(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 520: Chùa Thầy
Thiền sư Từ Minh Giác kể lại, Thích Tâm Phúc tên húy là Phan Đẩu, quê gốc làng Bồ Lý, xuất gia tu hành khi chưa tròn đôi mươi. Khoảng hai mươi năm về trước, Thích Tâm Phúc tu ở chùa Mít, một ngôi chùa nhỏ. Thiền sư Minh Giác quen biết vị trụ trì chùa ấy. Mười năm trước, vị trụ trì đã gửi thư nhờ cậy đưa Thích Tâm Phúc đến Bạch Vân Am vì đệ tử muốn học hỏi cách bào chế thảo dược và chuyên tâm nghiên cứu Phật pháp. Thích Tâm Phúc vốn có tố chất hơn người, lại được học võ thuật từ nhỏ. Trong thời gian tu tập tại Bạch Vân Am, Thiền sư Minh Giác đã đích thân truyền thụ Thiết Quyền cho Thích Tâm Phúc. Thiền sư Minh Giác vốn đã có ý định giao lại Bạch Vân Am cho Thích Tâm Phúc khi mình viên tịch, bởi nhận thấy người đệ tử này văn võ song toàn, lại có lòng từ bi.
Sáng sớm hôm đó, biết tin Vạn Thắng Vương sẽ đến Bạch Vân Am diện kiến Thiền sư Minh Giác, Thích Tâm Phúc liền triệu tập chư tăng tại chính điện để bàn bạc việc đón tiếp sao cho trọng thị. Thiền sư Minh Giác cùng nhiều người khác cũng có mặt tại đó và không may trúng phải mê hồn hương. Đúng là phòng người ngoài nhưng khó tránh kẻ gian trong nhà. Bởi vậy, Thiền sư Minh Giác cùng các đệ tử thân tín đều mê man bất tỉnh. Khi mở mắt ra, đầu óc vẫn còn váng vất, chẳng biết mình đang ở đâu và vì sao lại bị giam cầm.
Thiền sư Minh Giác vô cùng ngạc nhiên khi được hay Thích Tâm Phúc đã mất mạng bởi chỉ một đòn duy nhất của Vạn Thắng Vương, ngay cả sau khi Vương đã đánh bại mấy chiến tướng Thiên Đức.
– Mô Phật! Lão nạp từng nghe nói Vương thượng xông pha giữa trận tiền, một mình ngài địch mấy trăm người mà mặt không đổi sắc. Xin Vương thượng thứ lỗi cho bần tăng có chút hồ nghi. Đã ở cái tuổi gần thất thập cổ lai hy, lão nạp chưa từng chứng kiến một ai có thể làm được điều phi thường như vậy. Thích Tâm Phúc đã luyện thành Thiết Quyền, thân thể cứng chắc như đá núi, đao kiếm chém vào cũng chẳng hề hấn gì. Vậy mà chỉ trúng một chiêu của Vương thượng đã tắc tử. Vương thượng thật sự có sức địch muôn người, quyền thuật cao siêu, tài trí vượt thiên hạ. Lão nạp xin bái phục!
Chương cười gượng, định lảng sang chuyện khác, Thiền sư Minh Giác lại hỏi:
– Vương thượng còn trẻ mà quyền thuật vi diệu đến vậy, chẳng hay ngài thụ giáo vị cao nhân nào?
Phạm Ngũ Lão bèn đáp thay gỡ bí cho Chương:
– Đại Vương đúng là sở hữu Thiết Chỉ Thuật, nhưng thuật này chỉ có thể dùng khi tính mạng nguy khốn, vả lại sau mỗi lần dùng xong lại phải tĩnh dưỡng dài ngày. Thiền sư thấy đó, Đại Vương bây giờ nào khác gì một văn nhân là bao. Đôi bàn tay của ngài ấy… Thiền sư xem đây, nào có chút biểu hiện của con nhà võ hay người từng học võ đâu.
Chương chìa hai bàn tay với những ngón thon dài hầu như không có vết chai sần cho Thiền sư Minh Giác nhìn.
Lam Khuê ngồi cạnh bên Chương nãy giờ vẫn cố nín cười, bây giờ mới lên tiếng:
– Đại Vương là Thiên tử, là con của Phật. Bách tính Thiên Đức vẫn thường nói Đại Vương là con của Bụt, Thiền sư hẳn có nghe qua rồi chứ ạ?
– Mô Phật! Lão nạp cũng có nghe.
Lam Khuê lại nói:
– Để tìm được Thiền sư trong mật thất, Đại Vương đã thỉnh cầu Đức Phật mách cho ngài. Điều này bao nhiêu người đều tận mắt trông thấy rõ. Đại Vương vừa thắp hương lễ bái xong thì mật thất liền lộ ra, khiến ai nấy đều không khỏi kinh ngạc lắm ạ.
– A di đà Phật! Đức Phật hiển linh! Vương thượng quả là người nhân đức nên được Đức Phật phù hộ.
