Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 469: Nước xa cứu lửa gần?

Việc đại bản doanh bị quấy phá, thêm chuyện Nguyễn Khắc Tỵ tử trận, buộc Đông Chinh vương phải mất thêm thời gian chuẩn bị công thành. Cánh quân Tả Vũ Vệ bị xóa sổ, đường liên lạc và vận lương giữa đại bản doanh Đông Chinh vương với Trần Văn Lộng buộc phải đi qua đường thủy. Đông Chinh vương biết Trần Văn Lộng có thêm quân tiếp viện từ La Thành, thay vì lo xa, hắn lại mừng ra mặt. Năm xưa Đông Chinh vương thất bại ở La Thành trong cuộc tranh giành ngôi thiên tử, nay, có cơ hội làm vương ở đất Sơn Tây, nếu được Trữ quân giúp sức, cũng có thể coi là một thắng lợi. Mưu sĩ Trần Bá Tiên cũng đồng tình với Đương Chu rằng việc cắt mấy xã giáp ranh ở mạn Đông Nam chẳng đáng kể là thiệt thòi. Nhất thiết phải bỏ cái lợi nhỏ để đạt được đại nghiệp, đó mới là khí chất của bậc đế vương.

Bên kia sông Xích Giang, Phan Văn Hầu đang trong cơn nguy khốn. Nhận thấy cơ hội thoát thân, chẳng đợi Đông Chinh vương ra lời đề nghị, Phan Văn Hầu đã lập tức cử sứ giả tới, mang theo lời hứa sẽ chi viện một ngàn năm trăm binh mã, 30 chiến thuyền, 100 Cự Thạch Pháo cùng với một ngàn hộc lương thảo. Đổi lại, Phan Văn Hầu mong muốn Đông Chinh vương khi lên ngôi sẽ liên minh, ủng hộ Quảng Trí quân chống lại quân Thiên Đức. Đông Chinh vương, vốn là người dễ dàng cắt đất và đang rất cần thêm sự ủng hộ, liền không chút suy nghĩ mà đồng ý.

Lực lượng dưới quyền Đông Chinh vương, đến hạ tuần tháng Tư, tăng lên cả về số lượng lẫn chất lượng, tổng số binh mã ba mặt vây công lên đến hai vạn rưỡi người. Trong thành Sơn Tây, Phùng Hiền chỉ có lực lượng Trinh Phù quân hơn ba ngàn người cùng khoảng một ngàn quân Tả Vũ Vệ dưới trướng, tổng quân số thủ thành chưa đến một vạn người. Phùng Thanh Hòa thống lĩnh Trinh Phù quân cùng với năm trăm binh sĩ Phùng doanh lập trại ngoài thành. Tin tức do Phạm Kính Ân chuyển về đến tay Phùng Thanh Hòa, Phùng Thanh Hòa vô cùng ấn tượng với những gì Phạm Kính Ân, một tùy tùng của Lý Nhân Nghĩa, đã chiêu mộ được trong quá trình trốn chạy. Chỉ có ba người không cần tra hỏi đã biết rõ thân thế của bọn Phạm Kính Ân là Thái sư Lý Đạo Thành, Sứ tướng Phùng Hiền và Hữu tướng Nguyễn Văn Giáp. Lý Nhân Nghĩa đã kể lại đầu đuôi mọi chuyện ông đã trải qua, những trải nghiệm đầu đời chỉ gói gọn trong vài ngày ngắn ngủi.

Trước tình hình ngày càng căng thẳng, một mặt thành có nguy cơ bị phá vỡ, trong khi quân cứu viện kéo về chỉ có hơn một ngàn sĩ tốt từ các trại nhỏ xa xôi không theo Trần Văn Lộng, Phùng Hiền đành ngóng trông sự giúp sức của Thiên Đức, dù không tiện nói ra. Thái sư Lý Đạo Thành đứng ngồi không yên, lo lắng Đoàn Tùng Thiện gặp bất trắc, còn Phạm Tu chưa hay biết sự tình nên vẫn chưa có động thái nào. Vị Thái sư già vẫn tin vào sự hiểu biết của mình về Phạm Tu, nếu Phạm Tu nhận tín hiệu nhất định sẽ xuất binh. Niềm hy vọng mong manh ấy giúp Lý Thái sư vững tâm. Ông nói rõ với Phùng Hiền cùng mọi người việc ông nhờ cậy Phạm Tu.

Hữu tướng Nguyễn Văn Giáp cũng thêm vững dạ khi Lý Nhân Nghĩa khẳng định chắc nịch rằng Vạn Thắng vương vẫn theo sát tình hình tại Sơn Tây và tuyệt đối sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Trong cuộc bàn bạc, dù mọi người đều đưa ra suy nghĩ riêng, nhưng chẳng ai lý giải được vì sao đến giờ này quân Thiên Đức vẫn chưa có bất kỳ động thái nào, kể cả việc tấn công Tam Đái.

