Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 499: Ý định của mỗi người

Cờ hiệu trên nhiều tháp canh dọc bờ sông bay phần phật trong gió, kẻ trên tháp canh trông ra, người dưới đất ngóng lên, nhưng hơn nửa canh giờ trôi qua mà đoàn chiến thuyền vẫn chưa có dấu hiệu cập bờ, trong khi chiến thuyền Thiên Đức đã di chuyển gần hơn. Đại pháo vẫn im lìm, chỉ chực khai hỏa khi Lý Uy đưa thuyền vào. Cao Tòng Chinh cho người phất cờ hiệu nhiều lần nhưng vẫn không thấy hồi âm.

Nửa canh giờ nữa lại trôi qua, mặt trời đứng bóng, gió thổi thuận. Lý Uy chậm rãi nhích thuyền, thì thủy quân Thiên Đức liền bắn một loạt đạn chặn đường rồi lại ngưng. Lý Uy lại cho chiến thuyền dạt ra, cứ thế lặp đi lặp lại hai ba lần, khiến Cao Tòng Chinh giận tím mặt, nhưng lại chẳng biết nên mắng chửi bên nào cho hả. Cao Quang Chương nắm được tình hình, vội vàng chạy ra. Ông thấy cứ cù cưa mãi thế này sẽ chẳng đi đến đâu. Lại thấy Lý Uy ngại giao chiến, chẳng biết tính toán thế nào, tiến hay lui, cập bến trái hay ghé bờ phải, quả là khó lường.

Nhìn thi thể quân sĩ đã chết mấy hôm, nay đắp chiếu đã bốc mùi, ruồi nhặng vo ve, nếu không tính sớm khó mà yên lòng quân, chưa kể dịch bệnh có thể lây lan trong tiết trời oi nồng và ẩm ướt. Cao Quang Chương bất ngờ đưa ra một quyết định khá táo bạo. Ông quyết định sẽ dùng thuyền nhỏ chèo ra thương lượng với quân Thiên Đức, thay vì giục Lý Uy mau chóng đưa thuyền vào chuyển quân. Cao Quang Chương không ưa Lý Uy, nhưng việc phớt lờ quân mình để ra nói chuyện với quân địch như vậy quả là hiếm thấy. Biết được ý định của cha, Cao Tòng Chinh nằng nặc xin đi. Chàng nói:

– Đằng nào con cũng đã quyết sống chết, chi bằng trông thấy mặt kẻ đó cũng chẳng thiệt thòi gì. Hắn có uy tín trong quân, hẳn cũng không phải kẻ khó chuyện trò đôi ba câu.

Cao Tòng Chinh mình trần, cầm một cờ hiệu lớn, chọn bừa một thuyền nan và hai người lính chèo ra giữa sông, xuôi một đoạn ngắn về hạ lưu. Con thuyền chậm rãi khua mái chèo. Một thuyền Mông Đồng tiến ra chặn lại, hỏi rõ nguyên do. Cao Tòng Chinh xưng danh:

– Tả Vũ Vệ Binh Triều Cao Tòng Chinh xin được gặp thống soái thủy quân Thiên Đức có chuyện cần thương thảo, xin các anh làm ơn giúp đỡ.

Chiếc thuyền nan thô sơ vốn bé tẻo teo cập sát mạn soái thuyền Yết Kiêu khổng lồ, khiến nó càng thêm nhỏ bé đáng thương, vừa hay lại tương xứng với tình cảnh hiện tại.

Yết Kiêu thân hình vạm vỡ, nước da đen sạm vì nắng gió, khoác chiến bào đứng bên mạn thuyền trông xuống. Cao Tòng Chinh thoáng ngạc nhiên vì nếu không có tác phong uy nghiêm và những người tả hữu đứng chầu hai bên, thật khó mà nhận ra người tráng niên đầu quấn khăn nâu kia chính là Yết Kiêu. Sau đôi ba câu chào hỏi, Cao Tòng Chinh đi thẳng vào mục đích:

– Mạt tướng kính mong ngài thống lĩnh rộng lòng từ bi, cho phép thuyền của Hữu tướng Lý Uy cập bờ, đưa thi thể tử sĩ và binh sĩ bị thương trở về La Thành. Mạt tướng biết đề nghị này có vẻ quá phận, nhưng anh em nằm phơi dưới nắng mưa thật không đành lòng.

Yết Kiêu hỏi:

– Bao nhiêu thương binh, tử sĩ?

Cao Tòng Chinh đáp:

– Thưa ngài, chúng tôi có khoảng ba trăm tử sĩ và chừng đó người bị thương cần được cứu chữa.

