Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 510: Ong hút mật

Vi Thọ Kỳ sai quân áp giải Vân Hạ về khách điếm khi trăng khuya đã treo trên đỉnh đầu. Lý Nhân Nghĩa kể lại cho Chương nghe những điều ông đã khai thác được từ Vân Hạ.

Vân Hạ kể rằng, cố Chưởng môn Vân Xuân khi còn sống chú trọng việc dạy võ thuật, bào chế các loại thảo dược chữa nội ngoại thương, hay cung cấp một số độc dược cho triều đình. Nhưng Vân Tòng Thâm, sau khi tiếp quản võ đường ở thôn Vân Trì, lại có những thay đổi lớn. Trước khi nhậm chức Chưởng môn, ông ta từng lập một đội bảo tiêu, với tham vọng phát triển Hắc Điểu bang thành một tiêu cục lớn. Bên cạnh đó, Vân Tòng Thâm còn nhận công việc ám sát với mức thù lao hậu hĩnh từ các quan lại trong triều. Cụ thể ai đã thuê Vân Tòng Thâm thì rất ít người biết.

Mấy tháng trước, Trần Văn Lộng thất trận ở thành Sơn Tây, rút chạy qua làng Vân Trì, có nghỉ lại vài ngày trước khi về kinh sư. Lộng cắt đặt hơn hai mươi người ở lại làng Vân Trì để trợ giúp Vân Tòng Thâm. Vân Hạ cho biết, những nữ nhân phải học cách trị thương, phân biệt các loại độc dược, lo liệu việc ăn uống… Tổng cộng có 13 nữ nhân trong Hắc Điểu bang.

Một chi tiết Chương để tâm, ấy là ba ngày trước, Vân Hạ cùng một số cô gái khác tham gia chuẩn bị yến tiệc để Vân Tòng Thâm thết đãi khách quý. Khách quý buổi tối hôm ấy có ba người. Vân Hạ hầu rượu mãi đến khuya, chỉ nghe Vân Tòng Thâm gọi ba người đó lần lượt là Liễu tiên sinh, Mã lão gia và Chu đại quan nhân. Trong số ba người đó, chỉ có Liễu tiên sinh là không phải người Vạn Xuân, bởi giọng lơ lớ đặc trưng của ông ta khi nói tiếng Vạn Xuân đã tố cáo xuất xứ phương Bắc.

Lý Nhân Nghĩa kết luận:

– Liễu tiên sinh đó rất có thể là Liễu Môn Nhân, kẻ đã kịp thoát thân trước khi ông Hiểu ập vào trướng vây bắt Lộng. Đó là một kẻ không tầm thường, việc hắn lánh mặt hẳn là hắn đã đánh hơi được điều gì đó.

Chương bứt mấy cọng cỏ may tím lịm, ném vào khoảng không ngập ánh trăng khuya. Chương nói với Lý Nhân Nghĩa:

– Mã lão gia và Chu đại quan nhân là ai? Cứ cho Liễu tiên sinh chính là Liễu Môn Nhân, hắn bày kế hại ta thì chẳng có gì lạ, nhưng quan trọng hơn cả là hắn có được thông tin từ đâu? Và bằng cách nào? Ông thừa biết ta rời thành với danh tính Trịnh Thiên An. Hãy rà soát lại một lượt, nhất định sẽ tìm ra sơ hở.

Lý Nhân Nghĩa không có lời giải đáp. Chương lại nói:

– Nếu đã suy luận theo hướng ấy, ông nghĩ xem Chu đại quan nhân kia có liên quan gì đến dòng họ Chu ở vùng này không? Hôm trước chính ông đã kể cho ta nghe lai lịch hang Mã Tế cơ mà.

Lý Nhân Nghĩa dường như đã hiểu ra liền nói:

– Chu đại quan nhân hẳn là Chu thổ hào hoặc hậu duệ của Chu thổ hào. Bởi vậy, bọn chúng mới chọn thị tứ này làm nơi phục kích, vì đoán chúng ta sẽ dừng chân tại đây. Ý của Đại Vương có phải là như vậy không ạ?

Chương búng tay “tách” một cái, rồi nói:

– Lộ trình từ thành Sơn Tây đến Sài Sơn buộc phải dừng chân ở thị tứ này. Liễu Môn Nhân là một kẻ cáo già, hẳn ông ta đã đoán định được điều đó. Sở dĩ chúng bày binh bố trận chưa vẹn toàn có lẽ là do vấn đề thông tin liên lạc còn chậm trễ. Tại Vạn Xuân, gián điệp qua lại giữa các vùng dưới vỏ bọc thương nhân, thủy thủ, ngư phủ… Sau này về thành, ông hãy bí mật điều tra những thương nhân đó. Ta đồ rằng Mã lão gia kia chính là kẻ truyền đạt thông tin. Nhìn chung, bức tranh sự việc đã dần hiện rõ đến từng nét vẽ rồi.

