(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 498: Viện binh La thành
Trên một gò cao cách bờ tả ngạn Tích Lịch chỉ vài mươi trượng, một nhóm người che ô dõi ánh mắt theo bóng chiến thuyền Yết Kiêu đằng xa với âm thanh phành phành trong buổi sớm. Từ Quý Châu và Liêu Nhất Khổng đã từ kinh sư đến đây từ chiều hôm qua, cùng với vài người khác, và tận mắt chứng kiến con thuyền lớn không mái chèo lướt nhẹ trên sông. Từ kinh hoàng đến ngạc nhiên, rồi chuyển sang tò mò, Từ Quý Châu và Liêu Nhất Khổng quyết tâm phải xem cho rõ chuyện lạ mà nửa đời người họ chưa từng nghe thấy lấy một lần này.
Sở dĩ hai vị mưu sĩ tất tả từ kinh sư đến vùng hoang vu này là để tận mắt chứng kiến thần khí cùng cách dụng binh của Thiên Đức, từ đó tìm ra đối sách hữu hiệu trợ giúp Tô Thái úy trong nay mai.
Trông dòng Tích Lịch mênh mông đang cuồn cuộn chảy về hướng Đông, Liêu Nhất Khổng nói với Từ Quý Châu:
– Quả nhiên như tiên sinh đã trù liệu, cha con họ Cao khó lòng trở về.
– Liêu tiên sinh nói theo nghĩa nào?
– Theo nghĩa nào thì cũng vậy cả thôi! – Liêu Nhất Khổng thở dài, nụ cười có phần chán nản. – Mà có về được thì cũng bị quân pháp xử trị, chi bằng đừng về còn hơn!
Từ Quý Châu huých nhẹ, ý bảo Liêu Nhất Khổng đừng nên nói những lời nghịch nhĩ.
– Liêu tiên sinh nghĩ vật đó dùng thứ gì để lướt nhẹ trên sông vậy? Hôm qua tôi còn ngỡ binh sĩ đạp guồng quay, mà nay dù gặp gió lớn, cũng chẳng thấy ai đạp guồng như những thuyền nhỏ khác.
– Đời lão đây lần đầu thấy chuyện lạ như vậy. Quả đúng Vạn Thắng Vương là bậc kỳ nhân. Trăm nghe không bằng một thấy, kẻ có thực lực nhường này mà xưng hùng xưng bá khắp nơi, lại chưa thâu tóm hết giang sơn, thật khiến người ta lấy làm lạ!
Từ Quý Châu nói:
– Đó mới chính là điều đáng sợ! Kẻ mạnh thường dùng vũ lực trấn áp, khuất phục kẻ khác. Nếu Lý Sứ tướng có trang bị như Thiên Đức thì chẳng quá một năm, máu đã chảy thành sông và…
– Từ tiên sinh nghĩ dụng ý của Vạn Thắng Vương là gì? Muốn quy phục thiên hạ bằng mưu trí?
– Kẻ dựng đại nghiệp không suy nghĩ như người thường! Mạc tặc có thể nắm giữ thiên hạ trong tay, nhưng lại không làm, hoặc chưa vội làm. Mạc tặc cứ như một thứ bệnh lở loét lây lan khắp cơ thể người ta, thậm chí ăn sâu vào xương tủy. Mỗ cho rằng Mạc tặc muốn chiếm đến đâu thì an dân đến đó, thong dong tự tại như người cao cờ đang đấu với đám nhập môn. Tiên sinh, phải chăng tiên sinh đã thật sự có lòng hướng về Thiên Đức rồi ư?
Liêu Nhất Khổng nhìn quanh và nói:
– Chẳng phải tiên sinh từng nói, những kẻ vong quốc như chúng ta nào có lựa chọn nào khác đâu? Ta nương náu trên đ���t Vạn Xuân, được ngày nào hay ngày đó mà thôi. Đại Vũ sớm muộn cũng sẽ chiếm lấy xứ này.
– Nhưng một chiến thuyền kỳ lạ kia chẳng thể thay đổi được gì đâu!
– Họ đã làm ra một chiếc, ắt sẽ có thêm nhiều chiếc nữa chứ. Mối thù Đại Vũ phải trả, mỗ muốn đầu quân cho người có thể giúp mỗ trả được mối cừu diệt tộc này.
