Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 494: Cha con họ Cao

Ngay khi Yết Kiêu dẫn quân có ý tấn công bến Nhị Dị, Cao Tòng Chinh vội cử đội kỵ binh quay lại ứng cứu cho Cao Quang Chương, nhưng đã chẳng còn tác dụng. Chiến thuyền hư hỏng nặng, số thuyền còn lại không đủ để đưa kỵ binh, lương thảo hay khí tài chiến tranh vượt sông, buộc phải chờ Lý Mẫn điều chiến thuyền từ Hát Giang đến tiếp ứng, phải mất hai đến ba ngày.

Trưa hôm sau, Cao Tòng Chinh vội hạ lệnh rút quân khỏi doanh trại tạm mới dựng được mấy ngày, sau khi thám mã cấp báo phát hiện một đội kỵ binh trang bị nặng từ Đông Chinh vương phủ đang kéo tới. Cùng với đó, quân thám mã trông thấy đội nữ binh Thần Vũ giương cờ từ thành Sơn Tây cũng đang hành quân đến, tạo thành thế gọng kìm. Cao Tòng Chinh chưa biết ai chỉ huy cánh kỵ binh, nhưng Thần Vũ quân mặc y phục màu vàng, ắt là có Vạn Thắng vương chỉ huy, điều này khiến Cao Tòng Chinh phải đắn đo. Nếu như vài năm trước, Cao Tòng Chinh chẳng cần suy tính, sẽ lập tức dẫn quân đón đánh đội nữ binh, nhưng nay thời thế đã khác. Đội nữ binh Thần Vũ là thị vệ bên cạnh Vạn Thắng vương, nữ binh trong đội giao chiến chẳng hề kém cạnh nam nhi, và họ được trang bị những thần khí tân tiến nhất. Cao Tòng Chinh nghe nói muốn chiến thắng đội Thần Vũ thì cách duy nhất là giết hết bọn họ mà thôi.

Đánh giá cao đối thủ là điều rất cần thiết!

Cao Tòng Chinh hội quân với cha, lập vành đai phòng thủ hình cánh cung, tựa lưng vào sông chờ chiến thuyền La thành tiếp ứng.

Trời vừa tối, quân hầu chạy vào thưa với Cao lão tướng quân rằng hướng Tây Bắc vang lên những tiếng nổ đặc trưng của thần khí Thiên Đức, và toán lính tuần canh đã không trở về trại. Quân sĩ trong doanh đã bắn tên và đạn đá ra ngoài đề phòng Thiên Đức lợi dụng đêm tối cho quân đột nhập phá hoại doanh trại. Trong khi ấy, dưới sông thỉnh thoảng vẫn vang lên tiếng đùng đoàng như sấm động.

Cao Quang Chương đứng ngồi không yên bởi Thiên Đức thể hiện rõ ý đồ giáp công hai mặt, quyết tiêu diệt cha con họ Cao cùng ba ngàn quân sĩ. Cao Tòng Chinh cũng không khỏi lo lắng, cách duy nhất vị tướng trẻ họ Cao có thể làm là tập trung toàn bộ 14 khẩu đại pháo đặt giữa trại, sẵn sàng bắn yểm trợ tứ phía khi có biến.

Suốt đêm hôm ấy, ngoài tiếng đùng đoàng thỉnh thoảng vang lên từ mặt sông như trống cầm canh, báo hiệu thủy quân Thiên Đức vẫn hiện diện, thì ba mặt còn lại của doanh trại đì đùng không ngớt. Bên ngoài bắn vào bằng hỏa mai, lựu đạn, bên trong đáp trả bằng tên, hỏa tiễn và đạn đá. Quân tấn công thiệt hại bao nhiêu thực sự là một ẩn số, quân trong trại thiệt hơn bảy chục người, song điều khiến cha con họ Cao hoang mang hơn cả là toàn bộ binh sĩ thiệt mạng đều bị hạ khi ở trên tháp canh. Thứ khiến họ về chầu tiên tổ là một viên bi sắt to cỡ ngón tay út người lớn, vị trí vết thương đều nằm ở chỗ hiểm như vùng mặt hoặc vùng ngực. Hơn mười binh sĩ thoát chết nằm thiêm thiếp trên cáng, máu không ngừng rỉ từ vết thương trên vai hay vùng bụng. Thầy lang trong quân vô cùng lúng túng bởi họ đã bịt chặt miệng vết thương, băng bó cẩn thận vậy mà những binh sĩ ấy cứ lịm dần rồi bỏ mạng. Cao Quang Chương nghiêm cấm lang y tiết lộ tình trạng của những binh sĩ ấy vì lo lòng quân dao động, mà chỉ lặng lẽ sai quân khiêng tất cả tử sĩ đặt ở gần bờ sông, chờ trời nhập nhoạng đưa lên thuyền nhỏ, qua sông chôn cất trên đất mẹ.

