Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 527: Vĩnh Yên phủ

Trở lại phủ của Quảng Trí quân, Chương cho phép vị vương đất Tam Đái và vương đất Vũ Ninh quy y cửa Phật theo nguyện vọng. Hai vị vương sẽ về phủ Sơn Tây, cụ thể là thành Sơn Tây và đi tu ở đó.

Con cái, cháu chắt, họ tộc của Quảng Trí quân và Sứ tướng Phan Văn Hầu phải về huyện Siêu Loại, phủ Thiên Đức cư ngụ. Chương ban đất cho họ dựng làng, mỗi ngư��i được phép mang theo của cải, xách được bao nhiêu thì mang đi chừng đó. Riêng nữ giới thuộc hai họ tộc này, tuổi từ 14 đến 22, nếu chưa kết hôn sẽ được bố trí công tác tại Bộ Giáo dục vì họ đều có học thức. Mọi người sẽ trở thành người Thiên Đức mới, phải tuân thủ mọi luật lệ của chính quyền sở tại. Những người trong họ tộc phải bảo ban nhau, nếu có ý đồ mưu phản, cả họ tộc sẽ bị liên lụy, không loại trừ khả năng bị giết sạch.

Gần ba trăm người, đủ cả già trẻ gái trai, lạy tạ Vạn Thắng vương rồi khăn gói theo nữ binh Thần Vũ quân về huyện Siêu Loại. Nơi hai dòng họ Nguyễn và Phan định cư, họ xin đặt tên là làng Tam Đái, Chương thuận ý chấp thuận.

Tiếp đó, về mặt hành chính, Chương đổi tên vùng Tam Đái thành phủ Vĩnh Yên, với mong muốn nơi đây sẽ được yên bình mãi mãi. Phủ Vĩnh Yên gồm năm huyện đều bắt đầu bằng chữ "Yên", đó là: Yên Lạc, Yên Sơn, Yên Lãng, Yên Phúc và Yên Dương. Sau đó, binh sĩ Thiên Đức tiến hành điều tra nhân khẩu toàn phủ Vĩnh Yên nhằm mục đích tuyển quân, phát triển kinh tế, thậm chí là tái bố trí dân cư trong vùng.

Chinh phục thành công Siêu Loại, Tế Giang, Hải Đông, Đằng Châu, Sơn Nam Hạ, Vũ Ninh, Sơn Tây và Tam Đái, kiểm soát được phân nửa dân cư sinh sống trên đất Giao Châu cũ, thế nhưng Chương vẫn chưa cảm thấy hài lòng. Mục tiêu đề ra một đằng, kết quả thu được một nẻo khiến Chương lấy làm phiền lòng. Trong số các vùng đất Chương đã thu phục, Tam Đái gây cho anh nhiều khó khăn hơn cả. Chương không thể thu phục được tướng lĩnh Tam Đái phục vụ cho quân Thiên Đức. Mạng lưới nội gián cài cắm mấy năm trong vùng Tam Đái mới chỉ làm tốt công tác cung cấp thông tin, chưa tác động được đến tinh thần ba quân tướng sĩ khiến họ chống Thiên Đức đến cùng. Những nấm mồ tập thể nằm dưới thung lũng kia là bằng chứng nhãn tiền, như một vết nhức nhối trên cơ thể không phải ngày một ngày hai mà hết được.

Lòng dân vẫn chưa theo Thiên Đức! Chương đã lường trước điều này nhưng thực tế trải nghiệm lại mang đến cho anh nhiều cảm xúc lẫn lộn. Có đôi lúc bực dọc, Chương muốn mạnh tay dùng vũ lực đàn áp, nhưng anh lại tự động viên, tự trấn an, tự vỗ về bản thân rằng Quảng Trí quân đã có ơn mưa móc với bách tính suốt hai mươi năm trời, lòng dân hướng về ông ta là điều khó tránh khỏi. Giờ đây, bách tính phủ Vĩnh Yên miễn cưỡng theo Vạn Thắng vương, trong khi giặc cướp nổi lên như nấm sau mưa, nhất thời chưa thể dẹp yên. Điều này một lần nữa khẳng định công tác tuyên truyền, địch vận, ly gián nội bộ sứ quân đóng vai trò cực kỳ quan trọng.

