Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 521: Tìm người trong bức hoạ

Hội nghị Sơn Tây diễn ra suôn sẻ. Vì đây là lần đầu tiên được diện kiến Vạn Thắng Vương, bách tính Sơn Tây vẫn còn đôi chút e dè. Nhìn chung, các nguyện vọng mà các bô lão đề đạt đều xoay quanh việc giảm các loại thuế khóa, bãi bỏ bắt lính và luôn đi kèm những lời ca tụng Vạn Thắng Vương anh minh.

Về thuế, Chương đã miễn toàn bộ thuế trong một năm cho d��n huyện Hát và các huyện khác trong phủ, đúng như đã bố cáo. Sau thời hạn một năm, các loại thuế như thuế nhà, thuế đất ruộng, thuế buôn bán nông sản… sẽ được áp dụng trở lại với mức thấp hơn hai phần mười so với các khoản mà Sơn Tây Vương từng thu.

Đối với việc bắt lính, tất cả tráng niên đủ mười tám tuổi đều bắt buộc phải đăng ký gia nhập quân ngũ. Chương giải thích cho các bô lão về mô hình quân chủ lực và quân địa phương. Gia đình nào có con trong quân chủ lực sẽ được giảm một nửa các loại thuế, còn quân địa phương thì không. Quân chủ lực chỉ tuyển chọn tráng niên từ mười tám đến hai mươi lăm tuổi, mỗi năm hai đợt, và việc tuyển quân sẽ được thực hiện sau vụ gặt. Những nhà có con trai độc nhất sẽ được mặc định bố trí vào quân địa phương, trừ trường hợp tự nguyện xung phong.

Quân Thiên Đức tuyển chọn nữ nhân trong độ tuổi từ mười sáu đến mười tám tham gia vào các công tác hậu cần, y tế… và các công việc phụ trợ khác trong quân đội. Những người có tố chất và tự nguyện xung phong sẽ được tuyển vào quân Thần Vũ. Nữ nhân không bắt buộc phải tham gia quân ngũ.

Các chính sách thai sản cho phụ nữ, giáo dục cho trẻ nhỏ… một lần nữa được Chương nhấn mạnh và giao nhiệm vụ này cho Trung đoàn Thần Vũ, đơn vị sẽ từ Thiên Đức đến Sơn Tây trong nay mai. Bên cạnh đó, kể từ tháng Bảy năm Thiên Đức ba mươi tư, tức là một năm sau, các ông bà tuổi ngoài bảy mươi sẽ nhận trợ cấp tuổi già hàng tháng, với mức bằng hai phần mười mức lương cơ bản dành cho tân binh mới nhập ngũ.

Các bô lão cùng điểm chỉ vào bản cam kết, cam đoan sẽ bảo ban, đôn đốc con cháu trong làng ngoài xã tuân thủ luật lệ do chính quyền mới ban hành. Trường hợp cố ý vi phạm, họ sẽ phải chịu trách nhiệm liên đới.

Kể từ ngày mùng một tháng Tám năm Thiên Đức ba mươi ba, Chính phủ Vạn Xuân sẽ áp dụng Bộ luật Thiên Đức tại phủ Sơn Tây. Nữ quân nhân trong Thần Vũ quân có trách nhiệm phổ biến, giải thích luật lệ cho dân. Các trọng tội như gian tế, phản bội Vạn Thắng Vương, giết người cướp của, tham ô… sẽ bị xét xử công khai, tùy vào tội trạng mà định án.

Sau hội nghị, Chương đãi tiệc các bô lão huyện Hát và tặng một phần quà nhỏ cùng năm mươi đồng bạc. Các huyện còn lại trong phủ, Chương giao cho Lý Nhân Nghĩa, Lam Khuê và Phạm Thu Cúc trực tiếp đến các huyện đó để chủ trì hội nghị, bởi lẽ anh đang bận việc điều tra gian tế.

Chương đã có trong tay danh sách tất cả các văn quan, võ tướng, thương nhân, phú hào… trong bốn huyện một lộ thuộc phủ Sơn Tây, những người có mối quan hệ thân tộc hoặc làm ăn buôn bán với La Thành hay Tam Đái. Tiếp đó, Chương đích thân đốc thúc rà soát, loại trừ dần những người thuộc diện không khả nghi, rồi đến những người ít khả nghi, nhằm thu hẹp diện tình nghi để tìm ra kẻ chỉ điểm hoặc kẻ cấu kết với Mã lão gia.

Chương mời các họa sư khắp vùng Sơn Tây đến thành dự đại tiệc dành riêng cho họ. Trong buổi đại tiệc, Chương đưa ra thử thách vẽ chân dung cho các họa sư. Phần thưởng cho người tham gia là một trăm hai mươi đồng, còn phần thưởng đặc biệt dành cho những người vẽ chân dung theo mô tả một cách đẹp nhất và giống nhất là một nén vàng.

