(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 449: Lý Hà Trung
Trần Quang Diệu cầm đại đao đứng trấn, mặt không biến sắc. Nhìn đối phương nhốn nháo, Trần Quang Diệu chỉ thẳng mặt Sùng Phán, lớn tiếng mắng: – Thằng họ Sùng kia! Ngươi làm thuộc hạ cho Phan Văn Hầu, nay bại trận phải trốn về Đồng Thông. Tướng sĩ Tam Đái các ngươi muốn thế nào Vạn Thắng vương đều chiều theo, thế mà các ngươi vẫn chưa biết điều. Nay ngươi lại dã tâm lôi kéo tộc Sán Dìu chống lại Vạn Thắng vương là cớ làm sao?
Sùng Phán chưa biết đối đáp ra làm sao, Trần Quang Diệu lại lớn tiếng nói: – Hỡi anh em Sán Dìu! Chớ nghe lời Sùng Phán lừa dối, cũng đừng để hắn lôi kéo các ngươi chống lại Vạn Thắng vương, phò mã của Lý tiên vương!
Bất chấp lời kêu gọi, hàng trăm cây cung giương lên, nhắm Trần Quang Diệu mà bắn khiến ông vội vàng ẩn nấp sau một thân cây gần đó. Sùng Phán hô hào thuộc hạ của mình vừa bắn tên vừa chậm rãi tiến lên. Trần Quang Diệu bực dọc chống mạnh cán đao xuống đất, móc hai quả lựu đạn tre đeo bên hông ra, mồi lửa rồi dùng hết sức bình sinh ném mạnh xuống dưới dốc. Hai tiếng nổ liên tiếp tạm thời đẩy lui đám thuộc hạ của Sùng Phán.
– Sùng Phán! Ngươi là kẻ đầu óc ngu muội. Tộc Sán Dìu vì bao che cho ngươi mà mang vạ, ngươi có chết hai lần cũng không hết tội!
Trần Quang Diệu nghe tiếng lựu đạn nổ phía dưới con dốc, nghiêng đầu quan sát, tranh thủ ném luôn quả lựu đạn tre cuối cùng xua tan đám cung thủ đang hoang mang nhìn trước ngó sau. Lựu đạn nổ tản mát, quả thì xa, quả thì gần, quả chếch về bên tả, khi thì dạt sang hữu. Sùng Phán biết đối phương dùng thần khí, cực kỳ bối rối hò hét thuộc hạ lui xuống dưới. Trần Quang Diệu trông thấy vậy bèn nhảy ra chống đại đao xuống đất, thét lớn:
– Ta hẹn Lý Tường tộc trưởng đến trước giờ Ngọ phải thân hành đến đây để nói chuyện phải quấy. Nếu không, ta sẽ dẫn đại binh đánh xuống, máu chảy đầu rơi, tất cả tội lỗi sẽ đổ lên đầu Sùng Phán! Sùng Phán mang họa cho tộc Sán Dìu!
Kinh sợ trước uy lực của những quả lựu đạn, Sùng Phán buộc phải kéo quân lùi xa gần trăm trượng. Trần Quang Diệu nhắc lại lời hẹn rồi quay lưng biến mất.
– Nhắm vào Sùng Phán mà chia rẽ hắn với người Sán Dìu bản địa. – Trần Quang Diệu nói với Nghiêm Phúc Lý. – Tên này ngoan cố, không thể để hắn sống.
Nghiêm Phúc Lý băn khoăn: – Điều em thắc mắc là sao hắn lại biết được hành tung của chúng ta. Chẳng lẽ Tam Đái đã có biến?
– Chẳng rõ Phan Văn Hầu đã bị bắt hay chưa, lúc xuất quân thì vẫn chưa có tin tức gì. Có thể Phan Văn Hầu thoát được nên huy động thêm vây cánh nhằm chống lại chúng ta.
– Nếu thế chúng ta chẳng thể ở yên mãi được. Lý Tường liệu có đến không?
– Hắn đến hay không thì ta vẫn phải uy hiếp cho họ kinh sợ mà chùn bước, không dám giúp bọn Phan Văn Hầu. Đó cũng là cách giảm thiểu thương vong cho họ.
