Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 502: Kim Quan Cao thị

Việc hơn một nghìn tinh binh thuộc quyền Cao Quang Chương đầu hàng vô điều kiện, cùng hơn một nghìn quân sĩ La thành bị bắt trong đại bản doanh của Trần Văn Lộng, khiến Lý Mẫn thực sự bối rối. Dựa vào lời tấu của Lý Uy, Lý Mẫn cho rằng cha con Cao Quang Chương tạo phản nên mới dẫn đến kết cục bi thảm này. Tô Trung Từ dù không tin, nhưng sự việc đã rõ ràng mười mươi, ông đành phải nuốt giận vào trong thay vì nổi cơn thịnh nộ. Theo lệnh của Sứ tướng, Lý Uy dẫn binh bắt hết toàn bộ thân quyến và gia đình Cao Quang Chương, ngay cả gia đình thông gia cũng bị liên lụy. Hơn ba trăm già trẻ bị tống giam vào ngục thất chờ định tội. Bên cạnh đó, Lý Uy cũng lợi dụng cơ hội bêu rếu nhà họ Cao, đồng thời sai người tô vẽ bản thân đã hết lòng phò tá Trữ quân.

Sự phản bội của nha tướng thực sự là một đòn đau đối với Lý Mẫn. Bản thân Lý Mẫn cũng không hoàn toàn tin Cao Quang Chương trở mặt, song vì muốn bảo vệ quyền bính trong tay, Lý Mẫn đành phải chấp nhận.

Thất bại này cần phải có người đứng ra chịu trách nhiệm, và không ai thích hợp hơn cha con nhà họ Cao.

Lý Mẫn hỏi riêng ý kiến của Từ Quý Châu, nhưng họ Từ chỉ nói chung chung, đại ý rằng cứ theo lời Hữu tướng Lý Uy mà làm. Từ Quý Châu từ lúc về La thành đều mang vẻ mặt ưu sầu vì Liêu Nhất Khổng đã bị quân Thiên Đức bắt đi một cách khó hiểu. Tô Trung Từ không tin Liêu Nhất Khổng bị quân Thiên Đức bắt, bèn gọi Lý Uy đến hỏi cho ra lẽ. Lý Uy nói chắc như đinh đóng cột rằng quân Thiên Đức cử nhiều toán binh vượt sông quấy phá, tấn công bọn Lý Uy, có thể Liêu Nhất Khổng đã vô tình bị bắt trong những đợt đó. Dẫu trong lòng vẫn còn băn khoăn, song Tô Trung Từ cũng đành thở dài, không truy hỏi thêm.

Một sứ giả từ Sơn Tây đến La thành, xin gặp Lý Mẫn để đưa ra điều kiện trao đổi người. Điều kiện này khiến Lý Mẫn khó có thể chối từ, đó là việc trao đổi các tướng sĩ La thành như Phạm Đông Nga hay Hoàng Hựu, một đổi một với nội tộc, gia quyến của Cao Quang Chương. Lý Mẫn đòi Vạn Thắng vương giao trả toàn bộ binh sĩ La thành ở hai trại đã bị bắt và đầu hàng. Sứ giả Nguyễn Gia Miêu nghe xong liền trả lời:

– Binh sĩ La thành nếu muốn tự nguyện ở lại Sơn Tây là quyền của họ. Còn như Sứ tướng muốn Vạn Thắng vương trao trả toàn bộ binh sĩ bị bắt thì e rằng hơi khó. Để Sứ tướng thấy Vạn Thắng vương rộng lòng, vãn bối xin lấy năm trăm tướng sĩ để đổi lấy hơn ba trăm già trẻ thân quyến của Cao tướng quân. Với số binh sĩ còn lại, cứ mỗi một thạch gạo sẽ đổi lấy một người, không thể thương lượng thêm. Sứ tướng đưa quân sang chiếm đóng Sơn Tây đã gây ra nhiều tổn thất cho bách tính và cả quân Thiên Đức.