Từ Quý Châu im lặng, ánh mắt đăm đăm nhìn lá cờ hiệu nhỏ bằng lòng bàn tay bên kia dòng sông rộng, theo đuổi những suy nghĩ giấu kín trong lòng.
– Thủy quân đến cứu viện cũng khó mà chuyển binh về hướng Đông để hợp sức với Trần Văn Lộng, đó chẳng phải là một ý hay. – Liêu Nhất Khổng ấn mũi giày vải hằn xuống đất. – Con thuyền Yết Kiêu kia nhất định sẽ đánh úp cả hậu quân đang giữ lối sang sông của Lộng. Tiên sinh phải nghĩ ra cách nào đó để đưa pháo mã trở về bình an vô sự chứ?
– Từ Quý Châu này nào phải thánh nhân, tiên sinh cứ chấp hữu làm gì chứ. – Từ Quý Châu than thở. – Tại hạ nghĩ, binh tốt về được đã là cái phúc lớn rồi, còn pháo mã thì coi như đã bỏ đi. Dẫu tin tức chưa đủ đầy, nhưng tại hạ tin rằng ở phía Bắc, hai ba đạo quân Thiên Đức đang quấy phá ngày đêm, bào mòn tinh thần binh sĩ họ Cao. Thế trận này thật lạ, vây mà không đánh. Cha con họ Cao nếu xông ra thì họ sẽ rút lui, còn cố thủ trong trại thì lại bị quấy nhiễu, hư hư thực thực, quả thật khó lường.
Liêu Nhất Khổng đăm chiêu nhìn khoảng không xám xịt trước mặt mà rằng:
– Người Vạn Xuân vốn ưa thích thế chân kiềng, đó là một thế vững như bàn thạch. Chắc hẳn ở đó có hai đạo quân khiến cha con họ Cao phải căng mình chống đỡ, nếu tình hình này kéo dài, ắt sẽ nguy khốn, chưa đánh mà đã bại.
– Tại hạ nghĩ đến khả năng Mạc tặc chiêu hàng cha con họ Cao, nhưng điều này thì khó. Cao Quang Chương là nha tướng thân tín của Lý Sứ tướng, Tô Thái úy cũng đánh giá rất cao ông ta.
Liêu Nhất Khổng lại nhìn quanh một lượt rồi mới nói:
– Từ tiên sinh, tại hạ còn nghĩ đến một điều còn xấu hơn nữa.
Từ Quý Châu bước đến gần, với ý chờ đợi, Liêu Nhất Khổng nói nhỏ hơn, vừa đủ để hai người nghe thấy:
– Vạn Thắng Vương chiêu hàng cha con họ Cao, dùng cha con họ Cao đánh Lộng và… đoàn thuyền đằng xa kia sẽ làm nhiệm vụ yểm hộ đường thủy!
Từ Quý Châu chau mày hỏi lại:
– Nhưng chiêu hàng bằng cách nào?
– Đó mới là chuyện hệ trọng. Gia quyến họ Cao đều ở kinh sư, Cao Quang Chương mà trở giáo, chẳng phải gia quyến sẽ bị tru di hết lượt ư? – Liêu Nhất Khổng suy luận. – Cao lão tướng quân thà chết chứ không liên lụy người thân đâu.
Từ Quý Châu cười nhạt:
– Tiên sinh nói vậy cũng chẳng ích gì, nếu không có chuyện quy hàng thì sao có thể bắt được Lộng? Tiên sinh đã cả nghĩ quá rồi.
Liêu Nhất Khổng lại nói:
– Vạn Thắng Vương dụng nhân rất lạ, rất khó đoán biết. Nhưng nếu tìm hiểu kỹ thì tại hạ có một nhận định, tuy mơ hồ, nhưng cũng hơn là không có gì. Vạn Thắng Vương như bao quân vương khác, đều đề cao lòng trung thành tận tụy của thuộc hạ, sẵn sàng dùng tướng đối địch đã bại trận, nhưng lại cực kỳ không chấp nhận kẻ tạo phản. Trong quân Thiên Đức hiện chỉ có hai tướng Lý Trí Thắng và Đặng Sĩ Nghị người Hải Đông nắm giữ nhiều binh mã. Ngoài ra… tại hạ chưa từng nghe nói có tướng nào phản chủ cũ mà lại được trọng dụng trong quân.