Hầu như họa sư nào cũng nghĩ đề bài là vẽ chân dung mỹ nhân, nhưng chỉ khi vào phòng thi họ mới được biết đề bài thực sự.

Chương cho bố trí mười trên mười một cô gái làng Vân Trì ở mười địa điểm khác nhau. Các cô gái sẽ lần lượt mô tả đặc điểm, hình dáng… của bốn người: Liễu Môn Nhân, Vân Tòng Thâm, Mã lão gia và Chu đại quan nhân, trong suốt bốn ngày. Mỗi địa điểm có từ ba mươi đến năm mươi họa sư tham gia. Trong khoảng thời gian thi, các họa sư không được ra khỏi khu vực quy định, và họ được phục vụ ăn uống, ngủ nghỉ vô cùng cẩn thận. Tất cả các họa sư đều nhận ra rằng người mà họ sẽ vẽ hẳn phải là kẻ có tội.

Ban giám khảo cuộc thi vẽ gồm có Lý Nhân Nghĩa, Trịnh Lam Khuê, Triệu Nhã Lâm, Liêu Nhất Khổng, Cao Quang Chương, Cao Tòng Chinh và mười cô gái, tổng cộng mười sáu người. Trong số các giám khảo, cha con họ Cao và Liêu Nhất Khổng biết mặt Liễu Môn Nhân. Trịnh Lam Khuê, Nhã Lâm và Nhân Nghĩa cùng với mười cô gái biết mặt Vân Tòng Thâm. Và tất nhiên, mười cô gái làng Vân Trì nhớ mặt cả bốn người mà Chương đang nhắm đến.

Chương đoán rằng Mã lão gia là danh tính giả, bởi Lâm nhạc phụ khẳng định bao năm ngược xuôi ông chưa từng nghe danh người nào họ Mã có tiếng tăm ở kinh thành. Đồng thời, Chương cũng muốn nhân cơ hội thi thố này để tuyển chọn họa sư phục vụ trong quân đội và công an.

Sau bốn ngày, mỗi họa sư nộp trung bình ba bức chân dung cho mỗi nhân vật, tổng cộng Chương nhận được hơn hai nghìn bức tranh vẽ. Ban giám khảo bắt đầu chấm riêng rẽ, loại trừ dần những bức chân dung mà họ cho là không giống, sau đó đối chiếu chéo với nhau giữa các nhóm giám khảo. Chương biết mặt Vân Tòng Thâm nên anh cùng mọi người chọn ra hai bức họa gần giống Vân Tòng Thâm nhất dựa theo lời mô tả của mười cô gái. Kế đó, Chương đối chiếu tên họa sư ở mặt sau bức tranh, tìm những bản vẽ chân dung của ba nhân vật còn lại. Quả nhiên, hai họa sư đó đã vẽ chân dung dựa theo lời mô tả gần sát với gương mặt thật của những kẻ mà Chương cần xác định nhân dạng.

Liêu Nhất Khổng, cha con họ Cao và các cô gái Vân Trì đều xác nhận các bức tranh gần giống với trí nhớ của họ, nên Chương lấy đó làm mẫu. Tiếp đó, Chương giao hai bức tranh mẫu vẽ Mã lão gia cho tất cả họa sư vẽ lại y chang, với giá mỗi bức họa một đồng, và mỗi người phải vẽ năm mươi bức. Sau khi hoàn thành, hơn một vạn bức tranh vẽ Mã lão gia được phát cho quân sĩ và các làng mạc trong phủ. Tranh không ghi tên họ, phần thưởng là hai nén vàng cho ai từng gặp người trong bức tranh, và mười nén vàng nếu chỉ ra được người đó là ai.

Chương dặn riêng Yết Kiêu, Lê Phụng Hiểu và Phùng Thanh Hòa… phải dặn binh sĩ đặc biệt chú ý phân phát các bức họa ở ba huyện: Sơn Tây, Tích Lịch và Hát.

Các họa sư sau khi hoàn thành nhiệm vụ đã đến tham kiến Trịnh Quý Phi. Lam Khuê đãi tiệc, gửi lời cảm ơn và đưa ra lời mời các họa sư làm công việc hành chính trong lực lượng vũ trang Thiên Đức, Sở Giáo dục Sơn Tây hoặc bộ máy hành chính địa phương với mức đãi ngộ tương xứng. Chẳng họa sư nào từ chối lời đề nghị này, vì đó thực sự là một công việc ổn định, không còn phải đi vẽ tranh dạo nữa.

Trong khi đó, hai họa sư được thưởng vàng sau mấy ngày ở thành Sơn Tây đã cùng gia đình khăn gói lên thuyền về phủ Thiên Đức để làm việc trong Bộ Thông tin và Bộ Văn hóa.

