(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 307: Cơn mưa đá
Phan Văn Hầu dẫn thủy binh theo dòng Thiên Đức. Dẫu Hầu có cảnh giác và thận trọng đến mấy cũng không thể thay đổi được một thực tế bất di bất dịch: địa thế.
Cách gò không tên, nơi D341 ém quân chừng hơn chục dặm về phía Tây, men theo dòng sông uốn lượn là cánh đồng làng Thổ Lỗi. Nơi đây, gần bờ đê, người dân thường trồng rất nhiều dâu và mía. Sông Thiên Đức, sau một đoạn uốn lượn rộng lớn, bỗng thu hẹp lại như nút cổ chai. Khúc sông hẹp này dài chừng sáu dặm, có đoạn bề ngang chỉ khoảng bảy, tám chục trượng.
Chương bố trí dọc ven bờ toàn bộ bốn mươi khẩu thần công vốn đặt tại sở chỉ huy, cùng với hai trăm khẩu pháo đá bắn đạn cháy, đạn đá và mươi khẩu hỏa pháo liên hoàn. Pháo đá và thần công được sắp xếp thành ba hàng dọc chứ không dàn ngang, ngụy trang kín đáo bằng cành cây tươi mới chặt. Trần Thái Bộc phụ trách chỉ huy pháo. D Thiên Kim, vì chưa từng giáp trận, được Chương cho đi theo để tận mắt chứng kiến.
Chương đích thân chỉ huy trận đánh, mục đích là để dằn mặt Phan Văn Hầu và binh sĩ đối phương.
Phan Văn Hầu tiến vào khúc sông hẹp. Dù có hơi dạt về phía bờ tả ngạn, đoàn thuyền của ông vẫn hoàn toàn nằm trong tầm bắn của các khẩu pháo đá.
- Thưa Vương, chiếc thuyền lớn có treo kỳ hiệu kia chính là soái thuyền.
Trần Thái Bộc thưa với Chương, bởi biết Vương không đọc được Hán tự. Chương giơ tay che nắng, nheo mắt nhìn cho rõ, khẽ nhún vai rồi thản nhiên nói:
- Ta ở vị trí cao hơn hắn. Cậu cứ việc dội đá và đạn tiêu diệt từng thuyền, dĩ nhiên soái thuyền thì càng tốt, nhưng đừng quá mải mê với nó.
Chương chờ cho khoảng hai mươi chiến thuyền nối đuôi nhau đi ngang trước mặt mới gật đầu ra hiệu cho Trần Thái Bộc khai hỏa. Bản thân ông thì trèo lên, ngồi chễm chệ trên một tháp cao hơn một trượng, được dựng bằng mấy chiếc thang tre. Kỳ hiệu Vạn Thắng vương cũng được hai nữ binh cầm, trèo lên mấy chiếc thang bên cạnh.
Pháo đá bắn thử hai viên để đo tầm xa, rồi ngưng trong giây lát trước khi dội cả hai trăm viên đạn cùng lúc theo lệnh. Trần Thái Bộc chia hai trăm khẩu pháo đá thành ba cụm, mỗi cụm nhắm vào một mục tiêu riêng. Thần công thì chỉ chia làm hai cụm.
Loạt đạn đá đầu tiên đã làm chìm hai chiếc thuyền. Những loạt đạn sau đó thực sự khiến nhiều thủy binh Tam Đái kinh hồn bạt vía, cứ như thể họ đã hoảng loạn đến bốn lần chứ không phải ba. Sáu mươi viên đá trút xuống một chiếc thuyền khiến quân sĩ dù chẳng chết cũng bị thương. Sáu mươi viên tiếp theo thì chẳng còn binh sĩ nào dám ở trên thuyền nữa, họ vội vã nhảy xuống mạn trái để ẩn nấp.
