Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 423: Phạm Ngũ Lão

Lan Ngư phủ và Phạm Ngũ Lão mỗi người dẫn vài trăm tinh binh mai phục gần vị trí tù binh đã cung khai. Tướng sĩ chờ đến tảng sáng nhưng mục tiêu vẫn bặt vô âm tín. Phạm Ngũ Lão hạ lệnh thu quân. Vừa lúc ấy, quân dưới trướng Lan Ngư phủ phát hiện một toán chừng hơn hai trăm binh sĩ vận y phục tối màu, nai nịt gọn gàng di chuyển ven các lùm cây. Lan Ngư phủ cho quân nổ súng vừa chế áp vừa đánh động cho thủy quân đang vờn dưới sông.

Địch quân cắm đầu tháo chạy. Phạm Ngũ Lão và Lan Ngư phủ đốc quân truy kích một quãng, đến khi trước mặt xuất hiện một ngôi làng nhỏ im lìm trong buổi sớm ban mai, họ mới dừng lại.

– Cậu nhìn xem, yên tĩnh đến lạ thường! – Phạm Ngũ Lão nói với Lan Ngư phủ. – Tôi dám cược rằng bên trong hoặc phía sau ngôi làng có quân binh mai phục.

Lan Ngư phủ khẽ cười mím chi:

– Muốn rõ thực hư chẳng khó, để em đánh trống khua chiêng xem sao.

Ba khẩu thần công được kéo đến. Sau một cái phất tay, những quả đạn thần công lao thẳng vào bụi tre. Bắn vài loạt như vậy nhưng vẫn không thấy động tĩnh. Lan Ngư phủ liền cử một trung đội mang khẩu hỏa pháo liên hoàn nhô cao khỏi đội hình để bắn phá. Trong khi đó, Phạm Ngũ Lão dàn quân hình chữ “Nhất” sẵn sàng xung trận.

Những bụi tre lay động theo làn gió nhẹ thổi từ phía bờ sông. Phạm Ngũ Lão quyết định cho quân áp sát mục tiêu và chỉ dừng lại khi khoảng cách vừa đủ một tầm tiễn. Lan Ngư phủ cho quân kéo thần công đặt sau bộ binh và cứ thế khai hỏa liên tục gần một khắc đồng hồ.

– Báo cáo! Phía sau ngôi làng phát hiện các đường hào nông mới đào hướng về phía Đông Bắc ạ!

Người lính trinh sát mặt mũi lấm lem, đứng nghiêm chỉnh báo cáo tình hình. Phạm Ngũ Lão trầm ngâm một hồi rồi dẫn quân xộc thẳng vào làng. Ngôi làng không một bóng người, ngay cả một con gà cũng chẳng thấy. Phạm Ngũ Lão ra sau làng, quả nhiên tận mắt nhìn thấy những đường hào sâu chừng hơn một thước, đầy những dấu chân người, chạy dài về phía Đông Bắc.

– Thấy không thể chống cự hoặc e rằng kế hoạch đã bị lộ, nên chúng rút quân. Cả làng, từ già đến trẻ, đều đã theo chúng, chứ không phải bị cưỡng bức. – Phạm Ngũ Lão nhận định. – Mau báo cáo tình hình cụ thể lên cấp trên để các anh ấy bàn bạc, định đoạt.

– Còn ngôi làng này, anh định giữ lại hay phá hủy? – Lan Ngư phủ hỏi.

– Cứ để đó, sớm muộn gì người dân cũng sẽ quay về. Cậu nhìn kìa, mồ mả tổ tiên vẫn còn đó, họ không thể nào bỏ đi mãi được.

– Vậy ta dùng nơi này làm nơi trú quân tạm.

Phạm Ngũ Lão lặng yên không đáp. Anh đi ngang dọc trong làng một lúc rồi mới quay sang nói với Lan Ngư phủ:

– Nếu trú quân phải hết sức cẩn trọng, coi chừng ban đêm chúng sẽ đánh úp vì chúng thông thạo địa hình. Tôi vẫn còn nhớ vụ ở Tế Giang, Vạn Thắng Vương đã phát hiện gian tế đào hầm trốn trong các bụi tre!

Hai người nhìn nhau, như thể vừa cùng nghĩ ra một ý tưởng nào đó, rồi đồng loạt nở nụ cười ranh mãnh. Hai chàng chỉ huy vẫy gọi binh sĩ lại, dặn dò thì thào một hồi. Lát sau, quân Thiên Đức rút khỏi làng và châm lửa đốt cháy các bụi tre quanh đó. Thật kỳ lạ, hàng trăm người lóp ngóp chui từ các hầm hố lên mặt đất, giơ tay xin hàng vì không chịu nổi cái nóng và làn khói từ những đụn rơm ẩm ướt.

– Nhiều đứa không nói tiếng Vạn Xuân mà lại dùng thổ ngữ. – Lan Ngư phủ đăm chiêu. – Chúng là người phương Bắc hoặc người vùng cao.

