(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 397: Dân… gian và Thiên Đức hơi tham
Đánh địch khi chúng mới chân ướt chân ráo, còn mỏi mệt chưa kịp vững chân là lợi thế lớn nhất. Điều tưởng chừng đơn giản ấy mà Dương Cự Vọng lại không biết. Thay vào đó, ông ta chỉ lo gia cố phòng ngự thật dày, thật chắc chờ viện binh.
Nước xa liệu có cứu được lửa gần hay không?
Vào đầu canh Năm, binh sĩ nghỉ ngơi được bốn canh giờ thì thức giấc thổi cơm. Tờ mờ sáng, Yết Kiêu dẫn hai nghìn quân đến trại tiền phương còn lại. Yết Kiêu chia quân làm hai mũi, một mũi đánh thẳng vào chính diện, mũi còn lại có nhiệm vụ chặn hậu. Hai mươi khẩu thần công nã dăm loạt đạn trùm lên doanh trại đối phương. Vừa dứt loạt đạn pháo, bốn khẩu Hỏa pháo liên hoàn liền bắn thêm hai loạt lựu đạn. Cự thạch pháo bên trong trại bắn ra được hai lượt thì im bặt.
Dẫu trại được tăng cường thêm vài trăm tinh binh, nhưng trước hỏa lực và quân số vượt trội của Thiên Đức, tướng sĩ trong trại mạnh ai nấy chạy tán loạn, không kịp chờ bị bắt sống. Yết Kiêu liền đưa quân vào trại chiếm giữ. Ba trại tiền tiêu của Dương Cự Vọng mất chóng vánh. Yết Kiêu giữ trại phía Đông, Thiên Bình giữ trại Đông Nam cùng Thu Cúc, anh em Trương Hống, Trương Hát. Trại tiền phương nằm ở phía Đông Bắc giao cho Tiểu đoàn Thủy Kình Ngư đóng quân.
Phạm Lệnh công sai thân tín tìm gặp Đào Ứng Bình tại tư gia, mong được ông cho lời khuyên. Nghe thuộc hạ thân tín của Phạm Lệnh công trình bày xong tình hình chiến sự, Đào Ứng Bình trầm ngâm xem họa đồ, đánh dấu những điểm Dương Cự Vọng bố phòng. Ứng Bình xoa mái đầu đã chẳng còn một sợi tóc, thở dài:
– Hai huyện rộng lớn bên kia sông đã mất. Quân Thiên Đức đóng giữ ở ba điểm này tạo thành vành đai chia cắt Ngũ Trà với phần còn lại của huyện Kiến Xương. Bấy lâu nay ta vẫn băn khoăn vì sao ta lại bại trận, vì sao Thiên Đức chiếm được Tế Giang dễ dàng đến vậy? Quân Thiên Đức có thuật ngụy trang, hành quân thần tốc, lại thường xuyên dùng chiến thuật chia cắt để tiêu diệt đối phương từng bước, mà Dương Sứ tướng lại không có đối sách. Giờ đây chúng ta đã rơi vào thế bị động, chỉ lo chống đỡ thì khó lòng có cơ hội giành chiến thắng. Khổng Phó sứ sang Tế Giang chuyến này cũng lành ít dữ nhiều.
– Xin ngài mách cho, giờ chúng tôi phải liệu sao?
– Hãy tìm cách hòa hoãn để kéo dài thời gian, rồi điều đại quân đang ở huyện Thái Bình về uy hiếp sau lưng bọn Yết Kiêu. Đạo binh ở Đông Bắc tình thế ra sao?
– Dương Sứ tướng đã gọi hai đạo này về. Nhưng hiện tại việc chiêu mộ binh lính rất khó khăn, dân binh đều tìm cách trốn hết cả rồi.
– Đạo binh thuộc quyền Khổng Phó sứ dù có an toàn cũng khó lòng lui quân, mà nếu lui quân cũng chỉ được một phần, bởi nếu rút quân, Thiên Đức chắc chắn sẽ truy kích ngay lập tức. Hãy kéo đạo binh từ dinh Sứ tướng ở Thái Bình về, uy hiếp mặt sau bọn Yết Kiêu. Chỉ uy hiếp thôi, đừng giao chiến.
