Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 416: Trước cửa thanh lâu

Gia đình ông thầy tướng số họ Nguyễn làng Trung An dắt díu nhau đến sở chỉ huy và nghỉ lại đó một đêm. Ngày hôm sau, họ lên đường đến Ninh Hải, nơi đã có thuyền chờ sẵn để đưa cả gia đình về Thiên Đức. Chương căn dặn riêng Nguyễn Bình Khiêm rằng Thiên Đức cần có một Khâm thiên giám – cơ quan chuyên trách quan sát khí tượng, đoán điềm hung cát, làm lịch và biên soạn các sách về Tinh tượng học, Khí tượng học…

“Nếu muốn xem mệnh cho ai, ông phải được sự đồng ý của ta, và tốt nhất là không nên xem lung tung. Hãy chú tâm vào việc biên soạn sách vở và truyền dạy cho hậu nhân những kiến thức ông có. Tuyệt đối không dị đoan.”

Nguyễn Bình Khiêm hiểu rõ ẩn ý trong lời Chương nói. Bởi một ngày nào đó, chính những lời phán đoán của ông có thể quyết định vận mệnh của kẻ khác, khiến họ có được tất cả hoặc mất đi tất cả, thậm chí là cả mạng sống.

Tin chiến thắng liên tục đưa về sở chỉ huy. Thiên Bỉnh cũng đưa đoàn nữ nhân trở về gặp Chương. Sau khi nấn ná thêm mấy ngày ở Tiên Minh để thỏa nỗi nhớ, Thiên Bình trở về Thiên Đức. Lam Khuê vẫn ở lại lo cơm nước cho Chương.

Đoàn Thượng cũng phái thêm quân địa phương sang Đằng Châu để ổn định tình hình hậu chiến. Từ sở chỉ huy dã chiến đến huyện Kiến Xương không quá xa. Chương muốn đi một chuyến trước khi trở về làng Vạn Xuân. Anh muốn tận mắt xem cuộc sống của người dân ở vùng mới kiểm soát.

Hai tiểu đội Thân Vệ quân cùng một tiểu đội nữ thị vệ, tổng cộng khoảng sáu mươi người, tháp tùng Chương âm thầm thị sát vùng đất mới bên kia sông. Chương dùng vỏ bọc là một lái buôn, muốn tìm cơ hội làm ăn sau loạn lạc. Các thị vệ và Thân Vệ quân đều có giấy tờ hợp pháp với nhân thân khác nhau, nhằm tránh lộ hành tung. Chương đặt chân đến huyện Kiến Xương vào thượng tuần tháng Chạp trong cái rét căm căm của tháng cuối cùng trong năm. Trên những con đường đất nhỏ Chương đi qua, lác đác xuất hiện những nấm mộ mới đắp, chân hương còn tươi nguyên. Càng tiến sâu vào Kiến Xương, số lượng mồ mả mới đắp càng nhiều. Đó là minh chứng cho những cuộc giao tranh nhỏ lẻ đã diễn ra.

Những làng xóm lẩn khuất sau lũy tre xanh yên bình, tưởng chừng chưa từng có bất kỳ cuộc đụng độ nào giữa hai bên. Người dân Đằng Châu nói chung vẫn còn sợ hãi quân tướng Thiên Đức. Chương đứng giữa những cánh đồng trơ gốc rạ sau vụ gặt. Anh phóng tầm mắt nhìn tứ phía, thỉnh thoảng mới bắt gặp vài bóng dáng bước đi vội vã.

“Này! Anh kia! Mấy người kia!”

Chương ngoái đầu về phía có tiếng người, nhận ra ba người lính vận quân phục thủy binh Long Vũ đang chạy tới. Nhã Lâm bước lên chắn trước, chờ ba người lính đến gần, nàng nhỏ nhẹ hỏi:

“Thưa! Các thầy gọi chúng tôi có việc gì?”

Ba người lính đảo mắt nhìn đoàn người của Chương một lượt. Sau đó, một người cất giọng hỏi:

“Các người ở làng nào? Đi đâu vậy? Có giấy tờ gì không?”

“Chúng tôi ở Kinh Môn. Ông chủ của chúng tôi là Lý thiếu gia đây, một thương nhân. Chúng tôi nghe tin Thiên Đức đã làm chủ nơi này nên đến đây tìm cơ hội làm ăn.”