Họ sẽ cùng những người khác vẽ áp phích, tranh cổ động… Nói chung, họ không thiếu việc để làm, và chỉ cần chuyên tâm làm việc, họ sẽ không bao giờ phải lo lắng về cái ăn, cái mặc nữa.

Trịnh Lam Khuê và Lâm Uyển Như cùng bày tỏ lo ngại rằng không thể tìm ra được kẻ được gọi là Mã lão gia. Lâm Uyển Như còn trách Chương sao không tra khảo Vân Tòng Thâm, buộc hắn khai ra những điều anh cần biết, đỡ phải nhọc công đến thế.

Chương véo mũi Uyển Như, tủm tỉm cười bảo:

– Em tinh thông và lắm mánh lới làm ăn, lại rất nhanh nhạy, nhưng trí thông minh của em dồn cả vào tiền bạc rồi, nên sẽ không hiểu được thâm ý của anh đâu. Em cứ lo làm giàu đi.

Lâm Uyển Như thở dài, làu bàu:

– Việc dễ thì anh chẳng làm, lại cứ lao đầu vào chỗ khó, mệt người thôi.

Chương chỉ cười mà không giải thích thêm, anh nghĩ chỉ có Duệ mới có thể hiểu được mục đích của mình.

Vài ngày sau khi phân phát bức họa Mã lão gia, có đến vài chục người bảo rằng từng gặp một người khá giống. Khi quân sĩ đến hỏi cặn kẽ hơn, thì độ tuổi lại không như các cô gái mô tả, và những người trông giông giống, na ná ấy đều đang ở địa phương làm nghề nông.

Những tin tức dạng như vậy báo về không khiến Chương bận tâm chút nào, bởi anh tin rằng Mã lão gia nhất định phải là một cự phú hoặc thương nhân có tiếng, ít nhất cũng đã đến Sơn Tây đôi ba lần. Và trong vài chục vạn dân, kiểu gì cũng sẽ có người nhận ra kẻ trong bức vẽ là ai.

Điều Chương cần là thời gian, và thứ này anh đang có trong tay.

Và… lòng tin tưởng tưởng chừng vô căn cứ ấy của Chương đã đem lại kết quả vượt xa điều anh mong đợi.

Một sớm nọ, Lê Phụng Hiểu, người từng có kinh nghiệm sử dụng gian tế khi còn ở kinh thành, vội vàng trở về thành Sơn Tây gặp Chương. Vừa gặp, ông lập tức đi thẳng vào vấn đề:

– Tại làng Hoàng, Lai Hạ, Ngọc Thị, Dao Trì và làng Lũy, đều thuộc xã Phú Câu, huyện Tích Lịch, có tám người cùng bảo rằng kẻ trong bức vẽ trông rất giống một lái trâu tên là Nguyễn Thân. Tôi hay tin này liền lập tức phi ngựa về đây trực tiếp bẩm báo với Đại Vương.

Đôi mắt Chương sáng lên, anh hỏi:

– Kẻ đó bao nhiêu tuổi?

Lê Phụng Hiểu liền đáp:

– Tám người đó đều không biết rõ Nguyễn Thân bao nhiêu tuổi. Người thì bảo khoảng tứ tuần, có người lại bảo khoảng bốn mươi lăm, và cá biệt có người lại khẳng định Nguyễn Thân đã năm mươi.

Chương chống cằm, nhìn bức họa trên mặt bàn một lúc.

– Các cô gái Vân Trì đều khẳng định Mã lão gia tuổi khoảng ngũ tuần, tranh vẽ dù có giống đến mấy cũng khó mà y hệt được. Chênh lệch vài tuổi có thể do Nguyễn Thân đó chủ đích hóa trang.

Lê Phụng Hiểu đồng tình với nhận định của Chương, ông nói:

– Sở dĩ tôi lấy làm nghi hoặc là bởi tất cả tám người ấy đều bảo rằng nếu chấm thêm một nốt ruồi son ở phía dưới má trái thì không khác gì mấy.

Lê Phụng Hiểu đến bên bàn, lấy bút lông chấm một chấm nhỏ lên bức họa. Chương hỏi lại:

– Ông đến tận nơi hỏi tám người đó rồi chứ?

Phụng Hiểu gật đầu, đáp:

– Tôi đã hỏi rất kỹ và thử chấm lên bức họa, họ đều khẳng định Nguyễn Thân có nốt ruồi son nhỏ bằng hạt đỗ, cách khóe miệng chừng hai đốt ngón tay. Nốt ruồi này hơi chìm.

Chương gõ mấy ngón tay xuống mặt bàn tạo ra tiếng động, anh nhìn đăm đăm rồi bảo Nhã Lâm:

– Em cho gọi cả mười cô gái đến đây.

