Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 396: Liên hoàn kế

Trà Đoài, cách Phủ Sóc khoảng hai chục dặm về phía Tây, là thái ấp của Phạm Lệnh công Phạm Khải Ca. Đây là một làng lớn, được bao bọc bởi lũy tre dày đặc và hào nước uốn lượn dưới chân rặng tre, tựa như Thư Đôi.

Dân Kiến Xương gọi vùng đất này là Xứ Trà hay Ngũ Trà, vì nơi đây có các làng Trà Đông, Trà Bắc, Trà Nam, Trà Trung và cả Trà Đoài. Đằng Châu không có thành quách hay gò đồi cao. Phạm Lệnh công đã biến thái ấp này thành căn cứ quân sự và trung tâm hành chính đầu não của Sứ quân Đằng Châu. Giống như làng Vạn Xuân tại phủ Thiên Đức, làng Trà Đoài không có dân thường sinh sống, mà chỉ tập trung quân lính và người phục dịch.

Gia thế Phạm Lệnh công nhiều đời là thổ hào ở vùng Giao Thủy. Đến đời cha ông mới dời đến Ngũ Trà lập nghiệp. Phạm Lệnh công quan hệ rộng rãi, trong phủ luôn có hàng chục môn khách. Nhân cơ hội loạn lạc, ông đã dựng nên cơ nghiệp, xưng hùng một phương. Phạm Lệnh công có gần mười người con, người lớn nhất đã gần ba mươi, người nhỏ nhất mới lên bảy. Hai trong số các con của Phạm Lệnh công theo nghiệp binh, mỗi người thống lĩnh năm trăm quân bản bộ. Một đóng quân ven làng, một đóng trại ở phía Bắc.

Dương Cự Vọng dẫn hơn ba nghìn quân tổng hợp về lập trại phòng thủ vòng ngoài ở ba làng Trà Đông, Trà Bắc và Trà Nam. Trước tình hình nguy cấp, Dương Cự Vọng huy động dân bốn làng gặt lúa sớm, ngày đêm đào hào, cắm chông, đắp ụ đất, nhằm tạo một vành đai phòng thủ có chiều sâu.

Cách làng Trà Đông 5 dặm về phía Đông, Dương Cự Vọng lập ba trại quân tiền tiêu, án ngữ các ngả đường dẫn đến Ngũ Trà. Mỗi trại có ba trăm binh mã và hàng trăm Cự thạch pháo. Hay tin quân Thiên Đức tiến về Ngũ Trà, Dương Cự Vọng sai người gọi quân đồn trú quanh dinh Sứ tướng và đại quân Khổng Chiêu Hà khẩn cấp về chi viện.

Nhằm tạo dựng lực lượng phòng thủ đông đảo, Dương Cự Vọng trưng tập nam nhân từ 14 tuổi trở lên, trang bị vũ khí vào tay những thiếu niên chưa từng qua trận mạc. Dương Cự Vọng nói rằng, nếu quân Thiên Đức tràn đến, già trẻ sẽ bị giết sạch, nam nhân bị bắt làm tù khổ sai, nữ nhân phải làm thê thiếp hoặc mua vui cho quân sĩ. Với những người dân quanh năm suốt tháng ở trong lũy tre làng, tầm hiểu biết chỉ loanh quanh lũy tre làng, hoặc qua những lời đồn đại ở chợ búa. Quân Thiên Đức thật chẳng khác nào những kẻ khát máu, mặt người dạ thú.

Trước những lời lẽ đó, dù bán tín bán nghi, dân chúng cũng đành phải tin theo.

Bởi Yết Kiêu dẫn quân đi mau lẹ, quân Đằng Châu b���i rối. Các tướng Đằng Châu vừa kịp nắm được tin tức, đưa quân đến dò la hoặc quấy phá thì đã không còn thấy Yết Kiêu ở đó. Điều này dẫn đến tình trạng các trại quân nhỏ của Đằng Châu rơi vào tình trạng hoang mang. Họ kéo về dinh Sứ tướng hoặc Trà Đoài hoặc án binh bất động, chờ đợi lệnh trên.

Đối phó với tình thế cấp bách, các trại nhỏ tiến hành bắt lính ở các làng mạc xung quanh. Dân Đằng Châu ở vùng tiếp giáp huyện Thái Bình và Kiến Xương, một bộ phận dân huyện Vũ Thư, phía Nam huyện Thái Bình, biết mình sắp bị bắt lính, bèn xúi chồng con tạm lánh sang huyện Thập Xuân bên kia sông Xích Giang. Bách tính chưa thể biết thực hư quân Thiên Đức ra sao, chỉ thấy dân Thập Xuân không khăn gói chạy nạn sang sông. Họ dò hỏi mới hay rằng tình hình khá yên, tuyệt không thấy bắt bớ, cướp bóc.