– Chia họ làm hai nhóm, tiến hành khai thác tại chỗ, sau đó đưa hết về tuyến sau. Đặc biệt phải chú ý những kẻ mắt láo liên tìm đường trốn và những kẻ không thạo tiếng. Nếu cần, cứ thẳng tay hạ độc thủ. Chúng ta chỉ nhân đạo với những người cùng tiếng nói mà thôi.

Hai người đang trao đổi thì một binh sĩ đến báo, trong số hàng binh không có đầu lĩnh, tất cả chỉ là lính trơn.

– Quân đã ở đây, tướng ắt không thể ở xa. – Phạm Ngũ Lão bặm môi, đấm hai bàn tay vào nhau, đi đi lại lại, ngước nhìn ánh mặt trời đã lên cao. – Lan, lại đây tôi bảo.

Lan Ngư phủ ghé sát. Phạm Ngũ Lão nói nhỏ:

– Phóng hỏa thiêu rụi làng này. Chúng ta không thể ở lại và... tên chuột cống kia chắc chắn đang trốn ở đâu đó thật kín đáo.

Lan Ngư phủ đồng tình. Anh chàng cho binh sĩ rải rơm rạ khắp ngôi làng rồi châm lửa đốt trụi. Chẳng mấy chốc, cả ngôi làng đã biến thành một ngọn đuốc giữa cánh đồng mênh mông. Phạm Ngũ Lão khoanh tay đăm chiêu nhìn ngọn lửa cháy phừng phừng. Đến trưa lửa tắt mà chẳng có ai ngoi lên khỏi mặt đất. Đến lúc này, Phạm Ngũ Lão và Lan Ngư phủ mới ra lệnh cho binh sĩ dàn hàng ngang, dùng thuẫn sắt chọc dò, đặc biệt chú ý những vị trí từng là chuồng trâu bò, nhà xí hoặc đụn rơm.

Cả nghìn người đồng loạt thực hiện việc đó từ bốn phương tám hướng. Công sức của họ được đền đáp khi binh sĩ phát hiện một nắp hầm nằm dưới một cái giường đã cháy thành tro. Gọi hàng không được, binh sĩ liền dùng chảo gang đun nước sôi đổ xuống. Mãi rồi cũng có một cánh tay đẩy nắp hầm bò lên xin hàng. Tiếp đó là gần chục người khác cũng lần lượt chui lên. Nhìn y phục và tác phong của họ, Phạm Ngũ Lão biết rằng họ đã tóm được những kẻ cầm đầu.

Sau khi "thăm hỏi sức khỏe" qua loa, binh sĩ dẫn những kẻ cứng đầu đến trước mặt Phạm Ngũ Lão và Lan Ngư phủ.

Phạm Ngũ Lão lạnh giọng:

– Tách riêng từng tên để hỏi. Đứa nào khai khác với những tên còn lại, cứ xẻo lưỡi và chặt hai bàn tay rồi thả.

Nói đoạn, Phạm Ngũ Lão bước đến đứng trước một kẻ có dáng dấp oai vệ, anh khẽ cười nhạt:

– Tên này có khí chất đấy. Nếu nó khẳng khái, hãy thành toàn cho nó. Chúng ta sắp hết một ngày rồi. Nếu Đại Vương hỏi đến mà không moi được tin tức quý giá nào, chẳng phải phí công anh em ta từ sáng sớm hay sao?

Phạm Ngũ Lão vừa quay lưng bước đi, bỗng kẻ đó lên tiếng:

– Vạn Thắng Vương nhân từ, sao quân sĩ dưới quyền ngài lại độc ác đến vậy? Các ngươi đốt làng, phá nhà của dân lành. Quả nhiên lời nói và hành động của các ngươi không giống nhau, đúng là một lũ tráo trở, ngụy quân tử.

Phạm Ngũ Lão dừng bước. Lan Ngư phủ định nhào đến tung một cú đấm, nhưng Ngũ Lão đã cản lại, anh chỉ cười nhạt:

– Ngài ấy nhân từ nên các ngươi mới chống cự đến cùng. Đến khi cảm thấy thất bại, các ngươi mới chịu há miệng ra như vậy, thật nực cười! Vạn Thắng Vương khoan hòa với dân chúng, nhưng với binh sĩ đối phương chống cự đến cùng thì không cần phải nương tay. Cần diệt trừ tận gốc mầm họa.

– Các ngươi không moi được gì từ ta đâu.

Phạm Ngũ Lão nhếch miệng cười:

– Ta hy vọng những kẻ khác cũng nghĩ được như ngươi!

Phạm Ngũ Lão nhìn quanh, có vài ánh mắt lảng tránh ánh nhìn của anh. Anh nói thêm:

– Ngươi thật đáng thương! Dù cùng nòi giống, nhưng nếu ngươi muốn xuống suối vàng, ta sẽ đáp ứng cho.

Phạm Ngũ Lão chỉ vào mấy kẻ vừa lảng tránh ánh nhìn của anh:

– Mấy kẻ này sẽ được tha chết. Không cần hỏi cung, cứ đưa họ về tuyến sau giam giữ, hết chiến sự sẽ thả.

