Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 450: Chim lồng cá chậu

Lý Hà Trung quay giáo bắt Sùng Phán, giao nộp cho quân Thiên Đức, khiến Lý Tường sau một hồi thất kinh đã chửi đổng kẻ phản trắc. Lý Tường cho gọi thân tín đến. Trước tình thế gay go, một thuộc hạ hiến kế với Lý Tường rằng không nên để sứ Tam Đái hay tin, để họ mau chóng về, dễ bề mưu tính. Lý Tường thấy kế hay liền gọi sứ Tam Đái đến Nghị sảnh đường khi trống canh Năm vừa điểm. Lý Tường đồng ý hẹn bốn ngày sau sẽ có hai nghìn tráng đinh cùng ba trăm ngựa tốt đến Tam Đái hợp sức với Phan Sứ tướng chống Thiên Đức.

Sứ Tam Đái lấy làm mừng, bèn xin phép gấp rút trở về báo tin. Họ còn cho rằng quân Thiên Đức ẩn náu trong rừng không đáng nguy hại khi Lý Tường có trong tay đến vạn người trung thành. Lý Tường tiễn sứ Tam Đái, đứng trông theo mãi cho đến khi bóng đoàn người ngựa khuất dạng. Ông mới thở hắt ra, lộ vẻ bồn chồn không yên.

– Thật nuôi ong tay áo, sao nhà ta lại nảy nòi ra thằng phản tặc Lý Hà Trung như thế này? Bây giờ ta phải làm sao để thoát khỏi hiểm cảnh đây?

Diệp Yên Lạc, thuộc hạ thân tín của Lý Tường, bèn thưa:

– Thiên Đức đã có Sùng Phán, họ chưa có động tĩnh gì thêm. Tộc trưởng nên cho người đến điều đình với họ, dùng bạc vàng để thuyết phục họ mau rút quân. Tộc Sán Dìu ta với họ vốn không oán cừu, dễ nói chuyện.

– Ta nhờ ông việc này luôn. Nói chuyện với đám người đó cần có người biết lẽ thiệt hơn. Đất Vạn Xuân thuộc về ai cũng vậy thôi, chúng ta cống nộp theo lệ xưa nay, nào có đòi hỏi gì.

Diệp Yên Lạc dẫn theo dăm chục người y phục chỉnh tề, đem theo mười mâm đồng phủ lụa, hẹn gặp Trần Quang Diệu để thương thảo. Trần Quang Diệu chăm chú lắng nghe Diệp Yên Lạc giãi bày đầu đuôi. Sau đó, ông kéo từng tấm lụa để lộ ra những thỏi bạc, nén vàng và các sản vật quý. Tuy nhiên, Trần Quang Diệu nhìn lễ vật mà không chút động lòng.

– Ông hãy đem số lễ vật này về trả lại Lý tộc trưởng. Vạn Thắng vương chẳng thiếu bạc vàng, ngài chỉ mong muôn dân trăm họ được hưởng thái bình an lạc mà thôi. Trong mắt Vạn Thắng vương, bạc vàng là thứ vật chất vô tri, chẳng thể giúp bách tính no bụng.

– Trần Đại tướng quân nói vậy, nghĩa là Thiên Đức sẽ lui binh?

– Chúng ta xong việc sẽ lui quân, chẳng hề xâm phạm tài vật của vùng đất này. Sống thời nào theo thời đó, ông nên lựa lời mà khuyên Lý tộc trưởng hãy chọn đúng. Vạn Xuân này là của họ Mạc, thịnh suy đất Đồng Thông nằm trong tay Lý tộc trưởng, ta nói ít ông hiểu nhiều.

– Đa tạ Trần Đại tướng quân đ�� chỉ bảo, tại hạ sẽ chuyển lời.

Trần Quang Diệu cáo từ, định quay bước đi. Diệp Yên Lạc cố hỏi thêm, như để yên lòng mình hoặc muốn có câu trả lời rõ ràng hơn cho tộc trưởng:

– Quan binh Thiên Đức đóng quân nơi đây có thiếu thốn gì, tộc trưởng chúng tôi xin được cung cấp đầy đủ.

– Đa tạ lòng tốt của các ông, nhưng Thiên Đức quân xưa nay không bắt dân cống nộp. Chúng tôi đủ lương dùng trong nửa tháng. Ngày sau phải xem Lý tộc trưởng quang minh lỗi lạc đến đâu.

Trần Quang Diệu bước đi, Diệp Yên Lạc vội nói với theo:

– Lý Hà Trung đã theo các ngài, hắn không còn là người của tộc Sán Dìu vì đã phản lại tộc trưởng.