Nhã Lâm đáp lời. Nàng lấy giấy tờ đã được cấp ra, đưa cho người lính.

“Còn mấy người kia, giấy tờ của các người đâu?”

Vi Thọ Kỳ đặt quang gánh xuống, khúm núm lấy giấy tờ tùy thân, cầm cả giấy tờ của Chương và Lam Khuê đưa cho người lính xem. Người lính xem qua một lượt, chợt hỏi:

“Sao giấy tờ của các người lại mới như thế này?”

“Dạ! Là do chúng con mới xin được có mấy ngày thôi ạ.” Vi Thọ Kỳ khom lưng, cố nặn ra một nụ cười cầu tài, nhưng thực sự, anh ta không cười sẽ tốt hơn. “Quan cấp giấy có dặn dò, phải giữ tờ giấy này cẩn thận, bằng không sẽ bị bắt. Bẩm thầy, thật sự là tôi phải cẩn thận lắm ạ.”

Người lính có dáng vóc thấp bé hơn Vi Thọ Kỳ đôi chút tỏ ra khó chịu khi Vi Thọ Kỳ cứ đứng gần. Anh ta đẩy Thọ Kỳ ra rồi lùi lại vài bước, giọng không vui vẻ gì:

“Này anh kia, lùi ra đi. Đừng có đứng gần chúng tôi như vậy.”

“Thưa các thầy. Trời lạnh thế này, các thầy phải tuần tra phòng bị thật là cực khổ. Dạ… có chút gọi là…”

Vi Thọ Kỳ sấn tới, thò tay vào trong người lấy ra ít bạc vụn kèm theo giọng xuề xoà:

“Mong các thầy bỏ quá cho.”

“Anh cất đi! Chúng tôi không nhận hối lộ kiểu này. Vùng này mới chiếm được, tình hình còn nhiễu nhương, chưa rõ thực hư. Tôi không làm khó gì các người, nhưng các người phải theo chúng tôi về doanh trại.”

“Ô! Thưa thầy! Chúng tôi có làm gì đâu? Tờ giấy này đích thực là do quan trên cấp cho chúng tôi mà?”

“Tôi cũng biết thế! Vùng này mới chiếm được chục ngày mà các người đã có mặt. Dù tôi không nghi ngờ gì, nhưng cũng là để phòng gian tế. Tôi cần cấp trên thẩm tra xem giấy này là thật hay giả. Nếu thật, các người cứ tự nhiên mà đi.”

Vi Thọ Kỳ chưng hửng quay lại nhìn Chương, thấy anh đang nhoẻn miệng cười. Thọ Kỳ phàn nàn vài câu rồi quẩy quang gánh, cùng ba người khác nối gót theo ba người lính Thiên Đức.

“Bọn họ là quân của Yết Kiêu, toàn là lính mới nhưng cũng khá đấy chứ.”

“Anh có nghĩ họ giữ ta lại không?”

Chương lắc đầu. “Giấy tờ hợp lệ, chúng ta cũng chẳng làm gì sai cả. Để xem mấy người này làm việc có đúng tác phong không cũng là một điều thú vị. Lúc nãy họ gặp Nhã Lâm cũng giơ tay chào hỏi khá đàng hoàng mà.”

Vi Thọ Kỳ cất giọng oang oang: “Các thầy ơi! Quân luật được thiết lập từ bao giờ thế ạ?”

“Từ giữa giờ Dậu đến sáng tinh mơ. Nếu có việc cấp bách phải đốt đuốc thật sáng mà đi, kẻo sẽ bị bắn nhầm đấy.”

Vi Thọ Kỳ lại giở giọng ngọt nhạt muốn đút lót ba người lính, khiến họ bực dọc quát mắng vài câu, Thọ Kỳ mới chịu im.

“Yết Kiêu này quản quân tốt đấy chứ?”

Lam Khuê đáp: “Lần đầu tiên anh ấy cầm quân xuất chinh, hẳn cũng muốn ghi điểm trong mắt dân chúng Đằng Châu.”

“Mài đao thật bén, chờ lúc phù hợp mới dụng thì mới khiến ��ối phương bất ngờ.” Chương cười. “Chả hiểu sao mấy ông tướng Đằng Châu lại phòng bị lơ là mặt biển đến vậy chứ?”