Lý Nhân Nghĩa ngồi lặng im suy tư, sắp xếp lại các sự việc và dấu mốc thời gian. Một lát sau, ông nói:

– Thân Vệ quân ở huyện Hát đã trở lại thị tứ từ chiều rồi ạ. Mọi việc Đại Vương sắp xếp đã đâu vào đấy cả rồi. Đại Vương tính khi nào sẽ cất vó?

Chương gãi cằm và hỏi:

– Ngô Phù Khê đã quay lại với bao nhiêu người?

Lý Nhân Nghĩa thưa:

– Dạ bẩm, tổng cộng 18 người ạ.

Chương quay sang, kéo nhẹ tấm chăn mỏng đắp trên người Lam Khuê và Nhã Lâm. Hai mỹ nhân đang lót rơm nằm ngủ ngon lành, sau một ngày dài mệt nhọc.

Chương chỉ xuống khu thị tứ với những mái tranh im lìm dưới ánh trăng, rồi nói:

– Dưới đó hơn trăm nóc nhà, hẳn chúng đã dò ra nơi Phạm Ngũ Lão tá túc. Ông đã nắm được số dân cư trong thị tứ chưa?

Lý Nhân Nghĩa đáp:

– Thưa, già trẻ lớn bé, cả thảy gần sáu trăm người, đều có ghi trong sổ bộ. Khách thương qua lại, nếu nghỉ ở khách điếm sẽ được ghi chép rõ ràng, còn những người ở dưới thuyền thì không ạ.

Chương đứng dậy, Lý Nhân Nghĩa lập tức khom người đứng kế bên. Chương nói:

– Nếu bọn chúng có đến ba trăm người, giả sử là vậy, thì chừng ấy người sẽ ẩn náu ở đâu trong cái thị tứ này?

Lý Nhân Nghĩa lẩm nhẩm bấm đốt ngón tay:

– Nói vậy… chúng phải nương náu trong nhà dân, vì ba khách điếm kia chỉ đủ chỗ cho nhiều nhất là một trăm người mà thôi ạ.

Chương khẽ cười, bỏ lửng câu nói. Lý Nhân Nghĩa hiểu ý của Chương, cúi đầu vâng dạ. Chương lại chỉ xuống thị tứ và nói:

– Dân cư ven sông nhộn nhịp thuyền bè qua lại, neo đậu tấp nập. Tuy không phải là một vùng quá lớn, nhưng cũng chẳng hề nhỏ bé. Ông hẳn cũng thấy, dân trong thị tứ ngoài làm bốc vác, bày hàng quán nhỏ lẻ bán nông sản thành phẩm cho khách qua lại thì bao giờ mới có thể khấm khá lên được. Cần phải quy hoạch lại thị tứ này, biến nó thành nơi trung chuyển hàng hóa, trạm nghỉ chân của khách thương và…

Chương mím môi thở dài:

– Nói chung, phải hướng dẫn dân chúng làm ăn buôn bán!

– Đại Vương dạy chí phải ạ.

Chương vẫy Vi Thọ Kỳ lại gần, đoạn nói cho cả Lý Nhân Nghĩa cùng nghe:

– Tát nước bắt cá, dẹp bỏ toàn bộ cái cũ để kiến tạo một cái mới theo mô hình Thiên Đức thường làm. Anh về báo cho Ngũ Lão và Thu Cúc cùng biết. Theo lệnh ta, bắt sống hoặc giết chết, bất kể là ai, hạn định là chiều mai phải dọn dẹp sạch sẽ!

Vi Thọ Kỳ lo lắng:

– Đại Vương ở lại đây sẽ rất nguy hiểm ạ!

– Anh đi mau về mau, việc hệ trọng không thể chậm trễ được.

Chỉ còn lại Lý Nhân Nghĩa, Chương căn dặn thêm vài điều nữa.

Cuộc nói chuyện chỉ tạm ngưng khi Lam Khuê trở mình thức giấc. Nhã Lâm bật dậy theo. Hai cô hối thúc Chương ngả lưng. Chương liền bảo Lý Nhân Nghĩa cùng nằm chợp mắt chờ Vi Thọ Kỳ quay lại. Đặt mình xuống chưa được bao lâu thì Chương đã chìm vào giấc ngủ. Lý Nhân Nghĩa nằm bên cạnh hai mắt mở to thao thức. Lam Khuê thấy vậy liền chủ động bắt chuyện nên Lý Nhân Nghĩa ngồi dậy. Đối với một văn quan từng phục vụ triều đình và Sơn Tây vương, giờ đây lại là bề tôi của Vạn Thắng vương, Lý Nhân Nghĩa vẫn giữ chừng mực của một kẻ bề tôi, dẫu biết Vạn Thắng vương vô cùng yêu mến mình. Trong khoảng thời gian kề cận Vạn Thắng vương vừa qua, Lý Nhân Nghĩa càng thêm vững tin vào lựa chọn của bản thân.

