Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 308: Nguyễn Từ Minh

Chiều hôm ấy, Chương nắm rõ tình hình khu vực làng Lở qua báo cáo của Phòng Tình báo, của Dương Cát Lợi và báo cáo về chiến thắng của Đào Cam Mộc. Suy tính thiệt hơn, cùng với thông tin Lý Văn Ba gửi về, đến chập tối, từ chỉ huy sở đặt tại bãi Yên Bình, Chương ra lệnh cho D341 rút toàn bộ thần công về phía sau tám dặm ngay trong đêm, cùng với các đội dân binh ở làng L���.

Chương gọi Dương Cát Lợi về chỉ huy sở, phân tích cho Cát Lợi vì sao phải làm vậy, rồi phê bình Lợi chưa chú tâm phối hợp phòng ngự với bộ binh mà chỉ chăm chăm nã đạn vào địch.

“Cậu nhìn đi, đây là quyết định phong anh hùng cho binh sĩ Phùng Tùng của cậu. Ta không tiếc một chữ ký, nhưng lòng ta nặng trĩu ngàn cân khi phải ký quyết định vinh danh một binh sĩ dũng cảm đã ngã xuống. Cậu theo ta hơn sáu năm, cậu phải hiểu chứ. Đừng để ngày nào đó ta phải truy tặng cậu danh hiệu tương tự và cậu sẽ không còn tự tay nhận được chúng.”

Dương Cát Lợi đứng nghiêm, nói:

“Thưa Vương, tôi xin chịu mọi hình phạt.”

Chương bước đến cạnh Dương Cát Lợi, vỗ nhẹ vai Lợi mấy cái, thở dài:

“Ta sai cậu mất mạng, cậu bất cẩn, anh em mất mạng. Hình phạt dành cho cậu là đừng để chuyện đó tái diễn. Và… cũng đừng khiến những người nằm xuống vô ích.”

Binh sĩ Phùng Tùng của D341 đã hy sinh khi bảo vệ thần công trên gò không tên. Khi ấy, quân La Thành liều chết quyết xông vào trận địa pháo. Phùng Tùng cùng lúc châm bốn quả nổ rồi lao thẳng vào đối phương. Bốn quả nổ cướp đi sinh mạng của nhiều kẻ địch, trong đó có cả Phùng Tùng. Binh sĩ tấn công trận địa pháo thất kinh, buộc phải tháo lui, nhờ đó mà trận địa không bị hao tổn.

Chương căn dặn Đào Cam Mộc, Dương Cát Lợi sắp xếp lại đội hình phòng ngự, đưa các loại pháo đá đến vị trí thuận lợi hơn, đảm bảo tầm bắn bao trùm bãi đổ bộ. Đạn cầu chông, đạn đá, mỡ đun sôi được ưu tiên sử dụng, yêu cầu bắn cạn sạch. Khi rút lui, tuyệt đối phải phá hủy các loại pháo, tránh để rơi vào tay đối phương. Hỏa pháo cũng rút hết khỏi gò không tên, lập trận địa mới ở bờ sông Nghĩa Giang với năm mươi khẩu pháo bắn đá loại tốt, bảo vệ đường rút quân.

Đào Cam Mộc tuân thủ mệnh lệnh, quán triệt binh sĩ thuộc quyền vẫn còn đang say sưa trong men chiến thắng.

Theo tin tình báo và thực tế chiến trường, đại quân của Lý Mẫn có trang bị pháo bắn đá nhưng chưa kịp đổ bộ. Khi trận địa pháo đã lộ, binh lực không còn là điều bí ẩn, Chương nhận định Tô Trung Từ sẽ có đối sách phù hợp. Tô Trung Từ chọn bãi đổ bộ ở làng Lở, chủ yếu nhằm chọn con đường ngắn nhất để đánh thẳng vào sở chỉ huy của quân Thiên Đức.