Yết Kiêu đưa tay lên che trán, nhìn về phía xa, nơi bóng chiến thuyền La Thành chỉ còn nhỏ bằng lòng bàn tay, anh lại hỏi:

– Cần bao nhiêu thuyền?

– Dạ… mười thuyền sẽ chở hết được.

– Các anh có một canh giờ và mười lăm thuyền được phép cập bến, chỉ cần vượt quá số đó, chúng tôi sẽ bắn phá tất cả.

Dứt lời, Yết Kiêu nói với người đứng bên cạnh:

– Truyền lệnh lui binh một dặm, hưu chiến một canh giờ, chỉ neo soái thuyền canh chừng!

Rồi anh quay lưng trở vào trong. Những người tả hữu chẳng ai thèm để mắt đến Cao Tòng Chinh và chiếc thuyền nan bé nhỏ đang tròng trành, khi soái thuyền chậm rãi lùi dần về sau một quãng ngắn, tỏ rõ thiện chí. Cao Tòng Chinh quay vào bờ, đem theo bao nỗi hoài nghi nhân sinh và tự hỏi liệu Yết Kiêu có lật lọng hay không. Cao Tòng Chinh biết mình chẳng phải kẻ hoạt ngôn, nhưng việc Yết Kiêu dễ dàng đồng ý quá lại khiến chàng đâm ra hoang mang.

Nghe con trai thuật lại đầu đuôi, Cao Quang Chương thoáng nhíu mày, nhìn về soái thuyền Yết Kiêu đã lùi xa, neo đậu giữa dòng sông.

– Mau khiêng tử sĩ xuống sát mép sông, phất cờ, gõ trống gọi thuyền vào xem sao.

Thấy chiến thuyền Thiên Đức lùi xa, thuyền chiến La Thành chậm rãi tiến lên rồi cập bờ. Cao Tòng Chinh báo rằng chỉ có một canh giờ và mười lăm thuyền được phép cập bến, nhiều hơn sẽ bị tấn công. Tất nhiên chẳng ai dại mà gây chuyện. Cao Tòng Chinh đốc thúc đưa tử sĩ lên thuyền. Mỗi thuyền chở được đến bảy mươi tử sĩ, do phải xếp chồng lên nhau. Thương binh nặng nhẹ ngồi bó gối hoặc nằm úp thìa, vừa đủ mười một thuyền.

Bốn thuyền còn lại quả là một bài toán nan giải vì chẳng thể chất được nghìn rưỡi quân có lẻ! Cao Tòng Chinh xin ý kiến, Cao Quang Chương bảo:

– Ưu tiên con một và ốm yếu, bệnh tật!

Gần hai trăm con người khác hối hả lên thuyền như thể sợ chủ tướng đổi ý. Cao Quang Chương đứng trên cao nhìn toàn cảnh, lòng nặng trĩu những tâm tư khó giãi bày.

Bên kia dòng sông mênh mông, Từ Quý Châu và Liêu Nhất Khổng trông thấy tất cả. Mãi đến khi chiếc thuyền cuối cùng cật lực rời bến sang sông, Từ Quý Châu mới hỏi Liêu Nhất Khổng:

– Tiên sinh thấy thế nào?

Liêu Nhất Khổng nhăn mặt đáp:

– Quân ở lại xem như chẳng về được La Thành nữa rồi!

– Tại hạ nên hiểu theo nghĩa nào đây?

Liêu Nhất Khổng cười khẩy, liếc Từ Quý Châu mà rằng:

– Từ tiên sinh lại trêu đùa ta rồi! Họ có thể đầu hàng hoặc chết, theo tiên sinh thì họ chọn cái nào?

Từ Quý Châu thở dài một hơi mới nói:

– Yết Kiêu đã gieo vào lòng cha con họ Cao một thứ gì đó, thứ mà những kẻ sống dưới lưỡi đao thường hay nói.

– Nghĩa khí ư? Như vậy bọn họ sẽ toàn mạng!

– Càng lúc ta càng nghiêng về khả năng… tiên sinh đã liệu định chẳng còn mơ hồ nữa. Lý Uy đến cứu mà như không, nếu có dũng khí của một đại tướng, hẳn ông ta đã bất chấp mà tương trợ.

Liêu Nhất Khổng lại nói:

– Tại hạ nghe Lý Uy có hiềm khích gì đó với nhà họ Cao, th��c hư không biết.

Từ Quý Châu cười nhạt:

– Nếu quả có chuyện như vậy thì ta vô cùng ngạc nhiên với cách điều binh khiển tướng của Lý Sứ tướng.