Binh sĩ lôi mấy kẻ đó đi ngay. Phạm Ngũ Lão hất hàm về phía kẻ vẫn tỏ vẻ ương ngạnh:

– Mạng sống của ngươi tự ngươi định đoạt, đó chính là lòng nhân từ của Vạn Thắng Vương. Còn nếu ngươi cứ thích đâm đầu vào chỗ chết, đừng trách quân Thiên Đức vô tình.

Phạm Ngũ Lão quay lưng bỏ đi một quãng. Kẻ đó bị binh lính xúm lại lôi đi, gã liền gào lên:

– Chú họ ta là Trương Lôi! Chú họ ta là Trương Lôi!

Nghe vậy, binh sĩ liền dừng việc lôi kéo, chờ lệnh. Bởi lẽ, nhiều người từng nghe danh Trương Lôi, một số khác thậm chí từng học ở Trung tâm tân binh Thiên Đức. Phạm Ngũ Lão quay lại, cười nhạt:

– Ồ! Ngươi sợ rồi ư? Chú Lôi đúng là trưởng bối của chúng ta, là một trong những người đã gây dựng quân Thiên Đức. Được, nể chú ấy, ta sẽ rửa tai nghe xem ngươi nói gì nào.

– Ta là Trương Thiên!

Phạm Ngũ Lão gật gù:

– Vậy Trương Thiên, ngươi giữ chức gì trong quân của tên Hầu đó? Và... tại sao ngươi lại nấp dưới hầm? Có gì cứ nói. Nhưng chỉ cần nửa lời gian trá, chú Lôi cũng sẽ chẳng nhận họ hàng gì với ngươi đâu.

Sau một chút ngập ngừng, Trương Thiên khai sạch bách những gì mình được chỉ thị. Binh sĩ ghi chép lại, sau đó đọc cho Phạm Ngũ Lão nghe thêm một lượt trước khi một người nhảy lên ngựa tức tốc phi về đại bản doanh quân Thiên Đức, cách chừng hơn chục dặm về phía Tây.

– Đưa tên này về giao cho chú Lôi, tội trạng của hắn sẽ định đoạt sau. Những kẻ gan cùng mình kia cũng vậy.

Còn lại hai người sánh bước, Lan Ngư phủ hỏi Phạm Ngũ Lão:

– Sao anh biết tên đó là đầu lĩnh?

– Dựa vào ánh mắt và thái độ của những kẻ khác khi nhìn hắn.

– Em không để ý.

– Đừng chỉ nói cậu sẽ trở thành một võ tướng, cậu phải trở thành một tướng quân. Tập quan sát kỹ hơn đi.

Lan Ngư phủ gãi đầu cười híp mắt.

– Vậy anh về bản doanh hay ở lại đây với em?

– Chúng ta cứ chốt lại đây chờ lệnh. Với số anh em hiện tại, chúng ta đủ sức đối chọi với hai, ba nghìn bộ binh Tam Đái.

– Thế còn bọn phương Bắc?

– Hừ! Bọn khốn ấy coi chúng ta là giống man rợ. Nếu không vì chủ trương chung của quân đội, thì ta đã cho mỗi tên một đao để đỡ phiền rồi.

– Em thật sự không hiểu vì sao Đại Vương lại khoan hòa cả với bọn người ngoài. Ai cũng biết sớm muộn gì chúng cũng sẽ tràn xuống. Trừ đư���c tên nào hay tên ấy. Mà… – Lan Ngư phủ tặc lưỡi. – Thị vệ trưởng của Đại Vương lại có gốc gác phương Bắc, liệu...

Phạm Ngũ Lão giơ tay ngắt lời Lan Ngư phủ:

– Cậu cần suy nghĩ sâu hơn và nhất thiết phải nhìn xa trông rộng. Ngay như Vạn Xuân chúng ta còn chín người mười ý. Thêm bạn bớt thù là cách mà Đại Vương đang hướng đến. Ta nghe nói phương Bắc người đông thế mạnh. Quân Thiên Đức cần dung nạp thêm người phương Bắc để chống lại chính người phương Bắc.

Lan Ngư phủ gật đầu, có vẻ tâm đắc:

– Tả Đô đốc cũng từng nói với em rằng, biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.

– Lúc học ở trường quân sự đã từng dạy, cậu quên rồi ư?

– À, phải rồi! Em mải miết quá nên... hề hề hề.

Phạm Ngũ Lão nhìn bóng chiều đã ngả, anh nhắc nhở Lan Ngư phủ:

– Dặn anh em ăn xong thì thay nhau cảnh giới. Chỗ nghỉ phải hết sức cẩn trọng, cố gắng giấu vị trí thật kỹ, phòng ban đêm chúng mò đến quấy phá.

Lan Ngư phủ chạy đi. Phạm Ngũ Lão đứng nhìn theo bóng dáng chàng trai trẻ đầy tài năng đang lẫn trong màu áo thủy quân, bất giác mỉm cười hài lòng:

– Thiên Đức cần thêm những người như cậu ta.

Ở tuổi 28, Phạm Ngũ Lão đã trở nên chững chạc, trở thành chỗ dựa tinh thần vững chắc cho binh sĩ dưới quyền và cả những người trẻ tuổi hơn như Lan Ngư phủ.

Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free