Sau một khoảng thời gian ngắn suy tính, Chương triệu Phan Vỹ về thành Tam Đái, cho anh ta biết tình hình hiện tại và trao cơ hội đầu quân làm tướng Thiên Đức. Ban đầu, Phan Vỹ không chấp thuận vì thù cha. Nhưng sau khi biết cha mẹ tự vẫn chứ không phải do Vạn Thắng vương hành quyết, thêm vào đó, họ tộc và chị em ruột của mình đã về Thiên Đức, Phan Vỹ bèn đề nghị được gặp người thân trước khi đưa ra quyết định.

Phan Vỹ về đến huyện Siêu Loại, thấy quân sĩ Thiên Đức đang giúp hai họ Nguyễn và Phan dựng làng Tam Đái, các chị em gái của anh không ai bị cưỡng bức. Trưởng tộc họ Phan nghe Phan Vỹ trình bày lý do, liền khuyên nhủ anh rằng:

- Thế thời nay đã khác, vương nghiệp nhà họ Nguyễn chẳng còn, họ Phan nhà ta ba đời theo nghiệp đao cung, là nha tướng của Quảng Trí quân. Nay Vạn Thắng vương là chủ đất Tam Đái, sớm muộn làm chủ đất Giao Châu. Ta đã được diện kiến, Vạn Thắng vương tướng mạo hơn người, cho họ Phan một con đường sống. Cháu còn trẻ, nếu được trọng dụng phải bám vào đó mà tiến thân, đặng ngày sau con cháu họ Phan mới có chỗ nương tựa. Dân Tam Đái còn nhớ ơn Quảng Trí quân nhưng thời gian dần mai một, liệu được bao lâu? Dẫu lúc này lòng dân ly tán, chống đối nhưng với sức mạnh của Vạn Thắng vương, ngài ấy muốn mạnh tay thì dân nhất định lầm than. Cháu phải nghĩ cho thông, phải nắm bắt cơ hội.

Phan Vỹ trầm ngâm suy tư một hồi mới bộc bạch:

- Suốt ngót chục năm trời, cha cháu mang mối hận với Vạn Thắng vương, và cũng chính Vạn Thắng vương đã hạ sát cả nghìn người Tam Đái. Giờ đây cháu lại đầu quân, khác nào nhận giặc làm cha, sợ rằng con cháu đời sau sẽ phỉ nhổ. Mà… mà có khi chẳng cần đến đời sau, ngay cả binh sĩ Tam Đái cũng sẽ coi khinh cháu.

Trưởng tộc họ Phan chậm rãi nói:

- Phận bầy tôi ăn lộc nào thờ chủ nấy. Nay chủ không còn, cha cháu giữ khí tiết, chuyện đó ai cũng biết. Cháu cũng phải nhìn vào cách Vạn Thắng vương đối xử với người đã khuất. Cha cháu mồ yên mả đẹp, Vạn Thắng vương đích thân đến thắp nén hương thơm, bày tỏ nỗi tiếc thương vì không có cơ hội được ngồi vạch rõ mọi chuyện với cha của cháu.

Phan Vỹ nghi hoặc:

- Cha cháu thường nói Vạn Thắng vương mưu sâu kế hiểm, chẳng thể biết đó có phải nước mắt cá sấu hay không ông ạ.

Ông trưởng họ nhoẻn miệng cười buồn mà rằng:

- Sao cháu không nghĩ xem tại sao Vạn Thắng vương lại phải làm vậy? Người chiến thắng có tất cả, cần gì phải đến trước mộ đối thủ mà bộc bạch? Giả như đó là những lời dối trá, thì thôi cũng đẹp lòng. Ngay cả họ nhà ta, Vạn Thắng vương hoàn toàn có thể trừ sạch để tránh hậu họa về sau. Điều ấy các sứ quân khác nhất định sẽ làm, chẳng khác được. Vạn Thắng vương quá mạnh, ngài coi chúng ta là con sâu cái kiến, là con dân cớ sao phải sát hại cả họ? Chẳng riêng họ nhà ta mà khắp vùng Tam Đái, tuyệt nhiên không nghe nói quân sĩ Thiên Đức thừa cơ hãm hiếp đàn bà con gái, cướp bóc hay tra tấn dân chúng. Ta đây gần đất xa trời, dù có bán tín bán nghi thì sự thực lúc này chính là như vậy đấy.

