Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 538: Tấn công thành Mè

Do không thể tác động trực tiếp đến các sứ quân cấp cao, Chương ra lệnh cho Trần Nhật Tôn thuộc Phòng Tình báo, Phạm Bỉnh Di thuộc Bộ Công an và Trần Minh Dũng thuộc Liên lạc phải bằng mọi biện pháp để tung tin sang các sứ quân bên kia sông Xích Giang, nhắm vào dân chúng. Chương muốn giảm thương vong khi giao chiến, phải tách dân khỏi quân để tát nước bắt cá dễ dàng hơn.

Về nội dung tin tức, dân chúng các vùng đó được cảnh báo về thời gian và địa điểm quân Thiên Đức sẽ tiến đánh, khuyên dân chúng ngay sau vụ gặt nên cẩn trọng cất trữ lương thực, tuyệt đối tránh xa các điểm nóng như thành quách, đồn trại để tránh tên bay đạn lạc. Trong lúc chiến loạn, dân chúng nên ở nhà đóng cửa cài then, quân Thiên Đức tuyệt đối không đốt phá, lạm sát dân thường. Quan trọng hơn, những binh sĩ muốn hạ vũ khí đầu hàng chỉ cần cầm cờ trắng tìm đến quân Thiên Đức sẽ được an toàn…

Phạm Bỉnh Di cùng những người khác đề xuất, và Chương đã đồng ý hoàn toàn dỡ bỏ lệnh phong tỏa việc buôn bán muối với các sứ quân, đồng thời miễn thuế muối. Đổi lại, giới thương nhân phải truyền tải những thông điệp theo yêu cầu của Thiên Đức bằng hình thức truyền miệng. Mỗi thương thuyền như vậy sẽ có một công an hoặc tế tác Thiên Đức giả trang đi cùng. Việc tung tin có chủ đích bắt đầu vào thượng tuần tháng 10, chừng nửa tháng sau, gần như toàn bộ dân cư sinh sống tại La thành, Tây Phù Liệt, Trường Châu, Bình Kiều đều đã biết tin. Dân chúng nhốn nháo, và các sứ quân cũng theo đó mà điều động binh mã.

Nhằm đánh lạc hướng các sứ quân, các tin tức đồn thổi được dồn nhiều hơn về La thành. Để chứng minh tin đồn là sự thật, Đại đoàn Thánh Dực đã có những dấu hiệu điều chuyển binh mã một cách vô cùng lộ liễu.

Nguyễn Lạc Thổ cũng nhận được mệnh lệnh trên, cùng với tin tức đại quân Thiên Đức sẽ tấn công ba tòa thành vào khoảng giữa trung tuần tháng 10, đặc biệt là thành Cao, đã mau chóng được truyền đi. Kiều Liêm bố trí 4.000 binh mã tại thành Cao, 1.000 tại thành Mật và 2.000 tại thành Mè bên bờ tả ngạn sông Xích Giang để trấn giữ. Ngoài lực lượng này, các tộc trưởng, hùng trưởng, thổ hào trong vùng cũng hỗ trợ thêm được hơn ba nghìn người, nâng tổng số quân trong ba thành lên khoảng một vạn.

Ngô Tất Sắc đưa hơn một nghìn binh mã về thành Mật trợ chiến, đồng thời tổ chức lực lượng thủy binh khoảng 2.000 quân trên hơn 120 thuyền chiến cỡ nhỏ, sẵn sàng xuôi dòng sông Xích Giang dùng hỏa công sống mái với quân Thiên Đức. Bên cạnh đó, Ngô Tất Sắc ra sức chiêu mộ binh mã người Thượng và tàn binh từ Vân Nam, Quý Châu.

Nguyễn Lạc Thổ đưa Trung đoàn Thủy Long Vũ của Phạm Chiêm và Trung đoàn Cao Mộc Viễn thao diễn ngay tại khúc ngã ba sông. Yết Kiêu cũng hỗ trợ bằng cách đưa hai tiểu đoàn thủy đến gióng trống mở cờ, phô trương thanh thế, thiết lập cầu phao chuẩn bị cho lực lượng bộ binh và vận tải vượt thượng nguồn sông Hắc Giang sang đất Sơn Vi.

