(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 511: Mua lòng bách tính
Quân kỵ bố ráp quanh thị tứ, giăng lưới kín kẽ đến mức một con ruồi cũng khó lọt qua. Bách tính bắt buộc phải tập trung bên ngoài thị tứ để kiểm tra nhân khẩu. Từng nhà phải khai báo số người và tên từng thành viên của nhà hàng xóm. Thần Vũ quân dựa theo sổ bộ để đối chiếu. Những ai mang họ Chu bị tách riêng ra một nhóm, tổng cộng có 11 nhà họ Chu trong thị tứ. Người lớn run sợ, trẻ con khóc ré lên từng hồi, ai nấy đều run rẩy vì sợ hãi.
Vi Thọ Kỳ phái quân Thân Vệ đến lục soát những gia đình mang họ Chu. Họ phát hiện cả 11 nhà đều giấu đao, kiếm và đồ đạc của hắc y nhân. Lùng sục gắt gao, không bỏ qua cả những đống rơm trong góc sân hay ngoài vườn của các gia đình này, quân Thân Vệ đã bắt được gần ba mươi người ẩn nấp.
Mở rộng tìm kiếm sang những nhà khác trong thị tứ, bao gồm cả khách điếm, tửu quán, Vi Thọ Kỳ bắt thêm được hai mươi người khác, phần lớn đều có hình xăm trên ngực trái. Trong quá trình lùng sục thị tứ, Thân Vệ quân gặp một số kháng cự liền bị trừ khử hết sạch. Đồng thời, họ cứu được hai nữ binh bị bắt trói, giấu trong một hố đào được ngụy trang khéo léo dưới đống rơm lớn gần khách điếm. Cả hai cô gái đều bị làm nhục. Thân Vệ quân sôi máu, liền phóng hỏa đốt khách điếm khi những kẻ bên trong không chịu hàng. Khách điếm bốc cháy dữ dội, đám người tung cửa xông ra, phóng ám tiễn tìm đường thoát nhưng vô ích trước lá chắn hoặc giáp sắt kiên cố. Thân Vệ quân dùng nỏ Liên châu bắn hạ tất cả những kẻ ấy.
Trong quá trình sàng lọc, đúng là tát nước bắt cá. Phạm Thu Cúc bắt được mười một cô gái không có tên trong sổ bộ, ẩn náu trong mười một nhà họ Chu. Thần Vũ quân kiểm tra, phát hiện hình xăm, lập tức bắt giữ. Những cô gái này quỳ lạy khóc lóc van xin tha mạng. 11 gia đình với 69 người gồm già trẻ, dâu rể họ Chu bấy giờ mới biết mình đã chứa chấp những kẻ mưu toan hành thích Vạn Thắng Vương. Họ sợ đến vỡ mật vì cái chết cận kề. Tội đồng lõa với phản tặc, mười phần chết cả mười.
Một trong số mười một cô gái có dáng người cao lớn, dường như đã nắm chắc cái chết trong tay, bất ngờ rút một cuộn dây mây giấu trong nón lá đang đội trên đầu, rồi vung ra thành roi tấn công nữ binh Thần Vũ. Hai nữ binh bị tấn công bất ngờ, roi mây quất thẳng vào mặt họ. Một nữ binh đứng gần đó rút đao tương trợ, liền bị roi mây quất “chát” một cái vào tay, khiến đoản đao rơi khỏi tay và lãnh trọn một cước ngã dúi dụi. Phạm Thu Cúc phát hiện sự việc, xách đao chạy đến nhưng không thể tiếp cận được đối phương. Cây roi mây trong tay cô gái bay qua bay lại vun vút, đánh dạt mọi người sang hai bên, hòng chạy về hướng bờ sông. Nữ binh Thần Vũ giương súng, nhưng Thu Cúc không cho phép khai hỏa.
Trưa nắng gắt, gió từ sông thổi hắt vào mang theo mùi tanh nồng của máu.
Đám đông mấy trăm người trở nên nhốn nháo.
An Nhữ Hầu từ xa trông thấy mọi chuyện, bèn quất roi thúc ngựa chạy đến chặn đường. Chàng dùng trường giáo giao đấu với roi mây. Sau một vài chiêu thức, An Nhữ Hầu đánh ngã, khống chế được cô gái. Nữ binh Thần Vũ chạy đến trói tay chân cô ả lại, không cho phép cựa quậy.
