Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 424: Gặp lại thần đồng

Chiến sự chưa đến mức căng thẳng. Chương nhận tin Phạm Ngũ Lão và Lan Ngư phủ bắt gọn một toán quân hỗn hợp của đối phương, song anh chẳng mấy vui mừng, bởi toàn bộ tâm trí anh dồn vào tin tức vừa được gửi từ làng Vạn Xuân. Sứ giả của Đại Vũ đế xin yết kiến và đang chờ tại dịch quán. Chương băn khoăn là bởi anh phỏng đoán rằng sự xuất hiện của sứ giả ắt h���n có liên quan ít nhiều đến sự hiện diện của những nhóm người phương Bắc trong hàng ngũ quân Tam Đái. Tin tức do Phạm Ngũ Lão đưa về càng củng cố thêm nhận định của Chương trước đó, bởi trong hàng ngũ quân Tam Đái có gần hai nghìn chiến binh lạ mặt.

Sau một đêm trằn trọc, Chương trao lại quyền tổng chỉ huy cho Phạm Cự Lượng. Nhiệm vụ của Phạm Cự Lượng là đánh tan đội quân đồn trú trên ngọn đồi với thương vong thấp nhất. Chương trở về làng Vạn Xuân, có tiểu đội nữ thị vệ của Triệu Nhã Lâm cùng trung đội quân Thân Vệ do Ma Kê chỉ huy theo tháp tùng.

Ngô Thì Nhậm cùng một số người khác đón Chương bên bờ Thiên Đức. Chương hỏi nhưng Ngô Thì Nhậm cho biết, sứ giả Đại Vũ đế không tỏ bày, không nói mục đích của chuyến đi sứ lần này, nhất quyết chờ Vạn Thắng vương trở về.

-Đây không phải lần đầu tên Tưởng Kính đó đi sứ! – Ngô Thì Nhậm nói. – Dẫu ta có điều tra cặn kẽ đến đâu chăng nữa, hắn nhất định cài được nội gián trà trộn trong bách tính, chẳng thể khác được…

Chương ngắt lời Ngô Thì Nhậm: -Đó là việc tất nhiên! Điều ta quan tâm lúc này là mục đích chuyến đi của Tưởng Kính. Những lần trước hắn đều trình thư, sao lần này lại không? Chuyện người phương Bắc di cư xuống phương Nam ngày một nhiều thì khó mà tránh được. Ta đã suy ngẫm và phỏng đoán rằng mục đích của sứ giả phương Bắc rất có thể muốn chúng ta giao nộp những lưu dân, hoặc…

Ngô Thì Nhậm tiếp lời: -Đại Vương, hắn đã từng đòi Triệu Trung. Sau đợt đó, Triệu Trung đã đưa được rất nhiều người Hoa quốc về Vạn Xuân cư ngụ. Tôi thiển nghĩ… Tưởng Kính đã nghe ngóng được gì đó và… muốn hạch tội chúng ta. Đại Vương… ngài phải trù liệu.

Chương nhếch miệng cười nhạt: -Tội gì? Cứ để hắn được nước làm tới, thích làm ra vẻ cũng mặc. Chúng ta còn nhỏ yếu, Vạn Xuân còn chưa thống nhất được, hòa hoãn thêm được năm nào hay năm đó, chứ dã tâm bành trướng xuống phương Nam của Đại Vũ đế sẽ không bao giờ thay đổi. Tưởng Kính đang ở dịch quán cùng ai?

-Cùng đoàn tùy tùng của hắn, trước sau hơn trăm người ạ! -Việc ta từ tiền tuyến trở về đ��ng vội loan ra, chậm ngày nào hay ngày đó, ta muốn xem tên sứ giả này thực sự muốn gì. Những người phục dịch ở đó có ai có thể dùng được không? -Dạ bẩm Đại Vương, tất cả đều là người thân tín, đều đáng tin ạ.

Chương không nói gì thêm, anh nhảy lên ngựa ra hiệu cho mọi người mau di chuyển trước khi trời sáng rõ. Một lát sau, Chương đã ở trong làng Nhất Vạn, ngồi uống trà với Phạm Tu, cả hai người cùng trầm ngâm theo đuổi những suy tính riêng. Lúc sau Chương gọi Triệu Nhã Lâm: -Em còn nhớ thằng bé họ Lương ranh mãnh hồi cuối năm ngoái không? -Dạ… Lương Tích Am, em có nhớ ạ. -Tự nhiên ta nhớ đến thằng bé đó, em mau cho người tìm hiểu xem giờ nó đang ở đâu rồi báo cho ta càng sớm càng tốt. Trước mắt ta ở đây cùng Tả Đô đốc, dặn anh em thị vệ tản ra, đừng để người ngoài biết.