Trung đoàn 3 Sơn Cước và Sư đoàn Bộ binh Sơn Tây tập trung quân tại trại Kẻ Đối, cờ quạt rợp trời. Kiều Liêm sử dụng vài trăm thổ binh cùng một số Cự thạch pháo phân tán để theo dõi sát sao động tĩnh bên bờ hữu ngạn sông Hắc Giang. Tin tức báo về thành Cao cho thấy quân Thiên Đức tập trung mỗi lúc một đông, ước tính khoảng một vạn quân trên bến dưới thuyền.

Kiều Liêm dĩ nhiên không hề sợ hãi. Cương Nghị quân rất hiếm người Kinh, nhưng lại vô cùng trung thành với nhà họ Kiều. Dựa vào thành quách, địa hình hiểm trở, Kiều Liêm nhận định có thể trụ vững từ sáu tháng đến một năm, trừ phi quân Thiên Đức đem l��c lượng khoảng ba đến bốn vạn quân thì may ra mới thay đổi được tình hình.

Tình hình tương đối căng thẳng.

Tuy là hữu chiêu, nhưng thực chất lại là hư chiêu.

Trung đoàn 1 Sơn Cước, dưới sự dẫn đường của Phan Vỹ cùng Tiểu đoàn 1 thuộc Trung đoàn Vĩnh Yên, hành quân lên thượng nguồn sông Bình Nguyên từ ngã ba Hạc. Trung đoàn 1 Sơn Cước không dùng thuyền vì dễ bị lộ, mà chia thành các đại đội luồn lách dưới những tán cây rừng rậm rạp. Sau hai ngày đêm di chuyển, trung đoàn đã đi được quãng đường khoảng một trăm dặm đường rừng mới dừng nghỉ chân, trước khi di chuyển thêm ba mươi dặm nữa đến điểm hẹn chờ đợi.

Vợ chồng Bùi Thị Xuân đóng quân ở phía Tây thung lũng Đồng Thông với một trăm thớt voi sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào. Sau thời gian ngắn vỗ về các sắc dân bản địa, cộng thêm việc Lý Tường thần phục và ra sức hỗ trợ, Bùi Thị Xuân và Trần Quang Diệu đã có thêm sự phục vụ của các tráng đinh tộc Cao Lan, Sán Chay, Tày, Nùng, Dao, Mông… và đặc biệt là tộc Sán Dìu sống quần cư tại Đồng Thông. Sau cuộc chi���n ở thung lũng Ngàn Hồn, Bùi Thị Xuân tiếp tục chiêu mộ binh sĩ.

Khi nhận được đề nghị phối hợp từ Nguyễn Lạc Thổ, Bùi Thị Xuân một lần nữa tập hợp đội tượng binh gồm một trăm thớt voi đã huấn luyện thành thục, tám trăm thổ binh và năm trăm bộ binh trang bị hỏa mai, lập tức băng rừng. Trần Quang Diệu ở lại bản doanh tiếp tục huấn luyện tượng binh theo yêu cầu của quân Thiên Đức. Trần Quang Diệu vốn uống rượu rất giỏi, lại quảng giao, thân thủ hơn người nên rất được thổ binh nể phục. Đoàn voi chiến và bộ binh hỗn hợp ngày đi đêm nghỉ ven đường mòn, sau hai ngày vượt trăm dặm đường rừng đã đến sông Bình Nguyên, con sông bắt nguồn từ Vân Nam quốc xa xôi.

Việc tượng binh vượt sông không hề dễ dàng. Đạo quân của Bùi Thị Xuân mất một ngày để kết bè và thêm một ngày nữa để đưa toàn bộ tượng binh vượt sông an toàn. Chiều ngày hôm sau, trinh sát của Bùi Thị Xuân đã bắt liên lạc được với Trịnh Tú, người đang ém quân chờ sẵn. Chiều tối, hai đạo quân bắt tay được với nhau và bắt đầu chậm rãi di chuyển về hướng Tây ngay trong đêm. Do phải đảm bảo bí mật, đạo quân phải di chuyển lòng vòng, tránh xa thôn xóm, bản làng, một ngày chỉ đi được khoảng bốn mươi dặm theo hình thức nhảy cóc, cuốn chiếu.

Mục tiêu của Bùi Thị Xuân là thành Mèn.