– Nếu Thái sư đã cậy nhờ Tả Đô đốc và một mực tin tưởng ngài ấy, nhưng đến nay vẫn chưa thấy quân Thiên Đức có động thái tương trợ, thì ta chỉ nghĩ có một khả năng duy nhất.

Phùng Hiền chắp tay sau lưng, đi đi lại lại quanh chiếc bàn lớn vài lượt, rồi hướng sự chú ý lên tấm họa đồ được khắc trên ván gỗ.

– Trước khi Đông Chinh vương dấy binh làm phản, Bàn Phù Sếnh thống lĩnh quân Thánh Dực đóng ở vị trí này, án ngữ tại nơi giao giữa sông Hoàng và sông Cánh.

Nói rồi, Phùng Hiền dùng cây gậy nhỏ làm từ gỗ quý gõ nhẹ lên họa đồ và nói thêm:

– Nguyễn Lạc Thổ, một chiến tướng gốc gác châu Vũ Ninh, đóng quân ở ngã ba sông Cánh, uy hiếp Tam Đái từ mạn Tây Nam. Ta từng nghĩ Vạn Thắng vương cần thêm chút thời gian để huy động lực lượng thiện chiến hoặc chuẩn bị lương thảo nên chưa vượt sông.

Phùng Hiền bặm môi, thả cây gậy nhỏ lên mặt bàn, ánh mắt không rời khỏi họa đồ và nói:

– Nhưng nay ta có suy nghĩ khác. Bàn Phù Sếnh vốn là chiến tướng nhưng ngay từ đầu chỉ đóng vai trò trợ chiến, điều đó thật lạ. Cớ sao Vạn Thắng vương lại dùng Nguyễn Lạc Thổ, người đang trấn thủ thành Lạng Giang tận vùng Tây Bắc, lại đánh thốc sang tận Đông Bắc? Chẳng phải việc Bàn Phù Sếnh trấn giữ Siêu Loại, kết hợp với quân Cổ Loa �� bờ tả ngạn, sẽ dễ dàng hơn nhiều sao?

Nguyễn Văn Giáp lúc này mới lên tiếng hỏi:

– Phải chăng Sứ tướng cho rằng Vạn Thắng vương cố ý bố trí Bàn Phù Sếnh đóng quân gần ngã ba sông Hoàng nhằm uy hiếp La Thành?

Phùng Hiền khẽ gật đầu:

– Bàn Phù Sếnh như một lưỡi dao nhọn kề sát nách La Thành. Nếu La Thành tiến lên phía Bắc nhân cơ hội chiếm Sơn Tây thì Sếnh sẽ vượt sông đánh úp. La Thành có lực lượng thủy binh không yếu, nhưng hãy nhớ, Bàn Phù Sếnh là một chiến tướng, hắn ta như dây cung đã giương mà chưa bắn.

Lý Nhân Nghĩa đã ngồi yên lắng nghe từ đầu, giờ mới cất lời:

– Tôi lại nghĩ Bàn Phù Sếnh án ngữ ở đó để bảo vệ hậu phương, đề phòng quân Đông Phù Liệt đánh ngược lên. Chúng ta không nên loại trừ khả năng này. Một khi Nguyễn Lạc Thổ đánh Tam Đái gặp khó, Bàn Phù Sếnh dẫn binh ngược lên Bắc cùng đánh, tạo thế gọng kìm ép Tam Đái. Siêu Loại đất rộng lại bằng phẳng, cho dù Bàn Phù Sếnh có đi xa, quân từ phủ Thiên Đức hoặc từ Hiến Doanh cũng có thể theo đường thủy kéo lên trám vào chỗ trống ông ta bỏ lại mà chẳng gặp khó khăn gì.

Phùng Hiền tủm tỉm cười nói:

– Đại nhân có cái nhìn sắc sảo, nhưng thú thực… điều đại nhân thấy được cũng là điều nhiều người khác thấy được. Vạn Thắng vương dù trạc tuổi tôi nhưng… tôi không dám tự đặt mình ngang hàng. Cách hành binh của Vạn Thắng vương rất khác, ngài ấy thường hành động khiến đối phương không thể nào đoán biết được.

Lý Nhân Nghĩa gật gù không nói gì thêm, ngầm thừa nhận lời Phùng Hiền là có lý.

– Mấy năm nay chúng ta dường như quên mất một đạo quân đáng gờm trong tay Vạn Thắng vương.

– Sứ tướng nói đến quân Thiên Đức dưới quyền Phạm Cự Lượng ạ? – Phùng Thanh Hòa thắc mắc.