Bên cạnh đó, binh sĩ La thành ra khỏi trại thu lượm tên và đạn đá đã bắn vào buổi đêm, nhưng số tên và đạn đá thu về chỉ bằng một phần mười số đã bắn ra. Nghe bộ tướng bẩm báo, Cao Tòng Chinh vội nói với cha:

– Đạn thu về chỉ toàn những viên sát vòng rào, mũi tên thì vương trên cành cây, tán lá hoặc bụi rậm! Thưa cha, bọn Thiên Đức muốn ta hao tổn quân trang.

Cao Quang Chương nén giận đấm mạnh xuống mặt bàn, thở hổn hển. Một lát sau, vị lão tướng mới căn dặn con trai và các bộ tướng:

– Thuyền cứu viện có nhanh đến mấy cũng phải sáng mai mới tới nơi! Lập tức truyền lệnh xuống dưới đào thêm hào, đặt thêm chông và đốt đuốc cách vòng ngoài ít nhất mười lăm trượng!

Ngẫm nghĩ giây lát, Cao Quang Chương nói thêm:

– Cho làm gấp phên đan bằng tre, lấy bùn non dưới sông trộn với rơm rạ, lá cây khô phết lên làm tấm chắn mặt trước các tháp canh!

Một bộ tướng hỏi lại:

– Dạ thưa, tháp canh mặt sông có cần không ạ?

Cao Quang Chương lắc đầu, nói:

– Các người phải để ý, binh sĩ bị bắn hạ tập trung ở mặt Tây Bắc. Mặt đó có quân Thần Vũ, hẳn chúng sở hữu nhiều tay thiện xạ cùng thần khí mới, giúp chúng bắn xa hơn trước đây!

Các bộ tướng rời đi, chỉ còn Cao Tòng Chinh ở lại. Chinh hỏi:

– Con định dẫn kỵ binh xông ra hướng Tây Bắc xem bọn Thần Vũ ẩn nấp ở đâu.

Cao Quang Chương vội ngăn lại:

– Làm vậy dễ trúng kế dụ rắn ra khỏi hang, con phải nhận ra chứ?

Cao Tòng Chinh bặm môi suy nghĩ, hai bàn tay đấm nhẹ vào nhau rồi thở dài:

– Con đã điểm chỉ vào quân lệnh trạng, lần này xuất binh mà không thu được thành quả nào đáng kể thì về thành cũng chẳng còn mặt mũi nào mà ngóc đầu lên, chưa kể… đầu chẳng còn.

– Biết là vậy nhưng không được khinh suất mà hành động hồ đồ! Để ta suy tính. Dự tính ngày mai chiến thuyền đến sẽ có thêm binh mã, thêm phương tiện, nhưng…

Cao Quang Chương bỏ lửng câu nói, mắt đăm đăm nhìn họa đồ trước mặt. Thấy vậy, Cao Tòng Chinh liền hỏi:

– Cha lo có chuyện bất trắc?

– Nếu Sứ tướng điều thêm đại pháo đến bờ bên kia khống chế thủy quân Thiên Đức thì tốt, nếu không thì chiến thuyền đến cũng chưa rõ là an hay nguy, vì thằng Yết Kiêu rình sẵn dưới sông, không xuôi dòng đánh bọn Trần Văn Lộng thì chỉ có thể là… nó chờ đợi quân cứu viện đến mới bung sức ra đánh một trận thủy chiến.

Cao Tòng Chinh nghe cha nói vậy, gật đầu ra vẻ đã thông hiểu. Cao Quang Chương lại giảng giải thêm:

– Nó lợi thế hơn ta khi đánh tầm xa, muốn tiếp cận thì cũng phải chịu thiệt hại một phần ba binh lực. Mà thực tế… tiếp cận chiến thuyền Thiên Đức rất khó vì chúng luôn chủ động giữ khoảng cách và di chuyển nhanh hơn chúng ta. Giá như thu được một chiếc thuyền của chúng về tìm hiểu, may ra sau này mới có thể vượt trội hơn. Chứ cứ thế này thì chẳng mấy chốc, thằng trẻ ranh Yết Kiêu ấy sẽ trở thành hung thần làm chủ đường sông Vạn Xuân.

– Sứ tướng hẳn cũng đã nhận được tin cấp báo và sẽ đưa đại pháo đến yểm trợ!

Nghe con trai nói chắc như đinh đóng cột, gương mặt già nua nhiều nếp nhăn của Cao Quang Chương như giãn ra, ông khẽ cười:

– Điều ấy tất nhiên rồi, có điều là thì giờ con ạ!