Thiền sư Minh Giác bị cuốn theo những câu chuyện của Lam Khuê, bởi nàng kể những chuyện lạ liên quan đến Chương mà dân vùng Thiên Đức ai ai cũng biết hoặc tận mắt chứng kiến. Vì thế, Thiền sư cũng quên bẵng đi chuyện võ thuật của Chương. Dẫu sao, chất vấn một vị vương về võ nghệ cũng không phải là điều nên làm.
Chương và Thiền sư Minh Giác đàm đạo mãi cho đến quá nửa đêm. Khuông Vạn Thái sư hay Sùng Phạm Thiền sư đều là những nhân vật có uy tín lớn trong Phật giáo, hết lòng ủng hộ Chương từ những ngày đầu dựng cờ khởi nghĩa. Thứ nữa, Chương lại sắp đặt mọi việc xảy ra tại Bạch Vân Am vô cùng khéo léo, khiến Thiền sư Minh Giác cũng vì thế mà cảm mến chàng trai có tầm nhìn xa trông rộng này. Suốt buổi đàm đạo, Chương khéo léo bày tỏ nỗi trăn trở về vận nước hưng thịnh, mong muốn giang sơn quy về một mối bằng cách ít đổ máu nhất, đồng thời tuyệt đối không để lộ mong muốn giới tăng ni phải ủng hộ mình.
Thiền sư Minh Giác đã sống đủ lâu trên đời để hiểu được ẩn ý của Chương, dù cho chàng có khéo léo đến đâu đi chăng nữa. Tuy nhiên, cũng vì hiểu rõ sự đời, biết cách “sống ở đâu phải theo ở đấy”, Thiền sư Minh Giác nhận thấy rằng, nếu Chương thực lòng lo toan, đối đãi khoan hòa, đem ấm no cho bách tính thì đó là một điều tốt và ông nên ủng hộ. Mà dù có không ủng hộ thì cũng chẳng được, bởi người trẻ ngồi trước mặt ông, dù trông hiền lành, nho nhã, cư xử với kẻ dưới như chỗ thân tình, nhưng rõ ràng toát ra cái uy của bậc đế vương. Kh��ng thuận theo ắt khó mà yên thân. Phàm ở đời, kẻ lộ rõ uy quyền, mưu mô đôi khi chẳng đáng sợ, vì còn biết đường mà đối phó. Trái lại, bậc quân vương thâm tàng bất lộ mới thực sự đáng sợ, bởi chẳng ai đoán được tiếp theo vị quân vương ấy sẽ có hành động gì.
Chương cung tiến Bạch Vân Am 50 nén vàng và 100 nén bạc để lo việc nhang đèn cúng Phật. Thiền sư Minh Giác không thể chối từ, bèn dâng tặng Vạn Thắng Vương và Thiên Đức quân ba bài thuốc do chính ông bào chế, chuyên dùng chữa bệnh hắc loạn, thiên hoa đậu và dịch hạch. Với người thống lĩnh ba quân như Chương, ba bài thuốc này quý giá hơn vạn lạng vàng, bởi chúng dễ dàng bào chế.
Quan Lam Giang là một trong hai nữ đệ tử của Thiền sư Minh Giác, người còn lại là Quan Hồng San. Quan Lam Giang bèn nói lời từ biệt Thiền sư, theo chân Chương xuống núi. Thiền sư tặng cô gái một cuốn sách y thuật do chính ông chắp bút, xem như quà tiễn biệt.
Thiền sư Minh Giác dặn riêng Quan Lam Giang:
– Con theo Vương thượng là điều tốt, nhưng hãy nhớ lời ta dặn: hãy chuyên tâm vào công việc, tuyệt đối đừng sa vào những rắc rối không đáng có. Xung quanh Vương thượng mỹ nữ nhiều như mây, con cứ làm tròn bổn phận được giao phó, đừng có tranh giành quyền lợi với bất kỳ ai. Bậc quân vương xưa nay đặt vận nước lên hàng đầu, chỉ có ngu quân mới vì mỹ nhân mà bỏ giang sơn. Vương thượng là minh quân, con nên biết điều đó. Hãy ghi nhớ lời ta nói: đã theo thì phải theo đến cùng, nếu không sẽ phiền lụy đến ba họ.
Quan Lam Giang cúi đầu vâng dạ. Thiền sư dặn thêm:
– Ta nhìn con có tướng phú quý, sau này nếu có được phú quý thì hãy chăm lo cho bách tính, để phúc đức lại cho con cháu đời sau và cả bách tính trong vùng con nhé!