Nhã Lâm đi rồi, Lê Phụng Hiểu liền hỏi:

– Đại Vương có chủ ý gì ư?

Chương ngả lưng ra ghế, hai tay đặt sau gáy, mắt nhìn ra cửa lớn, anh nói:

– Ta đích thân hỏi chuyện Vân Hạ, cô gái đó từng nhắc đến một chi tiết, ấy là bữa tiệc đủ mặt bốn kẻ ta đang tìm diễn ra vào buổi tối. Đèn đuốc có thể sáng trưng, nhưng phận là hạ nhân, họ không thể nhìn chằm chằm vào mặt thượng khách. Bây giờ muốn xác nhận Mã lão gia có phải Nguyễn Thân hay không thì thực nghiệm là sẽ biết ngay thôi.

Lê Phụng Hiểu ngạc nhiên:

– Thực nghiệm? Đại Vương thứ lỗi, quả thật tôi chưa được rõ.

Chương cười mà rằng:

– Ông vội gì, chốc lát nữa là sẽ biết ngay thôi mà! Ông uống trà đi, ta tự pha đãi ông đấy. Ta có dặn thị vệ chia cho ông mấy cân chè ngon.

Lê Phụng Hiểu tạ ơn, lặng yên ngồi thưởng thức loại trà thơm, nét mặt hân hoan.

Các cô gái đã đến. Chương bảo các cô hãy sắp xếp bàn ghế như buổi tối hôm yến tiệc, dựa theo trí nhớ về cung cách phục vụ, vị trí phục vụ cũng như vị trí ngồi của bốn người, gồm Vân Tòng Thâm, Liễu Môn Nhân, Mã lão gia và Chu đại quan nhân cùng đám tay chân.

Hơn một khắc đồng hồ trôi qua, mười cô gái sắp xếp bàn ghế trong sảnh theo trí nhớ. Lê Phụng Hiểu ngồi ở ghế chủ của Vân Tòng Thâm, Triệu Nhã Lâm ngồi hàng ghế đầu bên trái, vị trí của Liễu Môn Nhân. Vi Thọ Kỳ ngồi hàng ghế đầu bên phải Lê Phụng Hiểu, là vị trí của Mã lão gia. Bên cạnh Mã lão gia là Chu đại quan nhân, sau đó là thuộc hạ.

Dựa vào cách sắp xếp chỗ ngồi, có thể thấy Liễu Môn Nhân là thượng khách, là kẻ cầm đầu, tiếp đến là Mã lão gia. Chu đại quan nhân có vị trí thấp nhất trong ba người đến gặp Vân Tòng Thâm tại làng Vân Trì.

Chương đứng riêng một góc quan sát mọi cử chỉ, hành động mà các cô gái thực hiện lại. Theo đó, khoảng cách giữa các bàn khoảng hai đến ba thước, và các cô gái khi đem rượu thịt, thức ăn hay đứng quạt cho quan khách đều đứng ở phía sau lưng hoặc bên hông, tuyệt đối không di chuyển vào khoảng trống giữa bốn người khi họ đang bàn luận.

Chương đặc biệt chú ý mỗi khi Vân Hạ giả vờ bước đến rót rượu cho Vân Tòng Thâm: cô cúi người nhẹ nhàng rót rượu, đặt thức ăn rồi lui về vị trí cũ. Sau mấy lần thực nghiệm, Vân Hạ và một cô gái khác đều khẳng định họ không hề nhìn ngang liếc dọc. Chương chú ý đến vị trí đặt những ngọn nến và đưa ra kết luận: Mã lão gia có một nốt ruồi son ở vị trí dưới gò má trái, cách khóe miệng hai đốt ngón tay. Vân Hạ và cô gái tiếp rượu đều đứng sau lưng Mã lão gia thay nhau quạt. Lúc tiếp rượu cho Vân Tòng Thâm, Vân Hạ chú tâm vào công việc; cô gái còn lại rót rượu cho Mã lão gia thì đứng ở bên phải, tránh vướng tay thuận. Bên cạnh đó, vị trí đặt các ngọn nến cũng khiến các cô gái khó phát hiện nốt ruồi son do ánh sáng không đủ chiếu rọi.

Chương giữ Vân Hạ lại, cho các cô gái còn lại lui ra. Anh đi lại trong nghị sảnh rất lâu, dường như đang toan tính điều gì đó. Thi thoảng, Chương lại hỏi Lê Phụng Hiểu vài câu rời rạc, có lẽ để bổ sung hoặc giải đáp những khúc mắc của riêng mình.

Đoạn văn này được biên tập độc quyền bởi truyen.free, đề nghị không sao chép khi chưa có sự đ��ng ý.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free