Lý Mẫn nhếch miệng cười nhạt, nói kháy:

– Xem ra Vạn Thắng vương đánh giá rất cao cha con phản tặc. Bọn phản phúc vô ơn ấy đáng giá gì mà Vạn Thắng vương phải hành động như vậy chứ?

Nguyễn Gia Miêu bình thản đáp lời:

– Vãn bối chỉ là người thừa hành lệnh, không thể rõ nguyên do. Chẳng phải Sứ tướng nên vui mừng khi loại bỏ được vài kẻ phản phúc sao? La thành lương thảo nhiều, một thạch gạo lấy một binh sĩ thực sự là món hời, người còn là còn tất cả, cổ nhân vẫn thường dạy vậy mà.

Lý Mẫn báo với Tô Trung Từ. Tô Trung Từ nghe xong thì không khỏi hoài nghi, không thể hiểu vì sao Vạn Thắng vương đòi đổi binh lấy gạo mà không phải bạc vàng hoặc đất đai. Ba nghìn binh mã không phải dễ dàng có được, thực sự là một món hời khó cưỡng nên ông chấp thuận cho Lý Mẫn tiến hành trao đổi. Lý Mẫn sai người đến dịch quán gặp Nguyễn Gia Miêu, đồng ý đổi gạo lấy binh, hẹn sau mười ngày sẽ tiến hành trao đổi.

Nguyễn Gia Miêu về Sơn Tây bẩm báo mọi chuyện. Chương liền giao phó việc đổi tù binh cho Phùng Hiền phụ trách, kèm theo vài lời căn dặn. Phùng Hiền mời cha con Cao Quang Chương đến gặp, nói rõ mọi chuyện. Cha con họ Cao lấy làm mừng rỡ lắm.

– Đại Vương có dặn, Cao tướng quân nên có đôi lời với ba quân tướng sĩ La thành. Đối với binh lính bản bộ, ai muốn theo tướng quân thì giữ lại làm binh Thiên Đức; còn ai muốn trở về thì chỉ cần xăm một chữ lên bả vai là được.

Cao Quang Chương ngạc nhiên hỏi:

– Xin hỏi Sứ tướng là xăm chữ gì và... tại sao phải làm như vậy?

Phùng Hiền đáp:

– Cao tướng quân đừng gọi vãn bối là Sứ tướng, vãn bối cũng là người Thiên Đức như Cao tướng quân vậy. Vãn bối hiện nay chỉ thống lĩnh một sư đoàn năm nghìn binh mã, không còn nắm giữ binh quyền Sơn Tây nữa.

Phùng Hiền đưa một tờ giấy có chữ “高” cho Cao Quang Chương, nói thêm:

– Những quân sĩ ấy nhờ có Cao tướng quân mà được toàn mạng trở về, nên Đại Vương muốn họ phải ghi nhớ điều đó.

Cao Quang Chương ngẩn người một lúc lâu, gửi lời tạ ơn đến Vạn Thắng vương rồi lui. Cao Tòng Chinh lấy làm thắc mắc, Cao Quang Chương cười mà rằng:

– Dụng ý của Vạn Thắng vương thật khó mà đoán định. Binh sĩ trở về kinh sư mà trên mình xăm họ Cao nhà ta, chẳng phải chọc tức Thái úy, Sứ tướng và những người khác hay sao? Nói trắng ra chẳng khác gì những quân sĩ có hình xăm trên bả vai sẽ bị coi là quân của nhà họ Cao. Dẫu họ chẳng nghĩ vậy, nhưng sau này bất cứ ai thống lĩnh đội quân này đều sẽ cảm thấy khó chịu.

– Chưa kể… – Cao Tòng Chinh ngập ngừng. – Nếu hai bên giao chiến, cha chỉ cần tuyên bố những ai có hình xăm đó đều là quân của cha, thì còn ai dám giao chiến nữa? E rằng trong quân cũng sẽ dấy lên sự nghi kị. Nói tóm lại, con thấy chỉ với một chữ này thôi đã tiềm ẩn biết bao hiểm họa khôn lường.

