Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 495: Dụ rắn khỏi hang

Nguyễn Địa Lô và đội XT1, trang bị hỏa mai nòng dài, đã thực hiện những phát đạn bắn tỉa từ khoảng cách gần ba mươi trượng. Dù không phải viên đạn nào cũng trúng đích, nhưng kết quả thu được vẫn rất đáng khích lệ. Trinh sát báo về các chòi canh, tháp canh trong doanh trại đang gấp rút che chắn bằng phên tre đan. Nghe tin, Chương chỉ khẽ cười nhạt, đôi mắt nheo lại nhìn ra khoảng trời đầy nắng, cố giấu đi nụ cười đắc chí.

Chương ra lệnh triệu tập một cuộc họp. Phạm Thu Cúc triệu tập Nguyễn Địa Lô, Ngô Phù Khê, Lưu Nhất Vạn và Vi Thọ Kỳ thuộc Thân Vệ quân cùng đến. Sau khi thông báo tình hình do trinh sát thu thập được cho mọi người, Chương nói:

"Đêm nay, chúng ta không thể dùng xạ thủ để quấy phá cha con họ Cao được nữa. Bọn họ đã đào rất nhiều hầm hố và đặt bẫy chông bên ngoài bờ rào doanh trại. Mọi người có cao kiến gì không?"

Vi Thọ Kỳ liền đưa ra ý kiến:

"Dạ bẩm Đại Vương, theo thiển ý của thần, anh em Thân Vệ có thể bò vào bên trong đốt phá, kết hợp với lực lượng bên ngoài tấn công ạ."

Chương nhìn một lượt, chờ đợi thêm ý kiến khác. Nhận được ánh mắt khích lệ của Chương, Phạm Thu Cúc mạnh dạn nói:

"Cha con họ Cao đã đề cao cảnh giác. Nếu đưa Thân Vệ quân vào doanh, không phải không có lý, nhưng lại quá mạo hiểm. Cao Quang Chương là người dày dạn trận mạc, hẳn ông ta đã trù liệu tình huống này."

Chương hỏi:

"Theo em thì sao?"

"Dạ thưa! Thần Vũ quân có đủ thần công và hỏa pháo. Chúng ta nên dùng hỏa lực để quấy phá bọn họ. Hỏa lực của Thần Vũ quân không dám sánh với các anh bên pháo binh, nhưng nếu chỉ để khiến bọn họ mất ăn mất ngủ và hao hụt lực lượng thì chúng em có thể làm được."

Chương ngả lưng tựa vào ghế tre phủ da hổ, đoạn quay sang hỏi Triệu Nhã Lâm:

"Gần đây ta thấy em chuyên tâm nghiên cứu binh pháp, thường đọc sách của ông An. Em có ý tưởng nào thì cứ nói cho mọi người cùng nghe."

Đôi gò má cô gái họ Triệu ửng hồng. Sau thoáng bối rối, Nhã Lâm liền đáp:

"Thần không dám đưa ra ý kiến bởi kiến thức của thần hãy còn hạn hẹp. Nhưng thần nhớ trong sách, Đại Vương có viết mấy câu mà thần thuộc nằm lòng. Từ lúc đọc và nghiền ngẫm, đối chiếu với thực tiễn, thần thấy quả thực rất có lý ạ."

Chương ngạc nhiên:

"Ta viết rất nhiều nên không tài nào nhớ hết được. Nếu em tâm đắc điều gì, cứ kể cho mọi người cùng nghe."

Tất cả mọi người đều hướng sự chú ý về Triệu Nhã Lâm chờ đợi. Nhã Lâm hít một hơi thật sâu, tự động viên bản thân hãy tranh thủ cơ hội hiếm có mà Chương đã dành cho nàng. Thời gian gần đây, mọi ngư���i đều biết Nhã Lâm không chỉ là Thị vệ trưởng của Vạn Thắng vương mà còn là người chung chăn gối với ngài. Vì thế, Nhã Lâm càng cẩn trọng hơn trong lời ăn tiếng nói với mọi người xung quanh. Gần hai tháng trước, Chương dặn Nhã Lâm nên đọc thêm sách binh pháp, đặc biệt là những sách quý có nguồn gốc phương Bắc. Là một cô gái thông minh, Nhã Lâm hiểu rằng Chương đang muốn nàng tự khẳng định giá trị bản thân.

“Không tấn công theo cách địch mong muốn ta tấn công, không đánh vào lúc địch muốn ta đánh mà phải làm ngược lại nhằm giữ thế chủ động, tạo bất ngờ. Trường hợp chủ động tấn công mà địch đông hơn phải tránh chỗ mạnh, tìm chỗ sơ hở tập trung toàn lực công phá, đánh nhanh rút gọn.”