Phan Vỹ ngồi lặng im nhìn xa xăm, ông trưởng họ nói:

- Ý định của Vạn Thắng vương thì cháu đã nghe rồi, ngài ấy muốn cháu ra sức dẹp giặc cướp, đó chính là cơ hội dành cho cháu. Cháu nghĩ xem, Thiên Đức quân đông tướng mạnh, lẽ nào họ không làm được việc đó? Cớ sao lại phải vời đến cháu?

Phan Vỹ mím môi, gật gù ra vẻ đã thông. Ông trưởng họ bèn động viên:

- Ta không theo nghiệp nhà binh, nhưng ta nhìn người, nhìn cách sống thì thấy Vạn Thắng vương công tư phân minh, trọng người tài, đề cao lòng trung thành, biết dụng hàng tướng và nhiều người cháu chắc đã từng nghe đến. Trương Lôi, Nguyễn Lạc Thổ, Bàn Phù Sếnh, Lý Văn Ba… mấy người ấy năm xưa chẳng phải là tiểu tướng Vũ Ninh ư? Giờ đây họ đều đứng đầu một quân. Như vậy có thể thấy Vạn Thắng vương là một minh chủ mà cháu nên theo. Người khuất núi đã yên phận, còn người trẻ như cháu, đời còn dài, họ Phan sau này còn ai nhớ đến hay không đều do cháu gánh vác. Mọi người… ai cũng vì lợi ích gia đình, dòng tộc mà gắng sức, cháu phải ngẫm cho thật sâu.

Từ biệt ông trưởng họ, Phan Vỹ trở lại gặp chị gái, em gái đang nhào bùn với rơm rạ, phụ giúp binh sĩ Thiên Đức đắp tường ngôi nhà sẽ là nơi ở tạm của con cái Phan Sứ tướng, trước khi họ thuê người dựng nhà theo ý muốn riêng.

Chị gái cùng mẹ cùng cha với Phan Vỹ hai mươi lăm tuổi đã có ba con, dường như hiểu tâm tư của em trai bèn kéo Phan Vỹ ra một góc to nhỏ:

- Cha mẹ đã mất, chị em mình phải nương tựa vào nhau. Người ta chỉ định anh rể em làm dân binh trưởng, mà cả hai họ ta chưa được dăm chục tráng đinh nên quân Thiên Đức sẽ dựng một nhà ở cổng làng, cắt đặt năm nữ binh sĩ túc trực để hướng dẫn mọi người. Vạn Thắng vương đối đãi với nhà ta không tệ, cha nơi chín suối có biết cũng chẳng trách đâu. Em nên thuận theo ý của Vạn Thắng vương. Mồ mả ông bà tổ tiên còn ở đó, nếu em làm tướng, phần hương khói ở quê cha đất tổ cũng không phải lo nguội lạnh.

Phan Vỹ lặng im không nói, dõi ánh mắt nhìn lên những binh sĩ Thiên Đức đang í ới lợp mái tranh cho ngôi nhà sẽ là nơi ở tạm của con cái Phan Sứ tướng, trước khi họ thuê người dựng nhà theo ý muốn.

- Họ nói ngôi nhà năm gian này dựng cho mấy chị em ở tạm che nắng che mưa. Tới đây muốn dựng nhà kiên cố, khang trang là do mình mua vật liệu, họ chỉ giúp sức.

Phan Vỹ chợt hỏi:

- Nghe nói mỗi người được đem theo bạc vàng tuỳ sức hả chị?