Từ Quý Châu có vẻ không đồng tình:
– Tiên sinh quên Dương Vũ Thư trấn giữ thành Côn Lôn, La Đình Kính cầm binh tấn công Côn Lôn ư? Còn bao kẻ khác nữa.
Liêu Nhất Khổng cười, vẻ mặt có phần đắc chí:
– Tại hạ chưa rõ Vạn Thắng Vương thu phục những kẻ đó bằng cách nào, nhưng Từ tiên sinh có lẽ không để ý đến một chi tiết lặp đi lặp lại nhiều lần. Phàm cái gì lặp đi lặp lại ắt mang tính đặc trưng, tuy không biểu lộ rõ cách dùng người, nhưng cũng có thể xem như một đại ý vậy. La Đình Kính cầm quân đánh Côn Lôn thành hay Lý Văn Ba tấn công Hải Đông… đều có chung một điểm là không dùng tướng đã thu phục để quay lại đánh chủ tướng cũ. Bởi vậy tại hạ mới nghĩ đến trường hợp Vạn Thắng Vương dùng cha con họ Cao đánh Lộng, và biết đâu đấy, lại dùng Lộng đánh La thành.
Từ Quý Châu gật gù tỏ vẻ đồng tình với Liêu Nhất Khổng nhưng lại nói:
– Lộng mà bị bắt thì khó toàn mạng!
– À! Dùng ngoại binh đánh lại chủ cũ thì khó chấp nhận nhưng biết đâu đấy.
– Tướng như Lộng, ở Thiên Đức có hàng chục người như Nguyễn Lạc Thổ, Bàn Phù Sếnh, Lý Văn Ba… – Từ Quý Châu lại cười nhạt. – Lộng chẳng có giá trị gì đáng kể, nếu không có Liễu Môn Nhân giúp sức thì có khi đã mất mạng từ lâu rồi.
– Liễu tiên sinh có nhiều thứ hay, có điều hơi cao ngạo, giá như…
Cả hai mưu sĩ chẳng hẹn mà cùng im lặng. Dẫu sao họ cũng chỉ là môn khách, chẳng phải lời nào nói ra cũng được áp dụng, thân phận ăn nhờ ở đậu thì chẳng thể làm gì hơn được.
– Lý Sứ tướng sẽ cử binh đến tiếp ứng nhưng bản tính Sứ tướng không quyết đoán. – Từ Quý Châu than thở. – Cứ liệu theo tình hình hiện tại thì… e rằng viện binh thấy không giải vây được, có khi cũng sẽ chờ thời cơ mà thời gian của cha con họ Cao thì không còn nhiều.
Liêu Nhất Khổng bỗng nhiên tỏ ra hào hứng:
– Mấy năm trước, nhìn vạn quân giao chiến mà tại hạ chẳng mảy may lo sợ. Nay các bên còn chưa đủ vạn quân đánh nhau, chẳng hiểu sao trong lòng cứ thấp thỏm không yên.
Từ Quý Châu cảm thông:
– Là do tiên sinh muốn xem phỏng đoán của bản thân có đúng hay không đó thôi. Hai ta háo hức với điều mới lạ cũng phải lẽ. Bởi tiên sinh nói ra nên giờ ta cũng tò mò xem dự liệu của tiên sinh đúng hay không.
Liêu Nhất Khổng cười mà rằng:
– Chỉ là phỏng đoán mà thôi, tiên sinh đừng bận lòng. Có điều… giả như được giao quyền lúc này thì tiên sinh sẽ hành động ra sao?
Từ Quý Châu thật thà nói:
– Tốt đã sang sông nào có thể lùi, nước cờ sai ngay từ đầu thì… thôi thì đành mất tốt vậy. Điều cần bây giờ là đừng để mất thêm gì nữa mà thôi.
– Quân Tốt! Hay cho lời ví von của tiên sinh, quả thật cha con họ Cao như quân Tốt trong bàn cờ.
Trong quân doanh, Cao Quang Chương lặng lẽ ngồi nghe con trai giãi bày mọi chuyện đã xảy ra, với giọng điệu có phần chua chát và chẳng bỏ sót chi tiết nào, thi thoảng lại cật vấn thêm đôi ba câu. Chuyện đã xong, Cao Tòng Chinh ngồi đó, ánh mắt buồn rầu nhìn thanh gươm đặt trên mặt bàn.