Trần Thái Bộc dặn các chỉ huy pháo đá nhắm bắn những chiếc thuyền nhỏ để đạt hiệu quả cao nhất. Thực tế, Phan Văn Hầu đã mất đến ba mươi bảy chiến thuyền cỡ nhỏ chỉ trong vài phút ngắn ngủi vì những trận mưa đá trút xuống tới tấp.
Bản thân Hầu cũng có pháo đá, xét ra thì khả năng bắn cũng không tệ so với mấy năm trước.
Ngay từ khi tiến vào sông Thiên Đức, Hầu đã chĩa sẵn pháo đá về phía bờ hữu ngạn, nhưng các đợt phản pháo của ông chẳng ăn nhằm gì. Thứ nhất là vì thuyền bị tròng trành, rất khó bắn chính xác. Thứ hai, khoảng cách quá lớn, cần thời gian để tính toán. Thứ ba, Hầu bất lợi do ở dưới thấp, không thể nhìn rõ vị trí đặt pháo của đối phương. Và cuối cùng, những chiếc thuyền chở pháo đá đi giữa đội hình lại là mục tiêu ưu tiên của thần công.
Những viên đạn tròn bằng gang, đường kính tám mươi milimét, xuyên thủng vách gỗ, khiến mạn phải của rất nhiều thuyền chiến thủng lỗ chỗ. Thuyền bị ít thì dăm ba lỗ, thuyền nhiều bị vài chục lỗ, lết thêm vài dặm rồi cũng đành bỏ lại giữa sông. Đạn cháy khiến Hầu mất sáu chiếc thuyền. Oái oăm thay, đó lại là những chiếc thuyền chở lương đi sau cùng. Những chiếc thuyền lương chậm chạp, khi dính đạn cháy và cả thần công, vừa cháy vừa chìm. Hầu chỉ còn cách cho thuyền tiến nhanh, thoát khỏi trận địa pháo. Hơn mười chiếc thuyền chở lương đi sau đội hình không dám tiến theo, đành phải quay lại tìm vị trí neo đậu. Chương để lại năm mươi khẩu pháo đá các loại để canh giữ số thuyền lương, buộc quân Tam Đái, nếu muốn sử dụng số lương thực ấy, chỉ còn cách đưa lên bờ Vũ Ninh mà thôi.
Phan Văn Hầu vượt qua được hiểm nguy, mất tổng cộng bốn mươi bảy chiếc thuyền các loại cùng hơn bốn trăm quân sĩ. Thủy quân Tam Đái thêm một phen khiếp vía và ám ảnh với lá cờ màu vàng thêu chữ đỏ tung bay phấp phới như thể đang trêu ngươi.
Chương cho giương kỳ hiệu. Lá cờ trở thành mục tiêu để bọn Hầu bắn pháo, nhưng viên thì hụt tầm, viên vọt ra sau, quả thì lệch sang trái hoặc phải. Nữ binh Thiên Kim sợ tái mặt, nhưng thấy Vạn Thắng vương vẫn thản nhiên ngồi nên chẳng dám bỏ chạy.
Ai mà chẳng sợ chết? Chương ngồi trên cao thấy rõ đối phương chẳng thể bắn trúng mình nên mới tỏ ra điềm nhiên, chứ trong lòng cũng không khỏi lo lắng. Ông căng mắt nhìn từng viên đạn, xem có viên nào nhắm đến chỗ mình không để còn liệu đường mà tụt xuống né tránh.
Sau trận này, nữ binh Thiên Kim đồn nhau rằng Vương gan dạ, là người trời nên đạn bắn mãi không trúng. Bọn Thiên Bình biết tin này nhưng không thể đến được. Duệ đã viết thư hỏa tốc gửi Chương, mong ông đừng có chường mặt ra như vậy kẻo con cái mồ côi, mấy người vợ biết sống làm sao. Chương chỉ dặn dò vài câu để quân đưa tin nói lại cho Duệ yên lòng.