Phạm Thu Cúc cúi xuống nâng cằm cô gái lên nhìn mặt và bảo rằng:
– Thân thủ rất khá, lại liều lĩnh, thật đáng khen nhưng cô sẽ phải trả giá cho hành động vừa rồi.
Vũ Tòng Thâm bị lột áo, trói gô, cùng đám tù binh quỳ thành một hàng dài, lưỡi đao sắc lẹm, lạnh ngắt kề bên cổ. Tổng cộng có hơn bảy mươi tù binh, gồm cả những kẻ bị bắt dưới sông. Gần một phần ba trong số những kẻ cởi trần quỳ dưới nắng đó không có hình xăm kỳ lạ.
Quân sĩ đứng nghiêm khi Chương đến. Anh gật đầu kèm theo nụ cười thay lời chào tướng sĩ. Chương chậm rãi bước dọc theo hàng người, có kẻ nhìn anh hằn học, có kẻ lảng tránh ánh nhìn thờ ơ của Chương. Bách tính trong thị tứ, giờ đây đã biết danh tính của Chương, lần lượt quỳ xuống.
Chương dừng chân ở cuối hàng, nơi mười một cô gái đang quỳ gối. Trong khi mười cô cúi mặt thút thít thì cô gái vừa làm loạn ban nãy nhìn Chương, ánh mắt không biểu lộ chút sợ hãi nào. Chương hỏi:
– Cô tên gì?
Cô gái không đáp, chỉ nhìn Chương với vẻ mặt khinh khỉnh, như thể sẵn sàng chờ đợi cái chết.
Phạm Thu Cúc đứng phía sau bước lên một bước đáp thay:
– Ả này là Vương Thị Trinh, người làng Vân Trì ạ.
Vương Thị Trinh bị trói chân, đang ngồi bệt dưới đất, nghe tên họ, gốc gác đã bị người khác biết thì cặp lông mày khẽ động đậy.
Chương nhếch miệng cười nhạt:
– Trung thành là tốt nhưng ngu trung thì chết mà chẳng hiểu tại sao. Có cần người của ta đọc tên từng cô một trong số các ngươi không?
Vương Thị Trinh nghiến răng, mặt đỏ như gấc, chưa kịp buông lời chửi mắng thì Chương đã nói:
– Đừng dại dột mắng nhiếc ta, nếu ngươi có cái gan ấy, thì cứ thử xem! Ta sẽ cho quân sĩ làm nhục ngươi trước bàn dân thiên hạ. Muốn cắn lưỡi tự sát à? Nếu các ngươi có gan làm vậy cũng tốt, nhưng ta có thuốc giải đấy. Ta sẽ cứu các ng��ơi, sau đó cho binh sĩ làm nhục, muốn chết không dễ đâu. Nên nhớ, ta đây ưu tiên nữ nhân không có nghĩa là ta không thể khiến nữ nhân sống không bằng chết.
Các cô gái dập đầu đồng thanh:
– Xin Vạn Thắng Vương tha mạng cho chúng con, xin tha mạng cho chúng con!
Phạm Thu Cúc quát lớn, lời cầu xin mới lắng xuống. Chương nói với các cô gái:
– Các ngươi vì bị ép buộc mà phải làm những việc các ngươi không muốn. Ta tha mạng cho các ngươi, các ngươi sẽ phải lấy chồng ở Thiên Đức, thế nào?
Chết đuối vớ được cọc, mười cô gái vội vàng dập đầu tạ ơn, riêng Vương Thị Trinh vẫn mím môi, hằn học nhìn Chương.
– Còn cô này, cứ để cô ấy suy nghĩ thêm.
Các cô gái bị đưa đi nơi khác ngay khi Chương thong thả bước đến chỗ những người họ Chu đang quỳ. Cả nghìn người ở một chỗ mà không gian lại yên ắng đến lạ, trẻ con chẳng còn dám khóc, có lẽ cha mẹ chúng sợ bị để ý mà mất mạng.
Chương ra hiệu cho Phạm Thu Cúc bảo những người lớn tuổi trong họ Chu đứng dậy. Mấy ông cụ râu tóc bạc phơ vái lạy tạ ơn rồi đứng khom lưng, hai tay bắt chéo thành nắm đấm, chờ đợi. Phạm Thu Cúc yêu cầu người trưởng họ bước lên trước một bước để thưa chuyện. Chu Hoạt, cụ ông tuổi ngoài lục tuần, là trưởng họ, bước lên. Chương thấy ông cụ không run rẩy như những người khác nên cũng lấy làm hài lòng.