Trần Quang Diệu dừng bước, ngoái lại, nở nụ cười đầy ẩn ý:

– Có khi anh ta đã cứu tộc các ông, và tộc trưởng kế tiếp sẽ là Lý Hà Trung chứ chẳng phải Lý Tường đâu. Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, ông hẳn đã nghe nói rồi nhỉ?

Nói đoạn, Trần Quang Diệu bỏ lại Diệp Yên Lạc đứng tần ngần giữa đất trời. Mãi đến lúc những người khác cất tiếng gọi, ông mới lững thững kéo đo��n người trở về. Diệp Yên Lạc đem những lời Trần Quang Diệu đã nói thuật lại với Lý Tường, khiến ông nghe xong đứng ngồi không yên, cứ đi đi lại lại không ngừng. Vùng đất từ lâu vốn bình yên, vị thế tộc trưởng tưởng chừng đã vững chắc, nay vì Sùng Phán và Lý Hà Trung mà lung lay dữ dội.

– Thằng Trung không phải đứa đần độn, nó theo Thiên Đức chính là nhắm đến chỗ ngồi của ta. – Lý Tường nói với Diệp Yên Lạc. – Việc bọn Thiên Đức chẳng cần bạc vàng, cũng chẳng nhận lương thảo mới là điều khiến ta lo lắng.

– Lý Hà Trung không phải người thích ngôi vị, nó có chí tang bồng, thích ngao du. Tộc trưởng cần phải suy tính thiệt hơn. Tôi hồ nghi rằng Thiên Đức có dụng ý khác.

– Ly gián ư?

Diệp Yên Lạc mím chặt môi, khẽ gật đầu đồng tình.

– Kinh tộc không đáng tin, họ vốn xảo trá, nhiều mưu kế. Ta gom tộc ở trong vùng Đồng Thông là vì không muốn dây dưa với bọn họ.

Diệp Yên Lạc định lên tiếng, chợt có một tráng niên mình trần chạy hộc tốc, dốc sức đến cửa Nghị sảnh đường, nói đứt quãng:

– Sứ… d��… bẩm… sứ thần Tam Đái đã bị bắt… bị bắt cả rồi ạ!

Lý Tường giật mình làm rơi chén nước đang cầm trên tay, nước đổ lênh láng trên mặt bàn. Diệp Yên Lạc vội đứng dậy gặng hỏi rõ sự tình. Lý Tường vung tay đấm mạnh xuống bàn, rồi khua tay hất tung bình trà.

– Tộc trưởng, ngài hãy bớt giận.

– Lý Hà Trung! Chỉ có chúng nó mới rành rẽ đường rừng, dẫn quân Thiên Đức chặn đường đoàn sứ. Thằng ngu, bây giờ cả thung lũng chẳng khác gì cá trong chậu, chim trong lồng!

Diệp Yên Lạc vội nói:

– Biến nguy thành an, chúng ta hãy còn thời giờ.

– Ông nói vậy là có ý gì?

– Chúng ta chưa động binh. Tộc trưởng thân chinh lên gặp quân Thiên Đức, giao nộp ấn tín xưa kia Lý tiên vương giao cho, ắt còn đường lui.

Lý Tường bặm môi suy ngẫm, thấy chẳng còn cách nào khác bèn thay y phục vội vàng. Ông nhắm hướng rừng mà thúc ngựa ra roi, đám thuộc hạ cưỡi ngựa bám sát gót. Lý Tường quỳ gối dâng ấn tín và thanh gươm lệnh do cha truyền lại, thuộc hạ cũng quỳ theo. Mãi một lúc sau, Trần Quang Diệu mới từ trong rừng bước ra, đỡ Lý Tường đứng lên rồi thong thả nói:

– Tôi không có quyền tiếp nhận ấn tín của ông. Nếu ông thực bụng quy thuận Vạn Thắng vương thì hãy tìm đường về Hưng Quốc điện. Ông trung thành với Vạn Thắng vương thì dân tộc Sán Dìu ngày sau sẽ là một phần không thể tách rời của Vạn Xuân. Kẻ thù của ông cũng chính là kẻ thù của Vạn Thắng vương.

– Xin ngài hãy nói giúp với Vạn Thắng vương. Lý Tường này nguyện làm thân trâu ngựa, tuyệt không hai lòng. Tại hạ sẽ tự trói mình đến bồi tội.

– Vạn Thắng vương không giống bất kỳ ai mà ông từng biết. Chỉ cần ông thực bụng, thứ ông nhận được có khi còn nhiều hơn những gì ông từng tưởng tượng.