Thiền sư Minh Giác đồng ý thu nhận Phạm Ngũ Lão, Ngô Phù Khê, An Nhữ Hầu cùng ba Thân Vệ quân do Vi Thọ Kỳ đề đạt làm đệ tử. Bởi vậy, Chương xuống núi mà thiếu vắng những người ấy. Chương cảm tạ Thiền sư Minh Giác, đồng thời cảm tạ thay cho sáu đồ đệ mà ông vừa thu nhận. Chương gọi Thiền sư Minh Giác một tiếng “Thầy” nhằm tỏ lòng kính trọng, điều này khiến Thiền sư vô cùng xúc động. Hơn một năm sau, Thiền sư Minh Giác viên tịch ở tuổi 73. Kể từ đó về sau, bách tính trong vùng không còn gọi ngôi chùa trên lưng chừng núi là Bạch Vân Am nữa, mà đổi gọi là chùa Thầy. Sở dĩ dân gọi là chùa Thầy là bởi Vạn Thắng Vương đã từng gọi Thiền sư Minh Giác là thầy. Khi Thiền sư viên tịch, Phạm Ngũ Lão tháp tùng Đại Thắng Lý Hoàng hậu đã đến tận nơi phúng viếng và tuyên đọc chiếu chỉ, ghi nhận công lao của Thiền sư đối với bách tính trong vùng. Chiếu chỉ có mấy mươi chữ, trước sau đều gọi Thiền sư Minh Giác là thầy, là thầy thuốc, là thầy dạy võ cho tướng sĩ…
Nhưng đó là chuyện ngày sau, còn lúc này Bạch Vân Am vẫn là Bạch Vân Am.
Tin tức Vạn Thắng Vương đến Bạch Vân Am đàm đạo cùng Thiền sư Minh Giác và cung tiến bạc vàng, cùng việc Trữ quân cử mấy trăm sát thủ nhân cơ hội hành thích Vạn Thắng Vương, khiến sư sãi trong chùa phải ra sức bảo vệ và nhiều người đã thiệt mạng, lan nhanh hơn cả bệnh dịch. Thiên hạ đồn rằng Vạn Thắng Vương đã phải bố trí một toán kỵ binh tinh nhuệ đóng quân tại chùa Long Địa ở làng Sài nhằm bảo vệ Bạch Vân Am. Nhiều người còn khẳng định chắc nịch rằng họ đã tận mắt trông thấy hơn trăm binh sĩ tại chùa Long Địa.
Đại đội 1, Tiểu đoàn 1, Trung đoàn Thiết Kỵ Vũ Ninh quả thực đang đóng quân tại chùa Long Địa, vì An Nhữ Hầu, Tiểu đoàn trưởng của họ, vẫn còn ở trên núi. Sự thật là một đằng, nhưng Chương lại cố ý sai quân phao tin một nẻo khác.
Quan Thanh Liêm, trưởng nam của Quan Thiện, tạm thời ở lại gia trang lo hương khói gia tiên, chờ Phạm Bỉnh Di đến phân phó công việc cụ thể. Chương muốn thiết lập an ninh chặt chẽ tại vùng phên giậu này, và Bỉnh Di quả thực rất cần một người trợ thủ nhiệt huyết, năng nổ, có tinh thần cống hiến. Trong khi đó, Quan Võ và Quan Văn, do có thân thủ tốt, được bố trí vào Thân Vệ quân.
Lý Nhân Nghĩa không ở làng Sài. Ông cùng Phùng Nguyên Hoàn đi lùng bắt gian tế trong huyện Hát. Đúng như dự đoán, gian tế đều đội lốt thương nhân, tiểu thương – những người đi lại thường xuyên, vắng mặt ở địa phương dài ngày cũng chẳng ai nghi ngờ. Một số ít gian tế khác lại là sư sãi trong c��c chùa làng.
Phan Quảng bị bắt gần sông Hát. Khám trong tay nải của hắn có chục nén vàng và dăm nén bạc. Phan Quảng bị áp giải về huyện Tích Lịch, cùng với đám thích khách bị thích chữ trên mặt. Đáng lẽ Phan Quảng phải bị bêu đầu, nhưng hắn đã khai ra tất cả trước khi bị tra khảo. Hắn là cháu họ xa của Phan Văn Hầu, được cử đến làng Sài làm gia nô trong Quan Gia Trang, với nhiệm vụ đưa tin Thích Tâm Phúc giao cho về Tam Đái. Vài ngày trước đó, có người từ Tam Đái sang gặp Phan Quảng. Phan Quảng đã đưa kẻ đó lên Bạch Vân Am để gặp Thích Tâm Phúc. Những chuyện khác Phan Quảng đều không hay biết.
Từ lời khai của Phan Quảng, Chương liền gõ đầu Mao Cương tra hỏi. Nhưng kẻ này nhất quyết không khai bất cứ điều gì, thay vào đó lại mạt sát Chương không tiếc lời. Kết cục của Mao Cương là nằm sâu dưới ba tấc đất, không phải vì những lời mắng chửi mà bởi nhiều thích khách khác đều khai Mao Cương chính là Mai Môn chủ. Dù Mao Cương bịt mặt trùm đầu, nhưng giọng nói và tướng mạo của hắn không thể lẫn vào đâu được.
Vài nút thắt ��ã được tháo gỡ. Chương bình an vô sự trở về thành Sơn Tây theo một lối khác, kết thúc chuyến đi tưởng chừng êm đềm nhưng lại ẩn chứa bao phen sóng gió.
Bản quyền nội dung thuộc về truyen.free, xin đừng sao chép khi chưa được phép.