Triệu Nhã Lâm nói một mạch, giọng khá tự tin:

“Khi tấn công doanh trại địch quân phải dựa vào tình hình thực tế tìm đối sách phù hợp. Địch xông ra thì lui, địch lùi ta lấn, thực hiện xa luân chiến nhằm bảo toàn thể lực cho ta, bào mòn thể lực của địch.”

Nói xong, Nhã Lâm cúi đầu khẽ chào, rồi bước lùi về phía sau. Chương ngoái đầu lại cười, khẽ nhún vai bảo:

"Ta nhớ mình có nói như vậy, nhưng là Thần phi đã biên lại. Nếu em tâm đắc những điều đó, lại chọn nói ra vào lúc này, hẳn là có chủ ý phải không? Đừng ngại! Mọi người đang bàn thảo, em cứ mạnh dạn trình bày."

"Dạ… dạ… dạ thưa! Thần chỉ biết là Cao Quang Chương đã chuẩn bị đối phó và đang chờ đợi chúng ta đến. Vậy thì nhất định chúng ta không đến. Thần công Thiên Đức bắn xa gần hai dặm, hiệu quả trong khoảng hơn một dặm! Dạ, chị Cúc có nói với thần như vậy. Chi bằng chúng ta dùng thần công bắn phá doanh trại?"

Chương nhìn sang hai bên, thấy ai nấy đều gật đầu. Chương nhoẻn miệng cười, vỗ nhẹ thành ghế rồi đứng dậy, tiến đến tấm bảng nhỏ treo trên thân cây. Trên đó, anh vẽ một hình tròn mô phỏng quân doanh cùng những hầm hào xung quanh. Vẽ xong, anh chậm rãi nói:

"Ta không thấy ý kiến của mọi người có vấn đề gì. Nhưng vừa nãy, cô Lâm có nhắc đến chuyện không tấn công theo cách và vào thời điểm địch quân mong muốn. Cha con nhà họ Cao hẳn đang gấp rút chuẩn bị chờ đợi màn đêm buông xuống, nhưng…"

Chương nheo mắt ngước nhìn bầu trời trong xanh:

"Từ giờ đến tối còn lâu lắm, mặt trời còn chưa đứng bóng kia mà."

Nguyễn Địa Lô đứng dậy nhận lệnh. Chương bảo:

"Cậu dẫn anh em sang chỗ Phụng Hiểu, chia thành nhiều tổ bắn tỉa nhưng tập trung bắn hạ một khu vực thuận lợi nhất nhằm tạo lối mở cho kỵ binh đột phá."

"Rõ!"

"Báo Phụng Hiểu, nếu quân trong trại xông ra thì giao chiến rồi giả vờ thua tháo chạy. Thần Vũ quân sẽ tiếp ứng để bắt sống! Cậu đi ngay!"

Nguyễn Địa Lô vội vàng xin phép đi ngay cho kịp. Phụng Hiểu đóng quân cách nơi Chương đang họp không xa, chỉ chừng hơn ba dặm.

"Anh Kỳ dẫn hai tiểu đội phối hợp với cô Cúc. Cúc sẽ dẫn hai đại đội mật phục sẵn, nếu quân trong trại tiến đánh Phụng Hiểu và rời xa trại, hãy hành động. Dùng thần công bắn chặn không cho quân trong trại đổ ra tiếp ứng, còn bộ binh sẽ đuổi theo đánh tập hậu. Nhiệm vụ của Cúc và anh Kỳ là ngăn chặn, tiêu diệt những kẻ ngoan cố. Nếu địch quân quá mạnh, hãy rút về đây."

Vi Thọ Kỳ và Lưu Nhất Vạn dẫn hai mươi Thân Vệ cùng đi với Phạm Thu Cúc. Chương giữ Ngô Phù Khê, một đại đội Th���n Vũ quân và trung đội thị vệ của Triệu Nhã Lâm ở lại, tổng cộng hơn hai trăm tay súng.

"Nhiệm vụ của chúng ta rất nhẹ nhàng!" – Chương nói với mọi người. – "Khi nào từ phía Đông vọng đến tiếng súng thần công thì chúng ta sẽ khởi sự. Còn hai khẩu thần công, anh Khê giúp phụ trách. Khi nào có lệnh, anh cứ bắn xối xả về phía bờ rào trại."

Ngẫm nghĩ thêm một lúc, Chương nói với Ngô Phù Khê:

"Trong ngôi làng đằng kia hẳn có trống đồng. Anh đến mượn được hai, ba cái thì càng tốt."

Ngô Phù Khê hiểu ý, lập tức thi hành. Sắp đặt đâu vào đó xong xuôi, Chương thả mình xuống ghế, nhấp trà.