Cao Quang Chương bật cười gật đầu thừa nhận lời con trai nói có lý. Đoạn ông nói:

– Lê đại nhân nói phải đấy, Vạn Thắng vương không dùng mưu sĩ vì bản thân ngài ấy đã là mưu sĩ kiệt xuất bậc nhất, tiền không cổ nhân, hậu không lai giả. Chỉ với một chữ thôi mà để lại một vấn đề lớn khó giải cho Thái úy.

Cao Tòng Chinh lại thắc mắc:

– Một thạch gạo đổi lấy một binh, con chưa hiểu chỗ này! Thiên Đức binh hùng tướng mạnh, hẳn lương thảo không thiếu thốn. Sơn Tây đất rộng người đông, lúa gạo cũng dư dả, tại sao lại đòi gạo chứ? Bạc vàng, tơ lụa hoặc đất đai… chẳng phải sẽ hợp lý hơn sao?

Cao Quang Chương cười phá lên không dứt. Cao Tòng Chinh đem thắc mắc ấy hỏi Lê Phụng Hiểu. Hiểu cười tủm tỉm, nheo mắt nhìn Tòng Chinh một hồi mới giảng giải:

– Biết người biết ta trăm trận trăm thắng! Cậu phải thuộc nằm lòng câu ấy. Cậu có biết Lâm gia phủ ở kinh thành không?

Cao Tòng Chinh gật đầu:

– Lâm đại thương nhân có ái nữ là Lâm Ái phi, chuyện này ở kinh thành ai ai cũng đã biết cả. Nhưng Lâm lão gia có liên quan gì ạ?

Lê Phụng Hiểu chậm rãi nói:

– Ông ấy đã cung cấp cho Đại Vương lý lịch, tính cách, thói quen của các quan tướng kinh thành. Sau này đến lượt ta và Phó Đô Ngự sử Ngô Hy Doãn bổ sung thêm, nên có thể nói Đại Vương nắm khá rõ chân dung của các quan tướng đất kinh kỳ. Lần này, nếu không phải Cao tướng quân và cậu xuất chinh, thì đối sách đã khác. Nhưng vì biết Cao tướng quân và cậu đang cầm quân, Đại Vương muốn thu phục nên mới dùng kế sách cù cưa như vậy.

Cao Tòng Chinh chăm chú ngồi nghe từng lời Lê Phụng Hiểu nói ra, càng nghe càng thấm.

– Đất đai rộng khó quản, lòng dân không theo sẽ thêm loạn. – Lê Phụng Hiểu ôn tồn nói. – Bạc vàng chẳng đem ra ăn được lúc thiếu lương. Lụa là gấm vóc cũng tốt nhưng so với cái ăn vẫn xếp sau một bậc. Lương thảo thu được trong quân chỉ đủ dùng cho quân lính, còn gạo lấy từ kinh thành sẽ được dùng để dự trữ, phòng khi quân dân đói kém. Cậu tính thử xem, một thạch gạo nuôi được bao nhiêu binh một ngày?

Cao Tòng Chinh nhẩm tính trong giây lát:

– Dạ khoảng hai trăm ba mươi tinh binh ăn no trong một ngày ạ.

Lê Phụng Hiểu hỏi thêm:

– Vậy ba nghìn thạch gạo, nếu là vậy, thì được bao lâu?

Cao Tòng Chinh bối rối, nhẩm tính mãi chưa ra. Lê Phụng Hiểu cười mà rằng:

– Gần bảy mươi vạn quân có thể ăn no trong một ngày, nếu trộn thêm ngũ cốc thì con số đó có thể gấp đôi. Chỉ cần cậu tĩnh tâm suy tính sẽ nhận ra mục đích thật sự. Một thạch gạo lấy một binh tính ra là rẻ, mà những binh lính đó liệu sau này có thể dùng được nữa hay không thì vẫn còn bỏ ngỏ. Hơn nữa, sau vụ thu hoạch lương thực dồi dào, chừng ấy số gạo chẳng đáng là bao. Nhưng vấn đề là, gạo đó từ đâu ra? Chẳng phải từ thuế mà bách tính phải nộp sao? Nếu gạo thiếu, cứ việc đè đầu bách tính ra mà thu, vô cùng dễ dàng, đúng không nào?