Trong tay Tô Trung Từ có một số mãnh tướng như cha con Cao Quang Chương, Cao Tòng Chinh, Cao Gia Kiệt; anh em Đào Công Sự, Đào Công Thắng; bộ tướng Đỗ Đương Giang, Hà Khôi, Hoàng Hựu, Lý Uy, Lý Ngọ, Phạm Đông Nga, Phạm Huyền Thông và ba anh em Phí Công, Phí Sung, Phí Quang Chiêu. Thông qua nhiều nguồn khác nhau, đặc biệt là Lâm Chí Hòa, Chương nắm được phần nào tính cách của từng chiến tướng dưới trướng Lý Mẫn.

Nhắc đến cánh quân của Bàn Phù Sếnh đón đánh quân Nguyễn Ninh Vương. Sếnh trực tiếp chỉ huy hai tiểu đoàn chính quy, cùng với sự phối thuộc của quân địa phương Siêu Loại 1 và 3, cùng mười một đội dân binh. Tổng số quân chỉ hơn ba nghìn. Chương, Sếnh và Cam Mộc nhận định quân Nguyễn Ninh Vương không quá vạn người, nên coi hướng này là thứ yếu. Về cơ bản, quân Thiên Đức ở Kim Động hay Siêu Loại chủ trương đánh ngay khi đối phương đổ bộ hoặc dụ đối phương tiến sâu, chia nhỏ lực lượng để đeo bám, quấy phá trư��c khi tung ra đòn quyết định.

Quân sĩ của Nguyễn Ninh Vương do hai tướng đốc suất, chia làm hai cánh tả hữu tiến vào từ Xích Giang đến Văn Giang. Cánh bên tả theo hướng tiến quân do Tả Phó sứ Nguyễn Từ Minh nắm quyền tìm bãi đổ bộ lên đất Siêu Loại. Cánh bên hữu do Hữu Phó sứ Giang Hạc Điền chỉ huy đánh chiếm đất Kim Động.

Quân thủy bộ của Nguyễn Từ Minh chọn bãi đổ bộ ven sông gần làng Bạch Thổ, thuộc phía Đông Nam huyện Siêu Loại. Từ bãi đổ bộ đi sâu vào là cánh đồng Thất Thập Tam Bạch Thổ Gò (73 gò đất trắng).

Bạch Thổ là một làng nhỏ với hơn hai trăm nhân khẩu, là một ngôi làng lâu đời. Dân làng Bạch Thổ mấy đời chuyên làm đồ gốm sứ như bát, đĩa, ấm chén. Cánh đồng rộng lớn của làng có bảy mươi ba gò đất trắng nổi bật nên mới mang cái tên kỳ lạ đó. Tên làng Bạch Thổ cũng được đặt theo đặc trưng của loại đất sét trắng này.

Bàn Phù Sếnh dẫn hai tiểu đoàn kỵ binh chờ sẵn. Binh sĩ Đông Phù Liệt vừa cập thuyền vào bãi thì bị quân của Sếnh trên bờ dùng nỏ Liên Châu bắn xối xả như mưa rào. Quân sĩ Đông Phù Liệt dùng khiên che đỡ nên không bị tổn thất đáng kể. Quân Sếnh lập tức lắp ổ tên thứ hai và tiếp tục bắn.

Nguyễn Từ Minh thúc quân tràn lên cánh đồng, bấy giờ quân của Bàn Phù Sếnh mới đồng loạt lăn và ném xuống hàng nghìn quả nổ!

Giống như bao đội quân khác khi lần đầu phải đối mặt với thứ vũ khí gây sát thương lớn, quân sĩ của Nguyễn Từ Minh nhốn nháo thét gào, chạy ngược xuống thuyền. Nguyễn Từ Minh điên tiết đích thân cầm dùi khua trống, thúc quân tiến lên, lệnh cung thủ phóng tên yểm trợ. Quân sĩ Đông Phù Liệt buộc phải tiến lên mà trong lòng vô cùng kinh hãi.