Trong đêm khuya tĩnh mịch bên cửa hang Mã Tế, Lam Khuê kể cho Lý Nhân Nghĩa và Triệu Nhã Lâm câu chuyện về cuộc đời mình, bắt đầu từ ngày gặp Chương ngồi đan lát dưới gốc đa cổ thụ. Đã lâu Lam Khuê chưa kể cho ai nghe, đêm nay thanh vắng, nàng muốn thông qua câu chuyện cuộc đời mình nhằm giúp Lý Nhân Nghĩa và Triệu Nhã Lâm hiểu rõ hơn về Chương, từ đó dốc sức phò tá đại nghiệp. Nàng không quên nhắn nhủ hai người rằng, đảm bảo an toàn cho Chương chính là dựng xây cho con cháu đời sau một cuộc sống thanh bình, đủ đầy hơn.

Vi Thọ Kỳ trở lại cùng một tiểu đội Thân Vệ quân vũ trang đến tận răng lúc gà còn chưa gáy sáng. Chương đang say ngủ, Lam Khuê bảo mọi người thay phiên nhau cảnh giới, rồi trở vào trong hang bắc bếp thổi cơm, chuẩn bị bữa sáng gồm cháo, trứng luộc và bát canh rau rừng cho Chương. Sở dĩ Lam Khuê muốn tự tay lo cơm nước là bởi Chương đã quen với bữa ăn do nàng chuẩn bị, và cũng là để không kẻ khác có cơ hội hạ độc. Nếu các phu nhân không có trong quân, việc chuẩn bị bữa ăn sẽ do chính tay Thị vệ trưởng đảm nhiệm từ đầu đến cuối. Nếu Thị vệ trưởng bận việc, Phạm Thu Cúc sẽ đảm nhiệm thay. Trong trường hợp yến tiệc, Phạm Thu Cúc sẽ phải chọn ra một vài người giám sát chặt chẽ quá trình mọi người chuẩn bị phần ăn của Chương, và mỗi món ăn phải qua ba người thử trước khi dâng lên. Người chuẩn bị nguyên liệu, người nấu và người giám sát trực tiếp. Có thể nói, việc hạ độc vào thức ăn dâng lên Vạn Thắng vương là điều vô cùng khó khăn, nếu không muốn nói là không thể.

Hai đội Thiết kị Vũ Ninh D321 và D324, dưới quyền Lê Phụng Hiểu, ngay khi nhận mật lệnh đã tức tốc xuất binh. Họ chia quân thành các đại đội kỵ binh, lập trại dã chiến vây bọc toàn bộ mặt phía Bắc và Tây Bắc, cách thị tứ khoảng sáu dặm, chờ hiệu lệnh.

Mặt trời chưa chạm ngọn tre, nhưng trên đỉnh Mã Tế, đại kỳ màu đỏ chói đã phấp phới tung bay trong nắng sớm. Quân trinh sát trông thấy, vội báo về phía sau cho Lê Phụng Hiểu. Một nghìn quân Thiết kị và khinh kị cùng lúc hướng về thị tứ ven sông Chu, tung vó.

Dân chúng trong thị tứ vừa trông thấy đại kỳ, chẳng mấy chốc đã già trẻ gái trai đổ xô về phía Tây thị tứ, thi nhau chỉ trỏ, đoán già đoán non, bàn luận vô cùng sôi nổi.

Vân Tòng Thâm, trong vỏ bọc thương nhân, vừa đặt chân đến thị tứ lúc trời tờ mờ sáng. Nhận thấy dấu hiệu lạ ngay khi đại kỳ xuất hiện, ông ta vội cho lệnh thủ hạ mau chóng hành động. Chỉ một loáng sau, hàng trăm người vận hắc y, trên đầu buộc khăn đen, tay lăm lăm các loại vũ khí, xuất hiện trên những con đường đất, rảo bước nhanh về phía ngôi nhà tranh gần bờ sông. Dưới bến sông có gần hai mươi thuyền bè lớn nhỏ đang neo đậu. Bỗng đâu, hàng trăm thủy thủ và trảo phu nhất tề nhảy lên bờ, ai nấy đều buộc một dải khăn đen, gương mặt đằng đằng sát khí. Người cầm đao, kẻ cầm thương, đạp đất bằng mà chạy băng băng.