Nếu quân Tam Đái đặt pháo trên bờ, có cho kẹo Chương cũng không dại gì mà ngồi làm bia cho họ ngắm bắn. Tuy nhiên, việc người đứng đầu tỏ ra dũng cảm là một liều thuốc tinh thần vô cùng tốt cho ba quân tướng sĩ.
Ở bãi sông làng Lở.
Một vài chiếc thuyền chở bộ binh của đại quân La Thành đổ bộ hơn ba trăm quân sĩ lên bờ trước để dò la quanh bãi. Một đội tiến về phía lũy tre làng Lở bên phải, một đội chậm rãi tiến về phía gò không tên bên trái. Tiếp đó, hàng chục chiếc thuyền khác cập bờ, đổ c��ng lúc cả ngàn quân. Quân sĩ tỏa ra theo hình rẽ quạt. Bấy giờ, tiền quân La Thành đi trước trông thấy một đội dân binh Thiên Đức khoảng trăm người, vận y phục và trang bị vũ khí không đồng nhất, kéo ra. Vừa trông thấy bóng dáng quân La Thành, đội dân binh này lập tức vứt cờ tháo chạy thục mạng về phía Tây Nam, mất dạng.
Đội binh La Thành báo tin về phía sau, thúc giục đổ bộ nhanh chóng, tìm chỗ đứng chân vững chắc trước khi quân Thiên Đức kéo đến. Đồng thời, chỉ huy đội quân hơn trăm người thúc giục binh sĩ mau chóng chiếm lấy điểm cao ở gò không tên. Vài binh sĩ đi trước đội quân bỗng hụt chân, chới với rồi kêu oai oái lên.
- Cẩn thận có bẫy chông, đừng giẫm chân vào những đống lá khô!
Ngay lập tức, các binh sĩ dùng giáo dò xét. Họ phát hiện hàng chục hố mới đào có cắm chông tre, ngụy trang bằng lá khô và cành cây mục. Cá biệt có chỗ còn nguyên mảng cỏ xanh tươi mà bên dưới toàn chông nhọn. Đội tiền quân bên cánh hữu đang hướng về làng Lở cũng bị sập hầm chông, làm bị thương mấy binh sĩ đi đầu. Bởi vậy, nhóm quân này cũng tỏ ra thận trọng, dàn hàng ngang, dùng giáo và kiếm để dò đường.
Hai đội tả hữu dò đường vì thế mà chậm mất vài phút đồng hồ, đủ thời gian cho trung quân đổ thêm cả ngàn quân lên bãi.
Lý Mẫn thúc quân mau chóng vượt lên cánh đồng để đứng chân.
Đội quân do thám bên cánh hữu bị tấn công bằng hàng trăm mũi tên bắn như mưa ở tầm gần từ phía Nam. Chỉ huy cho quân lùi lại sau khoảng vài trượng để cấp báo, lúc ấy quân phía sau cũng vừa đến nơi.
Quân La Thành gióng cờ khua trống, nhất loạt tràn lên phía trước. Tiếng toàn quân hò reo vang dậy một vùng trời. Từ gò không tên bỗng có một âm thanh lớn vọng ra, lẫn trong hàng ngàn tiếng hô. Hàng ngàn mảnh giấy màu đỏ tản mát bay theo chiều gió trong khoảng không gần gò không tên. Tiếp theo đó, mấy chục tiếng nổ nối tiếp nhau. Khói từ những khẩu thần công sau khi khai hỏa có thể nhìn thấy bằng mắt thường từ dưới bến sông trong ánh nắng ban mai đang lên.
Đạn đá, đạn cháy từ gò không tên trút xuống bãi ven sông như cơn mưa rào. Những chiếc thuyền đang neo đậu để đổ quân là mục tiêu lý tưởng cho thần công ngắm bắn. Mấy trăm khẩu pháo đá, tưởng chừng chỉ dùng cho tập luyện, nay bỗng phát huy tác dụng kinh hoàng.