Quân của Bàn Phù Sếnh ném thêm mấy chục quả lựu đạn rồi lui lại một đoạn, bắn thêm mấy chục mũi tên gắn quả nổ mảnh rồi thúc ngựa bỏ chạy. Binh sĩ Đông Phù Liệt tràn lên được cánh đồng 73 gò, nhưng hàng chục người sập xuống những hầm chông tre, không thể nào truy đuổi. Quân Phù Sếnh ngồi trên lưng ngựa chờ đợi thêm nửa canh giờ chỉ thấy quân Nguyễn Từ Minh dò dẫm khắp nơi, sau đó chọn mấy gò đất để tạm hạ trại.

“Bọn nó không có quân kỵ, ta phải tận dụng kỵ binh để đối phó với chúng.”

Bàn Phù Sếnh nói với tả hữu, cắt cử một trăm kỵ binh theo dõi mọi nhất cử nhất động của đối phương, bốn trăm quân lui về phía sau ba dặm, còn Sếnh đích thân dẫn một tiểu đoàn về hướng Tây Bắc.

Sở dĩ Nguyễn Từ Minh không thể tấn công là bởi thiệt hại nặng, ch��� phút chốc có hơn chín trăm quân sĩ bị loại khỏi vòng chiến đấu. Từ Minh không thể không e dè. Trước khi xuất quân, Nguyễn Ninh Vương đã nhắc rằng quân Thiên Đức rất mạnh, nhưng Nguyễn Từ Minh nắm trong tay năm nghìn tráng sĩ, một người có thể địch hai người nên vô cùng tự tin.

Từ Minh cho đóng trại chính ngay trên cánh đồng 73 gò, các trại tiền tiêu tỏa ra khắp ba hướng. Chiều muộn ngày mười tháng hai, Từ Minh có năm trăm ngựa chiến nhưng chỉ còn hơn bốn nghìn quân tinh nhuệ. Đối với Từ Minh mà nói, vừa đặt chân đến đất địch đã bị giáng một đòn choáng váng, buộc ông ta phải thay đổi chiến thuật, không dám khinh suất.

Giang Hạc Điền bên bờ Kim Động đã chi viện cho Từ Minh thêm một nghìn quân. Quân Giang Hạc Điền không gặp phải sự kháng cự đáng kể nào, ngoại trừ việc chạm trán vài đội dân binh lúc đổ bộ. Họ chỉ ném mấy chục quả nổ vào quân Hạc Điền rồi cắm đầu bỏ chạy mất dạng.

Dân phu theo quân của Từ Minh, Hạc Điền xuất chinh chỉ hai nghìn người bởi hậu phương không quá xa. Dân phu lo dựng trại, cho ngựa ăn, nấu nướng và vận chuyển lương thực.

Theo hiệp đồng, Từ Minh sẽ dẫn quân theo hướng Tây Bắc hội quân với Lý Mẫn tại khu vực bãi Yên Bình. Giang Hạc Điền đóng dọc bờ Văn Giang thuộc đất Kim Động để đề phòng quân Thiên Đức chặn hậu. Bởi thế, trong suốt quá trình giao chiến, Giang Hạc Điền chỉ tập trung lùng sục các làng mạc thuộc phía Đông Bắc huyện Kim Động, hoàn toàn không có ý định hội quân với Đào Ứng Bình.

Chỉ khi giao chiến mới hay, quân Thiên Đức đang chống lại một liên quân rời rạc. Dù cùng chung mục đích đánh bại Thiên Đức để giành lợi lộc, nhưng họ lại muốn quân Thiên Đức hướng mũi nhọn vào sứ quân khác chứ không phải mình.

Công bằng mà nói, chỉ có Phan Văn Hầu và Nguyễn Quốc Khánh có chung mối thâm thù nên mới thực sự kề vai sát cánh.

Tất cả các bản dịch từ nội dung này đều thuộc bản quyền của truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free