Trên đường đoàn quân Yết Kiêu từng đi qua trên đất Vũ Thư và Kiến Xương, dân chúng chưa thấy loạn. Kế đó, tin đồn trại Phủ Sóc đã thuộc về Thiên Đức, quân trong trại bị đuổi về nhà hết lượt. Những người này vừa trở về làng liền khăn gói đơn sơ, dắt theo mấy đồng bạc lẻ trốn ngay sang Thập Xuân, vì nếu ở lại làng, họ nhất định sẽ bị quân Đằng Châu bắt lính. Bởi thế, việc bổ sung thêm quân của các trại nhỏ gặp khó khăn vô cùng.

Tuyên truyền của Dương Cự Vọng hay Khổng Chiêu Hà trong một khoảng thời gian dài trước đó bỗng nhiên phản tác dụng! Nếu quân Thiên Đức là ác quỷ, họ đã ở Đằng Châu rồi, vậy dại gì đưa đầu ra cho Thiên Đức chém. Có hàng tá lý do để bách tính Đằng Châu tìm cách giữ mình trong loạn lạc, nhưng dù cách nào chăng nữa, cũng cần thoát khỏi cảnh bị sung quân, cầm giáo ra trận.

Nắm được sơ bộ tình hình bài binh bố trận của đối phương, Yết Kiêu quyết định hạ trại cách tiền đồn gần nhất của Dương Cự Vọng khoảng 5 dặm. Binh sĩ thuộc cánh quân Long Vũ đã hành quân theo hình vòng cung từ Thủy Đường đến Kiến Xương. Hai ngày một đêm kể từ lúc đặt chân lên đất Giao Thủy, các tráng niên mới được chợp mắt hơn một canh giờ.

Lều trại tạm thời được dựng lên, binh sĩ nhai lương khô rồi ngủ ngay tắp lự, vì ai nấy đều đã mệt nhoài. Giả như Dương Cự Vọng dẫn ba nghìn quân đến đánh một trận vào lúc này sẽ nắm chắc chín phần thắng.

Thiên Bình đuổi kịp Yết Kiêu lúc chạng vạng tối. Nghe Thiên Bình thuật đầu đuôi mọi chuyện, Yết Kiêu đến gặp vợ chồng Dương sư phụ. Sau đó, chàng kéo Thiên Bình ra một góc, hỏi nhỏ:

– Dẫu quân binh ai cũng mệt nhoài nhưng cơ hội chỉ có một, cần phải nắm lấy. Có Dương sư phụ ở đây, chi bằng ta đột kích cướp trại tiền phương của chúng luôn, em thấy thế nào?

Thiên Bình gật đầu đồng ý, song nàng còn chút băn khoăn:

– Chúng ta đi gấp nên ai cũng đã thấm mệt, nên cần chọn lựa những người còn đủ sức lực. Chờ thêm nửa canh giờ nữa cho anh em chợp mắt.

– Được. Việc này giao cho anh. Em tranh thủ nghỉ ngơi, mới có hai đêm mà mắt thâm quầng thế kia, khổ thân em.

– Anh gửi tin báo về cho Vương chưa?

– Mới gửi lúc hạ trại.

– Chúng ta cũng cần cẩn trọng đề phòng quân từ huyện Thái Bình kéo đến đánh úp.

Thiên Bình chui vào lều vừa mới giăng, thắp đèn viết vội vài dòng gửi cho Chương rồi lăn ra ngủ.

Yết Kiêu chọn ra bảy trăm binh sĩ tinh nhuệ, trong đó hai trăm binh sĩ sẽ mặc y phục Đằng Châu mà Thiên Bình vừa đem đến cùng với ngựa. Số còn lại vẫn mặc y phục quân Thiên Đức. Yết Kiêu chia bảy trăm người thành hai đội. Một đội do Trương Hống, đội còn lại do Trương Hát chỉ huy. Dương Khoan hỗ trợ Trương Hống.

Trời tối mịt, trăng non vừa lấp ló sau những áng mây trôi lững lờ. Dương Khoan và Trương Hống dẫn một trăm quân kỵ âm thầm di chuyển theo hàng dọc trên cánh đồng lúa được một quãng rồi mới vòng lên đường cái, đốt đuốc lên. Hai trăm năm mươi quân Thiên Đức phục sẵn ở đằng xa cũng nổi đuốc, khua trống, hò reo đuổi bắt.