Lam Khuê không đáp vì nàng không biết. Nhã Lâm theo sát phía sau, bèn thay lời đáp:

“Thủy quân Thiên Đức hay Đằng Châu đều chưa có nhiều kinh nghiệm đi biển ạ.”

“Cũng phải nhỉ?” Chương gật gật đầu. “Có vẻ như thủy quân cả Vạn Xuân chưa thực sự là thủy quân. Ta từng nói chuyện với thợ đóng tàu người Tống, họ bảo rằng thuyền đi biển cần phải được tính toán sao cho không bị tròng trành. Kỹ thuật ấy cần kinh nghiệm, và thủy quân cần rất nhiều người có kỹ năng như thế.”

Đoàn của Chương dừng trước một trại lính nhỏ, chừng dăm chục binh sĩ. Người lính vừa hỏi chuyện ban nãy cầm giấy tờ vào quân doanh. Lát sau, một người có dáng dấp chỉ huy đi ra cùng. Người lính chỉ trỏ một lượt. Vị chỉ huy dừng ánh mắt nơi Chương, cất tiếng hỏi:

“Anh là thương nhân ư?”

“Quả đúng vậy!” Chương đáp lời.

“Nơi này còn nhiều tàn dư của quân Đằng Châu, anh đến tìm cơ hội làm ăn thì hơi sớm.”

“Tôi chậm chân sẽ bị người khác giành mất, mong ngài hiểu cho.”

“Tối nay các anh nghỉ ở đâu?”

Chương quay sang Nhã Lâm, nàng liền đáp thay:

“Thiếu gia nhà chúng tôi sẽ nghỉ chân tại thị trấn phía trước mặt. Tôi nhớ… còn khoảng chục dặm nữa.”

Người chỉ huy ra hiệu cho người lính trả giấy tờ cho Thọ Kỳ vẫn đang khom lưng.

“Anh buôn gì?”

“Chẳng giấu quan nhân.” Chương nói. “Tôi mua của người chán, bán cho người cần. Lần đầu tiên chúng tôi đến Đằng Châu nên còn nhiều bỡ ngỡ, cũng chưa rõ nên mua gì. Đất này nghe nói có nhiều lúa ngô, nhưng bên Kinh Môn cũng chẳng thiếu nên… Quan nhân có thể gợi ý giúp tôi chăng?”

“Chúng tôi cũng mới đến nên chưa nắm rõ tình hình, không thể giúp gì được cho anh. Ở mặt sau tờ giấy, tôi đã đóng mộc. Có ai hỏi, các anh cứ đưa ra. Tốt nhất, nếu các anh đi qua bất kỳ trại quân nào, hãy nhờ họ đóng dấu cho.”

“Tạ ơn quan nhân đã giúp đỡ!”

Nhã Lâm thay chủ nói lời cảm tạ. Chương cùng đoàn tùy tùng sáu người lại bước đều trên những con đường đất nằm giữa cánh đồng trơ gốc rạ.

“Hôm qua và hôm nay sao nhiều dân bên Tiên Minh, Ninh Hải qua bên này thế nhỉ?”

Người chỉ huy đứng trông theo bóng đoàn người của Chương xa dần. Người lính đứng bên cạnh cũng nheo mắt dõi theo, anh ta nói:

“Em không tin người đó là lái buôn gì đâu. Dáng vẻ của hắn giống một nho sinh hơn.”

“Chẳng cần biết hắn là ai, nhưng Yết Kiêu huynh trưởng đã dặn kỹ, trong giao tiếp với bách tính phải nền nã, nhẹ nhàng, lắng nghe. Họ từ Kinh Môn sang đây, cứ cho là kiếm cơm đi, nhưng… có mặt sớm thế này thì vẫn có gì đó không đúng. Ta nghi bên giám sát đã tung người sang để xem xét tình hình đấy.”

“Ý anh là… họ cũng là quân Thiên Đức?”

“Cậu có thấy cái gã gia nô đó không? Hắn cứ cố khom lưng cho thấp đi, miệng thì cười ngây ngô, khờ khạo. Song chẳng thể giấu nổi vẻ hung tợn của mình. Hắn là kẻ có nghề đấy.”

“Thương nhân thuê người có nghề cũng là lẽ thường tình thôi mà, huynh?”

