân, dùng câu liêm, móc sắt rà soát mặt nước, kéo hết các bè chúng giăng về phía hạ lưu. Giả như chúng có phục binh bám theo bè thì cũng chỉ thiệt một thuyền mà thôi.
Dương Trường Huệ cho đó là diệu kế. Hô Diên Tán làm theo, nhờ đó dễ dàng vượt qua các bè chuối mà quân Thiên Đức giăng giữa sông. Nửa buổi ngày hôm sau, nhằm ngày hai mươi sáu tháng năm, Hô Diên Tán đụng độ với Trung đoàn Long Vũ của Phạm Chiêm. Binh lực hai bên ngang ngửa, giao chiến ác liệt trong gần hai canh giờ. Dương Trường Huệ điều trung quân nhập trận, Phạm Chiêm liền lui binh về hạ lưu. Trong trận thủy chiến, binh sĩ Long Vũ dùng hỏa hổ, ĐB32M1 và lựu đạn tre khiến hơn ba trăm binh sĩ của Hô Diên Tán tử trận, hơn bốn trăm người bị bỏng, mất sức chiến đấu. Hô Diên Tán bị cháy và h�� hỏng hai mươi chiến thuyền, còn Phạm Chiêm cũng mất bảy chiếc lớn nhỏ bị chìm. Hơn hai trăm binh sĩ Long Vũ thương vong trong trận chiến. Đây có thể xem là một chiến thắng của Phạm Chiêm trước Hô Diên Tán.
Toàn bộ bản biên tập này thuộc quyền sở hữu của truyen.free.