Dân chúng thị tứ đoán có chuyện chẳng lành, hò hét gọi nhau, nháo nhác chạy về nhà cài then đóng cửa.

Phạm Ngũ Lão, Nguyễn Địa Lô, Phạm Thu Cúc và Ngô Phù Khê dàn quân trong khu vườn quanh nhà. Họ dùng dãy tường đất đắp cao chừng bốn thước làm vật che chắn, bắt đầu khai hỏa, ngăn chặn đám người đang bao vây tứ phía như đàn ong vỡ tổ. Chỉ với sáu mươi người, nhóm Phạm Ngũ Lão vẫn vô cùng tự tin có thể trụ vững trước đao kiếm, cung nỏ.

Ngôi nhà mái tranh bốc cháy khi Vân Tòng Thâm sai thuộc hạ phóng hỏa tiễn. Tuy nhiên, Vân Tòng Thâm vẫn chưa thể tiếp cận được bức tường đất thấp lè tè lẫn với hàng râm bụt. Bên trong bắn ra, bên ngoài phóng tiễn vào, tình thế đang lúc gay cấn. Vân Tòng Thâm bất ngờ hay tin quân kỵ đang kéo đến. Ngay lập tức, Vân Tòng Thâm liền sai quân phóng hỏa hàng chục ngôi nhà gần đó, hòng cản bước quân kỵ. Đồng thời, ông ta đốc thúc thuộc hạ bất chấp khói lửa, đạn bay vèo vèo, tiếp cận dãy tường bao bọc quanh ngôi nhà. Phạm Ngũ Lão hạ lệnh dùng lựu đạn, đánh bật hai đợt xung phong của Vân Tòng Thâm. Đến lượt xung phong thứ ba, hàng chục kẻ buộc khăn đen trên đầu đã xông vào được khu vườn, và cuộc hỗn chiến bắt đầu.

Phạm Ngũ Lão, với y phục màu vàng nhạt, đã trở thành mục tiêu bị nhắm đến. Phạm Ngũ Lão có thể thay y phục nhưng anh muốn mặc như vậy. Bản thân Phạm Ngũ Lão, sau khi tung ra ba quả lựu đạn, liền cầm gươm nhảy vọt qua bức tường, tả đột hữu xung. Hai bên đang hỗn chiến gay cấn, thì bỗng Lê Phụng Hiểu dẫn quân nhập trận, khiến tình thế thay đổi chóng vánh.

Vân Tòng Thâm đã huy động được hơn ba trăm người nhằm thực hiện chủ đích, nhưng đã thiệt hại một số đáng kể khi tiếp cận ngôi nhà, rồi vỡ trận ngay lúc Lê Phụng Hiểu xuất hiện. Thuộc hạ của hắn tan tác cả. Quân Thiết kị và khinh kị không bắt giữ tù binh. Mệnh lệnh họ nhận được là không để kẻ nào trong trận sống sót, trừ nữ nhân. Nhiều kẻ vứt kiếm giáo xin hàng, hay đang bị thương nằm la liệt, đều thiệt mạng.

Thuộc hạ của Vân Tòng Thâm tháo khăn đen buộc đầu, bỏ chạy thục mạng. Vân Tòng Thâm bấy giờ đã lâm vào thế yếu, bèn tìm đường thoát thân, lui về hướng bến sông. Tuy nhiên, hắn bị Phạm Ngũ Lão và Ngô Phù Khê đuổi sát. Bị truy đến tận bến sông, Vân Tòng Thâm dù võ nghệ được xem là cao thủ, nhưng cùng lúc phải đối phó với Phạm Ngũ Lão và Ngô Phù Khê, lại thêm Lê Phụng Hiểu đang đuổi đến, chẳng mấy chốc đã rơi vào thế yếu. Vân Tòng Thâm phóng ra liền một lúc mấy mũi ám tiễn tẩm độc nhằm cản địa, nhưng áo giáp thân giúp Phạm Ngũ Lão và Ngô Phù Khê không hề hấn gì. Cả hai bất chấp hiểm nguy xông đến. Vân Tòng Thâm phóng thêm hai mũi ám tiễn rồi nhảy vội xuống sông, bởi lối lên thuyền đã bị chặn. Phạm Ngũ Lão và Ngô Phù Khê chẳng ai bảo ai, cùng lao ùm xuống sông. Sau một hồi vật lộn, cuối cùng họ cũng lôi được Vân Tòng Thâm lên bờ.

Bạn đang đọc câu chuyện độc quyền trên truyen.free, nơi những cuộc phiêu lưu không ngừng tiếp diễn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free