“Ừ, thì ta nói vậy thôi. Dẫu đó có là ai đi nữa, chúng ta cứ làm đúng chức phận thì sẽ chẳng ai động đến. Có điều… ta thấy gã thư sinh đó quen lắm, dường như đã gặp ở đâu đó rồi.”

Chương đến một thị trấn nhỏ thuộc huyện Kiến Xương lúc trời còn khá sớm. Phố chợ không quá đông đúc vào quãng giờ chiều, nhưng trong các tửu điếm, hầu như bàn nào cũng có khách ngồi. Vi Thọ Kỳ thuê ba phòng ngủ cạnh nhau trong một khách điếm lớn nằm giữa thị trấn. Sau bữa tối, Chương tản bộ trên những con đường lát gạch hoặc đá xanh. Hai bên đường có nhiều hàng quán chong đèn bán vào buổi tối. Chủ yếu là đồ ăn thức uống. Nhìn qua trông lại, khách khứa dập dìu. Chỉ cần nhìn y phục cũng đủ đoán được họ là những người có của ăn của để.

“Quán rượu nhiều quá không hẳn là tốt!” Chương phàn nàn. “Nhưng nếu không uống rượu, họ sẽ làm gì vào buổi tối buồn tẻ này?”

“Nơi này tập trung nhiều người thượng lưu.” Nhã Lâm nói. “Mùa màng mới gặt xong, chắc họ đến đây tìm mối làm ăn đấy ạ.”

Đằng xa vọng lại tiếng ồn ào. Chương đến gần, hóa ra hai bợm nhậu đang đánh nhau. Anh thở dài:

“Tác hại của rượu thật lớn! Có lẽ ngày nào đó ta sẽ nấu bia. Dân chúng thích cồn, ta sẽ bán cồn, bia nhẹ hơn rượu mà.”

“Bia là gì ạ?” Nhã Lâm hỏi.

“Bên Tống quốc có lúa mạch hay lúa mì chứ?”

“Dạ thưa có!”

“Ờ! Khi nào rảnh, ta sẽ nấu cho mọi người uống thử.”

“Thiếu gia! Em thấy thiếu gia rất ít uống rượu.”

“Tửu lượng ta kém, ta còn nhiều việc cần tỉnh táo.”

Trong khi đoàn của Chương đang bàn tán, mấy người lính xuất hiện, bắt giữ hai kẻ đang vật nhau dưới đất rồi đưa đi. Đám đông giải tán. Chương đi qua một khu nhà nằm ngay mặt đường với nhiều đèn lồng đỏ. Mấy cô gái vận y phục tơ lụa, mặt hoa da phấn đang đứng ngoài cổng. Chẳng khó để đoán nơi này là thanh lâu. Chương bước nhanh, nhưng hai cô gái đã ùa ra nắm chặt tay anh. Nhã Lâm liền áp sát, giằng tay hai cô gái ra. Một cô gái nhìn Nhã Lâm với ánh mắt khó chịu.

“Ngươi là kẻ hầu, đừng có phá việc làm ăn của bọn ta chứ.”

“Thiếu gia của chúng ta không muốn, các cô mau tránh ra!”

Cô còn lại tô son đỏ chót, sấn tới ưỡn ngực cố ý khoe thân:

“Đại thiếu gia! Mời ngài vào uống chút rượu nhạt để chúng em được hầu hạ ngài.”

Nhã Lâm chắn trước mặt, ba cô gái giằng co xô đẩy nhau. Chương và Lam Khuê kéo Nhã Lâm ra, vô tình làm rơi lưỡi lê nàng giấu trong người xuống đất. Hai cô ả thanh lâu lập tức lu loa rằng Nhã Lâm giấu hung khí có ý chém người. Thực hư chưa tỏ, nhưng từ sau cánh cửa gỗ, bỗng có hai gã côn đồ nhảy bổ ra.

“Con ả này định đâm em, huynh cứu em với!”

Nhã Lâm cúi người nhặt lưỡi lê giắt vào người, rồi lùi về sau vài bước. Hai gã côn đồ chẳng nói chẳng rằng, hùng hổ xông tới như muốn ăn tươi nuốt sống cô gái trẻ. Vi Thọ Kỳ và một thuộc hạ đang đứng lẩn khuất trong bóng tối đã kịp thời tương trợ trước khi Nhã Lâm kịp phản ứng.