Chị của Phan Vỹ giải thích:

- Bạc vàng mang theo được bao nhiêu tùy sức, không được gánh mà chỉ được cầm, xách. Chỉ riêng đồ thờ tự thì họ sẽ gói ghém cẩn thận cho vào rương, có binh sĩ đi theo bảo vệ. Hôm qua, mấy cô nữ binh có báo, mỗi nhân khẩu sẽ được cấp một sào ruộng khoán, hoa màu mỗi người năm thước, tính cả trẻ con, và ba năm không phải nộp thuế. Nếu mình vỡ đất khai hoang thì cứ mặc sức, đất ấy sẽ không bị tính thuế tận năm năm. Phòng Nông nghiệp của huyện này sẽ cấp giống một lần tùy theo mong muốn.

Phan Vỹ chau mày thắc mắc:

- Họ lấy lòng chúng ta?

Người chị khẽ lắc đầu mà rằng:

- Dân làng bên cách đây hơn hai dặm là người Hán, họ cũng được cấp mọi thứ lúc mới đến y như vậy. Nghe nói chính sách ấy do Vạn Thắng vương ban, bất cứ ai cũng vậy.

Phan Vỹ tỏ ra ái ngại:

- Nhà ta nào có ai biết cày cấy?

Người chị Phan Vỹ nói:

- Tổ tiên mình cũng cày cấy mà ra, cậu đừng lo. Anh nhà chị cũng thông rồi, người khác sống được mình cũng sống được.

- Binh sĩ Thiên Đức đối đãi với nhà mình thế nào vậy chị?

Người chị ngoái lên mái nhà, nhìn những người lính mình trần, quần xắn cao, mỉm cười:

- Lúc đầu thì sợ họ nhưng giờ thì không, họ nói đây là trách nhiệm. Họ làm giúp mình, sau mình giúp người khác. Họ đối đãi với nhà mình không đặc biệt, cũng chẳng coi thường. Chị nghĩ mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi.

Phan Vỹ nhìn người chị chân lấm tay bùn, mồ hôi nhễ nhại, ướt khăn tang bỗng thở dài, cười buồn. Người chị động viên:

- Chấp nhận mọi chuyện cũng là một cách giải quyết đó cậu ạ. Sinh thời, cha có nói, ông nội mình làm nông, mở lò dạy võ, đến đời cha mới là Sứ tướng. Chị phận đàn bà chẳng tỏ tường mọi việc, nhưng em cứ yên tâm mà thỏa chí tang bồng. Nếu em không đầu quân mà về đây, chẳng lẽ cam chịu cảnh con trâu đi trước cái cày theo sau mãi sao?

Phan Vỹ khẽ gật, đáp rằng:

- Thực em chưa thể chấp nhận được mọi chuyện nhưng… chị nói phải.

- Cậu ở lại đây được mấy hôm?

- Chẳng có hạn định nhưng… để dựng xong mái nhà, sắp đặt ban thờ gia tiên lạy cha mẹ xong rồi em đi.

Người chị xoa đầu Phan Vỹ, hai chị em ôm nhau bùi ngùi.

- Quyết định đầu quân Thiên Đức dù đúng hay sai thì cậu cũng phải đi đến cùng. Sinh thời cha một lòng một dạ với quân vương, nay cậu theo chủ mới, phải cho thiên hạ biết họ Phan nhà ta hổ phụ sinh hổ tử nhé.

Hai ngày sau Phan Vỹ theo chân hai người lính về Tam Đái. Tâm trạng đã tốt hơn hẳn so với lúc tìm gặp người thân, Phan Vỹ bắt đầu để ý đến con người, cảnh vật trên đường đi. Từ làng Tam Đái đến sông Dâu không xa, qua thành Luy Lâu sầm uất trên bến dưới thuyền. Hai bờ sông Dâu trồng toàn mía là mía, tưởng như chẳng có thước đất nào bỏ hoang vậy. Ngang qua thành Bát Vạn, công cuộc cải cách diện rộng của Huyện trưởng Trần Thông ít nhiều khiến Phan Vỹ ngạc nhiên khi đường sá rộng thênh thang, ruộng đồng cò bay thẳng cánh, làng mạc thanh bình. Th���t khó tin khi nơi này chỉ đôi ba năm trước hàng nghìn tráng đinh Tam Đái đã bỏ mạng.

