Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 501: Tâm trung khai hoa

Cao Quang Chương quyết định quy hàng, phần vì không muốn con trai phải chịu tội, phần vì bực tức Lý Uy, và phần nữa là không muốn những binh sĩ dưới quyền phải bỏ mạng một cách vô ích trong trận chiến không mảy may có cơ hội thắng. Dù không rõ nguyên nhân nào chiếm phần chủ yếu, nhưng đối với Cao Quang Chương, việc đầu hàng là một quyết định vô cùng khó khăn.

Cao Quang Chương cùng Cao Tòng Chinh gặp Lê Phụng Hiểu bên ngoài doanh trại khoảng một canh giờ sau đó. Lê Phụng Hiểu yêu cầu quân binh trong trại họ Cao ai nấy giữ nguyên vị trí cho đến khi trở về bên kia sông. Chiều muộn hôm sau, hai cha con nhà họ Cao cùng đi với Lê Phụng Hiểu. Ngoài tiểu đoàn Thiết Kỵ, còn có ba tiểu đội Thân Vệ quân dưới sự chỉ huy của Ngô Phù Khê, tất cả cùng tiến về doanh trại Trần Văn Lộng. Quá nửa đêm, Lê Phụng Hiểu bắt được liên lạc với Tiểu đoàn Tam Vạn và lấy một đại đội bộ binh, để quân Thiết Kỵ ở lại. Trước khi đến cổng quân doanh của Trần Văn Lộng, tướng sĩ phải lăn lộn dưới đất nhiều lần cho y phục dính đầy bùn đất, tạo dáng vẻ mệt mỏi như vừa chạy trốn cả mấy chục dặm đường dài.

Cao Quang Chương, Cao Tòng Chinh vào trướng, theo sau có Lê Phụng Hiểu, Ngô Phù Khê và mấy Thân Vệ quân với bộ dạng nhếch nhác. Lê Phụng Hiểu trao đổi bằng ánh mắt với Ngô Phù Khê, Phù Khê khẽ gật một cái. Mấy chàng Thân Vệ quân lợi dụng lúc Trần Văn Lộng cùng tả hữu đang mải chú ý đến những lời xã giao của cha con họ Cao, lén lút vòng ra sau lưng, đứng cạnh các thân binh và ra đòn nhanh như chớp hạ gục họ. Trần Văn Lộng còn chưa kịp hiểu chuyện gì đã bị Ngô Phù Khê nhào đến đánh ngã. Lê Phụng Hiểu tung quyền đánh gục một lúc ba người khi họ chưa kịp rút vũ khí đeo bên hông. Trần Văn Lộng điên cuồng chống trả cho đến khi lưỡi lê lạnh ngắt kề bên cổ mới chịu bó tay quy phục.

Binh sĩ gác ngoài cửa trướng thấy động chạy vào liền bị Lê Phụng Hiểu đánh bật ra ngoài. Gần như ngay sau đó tiếng chiêng khua lớn báo động toàn doanh. Lê Phụng Hiểu rút hai quả lựu đạn ống tre giấu ở thắt lưng, dí vào ngọn lửa gần đó rồi ném ra ngoài. Hai âm thanh đanh gọn nổ vang, tạm thời đánh đẩy lui những kẻ có ý định xông vào bên trong. Thân binh của Trần Văn Lộng mau chóng bao vây mấy vòng quanh trướng soái song chưa có lệnh nên chưa dám động thủ. Đại đội 1, Tiểu đoàn Tam Vạn cùng hai tiểu đội Thân Vệ được bố trí ở trong hơn chục túp lều nghe ám hiệu cũng nhất loạt châm lửa ném lựu đạn ra tứ phía, gây cháy nổ khắp nơi.

Thiết Kỵ Vũ Ninh và phần còn lại của Tiểu đoàn Tam Vạn ém quân cách đó hơn một dặm, nghe tiếng rền vang từ đại bản doanh Trần Văn Lộng vọng tới, liền nhất loạt xung phong. Mấy cụm Cự thạch pháo đặt ở mặt Bắc đại bản doanh không kịp khai hỏa vì Thân Vệ quân đã dùng lựu đạn giải tán pháo thủ, sau đó dùng rìu phá hỏng toàn bộ Cự thạch pháo. Bởi vậy quân Thiết Kỵ tràn vào như chốn không người. Bên trong đánh ra, bên ngoài tấn công vào, cửa Bắc đại bản doanh thất thủ chóng vánh. Quân Thiết Kỵ Vũ Ninh thừa cơ thúc ngựa càn lướt tấn công hướng trung quân, ngựa chạy đến đâu, khói lửa mịt mù đến đó.