Phùng Hiền lắc đầu. Phùng Thanh Hòa, vốn đã sốt ruột từ nãy giờ, liền hỏi ngay:

– Thiên Đức còn một chiến tướng bấy lâu nay vẫn im hơi lặng tiếng là Lý Văn Ba nắm quân Thần Sách! Sứ tướng ám chỉ ông ta phải không ạ?

Phùng Hiền ngoái nhìn họa đồ:

– Thần Sách đóng quân ở Ninh Hải, án ngữ mặt Tây Nam của Thiên Đức đã thực sự im hơi lặng tiếng mấy năm nay. Lần gần nhất ta có nghe ông ta tham gia trận đánh trên sông Phú Nông, nhưng… ta e rằng Lý Văn Ba sẽ vẫn ở Ninh Hải.

Tả hữu nhìn nhau cùng lắc đầu không hiểu Phùng Hiền đang ám chỉ đội quân nào của Thiên Đức. Sau 9 năm xưng hùng xưng bá, đất Vạn Xuân này ai mà chẳng biết Thiên Đức quân có ba đạo binh Thiên Đức, Thần Sách và Thánh Dực là nòng cốt và vô cùng thiện chiến, chẳng lẽ còn có đạo quân thứ tư ư?

Phùng Hiền rời ghế soái, bước ra cửa chính nhìn ngắm bên ngoài, mặc cho tả hữu đang bàn luận sôi nổi. Mãi lâu sau, Phùng Hiền mới trở lại chỗ ngồi, hai tay đan vào nhau, nét mặt lộ rõ vẻ đăm chiêu.

– Ta còn nhớ năm xưa Thiên Đức quân đến giải vây thành Sơn Tây…

Phùng Hiền bỏ lửng câu nói giữa chừng, liếc nhìn tả hữu một lượt. Lý Nhân Nghĩa ngồi bên hữu, dường như sực nhớ ra, vội nói:

– Sứ tướng muốn nói đến Yết Kiêu?

Phùng Hiền quay sang Nguyễn Văn Giáp, người đang ngồi ở hàng đầu bên tả, có ý chờ đợi. Nguyễn Văn Giáp liền nói:

– So với những Lý Văn Ba, Bàn Phù Sếnh và Nguyễn Lạc Thổ, quả thật Yết Kiêu và Phạm Bạch Hổ hiếm khi được nhắc đến. Nhưng nếu nói rõ ràng ra, sẽ thấy rằng pháo binh là xương sống của quân Thiên Đức, và… thủy quân như thể mạch máu của họ, bộ binh là da thịt. Những năm qua, Thiên Đức chủ yếu chủ trương phòng ngự…

Phùng Hiền gật gù lắng nghe, rồi Nguyễn Văn Giáp nói thêm:

– Họ đánh chiếm Vũ Ninh, T�� Giang hay gần đây là Đằng Châu, Sơn Nam Hạ, thì lực lượng tham chiến chủ yếu là bộ binh. Thủy binh và pháo binh chưa thể hiện nhiều do địa hình các sứ quân ấy chưa cần thiết phải dùng đến thủy quân.

Nguyễn Văn Giáp rời khỏi chỗ ngồi. Phùng Hiền đưa cho ông cây gậy gỗ. Nguyễn Văn Giáp cầm lấy, chỉ lên họa đồ và trình bày:

– Thủy quân Long Vũ của họ là lực lượng nhỏ nhưng tinh nhuệ nhất, vậy mà chẳng hiểu sao lại đóng quân ở sông Nguyệt Đức, trong khi đã có lão tướng Cao Mộc Viễn trấn giữ ở đó. Trước đây tôi từng nghĩ Vạn Thắng vương để quân Long Vũ ở đó nhằm kiềm chế Cao Mộc Viễn đề phòng bất trắc, nhưng… dường như không phải vậy! Nhiều lần tôi tự hỏi, tại sao Yết Kiêu thống lĩnh thủy quân mà lực lượng nòng cốt nằm cách xa trăm dặm, phải chăng Vạn Thắng vương không muốn trọng binh nằm toàn bộ trong tay một người? Tôi nghĩ điều đó không đúng.

Nguyễn Văn Giáp tự hỏi rồi tự trả lời.

– Vạn Thắng vương tin tưởng tuyệt đối Phạm Cự Lượng, Phạm Bạch Hổ và Yết Kiêu. Ba người con của Tả Đô đốc n���m giữ ba lực lượng cốt yếu của Thiên Đức ngay từ những ngày đầu, lẽ nào Vạn Thắng vương lại có lòng khác? Từ ngày chiếm cứ Đằng Châu, Yết Kiêu đồn trú tại đó rồi bặt vô âm tín, đến mức tin tức về đạo quân này hầu như không thể tìm thấy.