– Tại sao ạ?
– Muốn đánh bại Yết Kiêu, phải có binh lực gấp đôi hắn ta, mà phải là tinh binh chứ không phải loại quân ô hợp, ngay cả hiệu lệnh còn chưa thuộc. Nếu giao chiến, chúng sẽ tan rã ngay, lợi bất cập hại.
– Thưa ngài, Dương Khoan đã hàng quân Thiên Đức.
Chiếc chén nước trong tay Đào Ứng Bình rơi xuống nền gạch, vỡ tan tành.
– Sao lại vậy? Dương sư phụ không đời nào hàng Thiên Đức.
Thuộc hạ của Phạm Lệnh công thuật lại sơ lược về việc Phủ Sóc bị mất, và tình hình dân binh đã trốn hết cả. Đào Ứng Bình toát mồ hôi hột, mặc dù bên ngoài trời đang lạnh giá.
– Hỏng rồi! Phủ Sóc mất đã đành, nhưng ban nãy chẳng phải ngươi nói Dương Vũ Thư đang trấn giữ dinh Sứ tướng ư?
– Dạ?
– Hỏng rồi, hỏng rồi! – Đào Ứng Bình quệt mồ hôi. – Dương sư phụ là thầy của An Nhữ Hầu. Thằng Hầu nó theo thầy là lẽ đương nhiên. Nếu Dương Vũ Thư ở dinh Sứ tướng mà hay tin cha nó đã đầu hàng Thiên Đức, nó chắc chắn sẽ khống chế nơi ấy. Mau cấp báo sang Thái Bình, thu binh quyền của Dương Vũ Thư ngay lập tức! Quyền chỉ huy của tất cả môn đệ Dương sư phụ cũng phải thu luôn, chậm một ngày thôi là hậu họa khôn lường. Mau lên!
Thuộc hạ vội vàng trở về bẩm báo với Phạm Lệnh công. Phạm Lệnh công lập tức ra lệnh cho Dương Cự Vọng. Bấy giờ, Cự Vọng mới nhận ra hậu họa khôn lường, liền ban lệnh thu hồi binh quyền của các tướng lĩnh vốn là môn đệ của Dương Khoan. Năm tiểu tướng đang chỉ huy tại Ngũ Trà, phút trước còn chưa hiểu tại sao mình bị thu binh quyền, giây sau đã bị nhốt vào đại lao. Từ những lời đồn thổi của quân canh giữ, họ biết tin Dương Khoan đã trở cờ.
Dương Cự Vọng phái thám mã đến các nơi, Yết Kiêu bắt được thám mã. Chưa đầy một khắc sau khi đấu tranh khai thác, Yết Kiêu đã nắm được toàn bộ thông tin. Anh trao đổi với Dương Khoan, và Dương Khoan liền cùng anh em họ Trương cùng Tiểu đoàn Kim Động rời khỏi trại tạm. Họ hành quân suốt đêm, chiêu hàng được thêm hai trại với gần bốn trăm binh mã.
Dương Cự Vọng gửi thư nghị hòa đến Yết Kiêu, đề nghị nếu Yết Kiêu rút quân, ông ta sẽ cắt phần đất Thập Ngũ Am cho Thiên Đức. Yết Kiêu hạn cho Dương Cự Vọng ba ngày để đầu hàng. Sau ba ngày nếu vẫn không quy thuận, Yết Kiêu sẽ đánh tới.
Yết Kiêu nhờ dân chúng gần trại loan tin đến các làng Trà. Nếu họ vẫn còn ở trong các làng Trà vào thời điểm quân Thiên Đức tấn công, Yết Kiêu sẽ không chịu trách nhiệm. Dân chúng bốn làng Trà nhốn nháo tìm đường tháo thân, nhưng ngặt nỗi lại bị Dương Cự Vọng cấm cản. Thiên Bình hay tin ấy, chỉ cười nhạt:
– Lão già ấy tính lấy dân làm lá chắn ư? Như thế chẳng khác nào tự đào sâu huyệt chôn mình!