Tiểu đoàn Long Ngô Động và Kim Động nhập trận muộn hơn, tràn vào đại bản doanh từ hai bên sườn.

Quân khinh kỵ của Trần Văn Lộng không còn lại bao nhiêu, bởi trại ngựa bị phóng hỏa, ngựa giẫm đạp lên binh sĩ chạy loạn khiến quân doanh càng thêm hỗn loạn.

Phùng Hiền dẫn bộ binh Sơn Tây nhập trận sau cùng, tiến vào qua cửa Bắc.

Lửa cháy khắp nơi, ngoài những âm thanh đì đùng của lựu đạn, súng nổ còn có tiếng binh khí va chạm nhau. Hai bên hỗn chiến bên cạnh những ngọn lửa áng chừng một tuần trà thì ngoài sông vọng đến những âm thanh kinh thiên động địa, không khó để đoán thủy quân Thiên Đức đang ào ạt tiến đến. Trần Văn Lộng bị bắt cùng một số bộ tướng và mấy tướng La Thành nên đại bản doanh nhiều khu vực trở nên vô chủ như rắn mất đầu. Lúc mới giao chiến chưa rõ thực hư, đánh nhau một lúc không thấy tướng đôn đốc, lại nghe súng pháo công kích đường lui nên binh sĩ La Thành hoảng loạn tháo chạy trước.

Phạm Huyền Thông trấn dưới sông hoảng hốt tìm cách chống đỡ cuộc tấn công của Yết Kiêu, nhưng lạ thay, ngoài những ánh chớp lóe sáng trong đêm cùng tiếng ùm ùm do đạn rơi xuống sông, vẫn chưa thấy bóng dáng chiến thuyền Thiên Đức đâu cả. Quân hầu nói với Phạm Huyền Thông tình hình ở trướng soái, Trần Văn Lộng bị bắt cùng những người khác.

— Cha con Cao Quang Chương phản rồi!

Một ai đó thét lớn trong đám loạn quân, Phạm Huyền Thông, tay chân rụng rời, vội vàng nhảy lên chiến thuyền đã chờ sẵn. Pháo thủ gần bến sông thấy thuyền chiến có khả năng sẽ bị quân Thiên Đức tấn công nếu họ vượt sông, nên bỏ vị trí chạy hết xuống thuyền.

Chẳng tướng sĩ nào còn lòng dạ chiến đấu, bởi tướng thì bị bắt, tướng thì tìm đường tháo thân. Đại quân hơn ba nghìn người trong đại bản doanh của Trần Văn Lộng tan vỡ, mạnh ai nấy chạy chỉ sau chưa đầy nửa canh giờ kể từ lúc Lê Phụng Hiểu tung ra hai quả lựu đạn.

Phạm Huyền Thông rút quân sang bên kia sông cùng một phần binh lực, đổ quân xong định quay lại đón thêm người, nhưng lúc này quân Thiên Đức đã làm chủ tình hình, dùng chính Cự thạch pháo vừa chiếm được bắn bừa xuống bến để dằn mặt. Hàng trăm binh sĩ chậm chân đứng dưới bến chỉ còn cách vứt khí giới xin hàng, một số kẻ có tài bơi lội cố sống cố chết bơi ra giữa sông chẳng biết số phận thế nào.

Trần Văn Lộng bị trói luôn miệng mạt sát Cao Quang Chương bằng những lời lẽ thậm tệ, khiến Lê Phụng Hiểu phải đẩy cha con họ Cao ra ngoài để tránh xảy ra điều đáng tiếc. Cùng bị bắt với Trần Văn Lộng còn có Phạm Đông Nga chỉ huy thủy quân La Thành và Hoàng Hựu chỉ huy bộ binh La Thành hỗ trợ cho Lộng, những người này bị tước vũ khí chứ không bị trói. Hai vị tướng này từng vài lần gặp Lê Phụng Hiểu lúc còn ở kinh sư nhưng không nhận ra do Phụng Hiểu cải trang.

Quân bao vây ngoài trướng bị bắt hoặc bỏ chạy hết cả, tình hình cơ bản đã được kiểm soát hoàn toàn.