Nghiêm Phúc Lý cho là phải, thuận theo sắp đặt của Trần Quang Diệu. Chẳng cần chờ đến giờ Ngọ, Lý Tường đã xuất hiện với cờ quạt trống chiêng phô trương thanh thế. Lý Tường liền sai quân lên đánh tiếng, gọi Trần Quang Diệu. Diệu vận giáp trụ, khoác chiến bào, tay cầm đại đao một mình hiên ngang từ trong rừng bước ra. Vừa trông thấy Sùng Phán đứng cạnh một người tuổi ngoài ba mươi có tướng mạo tuấn tú, dáng dấp cao lớn, vận y phục lụa đắt tiền, đầu quấn khăn cũng bằng lụa, Trần Quang Diệu liền mắng rằng:
– Sùng Phán! Ta đến để bắt ngươi về chịu tội trước Vạn Thắng vương, không can dự gì đến người khác. Không về với chủ của ngươi thì đến đây làm gì? Đồ hèn!
Sùng Phán im bặt, Lý Tường bèn hỏi: – Ta và Thiên Đức không thù oán, ngươi đến đây làm gì?
Trần Quang Diệu chống đại đao hỏi lại: – Ngài là Lý Tường?
– Chính là ta!
Trần Quang Diệu vòng tay hành lễ, hơi cúi đầu. Lý Tường thấy vậy cũng đáp theo lễ.
– Thiên Đức không có thù với người Sán Dìu, nhưng Sùng Phán là thuộc hạ của Phan Văn Hầu, ta có lệnh phải bắt hắn đưa về.
– Đây là đất của người Sán Dìu, Trần Đại tướng quân nên về đi.
Trần Quang Diệu cười nhạt: – Ta chỉ về khi xong nhiệm vụ được giao.
– Sùng Phán là tế tử của ta, Trần Đại tướng quân đụng vào hắn chính là làm khó ta.
Trần Quang Diệu hướng ánh mắt nhìn Sùng Phán, mà lờ đi lời của Lý Tường: – Sao? Phan Văn Hầu hẳn đã cho người đến gọi quân cứu viện sao? Ngày tàn của Tam Đái đã điểm, ngươi làm sao thoát được? Vạn Thắng vương đã cho các ngươi lựa chọn, nếu các ngươi chọn chống lại thì kết cục sẽ là như vậy.
Sùng Phán bước lên, giọng hằn học: – Bọn Kinh tộc chúng bây đừng ỷ thế làm càn, chúng bây đắc chí một chốc thì đã sao? Chúng bây dùng quỷ kế hết lần này đến lần khác, gây ra bao cái chết, ta có thù phải trả!
Trần Quang Diệu cười lớn một hồi mới đáp đầy ngạo mạn, khinh miệt: – Ngươi không phục nên muốn trả thù bằng cách kéo người khác vào sao? Ngươi quả là ngay thẳng, ngay thẳng lắm! Với chừng này người thì liệu có đủ một vạn không? Nếu chưa đủ một vạn, hãy sang Tam Đái mà gọi cho đủ. Ta chỉ e rằng đất Tam Đái bây giờ còn chưa yên, hơi đâu mà cứu được.
Trần Quang Diệu khẽ lắc đầu rồi nói thêm: – Thung lũng này vốn thuộc Vạn Xuân, có Vạn Xuân mới có tộc Sán Dìu, có tộc Sán Dìu mới có Vạn Xuân. Người Sán Dìu đổi sang họ Lý là vì mang ơn tiên vương, nay con cháu đã quên thì việc tộc Sán Dìu còn hay không, ta thiết nghĩ, chẳng còn quan trọng nữa.
– Trần Đại tướng quân, ngài đang đe dọa ta đó ư?
Trần Quang Diệu lắc đầu, giọng nhàn nhạt: – Đe dọa thì không, nhưng ta cảnh báo trước. Nếu Lý tộc trưởng chưa hay, ta sẽ cho ông biết. Vạn Thắng vương là người kế thừa ngai vị của tiên vương. Ngài là người trời phái xuống, có tấm lòng nhân. Kẻ lầm lỗi ngài vẫn tha bổng, nhưng kẻ ngu độn như Sùng Phán thì ta phải bắt về xét xử, hắn phải chịu tội vì đã chống lại quân Thiên Đức.
Lý Tường không đổi sắc mặt, đưa mắt nhìn tả hữu: – Ta có nghe chuyện Vạn Thắng vương nối ngôi, song ta không phục. Các hoàng tử vẫn còn đó, lẽ nào ngôi báu lại trao cho một người họ Mạc? Thật nghịch lý. Người Kinh các ngươi xưa nay vẫn nổi tiếng gian trá, ai cũng tỏ tường, các ngươi cũng chỉ là những kẻ tự xưng mà thôi.