Hai người lính cùng đi với Phan Vỹ, quê ở phủ Tế Giang, trả lời những câu hỏi trong phạm vi hiểu biết của họ. Họ không ngại bộc bạch với Phan Vỹ rằng mấy năm trước chính họ đã cầm giáo chống lại quân Thiên Đức, còn giờ đây họ nghĩ, lẽ ra nên thống nhất giang sơn về một cõi để khỏi phải đánh lẫn nhau. Một người còn khoe vợ anh ta từng là nữ binh Thần Vũ quân, sau khi sinh một bé gái thì ra quân, chuyển sang làm việc giấy tờ trong xã. Anh ta còn nói rằng, sau khi Phan Vỹ về Tam Đái, anh ta sẽ được nghỉ phép 12 ngày về thăm vợ con, tranh thủ "đúc" thêm đứa nữa.

Anh ta hồ hởi nói:

- Tôi 24 tuổi, hết năm sau tôi ra quân sẽ xin công việc ở địa phương. Chính quyền ở các huyện, xã ưu tiên binh sĩ giải ngũ. Nếu tôi hoàn thành tốt các nhiệm vụ được giao, tôi sẽ được thưởng rất nhiều khi về nhà.

Phan Vỹ hỏi:

- Nói vậy các anh vào quân là vì tiền?

Người lính đáp:

- Đâu phải muốn vào quân là được, làm gì cũng phải có tiền mới sống được. C��� đem tiền về là vợ con khắc vui.

Phan Vỹ bắt lấy câu nói, hỏi dò:

- Vậy anh… và anh có trung thành với Vạn Thắng vương không?

Người lính tự tin trả lời:

- Tại sao lại không? Mọi thứ tôi đang có đều do Vạn Thắng vương tạo cơ hội. Trung thành với ngài ấy, bảo vệ ngài ấy chính là bảo vệ nồi cơm nhà mình, bảo vệ vợ con mình.

Người lính còn lại bổ sung:

- Chúng tôi trung thành với ngài ấy, vì ngài lo cho gia đình chúng tôi. Nói đúng ra, chỉ cần tôi vào lính, thực hiện nhiệm vụ được giao thì cha mẹ, vợ con sẽ có người chăm nom, nên có chết cũng chẳng sợ. Ví dụ làng tôi bị sứ quân đến đánh giết, Vạn Thắng vương sẽ đòi lại công bằng. Vạn Thắng vương không hề bắt chúng tôi phải trung thành, không muốn phục vụ ngài thì về làm ruộng, chả ai cấm. Chúng tôi trung thành với Vạn Thắng vương thì chúng tôi có mọi thứ.

Phan Vỹ lặng im, đi thêm một quãng lại hỏi:

- Vạn Thắng vương có dạy các anh thù dân Tam Đái chúng tôi không?

Hai người lính nhìn nhau rồi cùng cười lớn khiến Phan Vỹ thộn mặt. Một người lính nói:

- Anh bỏ qua nếu chúng tôi có thất lễ, nhưng chúng tôi chẳng việc gì phải thù dân Tam Đái cả. Ngay cả trẻ con đầu để chỏm bây giờ cũng đều nói người Vạn Xuân có chung tổ tiên, là anh em một nhà. Thôi thì anh em cũng có lúc hục hặc, nhưng ruột thịt thì chẳng thể thay đổi được. Chỉ cần anh không chống đối Vạn Thắng vương, chúng tôi chẳng động gì đến anh đâu.

Qua sông Nguyệt Đức, đến vùng phía Bắc châu Vũ Ninh cũ, nơi này mới thuộc quyền kiểm soát của Thiên Đức nên đường sá khó đi hơn. Riêng việc này thôi cũng khiến Phan Vỹ có nhiều tâm tư.

Bản dịch này được thực hiện và giữ bản quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free