– Thì giờ? Ý cha là Sứ tướng sẽ không kịp điều quân bắn đá đến?

Cao Quang Chương ôn tồn giải thích:

– Kịp hay không ta nào dám chắc, chỉ là dự liệu dựa trên hiểu biết của ta mà thôi. Ta ở đây càng lâu, chẳng khác nào mật ngọt nhử ruồi bọ đua nhau bu vào. Binh pháp xưa nay kỵ nhất là dựng trại tựa lưng vào sông, giặc tràn đến thì hết đường lui con ạ.

Giọng Cao Tòng Chinh dứt khoát:

– Bọn chúng dồn ta vào đường cùng thì đồng quy vu tận, lấy mạng đổi mạng, con chẳng sợ gì thằng trẻ ranh họ Mạc ấy.

Cao Quang Chương lẳng lặng kéo con đến gần cửa lều soái, vén tấm vải nhìn ra ngoài, nhỏ giọng:

– Nhìn thần sắc binh sĩ mệt mỏi đến thế nào, con nghĩ họ sẽ chống Mạc tặc đến cùng hay hạ giáo quy hàng? Từ sau khi bại trận ở đất Siêu Loại trở về, ta dành nhiều thời gian tìm hiểu cách hành quân của Thiên Đức quân và thấy rằng bọn chúng thường dùng kế sách hòng lung lạc lòng quân trước khi ra tay đánh bại họ! Con ạ, binh bại như núi đổ. Binh pháp là tĩnh, chiến địa là động, bởi thế người ta nói kẻ dùng binh phải biết ứng biến là vậy.

Cao Quang Chương thả mình ngồi xuống chiếc tràng kỷ tre phủ da hổ, chậm rãi rít một hơi thuốc lào ngửa đầu thả khói mù mịt. Uống cạn chén nước chè nóng, Cao lão tướng nói thêm:

– Ta cũng chẳng cam tâm, nhưng thực lòng mà nói, cha con ta đang phải đối mặt với hai trong số những kẻ nổi danh bốn cõi, mà Vạn Thắng vương — cái thằng trẻ ranh như cha con ta thường mắng ấy — thực là bậc kỳ tài đấy con ạ. Vạn Xuân này ngẫm thấy, ngoài tiên vương… à… cũng chẳng phải… chỉ có thằng trẻ ranh ấy gầy dựng cơ đồ mà chẳng thèm đoái đến vương vị, vì n�� thừa sức tự tạo ra vương vị của riêng nó đấy.

Cao Tòng Chinh hậm hực:

– Dù sao nó cũng là thằng phương Bắc, con không đời nào chịu thua nó!

Cao Quang Chương bật cười lớn, nước mắt chảy dài.

– Con ơi là con! Sao con lại nghe lời đồn thổi vô căn cứ ấy? Ta tuy chưa già nhưng sống đủ lâu để biết đó là mưu mẹo của đám sĩ phu bày mưu tính kế trong trướng. Dẫu ta không biết lai lịch Vạn Thắng vương, nhưng Tả Đô đốc Phạm Tu hay Lý Thái sư chẳng phải hạng lẩm cẩm mà dễ dàng ủng hộ hắn.

– Vậy con phải làm gì? Không thể ngồi đây chờ chết được!

Cao Quang Chương lại gần con trai, ôn tồn bảo:

– Từ đây đến chỗ Trần Văn Lộng thuận đường nhưng đó chẳng phải là kế sách hay, ta nhổ trại sẽ bị chúng đeo bám quấy phá mà nếu nhập vào với Trần Văn Lộng, e rằng thằng Yết Kiêu cũng chẳng còn neo thuyền ngoài sông nữa. Lúc ấy tình thế cha con ta gặp phải vẫn như hiện nay, có khi còn nguy hiểm hơn ấy chứ. Thế cờ này, kẻ nào bày ra được quả thật là cao tay ấn. Đi không được, ở không xong mà về thì khốn đốn!

– Nói vậy cha đã có kế sách đối phó?

– Ta đang thiếu thời gian nên cần thêm chút thì giờ, để ta suy tính thêm đã. Con ra ngoài kiểm tra một lượt, sắp đặt quân sĩ luân phiên nghỉ ngơi, vì đêm nay sẽ còn dài lắm.

Còn lại một mình trong hổ trướng, Cao Quang Chương khoanh tay ngồi đăm chiêu suy nghĩ đối sách nhằm kéo dài thời gian, thật sự thì ông vẫn chưa nhận ra mình không còn nhiều lựa chọn.

Mọi quyền đối với bản chuyển ngữ này đều thuộc về truyen.free, nơi hội tụ những tinh hoa của từng câu chữ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free