Cao Tòng Chinh dần ngộ ra, đôi mắt sáng lên, vô thức mà vỗ tay nói:

– Như thế chẳng phải bách tính sẽ oán thán, đó là mầm mống nội loạn!

Lê Phụng Hiểu thừa nhận lời vừa rồi của Chinh có lý.

– Nhưng… ấy mới chỉ là dự liệu thôi, làm sao biết chắc có loạn hay không, dân có oán thán hay không.

– Bậc đế vương có tầm nhìn xa vạn dặm. Cậu là võ tướng mới chỉ rèn sức, nhất định phải rèn thêm trí nữa mới văn võ song toàn. Có thể chỉ một bộ phận bách tính oán thán nhưng vậy là đủ, Vạn Thắng vương cần một lý do chính đáng dẹp bỏ Trữ quân để bách tính hướng về ngài, chứ nếu chỉ dùng sức mạnh không thôi thì chưa đủ, hơn nữa về sau còn nhiều điều đáng lo ngại.

– Đại Vương chỉ trạc tuổi tôi mà sao có thể thâm sâu như vậy được chứ?

– Ngài ấy không phải người Vạn Xuân nên không thể so được.

– Đại Vương người… người phương Bắc ạ?

Lê Phụng Hiểu cười khổ:

– Sao cậu lại nghe đám văn sĩ đặt điều nói lung tung như vậy. Ngài là Thiên tử theo đúng nghĩa của từ mà xưa nay dân Vạn Xuân vẫn hay nhắc đến.

Thông tỏ như thể nhìn ra chân lý, Cao Tòng Chinh hăm hở đốc thúc binh sĩ thích chữ cho nhau theo mẫu và không quên căn dặn bọn họ khi về La thành hãy tìm cách xin về sương quân, tránh phải đối đầu trực diện với quân Thiên Đức. Binh sĩ chỉ quan tâm đến việc trở về, xăm một hai chữ nhỏ trên bả vai chẳng phải việc gì to tát, nên họ thay nhau xăm, chỉ một ngày là xong xuôi tất cả. Trong số tù binh ở hai trại, chỉ có hơn ba trăm người xin được theo cha con họ Cao, một phần ba trong số ấy, như Cao Tòng Chinh nói, tứ cố vô thân, nên ở đâu cũng chẳng thành vấn đề. Do họ theo Cao Quang Chương mấy năm nên về kinh thành chẳng biết có được thu dụng hay không.

Quân Sơn Tây bắt đầu đếm gạo để trả người. Tổng cộng có 2.135 thạch gạo (tương đương 150 tấn gạo) được chuyên chở về thành Sơn Tây. Số gạo này giữ lại một phần trong thành, hai phần ba còn lại được chở về Thiên Đức tích trữ ở nhiều kho lương nhỏ nhằm đảm bảo an ninh lương thực.

Một ngôi làng mới được ba quân gấp rút dựng lên trên đất Kim Quan, đặt tên là Cao Gia thôn (làng họ Cao). Cao Gia thôn ban đầu có ba dòng họ là Cao, Quách và Đoàn. Sau đó binh sĩ bản bộ theo Cao Quang Chương giải ngũ về làng nên có thêm nhiều họ khác. Nhiều năm về sau, con cháu dòng họ Cao xuất thân từ làng gọi là Kim Quan Cao thị nhằm phân biệt với họ Cao ở các vùng khác trên đất Vạn Xuân. Dân trong làng lấy ngày 10 tháng 6 hằng năm làm ngày hội làng, đình và chùa đều có thờ Vạn Thắng vương.

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free