Lý Tường một dạ hai vâng, thống thiết mời Trần Quang Diệu xuống thôn làng, song Quang Diệu chối từ. Một lần nữa, Trần Quang Diệu khẳng định sẽ không tấn công Đồng Thông. Thay vào đó, Lý Tường nên thể hiện thiện chí bằng cách chỉ ra những nơi hiểm yếu để quân Thiên Đức trú đóng, đồng thời ngăn không cho Tam Đái sang cầu viện. Lý Tường mừng như bắt được vàng, vội cho gọi những người thông thạo đường rừng ra mắt Trần Quang Diệu. Bấy giờ, quân Thiên Đức mới từ trong rừng đi ra, phần đa đều là nữ binh khiến bọn Lý Tường mắt tròn mắt dẹt vì kinh ngạc.

– Thần Vũ quân thuộc quyền Đại Thắng Lý Hoàng hậu. Điều đầu tiên tôi cho các ông biết, ấy là Vạn Xuân không trọng nam khinh nữ. Nữ nhân có quyền lợi như nam nhân.

Diệp Yên Lạc băn khoăn hỏi:

– Các ngài chỉ có bấy nhiêu quân thôi sao?

Trần Quang Diệu cười đầy ẩn ý:

– Các ông đông gấp mấy lần chúng tôi, hãy còn cơ hội đấy.

– Tôi không có ý đó, Trần Đại tướng quân, xin đừng hiểu nhầm.

– Phan Văn Hầu, vị Sứ tướng mà các ông biết, từng dăm lần bảy lượt bại dưới tay nữ binh Thần Vũ. Các ông cho mượn người dẫn đường là tốt rồi, việc quân do quân làm, không phiền đến bách tính.

Sự xuất hiện của các cô gái Thần Vũ trong chiến y màu vàng là một điều lạ lẫm. Trẻ con Sán Dìu kéo nhau đến xem rất đông, và các cô gái không tỏ ra xa cách với đám trẻ tò mò, lấm lem ấy. Dẫu cho Lý Tường dăm lần bảy lượt nài nỉ, Trần Quang Diệu vẫn không nh��n sự giúp đỡ vật chất. Qua hôm sau, đoàn sứ thần Tam Đái bị giải về, Phạm Thu Vân dẫn phân nửa nữ binh cùng tù binh về Thiên Đức. Nửa còn lại đóng quân ven bìa rừng làm công tác dân vận, chờ lệnh mới. Lý Hà Trung cùng đồng bạn cũng về theo Phạm Thu Vân.

Lý Tường lúc này đã thông suốt, bèn gói ghém tư trang, ấn tín cùng sổ sách, dẫn gia quyến về điện Hưng Quốc trình diện theo lời khuyên của Diệp Yên Lạc. Trong khoảng thời gian sau đó, Trần Quang Diệu cùng Bùi Thị Xuân và những tướng sĩ khác chia quân đóng nơi hiểm yếu, cắt đứt liên lạc giữa Đồng Thông với Tam Đái. Việc không huy động được tộc Sán Dìu tương trợ lúc nguy nan càng khiến Phan Văn Hầu rơi vào tình thế hiểm nghèo.

Lý Tường bị thu ấn tín cùng sổ bạ nhưng vẫn được giao chức Huyện trưởng Đồng Thông. Con cái ông được yêu cầu ở lại Thiên Đức học hành, cha mẹ có thể đến thăm nom bất cứ khi nào muốn. Bên cạnh đó, Chương còn cấp cho vùng Đồng Thông một tấn gạo trắng, năm tấn muối tinh, đường phèn và một số sản vật khác. Vải vóc là thứ sẵn có ở Thiên Đức, Chư��ng cũng cấp cho Lý Tường năm trăm tấm vải đem về cùng với quần áo mới do các nơi quyên góp. Lý Hà Trung cùng đồng bạn được theo học tại Trường Quân sự Vạn Xuân, trong khi Sùng Phán gia nhập Làng Tướng ở huyện Thuận Thiên. Trước khi cho Lý Tường trở về Đồng Thông, Chương hạn định cho ông trong ba tháng phải chọn ra một nghìn thiếu nữ tuổi từ 12 đến 18 xuống Thiên Đức theo học thêu thùa, may vá, trồng trọt… và cả học việc quân. Nam nhân người Sán Dìu nếu muốn trở thành binh sĩ sẽ đăng ký tự nguyện. Trong ba năm, toàn bộ thuế khóa cho dân Đồng Thông sẽ được miễn.