Hai bên lao vào nhau giả vờ đánh trận kịch liệt, chủ yếu là hò hét. Sau một lúc, Dương Khoan và Trương Hống dẫn quân kỵ bỏ chạy thục mạng về hướng trại tiền phương Đằng Châu. Quân truy kích Thiên Đức hò reo đuổi theo, cứ được một đoạn, hai bên lại dừng lại, giả vờ giao chiến ác liệt. Càng gần trại tiền phương, bọn Trương Hống đánh càng hăng. Trong bóng tối mịt mờ, những ngọn đuốc như ngọn lửa ma trơi lắc lư trong khoảng không đen kịt. Nhìn từ xa, ai cũng thấy rằng hai bên đang đánh nhau. Thực chất, binh sĩ ôm nhau, một người cầm đuốc giơ cao phe phẩy khắp nơi, người khác dùng đao kiếm gõ vào nhau tạo ra âm thanh kịch chiến. Một lát sau, Dương Khoan dẫn theo Trương Hống và đội kỵ binh trăm người thúc ngựa chạy thục mạng về phía trại tiền phương Đằng Châu đang sáng rực đèn đuốc ven đường. Bỏ lại phía sau quân Thiên Đức đang hò reo đuổi theo một quãng khá xa.

– Ai? Quân nào mau xưng danh?

Chốt tiền tiêu chặn đội kỵ binh, Dương Khoan mặt mày hốc hác, đầu tóc rối mù, chiến y xộc xệch, nhảy xuống đáp lời:

– Ta… ta đây! Ta đây mà!

– Ta là ai?

Quân lính thét hỏi thêm một lần, đồng thời trở giáo, đề cao cảnh giác. Trời tối, đuốc cháy lờ mờ. Dương Khoan lật đật chạy đến, vừa chạy vừa than:

– Bọn Thiên Đức chiếm mất trại Phủ Sóc rồi, chúng đã lấy mất Phủ Sóc rồi. Cứu bọn tôi với.

Dương Khoan lại gần, một binh sĩ dí đuốc gần vào mặt nhận dạng:

– Ồ! Là Dương sư phụ!

Dương Khoan chồm tới, nắm chặt hai vai của binh sĩ lắc mạnh, giọng điệu hốt hoảng:

– Phủ Sóc mất rồi, chúng đang đánh đến nơi. Quân kỵ của An Nhữ Hầu đã tản mát hết cả, chỉ còn chừng này thôi.

Mấy binh sĩ đã trông thấy hỗn chiến từ ban nãy, giờ trông bộ dạng Dương Khoan, trông đội kỵ binh dừng cách đó chừng mươi trượng, trong bóng tối tranh sáng tranh tối, rõ ràng là y phục Đằng Châu.

– Chạy mau, chạy mau thôi!

Dứt lời, Dương Khoan đẩy người lính đó chạy đi. Mấy binh sĩ nhìn thấy quân Thiên Đức đã đuổi đến gần, kinh hồn bạt vía, quay lưng chạy về trại chính cách đó chừng năm mươi trượng. Dương Khoan nhảy lên ngựa, dẫn bọn Trương Hống chạy theo.

Binh sĩ canh phòng vừa chạy vừa la hét báo động, nhờ mấy người này, Dương Khoan và Trương Hống dẫn đội kỵ binh qua lối cổng chính dễ dàng. Tướng giữ trại liền la hét, thúc binh sĩ dồn lên phía trước, cung nỏ giương sẵn, hàng chục Cự thạch pháo cũng đã vào vị trí, chờ lệnh nhả đạn. Tình thế cấp bách, tướng giữ trại sai người phi ngựa về sau cấp báo, chưa kịp tra hỏi Dương Khoan. Quân Thiên Đức đến gần cổng chính của trại, đuốc sáng rực. Tướng giữ trại lệnh cho Cự thạch pháo bắn nhưng thét đến lần thứ ba mà chẳng thấy đạn lửa hay đạn đá nào bay ra. Còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra bỗng trong trại vang lên mấy tiếng nổ đùng đùng. Quân Thiên Đức ở mặt trước của trại nghe hiệu lệnh bèn nhất loạt xông lên, nổ súng đì đùng. Toàn bộ quân trấn trại thất kinh, bấy giờ mới biết mắc mưu, chẳng còn ai lòng dạ nào mà chiến đấu. Hơn nữa, một nửa số quân trong trại vốn là dân binh mới trưng tập, họ vứt giáo mác chạy tháo thân trước tiên.