Lê Phụng Hiểu nói với mấy tướng La Thành:

— Đây là chuyện nội bộ Sơn Tây, gặp các vị trong hoàn cảnh này thật chẳng vui vẻ gì. Các vị đừng manh động, Vạn Thắng vương có lệnh chỉ bắt Trần Văn Lộng cùng những thuộc hạ người Sơn Tây. Các vị sẽ sớm trở về kinh sư một cách đường hoàng, nhưng xin các vị nhớ cho, từ giờ đến lúc đó hãy biết điều, đừng làm khó ta.

Phạm Đông Nga nhìn Lê Phụng Hiểu cười nhạt:

— Tại hạ cứ ngỡ ngài Tả Thân vệ Điện tiền chỉ huy sứ đã mai danh ẩn tích nơi nào, thật không ngờ ngài lại phò Mạc tặc chống lại binh triều.

Lê Phụng Hiểu thản nhiên đáp lời:

— Hay cho câu "làm tôi Mạc tặc"! Ta và các vị có chí hướng khác nhau. Các vị có lý của các vị, ta có lẽ của ta. Nể tình chúng ta từng uống với nhau chén rượu nhạt, ta đối đãi với các vị trọng thị, nhưng xin đừng dùng lời lẽ vô lễ với chủ của ta, mong các vị tiết chế.

Hoàng Hựu mặt đỏ như gà chọi sấn lên chỉ mặt Lê Phụng Hiểu mắng rằng:

— Trữ quân đối với ông không tệ, ông bỏ chữ quân sang đầu Mạc tặc ấy là tội bất trung. Hôm nay ông dẫn quân đánh úp bọn ta, những người từng chén tạc chén thù là bất nghĩa. Một kẻ bất trung bất nghĩa như ông đừng lên mặt dạy đời bọn ta. Hoàng Hựu này đã ở trong tay ông, muốn chém muốn giết tùy ý, bớt lời đi.

Lê Phụng Hiểu khịt mũi cười ruồi đáp lời:

— Hiểu này một lòng trung thành với vương nghiệp nhà Lý. Tiên vương truyền ngôi cho Công chúa Lý Thiên Bình nên ta theo về, lẽ nào lại là bất trung? Ta không có ý định luận bàn với các vị về những chuyện trước đây bởi ta là người Thiên Đức mới. Lý tưởng khác nhau có nói cũng chẳng thể tìm được điểm chung. Phiền các vị cứ ở yên trong trướng, cơm nước sẽ có người phục vụ. Nếu ai chống cự hay tìm đường tháo thân, tất cả những người còn lại đều sẽ bị giết tại chỗ không cần nguyên do.

Phạm Đông Nga bán tín bán nghi hỏi, Lê Phụng Hiểu đáp:

— Cha con Cao tướng quân là tướng Thiên Đức! — Phụng Hiểu hướng ánh mắt về cha con họ Cao đứng ngay cửa. — Nhà họ Cao ở kinh sư là gia quyến của chúng ta, nên các vị sẽ được dùng để trao đổi.

Hoàng Hựu và Phạm Đông Nga nhìn cha con họ Cao với ánh mắt tỏ vẻ khinh bỉ.

— Ta hy vọng Trữ quân còn cần đến các vị để thuận lợi cho việc đổi chác này!

Ra khỏi soái trướng, Lê Phụng Hiểu hỏi Cao Quang Chương:

— Già trẻ gái trai họ Cao ở kinh thành có được bao nhiêu nhân khẩu?

— Hơn một trăm! — Cao Quang Chương trả lời ngắn gọn.

Lê Phụng Hiểu bước lại gần, động viên cha con họ Cao:

— Ta biết ông buồn vì không cam tâm nhưng thời gian sẽ giúp ông hiểu lựa chọn của mình đúng đắn đến mức nào. Họ tộc nhà ông sẽ đến ở Sơn Tây, tất nhiên nếu họ không muốn mà ở kinh sư cũng chẳng sao. Vạn Thắng vương sẽ lo liệu mọi thứ chu toàn để sau này cha con ông không cần bận lòng nữa.

Thấy Cao Tòng Chinh im lặng, Lê Phụng Hiểu lại nói:

— Tất cả những gì cậu đã trải qua bên kia bờ Tích Lịch hãy để lại bên ấy! Cậu có bạn bè thân hữu ở kinh sư nhỉ?

— Thưa vâng!