Hết thời gian hạn định, Dương Cự Vọng vẫn không quy hàng. Cự Vọng muốn câu giờ, hòng làm thêm Cự thạch pháo và chờ quân cứu viện đến đánh úp Yết Kiêu. Yết Kiêu một lần nữa dẫn ba nghìn quân cùng phần lớn số thần công, đánh thẳng vào làng Trà Nam trước tiên.
Trung đoàn Thủy quân Kình Ngư do Phạm Hữu Nhật chỉ huy, cùng với một nửa đội hình Tiểu đoàn Thủy pháo Cao Lịch, nhận nhiệm vụ chia cắt làng Trà Nam với Trà Đông và Trà Trung ở phía Bắc.
Trung đoàn Thủy quân Yết Kiêu cùng phần còn l���i của Tiểu đoàn Thủy pháo Cao Lịch tấn công làng Trà Nam từ phía Đông. Thiên Bình dẫn Tiểu đoàn Thần Vũ và Hỏa pháo, dự định tấn công vào hướng Tây Nam làng Trà Nam.
Yết Kiêu sử dụng chiến thuật “bóc vỏ cây”: chia cắt, nhổ từng cứ điểm của đối phương từ ngoài vào trong bằng quân số và hỏa lực áp đảo.
Dương Cự Vọng điều quân từ Trà Đoài, Trà Trung cùng tiến đánh cánh quân của Phạm Hữu Nhật. Đồng thời, Dương Cự Vọng huy động hơn một nghìn quân đóng tại làng Trà Đông, tấn công vào trại mà Yết Kiêu dùng làm nơi đồn trú. Dương Cự Vọng muốn uy hiếp trại Đông, hy vọng Yết Kiêu sẽ dẫn binh về ứng cứu.
Trong trại Đông này, Yết Kiêu chỉ để lại hơn ba trăm quân cùng vài khẩu thần công và hai khẩu Hỏa pháo liên hoàn. Quân của Dương Cự Vọng không thể áp sát trại, bởi bốn bề trại là cánh đồng lúa vừa bị Yết Kiêu tranh thủ ba ngày hưu chiến gặt sạch. Trong khi đó, hai đạo binh từ Trà Đoài và Trà Trung, dù có hàng trăm khẩu Cự thạch pháo, cũng chẳng thể xuyên thủng được thế trận phòng ngự của Phạm Hữu Nhật.
Yết Kiêu trực tiếp chỉ huy mũi tiến công vào phía Đông làng Trà Nam. Hàng trăm quả đạn thần công bắn ra, buộc quân Đằng Châu phải rút vào làng cố thủ, dùng Cự thạch pháo bắn trả trong vô vọng. Khi đã dồn được đối phương vào làng, Yết Kiêu liền dùng hỏa tiễn và đạn lửa phóng hỏa. Những bụi tre bắt lửa cháy đùng đùng, sưởi ấm cả một vùng, khiến trời đông bớt lạnh giá. Vài bụi tre cháy cụt, thần công bắn vào khoảng đó để yểm trợ cho hai khẩu Hỏa pháo được khiêng sát chân lũy tre, bắn lựu đạn vào bên trong.
Quân sĩ, dân binh và dân làng dồn về mặt Tây lánh nạn. Dân làng tháo chạy lẫn lộn với dân binh và quân sĩ. Thiên Bình trước đó chỉ dùng Hỏa pháo bắn dọa, cốt để dồn dân về hướng Tây. Nay dân chúng chạy lẫn lộn với quân lính, Thiên Bình liền dẫn đội nữ binh chặn đầu, nổ súng chỉ thiên.
Bách tính Trà Nam sợ đến nhũn cả chân, quỳ sụp xuống vái lạy lia lịa. Một vài quân sĩ không tuân theo hiệu lệnh, cắm đầu chạy tìm đường thoát đều trở thành mục tiêu di động. Đến lúc ấy, chút ý chí kháng cự cuối cùng của quân sĩ Đằng Châu mới tiêu tan hoàn toàn. Yết Kiêu dẫn một đạo quân chạy đến, bắt giữ hết những tráng niên trong tuổi quân, giữa tiếng van xin của người già, tiếng gào khóc của đàn bà cùng tiếng trẻ nhỏ khóc ré lên vì sợ hãi.