– Vậy là Lý tộc trưởng quyết tâm che chắn cho tế tử của mình, đối đầu với Vạn Thắng vương sao?
– Đây là đất của ta!
– À! Vậy ta sẽ xem người Sán Dìu sẽ sống ra sao khi chẳng còn muối trong nay mai, một khi Quảng Trí quân bị diệt? Lý Tường này không còn thì sẽ có Lý Tường khác, nhưng tộc Sán Dìu ở nơi đây, thiết nghĩ, không thể vì một mình Lý Tường mà diệt tộc được đâu nhỉ?
Lý Tường nhổ toẹt một cái, sắc mặt đỏ lên vì giận dữ song Trần Quang Diệu không vì thế mà dịu giọng.
– Các ngươi cứ suy tính đi, nhưng thời gian không còn nhiều đâu. Bọn Tam Đái gọi các ngươi giúp, các ngươi cứ giúp đi. Ta sẽ chờ trong rừng xem các ngươi có dám đưa quân sang Tam Đái hay không. Lý Tường! Hoặc ông giao nộp Sùng Phán, hoặc đối đầu với Thiên Đức quân!
– Lý Tường này xưa nay chưa run sợ trước lời đe dọa của kẻ nào.
– Vậy bây giờ học cũng chưa muộn. Như ta vừa nói, ta có thừa thời gian, còn các ngươi thì không. Một khi quân Thiên Đức từ Tam Đái vòng sang đây thì… ta hứa với ông, Lý tộc trưởng, hãy chuẩn bị làm tốt công việc dọn phân cho voi mỗi ngày.
Lý Tường chỉ mặt Trần Quang Diệu quát lớn: – Thằng khốn họ Trần kia, ông đến đây không phải để nghe mày dọa nạt! Mày cút xéo khỏi đất của ông! Ông sẽ đánh với Thiên Đức chúng mày cho đến người Sán Dìu cuối cùng!
Trần Quang Diệu thản nhiên cầm đại đao, nhạt giọng: – Người Sán Dìu cần một tộc trưởng khác. Ai muốn trở thành tộc trưởng kế tiếp cai quản vùng này, hãy vào rừng gặp ta. Chọn thế nào là tùy các ngươi, hậu quả các ngươi tự gánh chịu. Sùng Phán này, tối nay ngủ nhớ dặn giáp binh canh phòng cẩn mật, kẻo có người bắt ngươi giao nộp đấy.
Trần Quang Diệu cười vang rồi không từ biệt mà biến mất, mặc kệ hàng nghìn cặp mắt dõi theo. Trần Quang Diệu đã chọn cách ly gián Sùng Phán với người Sán Dìu. Qua phản ứng của Lý Tường có thể thấy Trần Quang Diệu nói trúng tim đen. Tam Đái nhờ cứu viện, bây giờ mà kéo quân đi thì cũng lo, mà ở nhà thì cũng không yên. Đối đầu với một đội quân thiện chiến là điều mà một tộc người chỉ có chừng bốn vạn nhân khẩu không thể làm nổi. Trần Quang Diệu nói với mọi người:
– Nếu Lý Tường có gan, cứ để ông ta thử. Thế nào thì Sùng Phán cũng sẽ lo ngay ngáy. Với những kẻ chưa biết sợ, vốn đã quen được phỉnh nịnh nhiều năm, phải gieo vào lòng chúng nỗi bất an.
Lý Tường tuổi tròn tứ tuần, là tộc trưởng nên có những hiểu biết nhất định đối với thế giới bên ngoài đại ngàn. Muối là thực phẩm thiết yếu và muối Thiên Đức có chất lượng tốt hơn các vùng khác. Thời gian gần đây Lý Tường gặp khó khăn trong việc trao đổi lâm sản lấy muối. Các thương nhân không còn dẫn theo đoàn ngựa thồ tải muối đến Đồng Thông nữa. Thiên Đức quân đã kiểm soát toàn bộ vùng cửa sông và khống chế những mặt hàng thiết yếu. Nay Thiên Đức quân đã áp sát, Lý Tường đứng trước lựa chọn khó khăn: hoặc giao nộp Sùng Phán để đổi lấy hòa bình, hoặc vẫn ngả theo Quảng Trí quân như bao năm nay. Giao nộp Sùng Phán sẽ khiến Lý Tường mất mặt, nhưng chống lại Thiên Đức lại là điều bản thân Lý Tường không hề có tự tin.