Lý Tường tìm gặp Trần Quang Diệu để cảm tạ, vì quả như lời Diệu nói, thứ ông nhận được nhiều hơn điều ông ta có thể nghĩ. Con cái của Lý Tường không phải bị bắt làm con tin mà là được ở lại ăn học, cốt để ngày sau trở về Đồng Thông cai quản. Lý Tường hồ hởi kể cho Quang Diệu những điều mắt thấy tai nghe trong hơn chục ngày ở phủ Thiên Đức.

Với sự quy thuận của tộc Sán Dìu, Chương đã mở rộng thêm lãnh địa, dân số cũng như lực lượng sản xuất tăng đáng kể. Hơn nữa, việc tộc Sán Dìu quy thuận còn kéo theo các tộc ít người ở riêng lẻ trên núi, trong rừng cũng tự nguyện quy thuận mà chẳng tốn một hòn đạn mũi tên nào.

Nói về Phan Văn Hầu, ông thoát được qua sông về thủ phủ Tam Đái chỉ với hơn năm chục quân sĩ tả tơi. Phan Văn Hầu nuốt hận thêm lần nữa, sắp đặt lại binh mã nhưng điểm quân chỉ còn chưa đầy ba nghìn tinh binh, số còn lại là quân già yếu lẫn dân binh trong vùng. Một mặt, Phan Văn Hầu bắt thêm quân ở vùng cao phía Bắc; mặt khác, ông tìm cách huy động thêm người Sán Dìu đông đảo ở Đồng Thông, phía Tây Tam Đái. Sứ giả đi mãi chẳng về, Phan Văn Hầu dự cảm lành ít dữ nhiều, chỉ còn cách cho nạo vét hào nước thêm sâu, bố trí lại thành trì cuối cùng làm nơi tử thủ nếu một mai Thiên Đức đánh sang sông. Những thiếu niên tuổi mới 13 lẫn đàn bà ngoài bốn mươi đều bị ép buộc xây thành đắp lũy ngày đêm. Ngẫm thấy hai mặt Tây và Nam đã bị vây khốn, chỉ còn mạn Bắc là núi cao hiểm trở, còn mặt Đông có Xích Giang ngăn lối. Giả như đường cùng, Phan Văn Hầu chỉ còn nước lên núi ẩn náu mà thôi.

Phan Văn Hầu bí mật cho người đem châu báu sang Sơn Tây, móc nối với một số tướng lĩnh, tộc trưởng các dân tộc thiểu số không hoàn toàn thần phục Sơn Tây vương. Với số châu báu hậu hĩnh đó, Phan Văn Hầu có thêm hơn một nghìn tráng đinh băng rừng vượt sông để trợ chiến. Những người này thuộc t���c Mông, Mường, Cao Lan… họ chẳng theo ai, ai cho nhiều lợi ích họ sẽ ngả về phía đó. Phan Văn Hầu cũng đồng thời sai người đem bạc vàng băng rừng lên phương Bắc, tìm thêm người cùng chí hướng với nhiều khoản hậu hĩnh. Quảng Trí quân vào thế đường cùng, gửi thư cầu viện Nguyễn Ninh vương, song đường sông đã bị quân Thiên Đức phong tỏa, chỉ còn cách qua ngả La Thành – mà điều đó khác nào khó bằng lên trời.

Những ngày cuối tháng Tư năm Thiên Đức 33, tình hình Tam Đái căng như dây đàn. Dân chúng ngoài việc đắp lũy, xây thành quách còn phải đào hào, chôn giấu của cải, lương thực vì sợ Thiên Đức tràn qua sẽ cướp phá. Chương dự liệu được những điều mà Phan Văn Hầu có thể làm, nên đã tính toán chuẩn bị kỹ càng trước khi đánh trận quyết định. Song, có chuyện ngoài dự định xảy ra nên anh buộc phải suy tính lại. Sức khỏe của Sơn Tây vương suy kiệt sau thời gian dài lâm trọng bệnh, nhưng Thái sư Lý Đạo Thành đã mời được Đại sư Nguyễn Minh Không đến cứu chữa. Bệnh tình của Sơn Tây vương có phần thuyên giảm, song chưa thể điều hành chính sự. Mọi điều đều một tay Thái sư họ Lý lo liệu, dù tuổi cao sức yếu. Sơn Tây vương khỏe mạnh có người vui, mà cũng lắm kẻ phiền lòng. Trong nội bộ thành Sơn Tây, quan quân chia bè kết đảng trong âm thầm. Kẻ ngả về La Thành, kẻ nhận tiền vàng ngầm hỗ trợ Tam Đái, và một số kẻ lại mưu tính những việc lớn hơn.

Nội dung này được truyen.free giữ bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free