Biết bị phục kích trên gò cao, Lý Mẫn cho quân tiến về phía ấy. Thế nhưng, bởi quân Thiên Đức đã đào hàng trăm hố chông thành nhiều lớp, quân La Thành muốn tấn công gò không tên buộc phải đi vòng lên phía cánh đồng rồi rẽ trái đánh sang. Vì thế, quân tấn công phải để lộ sườn phải cho những khẩu hỏa mai bắt đầu cất tiếng đì đùng.
Mũi tên nổ bay vọt xuống bãi sông. Hỏa pháo liên hoàn cũng bỏ lớp ngụy trang bằng lau sậy mà bắn loạt đạn đầu tiên. Các khẩu pháo đá bố trí trên cánh đồng nhận lệnh khai hỏa tới tấp.
Trước hỏa lực mạnh tuyệt đối của quân Thiên Đức, quân La Thành mất hàng ngàn quân sĩ ngay trong những phút giao chiến đầu tiên. Biết mình đã mắc bẫy, trong khi quân mới chỉ đổ bộ được một phần tư và lại đang ở thế bất lợi, phải đánh từ thấp lên cao, Lý Mẫn chỉ còn cách cho khua trống, dồn quân đánh thốc lên phía trước.
Trong làng Lở, những nòng súng đen ngòm ẩn mình trong những bụi tre xanh đồng loạt khai hỏa khi đội binh dò đường dàn hàng ngang tiến đến gần. Các khẩu pháo đá đặt trong làng bấy giờ mới thi nhau bắn. Pháo thủ đều là những tay mơ, nhiệm vụ của họ chỉ là đặt những viên đá, niêu mỡ đang sôi hay dầu cháy, cầu chông... lên cần pháo. Bắn xong rồi lại vít cần đặt tiếp mà chẳng cần biết đạn bay đi đâu, chỉ cần vọt qua ngọn tre thì ắt có kẻ mất mạng.
Quân La Thành, khi biết trong làng Lở có đặt phục binh, bèn xông vào cổng làng. Một số dính bẫy chông, phần đông phải tháo lui khi mấy khẩu hỏa pháo dồn bắn vào một chỗ. Chưa kể, trên đầu họ, hàng chục quả đạn chông, mỡ nóng cũng vọt ra phía sau.
Binh sĩ La Thành nhất thời rối loạn, nháo nhác chạy dạt xuống bãi sông. Như vậy, họ lại càng trở thành mồi ngon cho các loại pháo, số thương vong chẳng biết bao nhiêu mà kể.
Lý Mẫn lúng túng, bèn cho khua chiêng thu quân. Toàn quân La Thành nháo nhác trèo lên những chiếc thuyền đã chờ sẵn, tìm đường thoát thân. Pháo và thần công trên gò cao vẫn nã vào đầu họ như mưa trút.
Từ cánh đồng làng Lở, quân phục binh khiêng mấy chục khẩu pháo đá ra bắn đuổi theo. Những tân binh Thiên Đức lần đầu xung trận với pháo, tận mắt chứng kiến cảnh lấy ít chọi nhiều, khi quân La Thành đông đảo như kiến cỏ mà vẫn phải rút chạy.
Lý Mẫn đưa quân dạt sang bờ đối diện, kiểm đếm lại quân số, xốc lại đội hình, không giấu được vẻ kinh hãi. Ông đã bỏ lại hơn mười chiếc thuyền trên bến sông làng Lở và hơn ba ngàn quân sĩ chỉ trong hơn nửa canh giờ.
Đào Cam Mộc cùng quân lính của mình bắt được hơn một ngàn tù binh bị thương nặng nhẹ, đem về tuyến sau. Còn binh sĩ La Thành tử trận thì chưa thể có thời gian đào hố chôn cất thi thể.
Nội dung biên tập này thuộc bản quyền của truyen.free.