Lý Nhân Nghĩa đến gần họa đồ, ngước nhìn với vẻ suy tư.

– Chẳng lẽ Sứ tướng và Hữu tướng quân nhận định Yết Kiêu là lực lượng dự bị, là quân cúng cụ?

Phùng Hiền phì cười nói:

– Vạn Xuân ta nhiều sông ngòi, kênh rạch, đi lại bằng thuyền vừa nhanh vừa tiện. Ông Giáp ví Yết Kiêu là xương sống Thiên Đức cũng chẳng sai. Ta đang nghĩ đến một khả năng, dù rất nhỏ, ấy là Vạn Thắng vương sẽ điều động Yết Kiêu về Sơn Tây.

Lý Nhân Nghĩa nhăn mặt, tỏ vẻ không đồng tình:

– Từ vùng Kiến Xương lên Sơn Tây hơn hai trăm dặm đường, tại sao dùng quân ở xa trong khi Bàn Phù Sếnh hay Nguyễn Lạc Thổ vài chục dặm là có thể tới đây rồi?

Phùng Hiền nhoẻn miệng cười, nét mặt không giấu được vẻ suy tư:

– Đó chính là cái tài dụng binh ảo diệu của Vạn Thắng vương. Cổ nhân có câu “nước xa chẳng cứu được lửa gần” nhưng… nếu điều ấy xảy ra… thì ta đành chờ vậy.

Cả nghị sảnh im lặng cho đến khi Nguyễn Văn Giáp trở lại vấn đề vẫn còn bỏ ngỏ chưa có lời giải đáp:

– Tính đến nay đã gần mười ngày, giả như Yết Kiêu có tham chiến thì cũng phải đến nơi rồi, hoặc cánh Nguyễn Lạc Thổ, Bàn Phù Sếnh rõ tình hình Sơn Tây như vậy, sao lại không có động thái gì? Ai mà chẳng biết nếu họ có được thành Sơn Tây này, dù là bằng cách liên minh, thì đất Tam Đái sẽ chẳng đánh mà hàng?

Lý Nhân Nghĩa ngồi xếp bằng trầm ngâm suy nghĩ, mặc cho các tướng đang bàn luận, mổ xẻ vấn đề. Mỗi người đều có lý giải khác nhau song chẳng ai cho là thuyết phục.

– Tôi nghĩ đến một khả năng!

Lý Nhân Nghĩa thu quạt giấy, rồi lặp đi lặp lại câu vừa nói mấy lần, khiến mọi người trong nghị sảnh đều hướng sự chú ý về vị đại văn thần, chờ đợi. Lý Nhân Nghĩa đứng lên, hai tay khoanh trước ngực, giọng nói đầy quả quyết:

– Vạn Thắng vương chờ cho tất cả các "quân cờ" lộ rõ nước đi của m��nh, rồi sau đó mới quyết định sẽ xuất xe, pháo hay mã! Chẳng phải quân Thiên Đức thường chờ đối phương tấn công trước, bộc lộ binh lực rồi mới ra tay hay sao?

Phùng Hiền vỗ mạnh tay xuống bàn khiến mọi người giật mình. Phùng Hiền nhổm người, chồm về phía Lý Nhân Nghĩa:

– Đúng rồi! Chính là như vậy! Quân Thiên Đức đang chờ các sứ quân lộ rõ ý đồ rồi mới động binh, chắc chắn là muốn tung ra một đòn quyết định. Nếu lời Viên ngoại lang đại nhân đây là đúng thì ý tưởng Vạn Thắng vương dùng thủy quân từ xa về đánh gần, gây bất ngờ, lại vô cùng hợp lý.

Lý Nhân Nghĩa nghe vậy liền hỏi:

– Nhưng… nhưng khi nào chuyện đó xảy ra?

– Hôm nay, ngày mai hoặc không bao giờ! Cho dù khả năng nào xảy ra đi chăng nữa thì bản thân chúng ta phải tự cứu lấy mình trước khi người khác giúp đỡ, ấy là đạo lý và cũng là danh dự của võ tướng đất Sơn Tây. Ta thề không đội trời chung với Trần Văn Lộng, thành Sơn Tây còn, ta còn!

Vừa lúc ấy, có quân vào cấp báo, Đông Chinh vương có dấu hiệu động binh ở mặt Bắc, và Trần Văn Lộng vừa nhận thêm viện binh từ La Thành, đồng thời uy hiếp cả hai mặt, chuẩn bị công thành. Phùng Hiền lập tức phân phó nhiệm vụ cho các tướng, còn bản thân ông thì lên mặt Bắc trực tiếp chỉ huy quân thủ thành.

Toàn bộ nội dung này thuộc sở hữu độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free