Sau vài đòn, hai gã côn đồ kêu la oai oái. Hai cô ả thấy vậy liền đổi giọng, vu khống Chương chơi gái xong quỵt tiền.

Thêm mấy tên côn đồ khác từ trong thanh lâu chạy ra, kẻ cầm đoản đao, người cầm côn nhị khúc xông vào hòng giải vây cho hai kẻ đang nằm úp mặt dưới nền gạch. Hai bóng người vụt từ phía sau lên chống cự. Một gã hung tợn bỗng nhắm đến Chương, vì nãy giờ anh cứ thản nhiên đứng xem như thể mọi chuyện chẳng liên quan gì đến mình.

Lam Khuê đứng chắn trước mặt Chương thủ thế, trong khi Nhã Lâm chẳng nói chẳng rằng rút luôn lưỡi lê đâm thẳng vào mạng sườn đối phương một nhát chí mạng! Cô nàng ra tay không chút nương tình, khiến ai nấy đều thất kinh. Đám đông vây quanh đang nhốn nháo bỗng nhiên im bặt. Kẻ vừa bị đâm nằm sấp bên vũng máu, miệng ú ớ, thân co giật vài cái rồi quy tiên.

Nhã Lâm đứng đó, giơ lưỡi lê về phía hai ả thanh lâu, giọng hằm hè:

“Chúng bây mà còn dám vu khống cho thiếu gia thì đừng trách ta ác!”

Đám đông bỏ chạy toán loạn, kẻ say cũng phải tỉnh rượu. Chẳng mấy chốc, một toán lính đã chạy đến xem xét sự tình.

“Cô kia! Bỏ vũ khí xuống!”

Một người lính quát lớn ra lệnh. Nhã Lâm lùi về sau, đứng chắn trước mặt Chương, sắc mặt không chút thay đổi. Nàng nói:

“Kẻ này có ý hại chủ tôi, hắn phải chết!”

“To gan! Cô không biết ra ngoài không được mang theo hung khí sao?”

Nhã Lâm không đáp.

“Mấy anh kia! Ngừng tay lại! Mau bắt tất cả, bắt hết!”

Nhã Lâm vẫn không buông vũ khí, lẽ đơn giản vì chẳng có lệnh từ Chương. Vi Thọ Kỳ và ba người khác buông đối thủ ra – đúng hơn là tha chết cho chúng, vì mấy kẻ đó đã nằm bất động như xác không hồn. Một người đàn bà chừng ngoài bốn mươi, trang điểm cầu kỳ, bước nhanh đến chỗ toán lính, cất giọng ngọt nhạt:

“Thưa các quan! Bẩm các quan! Thằng kia vào thanh lâu chơi rồi quỵt tiền. Nó cậy có thuộc hạ đông, đã đánh giết người của thanh lâu. Các quan làm chứng cho, chúng nó giết người rồi!”

Vừa nói, mụ ta vừa dúi gì đó vào tay người chỉ huy toán lính. Dù trong ánh sáng nhập nhoạng, Chương vẫn kịp thấy người lính đó không hề từ chối. Trái tim anh như hẫng một nhịp.

“Đưa tất cả về trại quân! Bắt ả kia! Cả thằng kia nữa!”

Người chỉ huy toán lính chỉ tay vào Chương, phất tay ra hiệu cho quân lính ập đến bắt. Nhã Lâm và đoàn Vi Thọ Kỳ chẳng hề ngán, năm người cùng rút lưỡi lê sẵn sàng sinh tử, khiến toán lính gần chục người phải chùn chân.

“Bọn này thật to gan, chúng bay dám chống lại quan quân! Bắt hết chúng nó!”

Chương lạnh lùng lên tiếng, vừa đủ để thuộc hạ nghe thấy: “Cắt hai ngón tay của kẻ chỉ huy, đừng giết họ.”

Đoàn Vi Thọ Kỳ đang chuẩn bị giáp trận, bỗng nhiên toán lính bị đánh úp từ sau lưng, ngã nhào hết lượt. Vi Thọ Kỳ đè sấp người chỉ huy xuống, cắt luôn hai ngón tay của đối phương không hề chớp mắt, khiến bao người trông thấy lấy làm kinh hãi.

Đây là một sản phẩm biên tập từ truyen.free, giữ trọn vẹn tâm huyết của tác giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free