Triệu Nhã Lâm đứng bên cạnh, phe phẩy cái quạt hòng xua bớt cái oi nóng gay gắt của buổi trưa hè. Chương nói như giải thích:

"Nếu họ cố thủ, ta sẽ tìm cách dụ họ ra đánh. Đó có thể coi như không đánh theo cách họ muốn."

Triệu Nhã Lâm băn khoăn:

"Nhưng Đại Vương chỉ giữ lại chừng này binh mã, thần lo."

Chương bật cười đáp:

"Ta hiểu chứ! Điều quan trọng là cha con họ Cao nghĩ thế nào. Theo lối nghĩ của lão tướng họ Cao, ta chắc rằng ông ta sẽ đoán trong tay ta phải có binh hùng tướng mạnh, chứ đời nào lại chỉ có hơn hai trăm người. Đó chính là mấu chốt, em hiểu không?"

"Đại Vương lừa ông ta?"

"Khi giao chiến với các lão tướng Vạn Xuân, ngoài binh mã và hỏa khí, nhất định phải tính đến nếp nghĩ, thói quen của họ."

"Nhưng cha con họ Cao đang cố thủ, sao họ lại dẫn binh ra đánh được ạ?"

Chương khẽ nhún vai, ngả lưng, mắt lim dim khẽ cười:

"Cứ cho họ một lý do, chốc nữa em sẽ rõ. Cao Quang Chương không phải là người bất tài, nhưng thế cục của ông ta bây giờ rất khó khăn. Dù muốn chủ động cũng không thể được."

"Vì sao Đại Vương có thể tiên liệu được ông ta sẽ làm gì? Đại Vương còn chưa từng gặp ông ấy."

Chương nghiêng đầu sang nhìn Nhã Lâm, cười rồi nói:

"Em đã là người phụ nữ của ta, nhất định em phải trở nên ưu tú. Em biết tại sao không?"

Triệu Nhã Lâm cúi đầu, mặt đỏ như gấc, khẽ lắc đầu. Chương nói nhỏ:

"Con cái thừa hưởng sự thông minh và tài trí từ người mẹ, em hiểu không?"

Nhã Lâm lắc đầu rồi lại gật, ra vẻ đã hiểu.

"Không nhất thiết phải gặp gỡ trực tiếp mới có thể hiểu được tính cách một người. Em hãy quan sát, lắng nghe và đọc nhiều hơn nữa, tự nhiên sẽ ngộ ra nhiều điều thú vị. Cao Quang Chương cùng thế hệ với ông Lý An, Đoàn Thượng hay Triệu Quang Phục. Thậm chí cả lão tướng Phạm Tu đáng kính của chúng ta. Họ tiếp thu nền tảng kiến thức từ cha ông truyền thụ, nên chẳng thể tránh khỏi cách nghĩ, cách làm, cách dụng binh mang nặng dấu ấn phương Bắc." – Chương nhẹ nhàng giải thích. – "Em vốn xuất thân từ vùng ấy, nhất định phải dành thời gian tìm hiểu tâm tư nguyện vọng của đồng hương thì mới được."

"Dạ, Ái phi đang làm rất tốt việc đó ạ."

Chương khẽ gật:

"Ta biết chứ! Có điều Ái phi chú trọng khía cạnh kinh tài, mà ta lại muốn nắm bắt cái này này." – Chương chỉ tay lên thái dương. – "Em nhất định phải làm việc đó. Hoàng hậu và Thần phi thực sự rất cần."

"Em đã hiểu, em nhất định sẽ làm ạ."

"Hãy nhớ lời ta dặn, hành động và lời nói phải cẩn trọng, vì em là người của ta, mà xưa nay lòng dạ con người vốn khó đoán định nhất. Hoàng hậu và Thần phi đều họ Phạm, Ái phi họ Lâm, còn Quý phi phía sau là họ Lý, trong khi em chưa có chỗ dựa."

Triệu Nhã Lâm vội nói:

"Thưa Đại Vương! Thần phận nữ nhi không có mưu cầu gì. Thần được Đại Vương sủng ái đã là thỏa nguyện, xin người hãy tin thần."

Chương kéo Nhã Lâm lại gần, nói thêm:

"Em không có ý đó, nhưng người khác sẽ nghĩ. Bây giờ chưa thì sau này có thể có. Gia tộc họ Triệu và người đất Tống sẽ cảm thấy yên lòng khi biết em ở bên ta. Một lúc nào đó, nếu em ở tình thế khó khăn mà không biết xử trí ra sao, hãy bày tỏ với Hoàng hậu hoặc Thần phi."

Triệu Nhã Lâm nhíu mày:

"Tại sao em không thể hỏi người?"