– Người chết không biết nói và… kẻ bất trung chẳng ai tin. Tại hạ ngờ rằng Lý Uy thừa cơ hội này mà bỏ đá xuống giếng.

Từ Quý Châu chợt hỏi:

– Vậy hai ta còn cần ở đây nữa không, theo tiên sinh?

– Lý Uy sẽ sớm đến gặp hai ta và đưa ra một mối lợi nào đó hòng che đậy. – Liêu Nhất Khổng chua chát. – Kẻ vong quốc thì nào có lựa chọn, thôi thì gió chiều nào xoay chiều ấy vậy.

Cả hai sánh vai đến một gốc cây cao rồi loay hoay trèo lên. Những người khác trong đoàn cũng chọn những vị trí thích hợp quan sát mọi diễn biến dưới sông. Từ xa, về phía Tây thấp thoáng bóng dáng quân sĩ La Thành khiêng tử sĩ lên bờ.

– Liêu tiên sinh, mấy hôm nay, tại hạ đã suy ngẫm kỹ càng và… nhân tài trong thiên hạ ai chẳng muốn ăn sung mặc sướng, ai chẳng muốn lưu danh thiên cổ, hoặc… như Liêu tiên sinh đây, muốn phục thù rửa hận.

– Tiên sinh cứ nói, chúng ta đâu xa lạ gì.

– Tiên sinh nên tìm cách đầu quân sang Thiên Đức, nơi ấy sẽ có đất dụng võ hơn La Thành.

Liêu Nhất Khổng ngạc nhiên hỏi:

– Tiên sinh thì sao?

– Ta còn người thân gần hai mươi mạng… Tiên sinh một thân một mình, làm gì cũng chẳng vướng bận.

Cả hai ngồi vắt vẻo trên cành cây im lặng theo đuổi những suy tính riêng, mãi cho đến khi Lý Uy bước nhanh như chạy, xởi lởi bắt chuyện với mọi người trong đoàn giám trận. Dù Lý Uy kín đáo nhưng Từ Quý Châu và Liêu Nhất Khổng đều thấy có vật lạ luồn vào ống tay áo của những người đối diện, khi Lý Uy choàng vai bá cổ họ. Đối với hai môn khách danh tiếng, thái độ của Lý Uy có đôi chút khúm núm, trái ngược với tên húy của ông ta. Lý Uy tha thiết mời hai vị môn khách quá bộ đến phủ đệ để đích thân hầu rượu hai vị. Từ Quý Châu và Liêu Nhất Khổng nhận lời mà chẳng cần suy nghĩ. Trong ống tay áo của hai môn khách có thứ gì đó hơi nặng vừa được Lý Uy khéo léo luồn tay đặt vào. Lý Uy cười cầu tài, nói:

– Nắng nôi thế này, thật khổ cho nhị vị đại nhân. Lý Uy tôi phụng mệnh Sứ tướng đi giải vây cho Cao lão tướng quân, đã xông pha nơi hòn tên mũi đạn mới đem về được đến tám trăm thương binh, tử sĩ cùng số quân bị ốm. Nhị vị đại nhân là thượng khách của triều đình, Lý Uy mong ngày sau được nhị vị giúp đỡ và nhất định chẳng quên ơn này.

Lý Uy đi rồi, Từ Quý Châu nói nhỏ:

– Ta sẽ không ngạc nhiên nếu thứ trong ống tay không phải là một nén vàng.

Liêu Nhất Khổng giơ ra hai ngón tay, nhếch mép cười, một nụ cười ẩn chứa sự khinh miệt và chán nản. Từ Quý Châu đưa cho Liêu Nhất Khổng phần đã nhận và bảo:

– Tiên sinh cần lộ phí, lợi dụng lúc nhốn nháo mà lẩn đi, ta sẽ vu cho quân Thiên Đức.

– Từ tiên sinh, ngày sau nếu còn cơ duyên gặp lại, Liêu Nhất Khổng sẽ bái tiên sinh làm huynh trưởng.

– Những kẻ cùng vong quốc giúp nhau là lẽ thường tình, tiên sinh đừng suy nghĩ nhiều mà làm gì.

Bóng tối buông dần trên mặt sông mênh mông tĩnh lặng. Nhóm giám quân ngồi ăn bữa tối đạm bạc giữa bốn bề lau sậy, cây cối um tùm bao quanh. Mọi người đều rất vui bởi sau chuyến đi này ai về cũng đem theo một nén vàng cùng những khoản hậu hĩnh mà Lý Uy đã hứa sẽ sai người gửi đến tận cửa.

Mọi bản thảo thuộc về truyen.free, xin quý vị độc giả tôn trọng bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free