Thành Mèn có hình vuông, đắp trên một gò cao, tường cao bốn mét, chân thành có chỗ rộng đến sáu mét và mỗi bề dài khoảng ba trăm tám mươi mét. Thành nằm ven một con sông cụt, cách bờ sông Xích Giang hai dặm về phía Tây. Thành Mèn trước đây chỉ có bốn trăm binh sĩ thường trực, nhưng hiện tại trong thành có khoảng một nghìn quân trấn giữ. Giống như bao thành quách khác trên đất Vạn Xuân, thành Mèn có hộ thành hào vây quanh. Hộ thành hào rộng sáu mét, sâu khoảng ba mét, gần đây có cắm chông tre. Cửa chính của thành nằm hướng Đông Nam, với đích kiều (cầu chính, cầu lớn) dẫn qua hộ thành hào.

Bên ngoài thành Mèn đắp bốn gò cao đặt Cự thạch pháo và có hai trăm năm mươi quân sĩ. Phía bờ sông Xích Giang dựng mấy tháp canh để cảnh giới. Ngô Tất Sắc điều thêm gần hai nghìn quân hỗn hợp tiếp viện cùng rất nhiều Cự thạch pháo. Quân của Ngô Tất Sắc chia thành hai trại đóng đối diện thành Mèn, cách một nhánh sông nhỏ và tạo thế chân kiềng.

Kiều Quân Kỷ, trưởng tử mới mười chín tuổi của Kiều Liêm, trấn giữ thành Mèn, còn phó tướng là Kiều Long Hỷ, em ruột của Kiều Liêm. Bên kia sông nhỏ, bộ tướng của Ngô Tất Sắc là Nguyễn Giai giữ trại quân chính. Tù trưởng Hà Bổng giữ trại phụ. Toàn bộ căn cứ thành Mèn chỉ có hơn hai trăm chiến mã và khoảng hơn một trăm ngựa thồ.

Chiến thuyền neo đậu dưới sông chỉ có hơn mười chiếc loại nhỏ, còn lại là thuyền gỗ chuyên chở được vài người. Có thể nói, tại vùng rừng núi, căn cứ thành Mèn ở thời điểm hiện tại tương đối lớn về mặt quân số.

Ngô Tất Sắc và Kiều Liêm đều xác định quân Thiên Đức theo đường thủy.

Do vậy, các bộ tướng mặc nhiên sẵn sàng dùng Cự thạch pháo nhả đạn xuống sông; và nếu quân Thiên Đức có ý định đổ bộ, Kiều Quân Kỷ, Nguyễn Giai cùng Hà Bổng sẽ đổ ra đánh. Có thể thấy Kiều Quân Kỷ và các thuộc hạ hoàn toàn không phòng bị mặt Tây, nơi rừng núi trùng điệp và có các bản làng đã nhiều năm chịu ơn nhà họ Kiều.

Nguyễn Lạc Thổ đã khuếch trương thanh thế, thu hút sự chú ý của đối phương ở mặt phía Nam, và điều một cánh quân đánh tập hậu.

Bùi Thị Xuân hay Trịnh Tú đều hiểu rằng, càng dẫn quân đi sâu vào căn cứ địa của nhà họ Kiều thì nguy cơ bị phát hiện càng cao. Bùi Thị Xuân dặn Trịnh Tú dẫn một tiểu đoàn vượt lên trước, ập vào các thôn xóm, bản làng để khống chế toàn bộ dân chúng sinh sống. Sau đó cắt cử từ một đến hai tiểu đội ở lại canh gác, nếu có ai trốn thoát sẽ hạ sát già làng, trưởng bản hoặc tộc trưởng. Cư dân trong vùng sống có phần biệt lập, nên Trịnh Tú chỉ tốn hai đại đội để canh giữ những thôn làng đó. Và như vậy, tiền quân của Bùi Thị Xuân cách thành Mèn khoảng mười hai dặm về hướng Đông Bắc mà vẫn chưa bị phát hiện.

Từ vị trí tạm ém quân, Bùi Thị Xuân và Trịnh Tú bắt đầu chia quân. Tiểu đoàn 1 thuộc Trung đoàn 1 Sơn Cước tách khỏi đội hình, được tăng cường thêm năm khẩu thần công của Tiểu đoàn 2, cắt rừng tiến về hướng Tây Bắc, tìm địa điểm thuận lợi gần bờ sông Xích Giang để thiết lập trận địa, đề phòng trường hợp Ngô Tất Sắc đưa quân tăng viện từ thành Hoa Khê. Tiểu đoàn 1 sau đó chọn được vị trí lập trận địa cách thành Mèn hơn mười dặm về phía thượng nguồn sông Xích Giang và thả lần lượt ba chim bồ câu về Kẻ Đối, Thượng Sơn và thành Sơn Tây.