Trương Hống bấy giờ mới dẫn quân vây bọc từ phía sau, mấy chục binh sĩ Đằng Châu và tướng chỉ huy hết đường thoát. Quay lại đã thấy quân Thiên Đức tràn vào vây tứ phía. Trương Hống thét lớn gọi hàng, tướng trấn trại vứt gươm mắng Dương Khoan:

– Dương sư phụ! Cớ sao ông lại dẫn địch về đây lừa ta? Dương Sứ tướng sẽ không tha cho ông đâu.

Trương Hống đến trước mặt vị tướng đó, nhe răng cười:

– Lo thân mình trước đi! Nói cho ngươi một tin, Dương sư phụ là chú của Ái phi Thiên Đức. Chúng ta vừa nhận họ hàng với nhau ban nãy.

Dương Khoan đứng cạnh Trương Hống, khẽ lắc đầu:

– Bởi có mối thâm tình với ông, tôi theo mưu kế của thống lĩnh Yết Kiêu để bắt sống ông. Tôi không muốn ông uổng mạng.

Trương Hống vỗ vai đối phương:

– Không cần phải nóng giận, ông bị bắt sống là phúc đấy. Bây giờ ngoan ngoãn vào trướng mà ngồi, đừng có thái độ chống đối. Thiên Đức bọn ta là quân nhà Bụt, nhưng không phải là không ăn thịt đâu.

Lúc sau Dương Khoan thắc mắc:

– Quân nhà Bụt mà không ăn chay có nghĩa là gì?

Trương Hống cười hềnh hệch, đáp:

– Vạn Thắng vương là con ông Bụt, ngài ấy dạy dân chúng phép nhà Bụt. Chúng ta là thuộc hạ, chẳng phải là quân nhà Bụt hay sao?

Dương Khoan gật gù song chưa thật sự hiểu. Ông giúp Trương Hống sắp xếp lại việc bố phòng và giải thích cho gần trăm binh sĩ Đằng Châu bị bắt làm tù binh. Vị tướng giữ trại nhổ nước miếng, tỏ rõ vẻ khinh bỉ Dương Khoan tham sống sợ chết. Dương Khoan chỉ cười mà rằng:

– Ông chửi rủa ta thoải mái, ông năm nay cũng ngót b��n mươi, phụng sự Đằng Châu gần hai mươi năm trời mà mãi vẫn chỉ là chức tiểu tướng, cai quản hai trăm quân. Ông có tài hay không, tự ông rõ nhất. Tôi không phản bội ai, tôi là người Vạn Xuân, Vạn Xuân này do Lý tiên vương lập ra. Hậu duệ của tiên vương đến tiếp quản là lẽ đương nhiên.

Cùng khoảng thời gian đó, Trương Hát dẫn toán kỵ binh giả trang vừa giao chiến vừa lui dần, hò hét rất lớn. Quân truy đuổi ráo riết phía sau. Trương Hát cưỡi ngựa đến cổng trại tiền phương Đằng Châu mạo danh quân của An Nhữ Hầu, lớn tiếng gọi cứu viện. Quân trong trại cảnh giác nhưng tận mắt thấy kỵ binh đang chống trả quân Thiên Đức ở đằng xa, cũng bán tín bán nghi. Trương Hát chửi rủa thậm tệ, yêu cầu quân trong trại cứu viện hoặc cho phép quân mình rút vào. Tướng giữ trại bèn chọn phương án cho bọn Trương Hát vào, đồng thời bẩm báo về Trà Đoài. Trương Hát ra hiệu cho quân trong trại khua chiêng. Chiêng khua, kỵ binh liền thúc ngựa chạy vào theo lối cổng chính. Đội kỵ binh lọt hết vào trong trại, liền châm mấy quả lựu đạn, ném tứ tung vào bóng đêm làm hiệu. Quân bên ngoài tràn lên, quân bên trong nhanh chóng hạ gục các pháo thủ. Binh sĩ trong trại đạp rào bỏ chạy tứ tán, ngay cả tướng trấn trại cũng trốn thoát. Trương Hát bắt sống hơn bảy mươi binh sĩ.

Dương Cự Vọng phái quân cứu viện đến tiếp ứng, đến nửa đường thì gặp tàn binh chạy loạn. Biết hai trại đã mất, một nửa số quân cứu viện quay lại điểm xuất phát, số còn lại tăng cường cho trại tiền phương ở hướng Đông Nam.

Từng câu chữ trong bản dịch này đều thuộc về truyen.free, mọi sự sao chép xin hãy cân nhắc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free