Chu Hoạt hành lễ, Chương không cản. Sơn Tây thuộc Thiên Đức thời gian quá ngắn, bách tính còn chưa hiểu biết gì về Thiên Đức hay Vạn Thắng Vương ngoài những tờ bố cáo dán khắp các nơi.
Chương hỏi một câu khiến người nghe bất ngờ:
– Chu lão năm xưa có tham gia quân khởi nghĩa đánh đuổi giặc Hoa không?
Chu Hoạt mất chút thời gian suy ngẫm, chậm rãi thưa rằng:
– Lão nông quả thật khi còn sức khỏe cũng xông pha trận mạc.
Chương chỉ lên núi Mã Tế sau lưng ông lão:
– Chu lão từng là thân binh của Chu thổ hào?
Chu Hoạt chắp tay cúi gập người xác nhận có chuyện ấy. Chương lại hỏi:
– Từng là binh lính tiền triều, dù chẳng có công lao lớn thì cũng có công khổ lao, hẳn Chu lão từng đánh đông dẹp bắc và nhờ thế cũng hiểu được ít nhiều chuyện trong thiên hạ?
Chu Hoạt một lần nữa xác nhận. Chương nhìn những người họ Chu đang quỳ dưới đất, với bộ dáng sợ sệt, đầu cúi gằm. Anh lại hỏi:
– Vậy lão có biết lão và họ tộc đã chứa chấp phản loạn Hắc Điểu bang không? Ngoài những cô gái đã bị bắt còn có một số người khác ẩn náu trong nhà, trên đất của họ Chu?
Chu Hoạt quỳ xuống vái lạy và thưa:
– Lão và họ tộc chứa chấp phường phản loạn là chuyện đã rành rành, chẳng thể chối cãi. Cúi xin Vạn Thắng Vương minh xét, lão và họ tộc chỉ biết họ là con cháu trong nhà họ Chu đến chơi vài bữa. Bà con trong họ tộc ngu muội, có nhận quả biếu của họ hàng thân thuộc ở La Thành do họ đem đến. Thưa Vương thượng, đến khi sự việc xảy ra, lão mới biết mình bị lừa ạ.
Chương gật đầu hỏi thêm:
– Nói vậy lão không biết về những cô gái trong Chu gia?
Chu Hoạt trình bày:
– Thưa Vương thượng, các cô ấy đi cùng mấy người khác, nhận là con cháu của Chu gia. Lão và họ tộc nếu biết họ không phải và lại có mưu đồ hành thích Vương thượng thì có cho vàng lão cũng chẳng dám nhận. Họ Chu sống ở đây nhiều đời nhưng chi trưởng đã ở kinh sư hơn ba chục năm nay, lão không hay biết tin tức gì. Nay con cháu họ Chu tìm về ngỏ ý xây cất mồ mả tổ tiên dòng họ nên lão lấy làm mừng rỡ lắm.
Nói đoạn, Chu Hoạt lấy trong người ra mấy nén bạc, dâng lên thưa rằng:
– Đây là số bạc con cháu họ Chu ở kinh sư gửi về xây cất mồ mả tổ tiên và ngỏ ý làm một bia đá trên núi Mã Tế nhằm nhắc nhở con cháu đời sau về nguồn gốc của dòng họ Chu khởi nguồn từ ngọn núi ấy ạ.
Chương hỏi:
– Họ về gặp lão có bằng chứng gì không?
– Bẩm Vương thượng, họ nói rõ gốc tích cha chú nên lão chẳng thể nhầm được. Ban đầu lão cũng nghi hoặc, nhưng họ bảo con cháu họ Chu ở kinh sư được trọng dụng trong triều nên cử người về tạ ơn tổ tiên phù hộ. Vương thượng anh minh, cúi xin Vương thượng minh giám.
Chương lại nhìn con cháu Chu gia thêm một lượt, anh ra lệnh:
– Tất cả đứng dậy!
Già trẻ nhà họ Chu lục tục kéo nhau đứng lên, người nọ nép vào người kia đầy sợ hãi.
– Họ Chu từng có công giúp tiên vương đánh giặc, nay vì nhẹ dạ mà chứa chấp phản tặc mưu sát ta. Lấy công bù tội, ta miễn không truy cứu. Ta sẽ cấp mười nén vàng tu bổ mồ mả gia tiên nhà họ Chu cũng như mồ mả gia tiên của các dòng họ khác trong thị tứ. Sau này mọi người phải chăm chỉ làm ăn, lao động cần cù và thấy người lạ đến có ý đồ bất minh, nhất định phải báo lên quan.