Bùi Thị Xuân thả chim bồ câu về báo tin cho chồng, báo về trại Kẻ Đối và thành Sơn Tây, mỗi nơi hai con trước khi xung trận.

Dù không có chỉ định ai sẽ chỉ huy cuộc tấn công nhưng Bùi Thị Xuân không phải là cái tên xa lạ đối với binh sĩ Thiên Đức. Bùi Thị Xuân vang danh không phải vì là chị kết nghĩa của Hoàng hậu, mà là do bản lĩnh thực sự của bà. Trịnh Tú rất ngưỡng mộ Bùi Thị Xuân, chưa kể Phất Ngân, vợ của anh ta, lại là đàn em cùng làng Vạn với Bùi Thị Xuân.

Sau khi trinh sát báo cáo rõ, Bùi Thị Xuân quyết định dùng lực lượng tượng binh tấn công càn lướt vào trại của Hà Bổng. Từ đó làm bàn đạp đánh lấn sang trại của Nguyễn Giai trước khi công phá thành Mèn. Trịnh Tú cùng hai tiểu đoàn bộ binh thiếu sẽ nhận nhiệm vụ vòng qua sườn hai trại, tập hậu các khẩu Cự thạch pháo bố trí ở bờ sông. Phan Vỹ dẫn thân binh là Tiểu đoàn 1 trợ chiến cho Trịnh Tú và nhanh chóng thiết lập lối vượt nhánh sông cụt cho Trịnh Tú cùng binh lính của mình.

Bàn thảo xong, kế hoạch được phổ biến đến từng tiểu đội. Trời vừa tờ mờ sáng, ba tiếng pháo hiệu bằng ống tre nổ vang, Bùi Thị Xuân ngồi trên lưng voi để đốc chiến.

Những chú voi trưởng thành đem theo hai khẩu thần công cỡ nhỏ bên sườn. Trên lưng mỗi chú voi ngoài quản tượng, có ba chiến binh với hỏa mai, cung nỏ…

Hàng trăm con voi gào thét, đội tượng binh dàn hàng ngang lần lượt xuất hiện sau những tán cây, những bước chân nặng tựa ngàn cân khiến cây cối, cỏ cây ngả nghiêng tạo thành lối cho bộ binh. Tiếng hò reo lẫn với tiếng chiêng khua, súng nổ đì đùng xen lẫn âm thanh voi rống, tạo nên một khí thế như dời non lấp biển ngay từ những phút đầu tiên.

Doanh trại dã chiến của Hà Bổng không thể chống được tượng binh. Gần như tất cả các khẩu thần công cỡ nhỏ đều khai hỏa khi cách doanh trại chừng hơn mười trượng. Đàn voi xông vào trại giẫm đạp, hất đổ bất cứ vật cản nào trên đường. Thổ binh chạy toán loạn.

Bùi Thị Xuân đốc quân tràn qua, thẳng đến trại Nguyễn Giai ở phía trước. Hà Bổng nhảy lên chiến mã quất roi chạy về hướng Bắc cùng mấy thân binh. Đại bộ phận thổ binh bị bắt s��ng, một số nhảy xuống sông bơi sang bờ bên kia.

Nguyễn Giai luống cuống, hồn vía lên mây khi trông thấy đàn voi đang tràn đến. Nguyễn Giai chạy về phía bờ sông, thét gọi pháo thủ quay pháo bắn vào doanh trại để cản đường.

Doanh trại chính của Nguyễn Giai tan vỡ, binh lính mạnh ai nấy chạy, người thì bơi qua sông cụt tìm đường thoát thân, kẻ thì cắm đầu chạy thục mạng vô định, một số khác thì bị voi giẫm đạp đến nỗi không còn ra hình dáng.

Trịnh Tú dẫn bộ binh vòng qua sườn hai doanh trại, những khẩu pháo đá vừa xoay hướng, bắn được vài ba loạt còn chưa chính xác thì các pháo thủ đã thấy Trịnh Tú cùng binh lính từ bên tả xông đến, nên luống cuống không biết nên bắn vào doanh trại để cản voi hay quay ra bắn bộ binh. Cuối cùng các pháo thủ của Nguyễn Giai chọn cách thứ ba, ấy là tìm cách tháo thân.

Nguyễn Giai bỏ lại ngựa xuống thuyền, thúc binh sĩ mau chóng chèo thuyền ra sông Xích Giang.