-Rõ! Triệu Nhã Lâm quay đi rồi, Phạm Tu mới hỏi Chương: -Lương Tích Am? Họ Lương ở vùng này rất ít, thằng bé đó có gì hay mà cháu đặc biệt nhớ như vậy? -Trẻ em Thiên Đức chẳng thiếu thần đồng, nhưng cháu chưa có dịp tiếp xúc để đánh giá một cách khách quan. Thằng bé này…

Chương kể cho Phạm Tu nghe về Lương Tích Am, nghe xong Phạm Tu cười mà rằng: -Cũng thú vị đấy, nhưng liệu có nên cơm cháo gì không? -So với những người trưởng thành đang ở trong dịch quán, ít ra Lương Tích Am sẽ đỡ bị nghi ngờ hơn cả. Chưa kể, cháu cũng muốn chọc tức tên sứ giả hách dịch ấy. Đây là đất của chúng ta mà hắn đến cứ như thể mình là chủ nhân vậy.

-Láo nháo cho nó một đao! -Thế lại dễ quá, cần gì chúng ta phải bận tâm suy tính chứ? -Bực thì ta nói vậy chứ bang giao cần khôn khéo. - Phạm Tu thở dài. - Ngày ta còn xông pha chiến trận, máu đổ thành sông. Nói chẳng ngoa, mỗi tấc đất đều có máu của bách tính. Nhún một chút mà yên, tránh binh đao vẫn là tốt hơn cả.

-Bí quá cháu sẽ dùng Duệ, nhưng lâu dài vẫn cứ nên để một nam nhân đứng mũi chịu sào sẽ tốt hơn. Người phương Bắc không trọng dụng nữ nhân, trong bang giao lại càng không.

Thị vệ vào bẩm báo bà Dung đang đến nên câu chuyện tạm dừng, cũng lâu rồi Chương chưa gặp mẹ vợ. Bà Dung dường như đã quen sống ở làng Nhất Vạn, bởi vậy bà vẫn thường xuyên qua lại giữa hai nơi.

Nói về Lương Tích Am, cậu bé xuất thân nhà nông, quê huyện Nam Sách, Chương đã gặp hồi cuối năm trước. Chỉ mấy tháng ngắn ngủi, cuộc sống của Lương Tích Am đã thay đổi hoàn toàn. Cậu không còn ở ngôi làng nhỏ cùng với mẹ nữa. Ngôi trường nhỏ nơi thôn quê không thể níu giữ đôi chân bé nhỏ thích khám phá và có sự quan tâm đặc biệt đến những đề tài khó hiểu. Sẵn có tiền trong tay, mẹ lại thương yêu chiều chuộng, Tích Am nung nấu ý định thoát ly khỏi cuộc sống thôn quê.

Nhưng tuổi mười hai thì quá nhỏ để rời làng và Tích Am cũng chẳng biết sẽ đi đâu. Cậu chàng từng nghĩ sẽ đến huyện Thủy Đường tìm thiếu gia họ Lý, người thương nhân trẻ khờ khạo từng cho cậu mượn tiền. Tích Am muốn theo chân Lý thiếu gia, tin rằng sẽ biết thêm nhiều điều lạ lẫm ở đời.

Đầu xuân năm mới, làng bên tổ chức tế lễ ở ngôi đình làng có tuổi đời ngót trăm năm. Sau màn tế lễ, các cụ sẽ tổ chức thi đánh cờ người, thi bình thơ… Lương Tích Am là một trong số ít những đứa trẻ thức dậy sớm để xem các cụ cao niên tế lễ. Các cụ tế lễ xong cũng là lúc mặt trời lên cao, cuộc thi cờ người bắt đầu trên những thửa ruộng chưa cấy ở phía trước ngôi đình làng. Cuộc thi không giới hạn độ tuổi tham gia, nhưng nhìn khắp các thửa ruộng đều thấy toàn đàn ông trung niên đầu quấn khăn đỏ đứng chơi. Lương Tích Am đăng ký tham gia, chẳng ai chê bai cậu bởi nhiều người biết cậu có phần tài trí hơn hẳn bạn bè cùng trang lứa. Tuy không chê nhưng các cụ không tin cậu bé tuổi mười hai có thể thắng được các bậc cao niên.

Chơi cờ cũng như đánh trận, một thằng bé đọc thông viết thạo chưa hẳn đã giỏi chơi cờ.

Hiệu trưởng ngôi trường Tích Am theo học là ông giáo Cự cũng là một trong số các kỳ thủ. Ông giáo Cự chơi cờ người không tệ, ông đã thắng ba người khác và… người thứ tư ông phải đối mặt lại chính là cậu học trò khác người đang cười nhăn nhở như nông dân được mùa. Lương Tích Am thấp bé nhẹ cân phải đứng trên ghế đẩu chơi cờ nhưng mau chóng loại bỏ ba đấu thủ râu tóc bạc phơ.