Cả quân lẫn dân buộc phải quay lại làng Trà Nam, trong khi các tráng niên bị áp giải về trại tiền phương phía Đông Nam làng Trà Nam. Hòng giúp dân làng bớt kinh sợ, Phạm Thu Cúc nhận nhiệm vụ an dân. Cô yết bảng ngay đầu làng, tập trung các cụ cao niên để giảng giải chủ trương của quân Thiên Đức và đề nghị bà con hãy ở yên trong làng, tránh tên bay đạn lạc.
– Lúa ngoài đồng đã chín, bà con hãy ra gặt về. Các thửa công điền nếu bà con gặt hộ, quân Thiên Đức sẽ chia lại hai phần. Nếu bà con giúp tuốt lúa, đóng bồ, Hoàng hậu Thiên Đức sẽ trả công thêm một phần nữa.
Cách làm này của Thiên Bình tất nhiên có hiệu quả. Dân Trà Nam sau một ngày đêm sợ mất mật, nay chẳng thấy quân Thiên Đức có động tĩnh bắt bớ đàn bà con gái hãm hiếp như Dương Cự Vọng đã phao tin trước đó, nên phần nào cũng bán tín bán nghi. Thêm vào đó, hơn hai chục dân binh trong làng được thả về, những người này liền đi gọi người thân cùng đi gặt lúa. Một vài nhà làm được, cả làng liền làm theo. Trong lúc dân làng gặt lúa, Thiên Bình cho quân Thần Vũ đến bảo vệ.
Dù sao đi nữa, hình ảnh các cô gái Thần Vũ tranh thủ nhảy xuống ruộng gặt lúa cùng dân, thân thiện hỏi chuyện nọ chuyện kia đã phần nào khiến dân làng Trà Nam vững lòng. Lúa gặt xong chất ngoài đồng, Yết Kiêu cắt cử năm trăm quân giúp dân vác lúa về làng. Nhiệm vụ dân vận được giao cho các chàng trai này, khi họ chia nhau đến các nhà không có đàn ông để đập lúa hộ. Chỉ hai ngày sau khi làm chủ ngôi làng, Yết Kiêu đã lấy được lòng dân và thu thập thêm nhiều thông tin tình báo quan trọng.
Sau khi gặt xong lúa quanh làng, dân Trà Nam lại được thuê gặt lúa ở tất cả các khu vực quân Thiên Đức đang đóng giữ. Dân làng chọn nhận công bằng thóc hoặc quy đổi ra bạc.
Dân làng sợ rằng khi chiến sự chấm dứt, nhỡ đâu quân Thiên Đức rút đi, Dương Cự Vọng lại đến đòi lúa thì sẽ công cốc. Cả làng bàn nhau lấy bạc, vì bạc dễ dàng chôn giấu.
Đúng là dân gian!
Thiên Bình không mang theo nhiều bạc, nên nàng trả bằng vàng. Vợ chồng vốn sở hữu mỏ vàng, nàng vừa trả công vừa lót tay thêm bạc vụn cho dân. Dân làng Trà Nam thoát chết, bỗng chốc lại có cả thóc lẫn vàng, ai nấy đều ca tụng Hoàng hậu Thiên Đức là người nhân hậu.
Bên kia chiến tuyến, Dương Cự Vọng vẫn chưa đạt được bất kỳ mục tiêu nào. Thời gian đã trôi qua tròn một tuần kể từ lúc Yết Kiêu hạ trại, mà viện binh mãi vẫn không đến.
Trong khi Dương Cự Vọng loay hoay tìm đối sách, thì Yết Kiêu đã dùng quân và thuê dân gặt lúa. Cần biết rằng một đấu gạo nơi tiền tuyến quý giá bằng năm đấu gạo ở nhà, bởi lẽ số lương thực ấy thường rơi vãi dọc đường vận chuyển. Dương Cự Vọng cho quân dân ra gặt lúa, nhưng cũng chẳng được bao nhiêu, kể cả vào những đêm trăng sáng. Bởi lẽ, quân Thiên Đức sẽ ẩn nấp đâu đó, bắn súng đì đùng để xua đuổi những người chủ thực sự của cánh đồng lúa chín vàng, rộng mênh mông trải dài dưới ánh trăng khuya.
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, mời quý độc giả đón đọc.