Chưa đầy hai khắc đồng hồ, hai trại quân với gần hai nghìn binh mã đã tan vỡ. Kiều Quân Kỷ và Kiều Long Hỷ phản ứng bằng những loạt pháo đ�� bắn tràn qua sông cụt và phải ngưng lại, chuyển hướng sang bắn chặn Phan Vỹ cùng quân lính đang dùng thuyền nhỏ vượt qua sông.

Trịnh Tú lệnh Phan Vỹ thu quân, dùng Cự thạch pháo vừa chiếm được bắn trả các trận địa pháo ở gần các tháp canh ven bờ, trước khi năm khẩu thần công của Tiểu đoàn 3 được kéo đến. Do là bộ binh sơn cước, mỗi tiểu đoàn chỉ trang bị năm khẩu thần công, thay vì mười hoặc mười lăm khẩu như khi ở đồng bằng. Mặc dù chỉ có năm khẩu, nhưng sau vài loạt bắn đã khiến những cụm pháo đá đặt gần các tháp canh ven sông phải tắt tiếng do thua thiệt về tầm bắn.

Bùi Thị Xuân không vội vượt sông mà lui quân ra khỏi tầm đạn đá của Kiều Quân Kỷ, tiến hành bắt giữ tù binh và thu chiến lợi phẩm. Sau chưa đầy một canh giờ kể từ khi nổ pháo lệnh, Bùi Thị Xuân đã kiểm soát hoàn toàn tình hình chiến trường và bắt đầu cho bộ binh vượt sông cụt ở hai vị trí ngoài tầm bắn của pháo đá. Hai trận địa pháo trên gò cao ngoài thành trở thành mục tiêu của mấy khẩu thần công yểm trợ bộ binh vượt sông. Trịnh Tú và thổ binh dưới quyền Bùi Thị Xuân vượt qua sông mà không chịu bất kỳ thiệt hại nào về binh lính.

Tù trưởng Hà Bổng bị Tiểu đoàn 1 thuộc Trung đoàn 1 Sơn Cước bắt sống vì chạy ngang qua trận địa! Khai thác tù binh, Bùi Thị Xuân biết được chỗ nước nông, liền đưa tượng binh qua sông cụt một cách dễ dàng. Đến chính Ngọ, Bùi Thị Xuân và Trịnh Tú đã vây chặt thành Mè, gọi hàng chú cháu họ Kiều. Trong thành Mè chỉ còn một nghìn quân, vì toàn bộ quân lính bên ngoài thành đã tháo chạy ngay khi thấy Trịnh Tú xuất hiện. Trước sức mạnh tuyệt đối về hỏa lực, tính bất ngờ, lực lượng đông đảo thì cái gọi là Cương Nghị quân cũng buộc phải tháo chạy nếu không muốn mất mạng vô ích.

Thành Mè nhỏ, không khí mau chóng trở nên ngột ngạt. Mấy khẩu Cự thạch pháo đặt trên tường thành trở thành bia ngắm bắn cho thần công. Đích kiều nơi cổng chính bị đạn thần công khai hỏa ở cự ly gần bắn thủng lỗ chỗ như tổ ong, khiến Cương Nghị quân ai nấy đều kinh sợ. Kiều Quân Kỷ chưa chịu hàng, Bùi Thị Xuân liền sai quân khiêng hai khẩu Cự thạch đến bắn thử đôi ba loạt đạn, trước khi đổi đạn đá thành chùm lựu đạn tre.

Hàng chục tiếng nổ chát chúa vọng ra phía sau tường thành. Bùi Thị Xuân cho ngừng bắn và gọi hàng. Chú cháu họ Kiều có ý cố thủ chờ viện binh, nhưng Bùi Thị Xuân không cho phép. Thêm vài loạt lựu đạn ném vào gây thương vong lớn, đích kiều liền chầm chậm hạ xuống. Kiều Quân Kỷ và Kiều Long Hỷ ra hàng, Bùi Thị Xuân bắt trói hai người rồi đưa lên lưng voi.

Trống chiêng vang lên từng hồi lẫn với tiếng tù và, kèm theo một loạt thần công bắn chỉ thiên. Cờ Thiên Đức cắm trên thành Mè và các tháp canh ven sông báo hiệu chiến thắng. Toàn bộ nội dung bản biên tập này thuộc về quyền sở hữu của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free