Chương dứt lời nhưng ai nấy nghe được đều ngơ ngác. Tội chết chẳng những được tha, lại còn được ban thưởng, thật khiến người ta khó hiểu làm sao. Chu Hoạt thêm lần nữa quỳ xuống vái lạy, con cháu họ Chu cũng vội vàng làm theo. Bách tính trong thị tứ trông thấy vậy cũng quỳ tạ ơn.
Chu Hoạt nói trong nước mắt:
– Tạ ơn Vương thượng! Tạ ơn Vương thượng! Tả Đô đốc nhân từ, quả nhiên nhìn người chẳng bao giờ lầm.
Chương nghe được liền hỏi lại:
– Ông quen biết thân sơ thế nào với lão tướng Phạm Tu?
Chu Hoạt thanh minh:
– Không dám, không dám! Lão không dám quen thân với Tả Đô đốc. Năm xưa lão là quân hầu lo phục dịch cơm nước trong doanh trại của ngài. Sau về kinh sư, lão phục dịch được mấy năm thì tuổi cao sức yếu, nên được cho giải ngũ về làng.
– Ông năm nay được bao nhiêu tuổi?
– Bẩm Vương thượng, lão được sáu mươi sáu tuổi.
Chương quay ra nói với Thu Cúc:
– Em cho bà con trở về nhà, tình hình chưa yên nên ai ở nhà nấy.
Chu Hoạt nghe vậy liền thưa:
– Bẩm Vương thượng! Vương thượng không những không trách tội, lại ban cho Chu gia và bà con ngân lượng để tu sửa mồ mả. Bách tính nơi này còn nghèo, ngoài biết ơn Vương thượng ra thì chẳng có gì dâng lên. Vậy lão xin Vương thượng cho phép Chu gia giúp quan quân dọn dẹp chiến trường, chôn cất những người xấu số.
Chương hài lòng, đúng là người lớn tuổi từng trải, cũng biết nhiều điều hay và khôn khéo hơn. Anh nói thêm:
– Vậy ta sẽ cho làm bia đá ghi công lao họ Chu và bách tính trong vùng đặt trên núi Mã Tế.
Bách tính dập đầu tạ ơn, lũ lượt kéo nhau về nhà. Tuy nhiên, một số người chẳng còn nhà để về vì đã cháy dụi hết cả. Phạm Thu Cúc bố trí họ ở tạm khách điếm hoặc tại nhà họ hàng, người quen trong thị tứ, chờ Vạn Thắng Vương ban lệnh mới.
Dưới cái nắng gay gắt của một trưa cuối hè, chỉ còn lại Vân Tòng Thâm cùng đám thuộc hạ quỳ gối chờ phán tội. Chương giao nhiệm vụ khai thác đám thuộc hạ của Vân Tòng Thâm cho Lý Nhân Nghĩa, còn riêng Vân Tòng Thâm sẽ do đích thân Chương thẩm vấn. Đến nay Chương đã rõ, Chu đại quan nhân chính là hậu duệ của Chu thổ hào. Nhưng Mã lão gia là ai và làm thế nào bọn họ biết được nhân thân giả của Chương? Anh muốn tìm ra câu trả lời sớm nhất.
Phạm Ngũ Lão, Ngô Phù Khê, Lê Phụng Hiểu, Nguyễn Địa Lô, An Nhữ Hầu giúp Lý Nhân Nghĩa khai thác tù binh. Theo chỉ thị của Chương, cần phải tìm hiểu cách thức hoạt động và hành động của bọn chúng, xem chúng đến thị tứ này qua con đường nào.
Sau này Triệu Nhã Lâm thắc mắc vì sao Chương tha chết cho Chu gia, lại ban thưởng mười nén vàng để tu sửa mồ mả gia tiên thì Chương bảo:
– Số vàng đó nhiều ít tùy mỗi người, nhưng đủ để mua được lòng dạ của mấy trăm bách tính. Mã Tế nằm sâu trong đất Sơn Tây, vẫn bị gian tế thọc vào quấy phá, quan quân sao có thể phòng bị ngày đêm? Chỉ cần lòng họ hướng về ta thì gian tế chẳng còn đất sống. Phải biến họ thành tai mắt cho quân, có như vậy ta mới yên tâm lo việc khác được.
Triệu Nhã Lâm ghi nhớ trong lòng. Bản văn này là tài sản trí tuệ của truyen.free, xin đừng sao chép trái phép.