Hội đồng cao niên tộc Sán Dìu họp khẩn vào buổi chiều trong căn nhà lớn lợp bằng lá cọ khô. Hầu hết các cao niên trong họ tộc đều từng cầm đao kiếm theo Lý Nam Vương đánh đuổi giặc phương Bắc, nên ý kiến đưa ra đều thuận theo phe Vạn Thắng vương. Theo lý của các vị bô lão, Hoàng hậu Thiên Đức là Công chúa, Lý Nam Vương đã truyền ngôi, dẫu là phận nữ nhân thì vẫn là người kế thừa hợp pháp. Việc đất nước đổi từ họ Lý sang họ Mạc cũng chẳng ảnh hưởng nhiều đến cuộc sống lâu dài của người Sán Dìu, vốn biệt lập với các vùng khác. Bên cạnh đó, Thiên Đức ngày càng lớn mạnh, nếu họ kiểm soát vùng trung du bên kia những cánh rừng thì việc đánh chiếm Đồng Thông chỉ còn là chuyện nay mai mà thôi.
– Sùng Phán không phải người Đồng Thông, chẳng có lý gì phải kéo người Đồng Thông vào chuyện của hắn.
Một bô lão lên tiếng, lời này của ông nhận được sự ủng hộ của nhiều bô lão khác.
– Lão nhớ không lầm, hai năm trước có nghe thương nhân kể rằng một trong những thống lĩnh qu��n Thiên Đức là Lý Văn Ba, trấn giữ ở vùng cửa biển, vốn là người Sán Dìu. Bàn Phù Sếnh, nghe cái họ cũng biết là người Dao tộc. Thiên Đức dùng những người như vậy nắm giữ đại binh, thì không lẽ nào lại coi khinh người Sán Dìu.
Các bô lão bàn tán sôi nổi càng khiến Lý Tường bối rối. Họp mãi đến tối muộn, Lý Tường vẫn chưa thể đưa ra quyết sách, trong khi sứ giả Tam Đái cử đến cầu viện liên tục cho người đến hối thúc Lý Tường mau chóng có hành động cụ thể.
Lý Hà Trung, em cùng cha khác mẹ của Lý Tường, tuổi mới đôi mươi, từng theo các thương thuyền đổi sản vật khắp Vạn Xuân, đã nghe danh quân Thiên Đức từ lâu, cũng từng đến vùng Thiên Đức kiểm soát vài lần, đặc biệt là Hiến Doanh. Lý Hà Trung không muốn tộc Sán Dìu theo Quảng Trí quân vì lẽ đơn giản: cuộc sống biệt lập tuy khiến dân Sán Dìu bình yên, nhưng lại luôn khốn khó. Lý Hà Trung không ưa Sùng Phán, bởi hắn là người Mông, tính ra chỉ là người thiên hạ. Cảm thấy đây là cơ hội để thay đổi cuộc sống cho người dân tộc mình nếu ngả theo Thiên Đức, Lý Hà Trung bèn bàn bạc với Từ Vĩnh Tường, Ân Tam Dương, Diệp Lập Thạch và Ninh Bình Xuyên, những người bạn trước đây vốn cùng Lý Hà Trung lênh đênh trên sông nước. Cả bọn cùng nhất trí, mỗi người lại rủ thêm đồng bạn, chẳng mấy chốc đã tập hợp được đến cả trăm tráng đinh.
Đêm ấy, Lý Tường còn đang thương thảo với sứ giả Tam Đái thì Lý Hà Trung cùng đồng bạn ngang nhiên kéo đến nơi Sùng Phán đang ở mà không gặp phải bất kỳ cản trở nào. Sùng Phán vẫn còn thức, nghe tiếng gõ cửa cũng cảnh giác lắm, song khi biết Lý Hà Trung đến liền buông lỏng cảnh giác. Cánh cửa vừa mở ra, bọn Lý Hà Trung ập vào nhanh như cơn gió, bịt mồm miệng Sùng Phán, trói gô lại rồi cùng nhau khiêng Sùng Phán biến mất vào màn đêm. Số quân bản bộ ít ỏi của Phán vẫn đang say ngủ.