– Mạc tặc trẻ người nhưng lòng dạ thâm sâu khó đoán. – Cao Quang Chương nhận định. – Hắn đã biết con lập quân lệnh trạng nên thả con về. Ta có hai đứa con trai, một đứa hắn trả về để ta tự tay chôn cất, còn con… hắn muốn ta giương mắt nhìn con đi phò tá kẻ thù, rồi bị chặt đầu.
– Con không sợ chết, th��a cha! – Cao Tòng Chinh nói với giọng dứt khoát. – Nhưng… ánh mắt hắn nhìn con khiến con có cảm giác hắn đã thấu rõ tâm can. Hoặc… hoặc là hắn coi con như một con khỉ múa may làm trò.
Cao Quang Chương hơi cúi đầu suy ngẫm rồi cười, nụ cười nửa buồn nửa khổ:
– Hắn có quyền như thế, kẻ mạnh có quyền ấy. Hắn hành sự lỗ mãng, coi khinh võ tướng là có chủ đích cả. Hắn cho cha con ta lựa chọn giữa quy hàng hoặc chống đến chết mà… đằng nào cũng chết. Chết dưới gươm của hắn, hay của Sứ tướng đây?
– Con không phục, không đời nào hàng kẻ gian trá như thế!
– Nhưng ta không đành lòng nhìn đầu con rơi! Nửa đời ta theo Sứ tướng, chẳng lẽ hai đứa con lại vì Thiên Đức mà uổng mạng ư? Nói vậy… ta cũng chẳng thể phản bội lại Lý Sứ tướng được. Đúng là đường về thật khó, nhìn thì gần mà xa vời vợi.
Cao Quang Chương đi lại trong trướng một lúc lâu, mãi cho tới khi quân hầu cấp báo cứu viện đã đến.
– Sẵn sàng rút xuống thuyền ngay khi cập bến, đưa những người bị thương sang trước. – Cao Quang Chương truyền lệnh. – Quân bộ đi trước, quân pháo đi sau!
Cao Tòng Chinh đứng sẵn đợi lệnh, Cao Quang Chương nói:
– Con ra bờ sông đôn đốc, ta ở đây kẻo ba quân nhốn nháo!
Cao Tòng Chinh vội nói:
– Cha! Cha đừng đổi mạng cho con như vậy! Con sống không yên.
Cao Quang Chương cương quyết:
– Đây là lệnh! Con phải thi hành! Chúng ta chết thì chỉ có một mạng, còn cả ngàn binh sĩ ngoài kia!
Mệnh lệnh truyền xuống phải thi hành, nhưng Cao Tòng Chinh không cam tâm, lê đôi chân nặng trĩu dẫn thân binh đi về hướng sông. Quân báo với Chinh rằng Lý Uy dẫn quân cứu viện, nhưng chưa thể cập bờ vì Yết Kiêu đã ngấp nghé tấn công. Cao Tòng Chinh chỉ khẽ gật rồi bước nhanh, tự lên tháp canh trông cho rõ.
Xa xa chừng năm mươi chiến thuyền La thành kéo cờ, neo giữa dòng sông, chưa rõ hành động tiếp theo là gì. Đứng trông ra, Cao Tòng Chinh có chút bất an trong lòng bởi Lý Uy và Cao Quang Chương vốn có hiềm khích với nhau. Số là mấy năm trước, Cao Gia Kiệt chuẩn bị thành thân với ái nữ họ Lý như đã hẹn ước, nhưng Lý Uy lại dâng con gái cho Trữ quân nhằm củng cố địa vị trong quân, và hiện tại ông ta là Hữu Tướng quân. Cao Quang Chương là bộ tướng của Lý Mẫn, Lý Mẫn cùng dòng họ với Trữ quân còn Lý Uy thì không phải. Cao gia và Lý gia sau chuyện đó xem như không còn giao tình nữa.
Toàn bộ bản văn này, qua bàn tay biên tập tỉ mỉ, thuộc về truyen.free, hi vọng mang đến trải nghiệm đọc mượt mà cho quý độc giả.