— Mong cậu sau này hãy đối đãi tử tế với họ khi trở lại kinh sư.

Cao Tòng Chinh nhíu mày vì chưa hiểu ẩn ý trong lời nói của Lê Phụng Hiểu. Phụng Hiểu choàng tay qua vai Tòng Chinh cười khà khà:

— Giang s��n rồi sẽ thu về một mối, kinh sư cần có người thông thạo để cai quản trị an. Ta biết cậu chưa chịu phục Vạn Thắng vương vì nhiều lẽ nhưng cậu biết không? Vạn Thắng vương chẳng hề quan tâm, và mọi thứ cần có thời gian. Vạn Thắng vương còn không đòi cha con cậu trung thành với ngài ấy, chỉ muốn cha con cậu vì bách tính mà cống hiến sức mình.

Cao Tòng Chinh nhoẻn miệng cười buồn mà rằng:

— Lê đại nhân đừng nói vậy, xưa nay chẳng đế vương nào tin dùng người bất phục mình cả đâu.

Lê Phụng Hiểu vỗ vai Cao Tòng Chinh rồi lắc đầu nhẹ:

— Vạn Thắng vương bảo rằng thiên hạ là của bách tính chứ chẳng phải của riêng họ Mạc hay họ Lý, vậy nên tất cả mọi người đều phải ra sức dựng xây. Cậu muốn dòng họ Cao lưu danh thiên cổ chứ?

— Tất nhiên thưa đại nhân.

— Vậy hãy xem cậu có thể làm gì khi xung trận và khi loạn binh đao không còn. Hãy làm tốt nhiệm vụ được giao phó, và nếu cậu không còn muốn phục vụ Thiên Đức nữa, cứ mạnh dạn đề đạt, ta đảm bảo không ai ngăn cản. Cậu có thể trở về làm nông nếu muốn.

Cao Tòng Chinh hỏi, giọng đầy nghi hoặc:

— Có thực Vạn Thắng vương sẽ đưa gia quyến của tại hạ đến Sơn Tây chứ ạ?

— Chẳng phải lần đầu ta nói với cậu điều này, ta đã nói rồi đấy thôi. Từ lúc cậu quy thuận, cha mẹ, anh em nhà họ Cao chính là cha mẹ, anh em của quân Thiên Đức nói chung và của Vạn Thắng vương nói riêng. Cậu có thể hỏi bất cứ tướng sĩ nào của Thiên Đức về điều ấy. An Nhữ Hầu, cậu còn nhớ anh ta chứ?

Cao Tòng Chinh khẽ gật. Lê Phụng Hiểu tấm tắc khen:

— Chàng trai đó người Đằng Châu, một tay rất cừ khôi.

— Nếu có cơ hội tại hạ nhất định đánh với anh ta.

— Tốt thôi, đó là chuyện cá nhân của người trẻ.

— Còn ả tên Nhã Lâm kia nữa.

Lê Phụng Hiểu cười lớn một tràng, khuyên Tòng Chinh:

— Ta có lời khuyên cho cậu: tốt nhất đừng ghi hận với đàn bà, nhất là mỹ nhân. Hôm qua họ có thể sống chết với cậu, nhưng giờ cậu là người của Thiên Đức, họ sẽ vì cậu mà xông pha. Thôi, dù sao cũng chẳng chết được vì chuyện xấu mặt. Đánh thắng mỹ nhân của Vạn Thắng vương thì cậu mang tiếng hơn đàn bà, thua thì chẳng bằng đàn bà, hòa cũng như đàn bà, ta chẳng thấy có lợi lộc gì cả.

Cao Tòng Chinh không phục:

— Nàng ta đã dùng chiêu thức hạ tiện để đánh bại ta.

— Nhiệm vụ của các cô ấy là bảo vệ Vạn Thắng vương bằng tính mạng, nên họ chẳng quan tâm đúng sai gì đâu. Ta nói vậy không phải chê bai các cô gái Thần Vũ, đó đơn thuần là nhiệm vụ của họ.

Lê Phụng Hiểu cứ thế thuyết giảng mãi cho đến lúc trời tảng sáng mới ngả lưng. Cha con họ Cao vẫn ngồi tư lự, hướng ánh mắt chất chứa nỗi niềm về phương Nam.

Mọi bản thảo này đều thuộc về truyen.free, nguồn cảm hứng bất tận cho những câu chuyện.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free