– Tôi là Lý Hà Trung, xin giao tên Sùng Phán này cho quân Thiên Đức.
Một mình Lý Hà Trung cầm đuốc đứng trước khoảng rừng khuya xưng danh. Trần Quang Diệu nai nịt gọn gàng từ trong rừng cầm đuốc bước ra đứng đối diện với Hà Trung.
– Tôi đã bắt được tên Sùng Phán, xin các ngài vui lòng nhận lấy.
– Anh có đề đạt phần thưởng gì không? Điều anh làm là rất đúng, Vạn Thắng vương nhất định sẽ ghi nhận công lao này.
– Tôi muốn theo Vạn Thắng vương, mong Vạn Thắng vương đừng đánh giết tộc Sán Dìu.
Trần Quang Diệu phất tay ra hiệu, bọn Nghiêm Phúc Lý bấy giờ mới xuất hiện từ trong đêm đen.
– Anh không sợ mang thù với cả tộc Sán Dìu và Lý tộc trưởng sao?
Nghe Trần Quang Diệu hỏi vậy, Lý Hà Trung khẳng khái đáp: – Tôi không làm gì sai cả, điều tôi làm là tốt cho thôn bản. Tôi từng đến Thiên Đức mấy lần, biết quân Thiên Đức trọng chữ tín.
– Anh sẽ không bao giờ ân hận vì lựa chọn này đâu.
Trần Quang Diệu nghiêng người nhìn những ánh đuốc bập bùng phía dưới dốc, hỏi thêm: – Các anh đông đấy, có bao nhiêu người tất cả?
– Hơn một trăm!
– Anh bảo họ khiêng Sùng Phán lên đây, rồi chúng ta sẽ nói rõ đầu đuôi sự việc. – Nghiêm Phúc Lý lên tiếng. – Bắt được Sùng Phán rồi, chúng tôi sẽ không đánh với người Sán Dìu, chẳng có lý do gì phải làm như vậy cả.
Lý Hà Trung quay trở xu���ng, Trần Quang Diệu cũng đi cùng, thẳng thắn hỏi: – Bên Tam Đái sai sứ sang thuyết phục Lý Tường cứu viện, phải vậy không?
– Quả thực có chuyện đó, nhưng tôi không biết họ cần gì.
Trần Quang Diệu gợi ý: – Bắt hết đoàn sứ giả Tam Đái là yên chuyện.
– Họ có đến cả trăm người, không phải muốn là có thể bắt được.
Trần Quang Diệu vỗ vai Lý Hà Trung, giọng thân tình: – Chỉ cần các cậu dẫn lối, chúng tôi đón bắt bọn chúng.
Lý Hà Trung bèn đáp: – Tôi phải bàn bạc với anh em, điều này tôi không thể tự mình quyết định được. Tôi không có quyền.
– Được, chẳng có gì phải vội. Cứ làm vài chén rượu nhạt rồi bàn tính cũng chưa muộn.
Bên đống lửa, Sùng Phán bị trói nhưng giẻ bịt miệng đã được bỏ ra. Hắn nhìn bọn Hà Trung với ánh mắt hận thù, song chẳng thể làm được gì, tính mạng hắn giờ đây như cá nằm trên thớt. Phạm Ngũ Lão dí chén rượu thơm nức vào miệng Sùng Phán, hắn ngửa cổ uống cạn.
– Này anh bạn, đừng hận thù làm gì, nay buồn có khi mai lại vui. Phan Văn Hầu có ơn với anh lắm chứ?
Sùng Phán không đáp lời, quay mặt đi chỗ khác. Phạm Ngũ Lão bèn sai quân khiêng Sùng Phán băng qua con đường mòn, vượt rừng về Đồng Quỳ cùng mười thớt voi ngay trong đêm. Còn bọn Lý Hà Trung, sau khi được Trần Quang Diệu thuyết phục, đều nhất trí dẫn năm trăm quân Thiên Đức băng rừng đón lõng đoàn sứ thần Tam Đái, kèm theo lời hứa rằng quân Thiên Đức sẽ không xâm phạm tộc Sán Dìu và sẽ thu quân ngay sau khi bắt được sứ thần.
Đoạn trích này, với bản quyền nội dung thuộc về truyen.free, là một phần của câu chuyện lớn hơn đang chờ được khám phá.