Chương nhoẻn miệng cười, chỉ lên trời đáp rằng:

"Ta nào biết khi nào sẽ bị gọi về!"

"Đại Vương sẽ trường thọ!"

Chương bật cười:

"Đừng nói những lời sáo rỗng như thế, ta rất thực tế! Chỉ cần em không giấu ta điều gì, thì kể cả ta không còn ở Vạn Xuân, ta cũng sẽ tìm mọi cách bảo vệ cho em. Trong thời gian tới, ngoài việc luyện võ, ta sẽ chỉ thêm cho em vài thứ khác, cốt để mai sau em còn chỉ dạy cho con cái của chúng ta, hiểu không?"

"Vâng ạ!"

Thiên Đức ngày một lớn mạnh, theo đó nhiều vấn đề sẽ phát sinh. Chương nhận thấy rằng những người phụ nữ bên cạnh anh lúc này chỉ làm mọi chuyện vì anh và vì những đứa con chung, hơn là vì đại sự. Một câu hỏi đặt ra cho Chương là khi giang sơn thu về một mối, anh sẽ phải lo trị nước và loại bỏ mọi mối nguy có thể xảy đến, tuyệt không để mầm họa cát cứ hoặc bè cánh xảy ra. Những điều băn khoăn này, Chương mới chỉ nói riêng cho Thiên Bình và Duệ, đồng thời dặn hai nàng không được cho bất kỳ ai hay biết.

Nguyễn Địa Lô dẫn đại đội bắn tỉa tiếp cận doanh trại họ Cao, bố trí XT1 thành hai mươi tổ, cùng hướng đến một khu vực cụ thể để ngắm bắn những binh sĩ đang hì hục đào đất, vận chuyển vật dụng phòng thủ bên ngoài bờ rào. Một vài binh sĩ thiệt mạng khiến công việc đào hầm chông chống kỵ binh gặp khó khăn. Binh sĩ La Thành phải nằm rạp xuống đất hoặc bỏ chạy ngược vào trong trại. Đội XT1 ngắm bắn bất cứ vật nào chuyển động từ khoảng cách ba mươi trượng. Một vài toán cung thủ được cử ra, họ phơi lưng dưới cái nắng gay gắt của trưa hè để bắn trả. Tuy nhiên, chẳng đạt được kết quả nào, bởi binh sĩ XT1 đều trang bị khiên nhẹ che lưng khi nằm ngắm bắn. Quân trong trại đưa mấy khẩu Cự Thạch Pháo ra bên ngoài bắn trả. Nguyễn Địa Lô trông thấy vậy liền ra lệnh lui quân, vì Cự Thạch Pháo chẳng thể bắn mãi được khi đạn bắn ra rồi không thu về.

Hai bên giằng co qua lại mãi đến gần cuối giờ Thân, Lê Phụng Hiểu mới nhập trận. Lê Phụng Hiểu dùng chính những quả đạn đá thu được, dội hỏa lực vào khu vực mà Nguyễn Địa Lô và đội XT1 đã quấy phá từ buổi trưa, khiến binh sĩ La Thành vứt cuốc, thuổng bỏ chạy hết cả.

Có thể nói, quân Thiên Đức đã bộc lộ ý đồ dùng kỵ binh càn lướt đột kích vào ban đêm, nên cần tạo một lối mở đủ rộng cho kỵ binh tấn công đột phá. Và Cao Quang Chương chẳng mấy khó khăn để đoán ra ý đồ của quân tấn công. Hàng trăm rào cự mã được xếp thành ba lớp hình móng ngựa bên trong doanh trại, đúng hướng mà Cao Quang Chương nghi Thiên Đức sẽ tấn công. Bên cạnh đó, hàng chục hố hình chữ nhật sâu hơn một trượng cũng được đào xen kẽ với các rào cự mã. Mấy chục Cự Thạch Pháo được Cao Quang Chương bố trí thành hai cụm tả hữu, sẵn sàng trút mưa đạn một khi kỵ binh Thiên Đức tràn vào. Cao Quang Chương nhận định rằng, một khi kỵ binh Thiên Đức quyết định tấn công, họ sẽ phải trả một cái giá vô cùng đắt đỏ trước hàng phòng ngự có chiều sâu như vậy.

Sau khi dùng hết mấy trăm quả đạn đá thu nhặt được của đối phương, Lê Phụng Hiểu cho kéo hai khẩu thần công từ Đông Chinh Vương phủ đến để tác xạ. Mục tiêu ngắm bắn vẫn là khu vực đã chủ định tấn công. Sau hơn một tuần trà dùng thần công bắn phá, Lê Phụng Hiểu điều động Thiết Kỵ sẵn sàng xung phong.

Bản chuyển ngữ này là sản phẩm độc quyền được thực hiện bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free