- Thằng bé này không vừa, ông giáo liệu thắng được nó không? Ông giáo Cự so vai: - Nó là học trò ở trường nhưng ở đây nó là đấu thủ của tôi. Chưa giao đấu thì chưa thể biết được. - Ông là thầy mà thua nó là mất mặt lắm, chi bằng ông bảo nó nhường đi. Ông giáo Cự cười hiền lành, đưa tay chít thật chặt tấm khăn đỏ đang quấn trên đầu. - Tôi vẫn dạy học trò phải ăn ngay nói thẳng, nếu nó thắng được tôi thì tôi lấy làm vui vì nó giỏi. Các ông phải nghĩ theo chiều hướng ấy mới được. Tre già măng mọc, cha ông ta vẫn dạy thế còn gì.

Ông giáo Cự bước về phía Lương Tích Am, nhìn theo bóng lưng ông giáo, ba ông cụ vừa chiến bại cùng thở dài: - Thầy nào trò nấy, cứ gàn gàn làm sao ấy. Một ông khác liền nói thêm: - Đằng kia có lão gia xã bên nghe nói cao cờ lắm, ta nên qua đó xem, mặc cho thầy trò nhà họ phân cao thấp. Trong khi đó, ông giáo Cự và Lương Tích Am ở hai đầu bờ ruộng bắt đầu di chuyển những quân cờ người đầu tiên. Trong khi ông giáo Cự thận trọng trong mỗi bước đi thì trái lại, Lương Tích Am điều quân rất mau, thi thoảng cất tiếng thúc giục thầy. Ông giáo Cự ban đầu còn bình thản nhưng càng về sau càng bí cờ dẫn đến bực dọc. Cộng thêm những người đứng xem la ó, trêu chọc ông giáo già khiến ông càng chơi càng yếu thế và chịu thua trước cậu học trò nhỏ đang cầm cờ đứng chống nạnh trên ghế đẩu ở phía đối diện cười tít mắt.

- Đội ơn thầy đã nhường cho con! Lương Tích Am chạy te te đến bên cạnh ông giáo Cự, toan ôm lấy ông nhưng bị đẩy ra. - Nhường cái gì mà nhường! Ta thua mày là thua, mày đừng có lẻo mồm.

Lương Tích Am cười toe toét: - Vậy con sẽ thắng hết các cụ, như thế thầy có bằng lòng? - Mày đừng có hiếu thắng, tài giỏi cũng phải khiêm tốn chứ. - Dạ! Người đứng đầu sẽ có một nén bạc, con nhất định sẽ có được. Ông giáo Cự cười khổ: - Mày chỉ vì tiền thôi hả con? - Có thứ đó mới mau đi xa được thầy ạ. - Thôi mặc xác mày, nếu mày thắng hết các cụ thì ta cũng chẳng mất mặt, trường ta cũng thơm lây.

Đoạn ông giáo Cự nheo mắt ngó xung quanh rồi bảo: - Cuộc đời không giản đơn đâu con ạ, núi cao còn có núi cao hơn. Đừng vì chiến thắng những người vô danh tiểu tốt như ta mà đắc ý, cần phải khiêm nhường. Đằng kia có cao nhân chơi cờ đang thắng như chẻ tre, e rằng năm nay ngôi cao thủ không còn thuộc về người xã này nữa rồi. Hai thầy trò len giữa đám đông để ngó vào xem bàn cờ người đã đi vào tàn cuộc. Người chiếm thế thượng phong là ông trung niên họ Đặng, một ngư��i có danh tiếng và vai vế ở xã bên. Hai thầy trò Tích Am đi sang thửa ruộng bên cạnh, nơi có cuộc tỉ thí giữa một nho sinh tuổi đôi mươi và một ông cụ râu tóc bạc phơ ngồi chống gậy suy tính từng nước đi. Nhiều người xem bàn luận nhưng người chơi dường như chẳng bận tâm.

- Ông cụ chắc sẽ thua mất. - Lương Tích Am kéo áo thầy nói nhỏ. - Cái anh kia không xoàng đâu. Anh ấy người ở đâu vậy thầy? - Ta không biết! - Ông giáo Cự lắc đầu. - Nghe nói anh ta ở trong quân, hồi năm trước từng đi thi cờ vua hay cờ tướng gì đó tại phủ Thiên Đức. - Ầy! - Lương Tích Am tỏ vẻ phấn khích. - Cũng có thể xem là một nhân tài. Nếu anh đó thắng, con sẽ là đấu thủ của anh ấy phải không ạ? Ông giáo Cự lại gần tấm bảng đen xem cho rõ rồi mới gật gù nói với Tích Am: - Quả đúng như vậy. Thời buổi này kiếm một nén bạc đâu dễ. Lương Tích Am bỏ ngoài tai lời thầy. Cậu chen vào theo dõi nhất cử nhất động của người mà cậu tin rằng sẽ là đấu thủ trong một chốc nữa.

Nội dung bản biên tập này được bảo hộ bản quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free